Nhạc nềnShizima4

Top 5 Vinh Quang Và Lời Hứa Dưới Ánh Hoàng Hôn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hành lang B khu nhà học trung tâm trường Shinka như bị bao trùm bởi một dải băng tuyết dày đặc ngay khi cánh cửa tủ đồ sắt của Phạm Minh Nhật – tức Hội phó Kento – được mở ra. Tập tài liệu mỏng bằng giấy trắng tinh, được đóng dấu đỏ niêm phong "MẬT – BAN GIÁM HIỆU SHINKA" nằm sừng sững trên đỉnh chồng sách giáo khoa Toán học nâng cao, giống như một bản án tử hình đanh thép nhất đóng đinh vào sự kiêu ngạo của kẻ chủ mưu.


Gương mặt tri thức của Kento trong tích tắc trở nên xám ngoét, không còn một giọt máu. Hắn run rẩy toàn thân, hai đầu gối như muốn khụyu xuống sàn gạch men lạnh lẽo.


“Không... không thể nào! Thưa Thầy Hiệu phó, chuyện này là hiểu lầm! Có kẻ đã gài bẫy em! Tập tài liệu này không phải của em!” Kento gào lên, giọng nói lịch lãm thường ngày giờ đây vỡ vụn, chuyển sang tông giọng thanh thế đầy hoảng loạn. Hắn quay phắt lại, đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng vuông đỏ ngầu nhìn trừng trừng vào Trịnh Khánh Mei đang đứng khép nép phía sau Haru. “Là mày! Chính mày đã lén bỏ nó vào tủ đồ của tao! Thưa thầy, con nhỏ học bổng này có siêu năng lực kỳ quái, nó chắc chắn đã dùng ma thuật để chuyển dịch tài liệu!”


“Phạm Minh Nhật! Trật tự!” Giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy nghiêm của Thầy Hiệu phó Trần Quốc Toản vang lên, cắt ngang lời buộc tội điên cuồng của Kento. Gương mặt thầy tối sầm lại, đôi mắt sắc sảo sau gọng kính vàng tràn ngập sự thất vọng tột độ. “Em nghĩ Ban giám hiệu là những kẻ ngốc sao? Dấu vân tay của em và Tiến Dũng hiển thị rõ ràng trên tập tài liệu này theo kết quả rà soát nhanh của ban bảo vệ. Hơn nữa, mảnh băng keo hai mặt dính dở dưới gầm ngăn bàn của học sinh Trịnh Khánh Mei tại Lớp học 11A2 đã được ban kỷ luật của Thu Thảo thu giữ làm vật chứng. Vết keo đó hoàn toàn trùng khớp với loại băng keo chuyên dụng được tìm thấy trong hộc bàn làm việc của em!”


Bùi Thu Thảo đứng bên cạnh, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc khẽ gật đầu, tay nâng cao chiếc túi zip đựng mảnh băng keo hai mặt dính dở vừa được bóc ra từ gầm bàn của Mei. Sự nghi ngờ của ban kỷ luật Thu Thảo vốn luôn nhắm vào tác phong của Mei, nhưng trước những bằng chứng vật lý đanh thép và rõ ràng này, cô ta không thể không thực thi quy chế nghiêm ngặt.


“Hội phó Phạm Minh Nhật. Kể từ giờ phút này, em chính thức bị đình chỉ chức vụ Hội phó Hội học sinh và đình chỉ học tập khẩn cấp để ban giám hiệu tiến hành lập hội đồng kỷ luật chính thức,” Thầy Toản dứt khoát tuyên bố, ký rẹt một đường mực đỏ lên biên bản kỷ luật khẩn cấp. “Ban bảo vệ, áp giải Phạm Minh Nhật và Nguyễn Tiến Dũng về phòng hội đồng.”


Kento run rẩy nhìn chằm chùm chìa khóa rơi lăn lóc dưới đất, hai tay bị hai nhân viên bảo vệ của Anh Vũ Hoàng Long khóa chặt phía sau. Hắn liếc nhìn Haru – người vẫn đứng sừng sững như một pho tượng băng tuyết không một chút dao động cảm xúc trên gương mặt hoàn hảo.


Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng đến tàn nhẫn ấy, siêu năng lực thấu thính của Mei lại nghe thấy tiếng lòng của Haru đang gào thét u mê đầy phấn khích và tự hào vang dội khắp đại não:


*“Trời đất ơi! Bảo bối của mình giỏi quá! Em ấy lách bẫy nhẹ nhàng như một chú mèo nhỏ vậy! Kento ơi là Kento, dám đụng vào Mei của tao thì chỉ có con đường tự hủy thôi! Nhìn em ấy đứng khép nép dưới chiếc áo khoác đồng phục rộng của mình kìa... Ôi, đáng yêu quá, muốn ôm em ấy vào lòng ngay lập tức quá! Bả vai phải của mình có đau nhức một chút cũng hoàn toàn xứng đáng! Mei ơi, em là thiên tài của lòng anh!”*


Gương mặt mộc mạc đằng sau chiếc kính cận thường của Mei lập tức đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Cô khẽ cắn chặt môi dưới, vội vàng kéo khóa chiếc áo khoác đồng phục rộng của Haru lên sát cổ để che giấu đi sự ngượng ngùng đang thiêu đốt hai gò má. Thật là một sự tra tấn ngọt ngào! Ai mà tin được vị Hội trưởng mang danh “hoàng tử băng giá” của trường Shinka, người ngoài mặt đang lạnh lùng khoanh tay, thực chất bên trong lại đang nổ tung vì hạnh phúc và u mê cô đến mức điên cuồng như vậy chứ?


“Học sinh Trịnh Khánh Mei,” Thầy Toản quay sang nhìn cô, ánh mắt dịu lại vài phần. “Sự việc gài bẫy gian lận đã được làm sáng tỏ. Em hoàn toàn trong sạch. Bây giờ chỉ còn đúng năm phút là giờ làm bài thi giữa kỳ môn Toán bắt đầu, em hãy nhanh chóng vào phòng thi để hoàn thành tốt bài thi của mình.”


“Dạ, em cảm ơn Thầy Hiệu phó. Em xin phép vào phòng thi,” Mei cúi đầu lễ phép, rồi nhanh chân bước đi dọc hành lang B hướng về phía phòng thi của khối 11.


Khi cô đi ngang qua Haru, anh không hề nhìn cô, gương mặt vẫn giữ phong thái nghiêm nghị của một vị Chủ tịch Hội học sinh tối cao. Nhưng tiếng lòng ấm áp như một bản nhạc piano cổ điển của anh vẫn dịu dàng đuổi theo từng bước chân cô:


*“Mei, cố lên nhé! Đêm qua anh đã dạy kèm cho em tất cả các dạng bài nâng cao rồi. Em nhất định sẽ đạt điểm tuyệt đối. Anh sẽ luôn đứng ở đây đợi em...”*


Lời hứa thầm lặng của Haru giống như một luồng dũng khí ấm áp truyền thẳng vào lồng ngực Mei, giúp cô xua tan mọi mệt mỏi thể chất sau đêm thức trắng ôn tập. Cô bước vào phòng thi với sự tập trung tinh thần cao độ, hoàn toàn cô lập bản thân khỏi những tiếng xì xào xung quanh.


***


Một tuần sau kỳ thi giữa kỳ đầy sóng gió, không khí tại Trường Trung học Tư thục Shinka bỗng chốc bùng nổ khi bảng điểm tổng sắp kết quả thi được công bố chính thức trên bảng tin lớn ở sảnh chính tòa nhà trung tâm.


Hàng trăm học sinh quý tộc vây quanh bảng tin, những tiếng xì xào bàn tán vang lên dồn dập như tiếng ong vỡ tổ. Mei đứng ở góc khuất phía sau đám đông, cô khẽ đẩy gọng kính thường, nín thở ngước nhìn lên dòng chữ chạy trên bảng điện tử LED màu đỏ rực.


**HẠNG 1: HANAZONO HARU – LỚP 11A1 (ĐIỂM TUYỆT ĐỐI)**

**HẠNG 2: NGUYỄN HOÀNG BÁCH – LỚP 11A1**

**HẠNG 3: TRỊNH KHÁNH MEI – LỚP 11A2**


“Hạng 3... Mình thực sự đạt Hạng 3 toàn khối rồi!” Mei lẩm bẩm, hai tay siết chặt lấy quai cặp sách, nước mắt hạnh phúc chực trào ra nơi khóe mắt đằng sau lớp kính thường.


Với vị trí thứ 3 toàn khối Shinka đầy vinh quang, Mei đã bảo vệ thành công Học bổng Toàn phần Shinka bằng chính thực lực học thuật xuất sắc của mình trước sự thán phục và câm nín hoàn toàn của toàn thể học sinh quý tộc. Những kẻ trước đây luôn mỉa mai cô là “học sinh học bổng nghèo hèn dơ bẩn” giờ đây chỉ biết cúi đầu im lặng, không thể tìm ra bất kỳ lý do nào để chèn ép hay bắt lỗi cô được nữa.


