Bước Vào Ánh Sáng Ban Kịch
Tiếng động cơ trầm thấp của chiếc xe siêu sang kéo Mei trở về với thực tại đầy áp lực. Chiếc limousine đen bóng loáng của gia tộc tài phiệt Hanazono đỗ xịch ngay trước cổng trường Trung học Tư thục Shinka, tựa như một con quái vật sắt thép khổng lồ nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối ngày. Cánh cửa kính màu khói từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt nghiêm nghị của bác quản gia già Nguyễn Văn Minh.
“Cậu chủ Haru, Đại phu nhân tối cao muốn gặp cậu tại biệt thự chính ngay lập tức,” giọng bác Minh đều đều, cung kính nhưng không thể thương lượng.
Mei khẽ lùi lại một bước, bàn tay đang cầm chiếc kính cận gọng tròn dày cộm khẽ siết chặt. Nhịp tim cô đập loạn xạ, không chỉ vì sự xuất hiện đầy áp chế của gia tộc Hanazono, mà còn vì bàn tay ấm nóng của Haru vẫn đang nắm chặt lấy tay cô dưới vạt áo đồng phục.
Haru đứng chắn trước mặt Mei, bả vai phải vẫn quấn băng gạc hơi căng cứng dưới lớp áo sơ mi phẳng phiu. Gương mặt anh lạnh lùng như tạc từ băng tuyết, đôi mắt thâm trầm không một chút dao động nhìn thẳng vào vị quản gia già. Thế nhưng, ngay trong tích tắc ấy, tần số Đồng điệu tần số tâm trí của Mei vang lên một chuỗi âm thanh gào thét u mê đầy hoảng hốt và lo lắng của anh:
*“Chết tiệt! Sao bà nội lại hành động nhanh như vậy chứ? Mình không sợ đối mặt với gia tộc, nhưng còn Mei... em ấy đang không đeo kính bảo vệ, em ấy sẽ bị những luồng suy nghĩ ác ý của đám người nhà giàu kia làm cho đau đầu mất! Mei của mình nhỏ bé thế này, mình phải bảo vệ em ấy bằng mọi giá! Mei ơi, đừng sợ, có anh ở đây rồi. Em hãy về nhà an toàn, nhớ uống một ly sữa dâu ấm rồi đi ngủ sớm nhé...”*
Mei cắn nhẹ môi dưới để ngăn bản thân không bật cười trước sự tương phản cực hạn này. Cô khẽ rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh, nhanh chóng đeo chiếc kính dự phòng thường lên sống mũi để thiết lập màng lọc thính giác, rồi cúi đầu nhẹ nhàng:
“Hội trưởng, tài liệu báo cáo của Hội học sinh em đã hoàn thành. Em xin phép về trước.”
Haru khẽ gật đầu, giọng điệu lạnh lùng xa cách thường ngày quay trở lại: “Được. Cậu về đi.”
Nhìn chiếc xe limousine đen khuất dần sau rặng liễu rủ bên hồ nước, Mei thở phào một hơi. Lời hứa bảo vệ dưới ánh hoàng hôn của anh vẫn còn vương vấn đâu đây, tiếp thêm cho cô một luồng dũng khí ấm áp để đối mặt với những ngày giông bão sắp tới tại trường Shinka.
***
Sáng thứ Hai.
Trường Shinka bắt đầu một tuần học mới bằng những lời bàn tán xôn xao về bảng điểm giữa kỳ. Vị trí thứ 3 toàn khối của cô gái vô hình Trịnh Khánh Mei lớp 11A2 vẫn là một cú sốc chưa thể nguôi ngoai đối với giới học sinh quý tộc. Mei cúi đầu di chuyển sát mép tường hành lang, vận dụng tối đa Quy tắc 'Tàng hình học đường' để giảm thiểu sự chú ý của đám đông. Thế nhưng, ngay khi cô vừa bước đến cửa lớp, Nguyễn Hà My – thư ký văn phòng Hội học sinh – đã vội vã chạy đến chặn đường.
“Chị Mei! Cô Nguyễn Minh Thư nhắn chị đến phòng tập kịch chính ngay lập tức ạ. Cô có việc cực kỳ quan trọng cần trao đổi với chị.”
Mei khẽ nhíu mày đằng sau gọng kính thường. Cô Thư tìm cô sao?
Khi Mei bước vào phòng tập kịch chính của Ban Kịch nghệ Shinka, bầu không khí bên trong vô cùng yên tĩnh nhưng lại ngột ngạt đến lạ thường. Cô Nguyễn Minh Thư – giáo viên dạy Văn kiêm phụ trách câu lạc bộ – đang ngồi bên chiếc bàn gỗ lớn, trên tay nâng niu một cuốn sổ tay bìa da màu nâu sẫm. Đứng cạnh cô là Hội trưởng Haru với phong thái đĩnh đạc của một vị Chủ tịch tối cao, bả vai phải của anh vẫn nhức nhẹ dưới lớp áo đồng phục. Ở góc phòng, Lê Thùy Trang – thành viên cốt cán thuộc phe cánh của Erika – đang khoanh tay đứng nhìn với vẻ mặt đầy khinh miệt.