“Mei ơi! Cậu làm được rồi! Trời ơi, Hạng 3 toàn khối luôn đó!” Phan Tuyết Mai từ trong đám đông chạy ra, cô bạn cùng bàn hướng nội học giỏi ôm chầm lấy Mei, khóc nức nở vì vui sướng. “Tớ biết cậu học giỏi lắm mà! Những đêm cậu thức trắng ở thư viện cuối cùng cũng đã được đền đáp xứng đáng!”


“Cảm ơn cậu, Mai. Nếu không có cậu cảnh báo kịp thời về bẫy gài đề thi của Kento, tớ đã không có cơ hội đứng ở đây,” Mei nghẹn ngào nói, siết chặt lấy bờ vai nhỏ bé của cô bạn tốt.


Từ phía ban công tầng hai của văn phòng Hội học sinh, Haru đang đứng tựa lưng vào lan can, lặng lẽ quan sát nụ cười rạng rỡ dưới nắng của Mei giữa vòng ôm của bạn bè. Gương mặt anh vẫn vô cảm như băng, nhưng tiếng lòng gào thét u mê cuồng nhiệt của anh đã tự động kích hoạt Đồng điệu tần số tâm trí, dội thẳng vào tai Mei đầy ngọt ngào:


*“Aaa!!! Bảo bối của mình cười đẹp quá! Nụ cười của em ấy dưới ánh nắng ban mai lấp lánh giống như một thiên sứ vậy! Hạng 3 toàn khối! Mình biết em ấy là một thiên tài mà! Trời ơi, nhìn em ấy khoác chiếc áo đồng phục của mình trông nhỏ nhắn, dễ thương đến mức mình muốn chạy xuống bắt cóc em ấy về nhà ngay lập tức! Haru ơi, mày giỏi lắm, đêm qua mày gác cửa phòng vẽ và dạy kèm cho em ấy là quyết định sáng suốt nhất cuộc đời mày!”*


Mei khẽ giật mình, cô ngước mắt lên phía ban công tầng hai. Bốn mắt chạm nhau qua khoảng không gian náo nhiệt của sân trường. Haru khẽ gật đầu nhẹ một cái đầy lạnh lùng rồi quay người bước vào trong văn phòng, nhưng Mei biết rõ trái tim anh đang đập loạn nhịp kinh khủng đằng sau vẻ ngoài băng giá ấy. Cô mỉm cười, một nụ cười ngọt ngào tự nhiên bộc lộ sự thấu hiểu tuyệt đối không lời.


***


Chiều hôm đó, khi ánh hoàng hôn đỏ rực bắt đầu nhuộm thẫm những tòa nhà gạch đỏ cổ kính của trường Shinka, Mei nhận được một dòng tin nhắn ngắn gọn từ số điện thoại quen thuộc của Hội trưởng:


*“5h chiều. Hồ nước phía sau khuôn viên trường. Đừng đi muộn.”*


Mei khẽ mím môi, nhịp tim cô bỗng chốc đập nhanh hơn thường lệ. Cô thu dọn sách vở vào cặp, bước ra khỏi lớp học 11A2 vắng vẻ. Con đường dốc dẫn ra hồ nước phía sau trường được bao quanh bởi rặng liễu rủ thơ mộng, rủ những tán lá xanh mướt xuống mặt hồ tĩnh lặng. Nơi đây vốn là khu vực bị rào chắn bằng lan can gỗ cảnh báo nguy hiểm vì hồ nước rất sâu, học sinh thường bị nghiêm cấm đến gần vì lý do an toàn. Nhưng đối với Mei và Haru, đây lại là một bến đỗ biệt lập, vắng vẻ hoàn hảo để tránh xa mọi ánh nhìn soi mói của đám đông.


Bước qua rặng liễu rủ, Mei nhìn thấy dáng người cao lớn, đĩnh đạc của Haru đang tựa lưng vào lan can gỗ cũ kỹ. Ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu rọi từ phía sau lưng anh, tạo nên một quầng sáng lộng lẫy bao bọc lấy bả vai rộng và mái tóc đen hơi rối của chàng hoàng tử. Bả vai phải của anh vẫn hơi nhô lên nhẹ dưới lớp áo đồng phục – vết sẹo nhỏ từ vụ sập giàn giáo cứu cô lần trước vẫn đang trong quá trình lành lặn.


“Hội trưởng... anh đợi em lâu chưa?” Mei lên tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ vang vọng trong không gian tĩnh mịch bên hồ nước.