“Mei, em đến rồi. Vào đây ngồi đi,” cô Thư mỉm cười dịu dàng, đặt cuốn sổ tay xuống bàn.
Mei bước tới, tim khẽ thắt lại khi nhận ra đó chính là Cuốn sổ tay phân tích tâm lý nhân vật do chính cô tự tay viết bằng những trải nghiệm thấu thính thực tế.
“Cô đã đọc rất kỹ những phân tích của em về nội tâm của Romeo và Juliet trong cuốn sổ này,” cô Thư hào hứng nói, ánh mắt lấp lánh sự tán thưởng. “Nó thực sự là một kiệt tác phân tích tâm lý! Từng chuyển biến cảm xúc, từng ẩn ý đằng sau câu chữ đều được em mổ xẻ vô cùng sắc sảo. Hiện tại, Nguyễn Thục Anh đang bị đình chỉ học tập và biểu diễn, Ban Kịch nghệ Shinka đang thiếu thốn nhân sự trầm trọng cho vở kịch kỷ niệm trường. Vì vậy, cô muốn chính thức bổ nhiệm em làm Trợ lý đạo diễn kiêm người hiệu đính kịch bản cho ban kịch!”
Lời đề nghị của cô Thư vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai Lê Thùy Trang. Cô ta lập tức bước tới, giọng nói chua ngoa đầy mỉa mai vang lên:
“Thưa cô Thư! Chuyện này thật quá vô lý! Trịnh Khánh Mei chỉ là một học sinh học bổng nhạt nhòa, quanh năm chỉ biết làm việc vặt dọn dẹp hậu trường. Cậu ta thì biết gì về nghệ thuật sân khấu chứ? Hạng C: Thành viên cốt cán của ban kịch chúng em đã cống hiến bao nhiêu công sức, tại sao lại để một kẻ vô hình như cậu ta leo lên đầu lên cổ làm trợ lý đạo diễn?”
Tiếng lòng đố kỵ, căm ghét của Thùy Trang lập tức dội thẳng vào đại não Mei qua siêu năng lực Thấu thính định hướng:
*“Con nhỏ nghèo hèn này! Nó nghĩ đạt Hạng 3 toàn khối là có thể bước chân vào giới thượng lưu nghệ thuật của tụi mình sao? Erika đã dặn mình phải canh chừng không cho nó bén mảng đến gần Haru. Mình phải dìm chết nó ngay từ vòng gửi xe!”*
Mei khẽ đẩy gọng kính thường, đôi mắt cô trở nên điềm tĩnh lạ thường. Cô không còn là cô gái nhút nhát luôn trốn chạy tiếng lòng của thế gian nữa. Nhìn bả vai phải vẫn còn quấn băng gạc của Haru, cô biết mình phải đứng lên bước vào ánh sáng để chia sẻ gánh nặng cùng anh.
“Chị Thùy Trang,” Mei cất giọng nhỏ nhẹ nhưng vô cùng rõ ràng, cắt ngang lời lăng mạ của đối phương. “Nghệ thuật kịch nói không phân chia giai tầng giàu nghèo, nó chỉ công nhận sự thấu hiểu nhân vật sâu sắc. Nếu chị nghi ngờ năng lực của em, chúng ta có thể dùng chính kịch bản để đối chất.”
Nói rồi, Mei thong thả lật mở Cuốn sổ tay phân tích tâm lý nhân vật, chỉ vào phân cảnh độc thoại của nhân vật do Thùy Trang thủ vai – một vai phụ phản diện trong vở kịch Romeo và Juliet:
“Trong buổi tổng duyệt tuần trước, chị đã diễn phân cảnh này bằng tông giọng gào thét đầy phẫn nộ. Nhưng theo Phương pháp phân tích kịch bản sâu, nhân vật của chị lúc này không phải giận dữ, mà là sự sợ hãi tột độ che giấu đằng sau vẻ kiêu ngạo. Chị gào thét vì chị sợ bị bỏ rơi, sợ mất đi vị thế quý tộc của mình. Nếu chị chỉ biết hét lên mà không thể hiện được sự run rẩy trong ánh mắt và nhịp thở hụt hơi, vai diễn của chị sẽ chỉ là một kẻ điên cuồng nông cạn trên sân khấu.”
Từng lời phân tích của Mei sắc lẹm như một lưỡi dao mổ xẻ chính xác tâm lý nhân vật, đồng thời chạm đúng vào nỗi sợ hãi thầm kín trong tiếng lòng của Thùy Trang. Thùy Trang cứng họng, gương mặt đỏ bừng vì nhục nhã, tiếng lòng cô ta gào thét đầy hoảng loạn:
*“Chết tiệt! Sao con nhỏ này lại biết rõ tâm lý nhân vật đến thế? Từng câu nó nói đều đúng vào điểm yếu diễn xuất của mình... Không thể tin được một đứa học bổng rách nát lại có thể đọc vị mình chuẩn xác đến vậy!”*
Cô Thư gật đầu tán thưởng kịch liệt: “Xuất sắc! Mei nói hoàn toàn chính xác! Thùy Trang, em cần phải học hỏi phương pháp phân tích sâu này của Mei để cải thiện diễn xuất của mình.”
Haru đứng bên cạnh, gương mặt vẫn lạnh lùng nghiêm nghị như một pho tượng băng giá không một chút cảm xúc trước mặt người ngoài. Anh khoanh tay, giọng nói trầm ấm đầy uy lực vang lên:
“Quyết định bổ nhiệm đã được thông qua. Kể từ hôm nay, Trịnh Khánh Mei chính thức là Trợ lý đạo diễn Ban Kịch nghệ Shinka. Bất kỳ ai có ý kiến chống đối hoặc vi phạm kỷ luật của ban kịch sẽ bị xử lý nghiêm khắc theo quy chế.”
Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài ngầu lòi và nghiêm nghị ấy, tiếng lòng u mê cuồng nhiệt của anh lại bùng nổ, gào thét đầy phấn khích vang dội khắp đại não Mei:
*“Aaa!!! Mei của mình ngầu quá! Em ấy vừa dùng thực lực đè bẹp con nhỏ đáng ghét kia kìa! Nhìn em ấy đứng thẳng lưng, tự tin phân tích kịch bản trông lộng lẫy và quyến rũ đến mức tim mình muốn nhảy ra ngoài luôn! Haru ơi, mày giỏi lắm, từ nay em ấy sẽ làm trợ lý đạo diễn, hai đứa mình sẽ được ở riêng bên nhau tập kịch mỗi ngày mà không ai dám nghi ngờ! Ôi, hạnh phúc quá đi mất!”*
Mei phải cố gắng hết sức để không đỏ mặt trước luồng suy nghĩ sến sẩm của anh. Cô cúi đầu nhận nhiệm vụ từ cô Thư, chính thức bước vào thế giới đầy hào quang nhưng cũng đầy rẫy bẫy rập của Ban Kịch.
Sau khi buổi họp kết thúc, các thành viên ban kịch bắt đầu dọn dẹp đạo cụ để chuẩn bị cho buổi tập chiều. Mei đặt Cuốn sổ tay phân tích tâm lý nhân vật lên bàn gỗ để chạy ra hậu trường giúp Yuna bưng bê chồng trang phục diễn nặng nề.
Lợi dụng lúc phòng tập hỗn loạn và vắng người chú ý, Lê Thùy Trang lén lút tiếp cận chiếc bàn gỗ. Lòng đố kỵ và sự tò mò điên cuồng thúc đẩy cô ta cầm cuốn sổ tay của Mei lên.
“Để xem con nhỏ này viết cái gì trong đây mà cô Thư lại khen ngợi đến thế,” Thùy Trang lẩm bẩm, lật mở từng trang giấy.
Thế nhưng, ngay khi ánh mắt cô ta dừng lại ở những trang cuối cùng của cuốn sổ, gương mặt Thùy Trang bỗng chốc đông cứng lại.
Trên những trang giấy trắng, nét chữ chép tay nhỏ nhắn, sắc sảo của Mei phân tích về vai diễn Juliet hiện lên rõ mùng một. Thùy Trang run rẩy rút từ trong túi xách ra một mảnh giấy kịch bản cũ – mảnh giấy chứa những dòng ghi chú chép tay chỉnh sửa thoại của “nàng Juliet đeo mặt nạ bí ẩn” đánh rơi đằng sau cánh gà trong đêm diễn thử lần trước.
Cô ta đặt hai nét chữ cạnh nhau dưới ánh sáng của ngọn đèn phòng tập.
Hoàn toàn trùng khớp.
Không chỉ có nét chữ, ngoài lề cuốn sổ tay của Mei còn có những bức vẽ phác họa chân dung Juliet đeo mặt nạ bạc với những nét vẽ mềm mại, tỉ mỉ giống hệt như bức vẽ phác họa trong cuốn kịch bản chép tay của Haru mà cô ta từng thấy.
Đôi mắt Thùy Trang trợn trừng lên đầy kinh ngạc, tiếng lòng cô ta gào thét một sự thật kinh hoàng dội thẳng vào không gian yên tĩnh:
*“Nét chữ này... cả hình vẽ phác thảo này... chẳng phải chính là của nàng Juliet đeo mặt nạ sao?! Trịnh Khánh Mei... con nhỏ vô hình đeo kính lập dị bấy lâu nay... chính là nàng Juliet bí ẩn đã cướp đi hào quang của Erika sao?!!!”*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!