Haru chậm rãi xoay người lại. Gương mặt anh sắc sảo, thâm trầm dưới ánh chiều tà, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cô đầy kiên định. Anh không trả lời câu hỏi của cô, nhưng tiếng lòng dồn dập, cuồng nhiệt của anh lập tức bùng nổ, dội thẳng vào thính giác nhạy cảm của Mei:


*“Em ấy đến rồi... Hoàng hôn hôm nay đẹp quá, nhưng không đẹp bằng một góc của em ấy. Nhìn em ấy mặc váy xếp ly đi bộ dưới rặng liễu kìa... tim mình như muốn ngừng đập vậy! Mình phải nói gì đây? Làm thế nào để tỏ ra ngầu lòi bây giờ? 'Cậu làm tốt lắm'? Nghe nhạt nhẽo quá! Mình muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em ấy quá... Nhưng không được, Haru ơi! Mày phải giữ vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Hội trưởng!”*


Nghe thấy tiếng lòng đầy mâu thuẫn và đáng yêu của anh, Mei khẽ bật cười nhẹ. Cô bước lại gần lan can gỗ, đứng cách anh chỉ một bước chân. Bầu không khí ngượng ngùng đỏ mặt bỗng chốc bao trùm lấy cả hai dưới ánh hoàng hôn ấm áp.


“Hội trưởng, em muốn cảm ơn anh,” Mei cất giọng chân thành, đôi mắt đen lánh nhìn thẳng vào mắt anh. “Cảm ơn anh vì chiếc áo khoác giữ ấm, cảm ơn hộp bento đôi hình gấu ấm nóng đêm đó, và... cảm ơn anh vì đã thức suốt đêm dạy kèm cho em tại thư viện. Nếu không có anh, em đã không thể đạt được vị trí thứ 3 toàn khối để bảo vệ học bổng toàn phần của mình.”


Haru khẽ hắng giọng, ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh lạnh lùng thường ngày, anh khoanh tay trước ngực, giọng nói trầm ấm vang lên:


“Tôi chỉ đang thực thi nhiệm vụ giám sát học sinh học bổng theo quy chế của nhà trường. Cậu đạt Hạng 3 là do thực lực của cậu, không cần phải cảm ơn tôi.”


Thế nhưng, tiếng lòng của anh lại gào thét phũ phàng trái ngược hoàn toàn với lời nói:


*“Trời ơi, em ấy cảm ơn mình kìa! Cảm ơn cái gì chứ... Anh làm tất cả mọi chuyện là vì em mà, Mei! Anh thức suốt đêm gác cửa và chỉ bài cho em là vì anh muốn em được an toàn, muốn em được tỏa sáng rực rỡ đằng sau cánh gà ban kịch! Đừng gọi anh là Hội trưởng xa cách thế nữa... gọi tên anh đi, gọi Haru đi mà...”*


Mei nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của anh. Lòng cô dâng lên một luồng cảm xúc thấu cảm mạnh mẽ vượt qua mọi rào cản phòng thủ của giai tầng học đường. Cô không muốn tiếp tục trốn chạy đằng sau chiếc kính ngụy trang này nữa. Cô muốn đối diện thẳng thắn với tình cảm chân thành, ấm áp nhất thế gian này.


Mei chậm rãi đưa tay lên, tháo chiếc kính cận gọng tròn dày cộm – tấm khiên bảo mệnh tinh thần bấy lâu nay của cô – đặt nhẹ lên thanh lan can gỗ sồi bên cạnh.


Đây chính là Đột phá 1: Tháo kính đối diện.


Khuôn mặt mộc mạc thanh tú cùng đôi mắt đen lánh lộng lẫy như chứa đựng cả một bầu trời sao dịu hiền của Mei lần đầu tiên lộ diện hoàn toàn dưới ánh hoàng hôn đỏ rực bên hồ nước. Không có kính cách âm bảo vệ, siêu năng lực thấu thính của cô hoạt động ở cự ly cực hạn, nhưng kỳ lạ thay, không có một tạp âm ác ý nào có thể xâm nhập vào tâm trí cô lúc này. Toàn bộ thế giới xung quanh cô như chìm vào im lặng tuyệt đối, chỉ còn lại tần số Đồng điệu tần số tâm trí trong trẻo, mạnh mẽ của Haru đang ngân vang như một bản nhạc piano cổ điển ngọt ngào.


Haru hoàn toàn đứng hình toàn tập.


Anh ngẩn người ngắm nhìn đôi mắt lấp lính không kính của Mei dưới ánh chiều tà rực rỡ, hơi thở anh khẽ nghẹn lại ở cổ họng, nhịp tim đập mạnh liên hồi đầy hạnh phúc đằng sau gương mặt băng giá. Tiếng lòng anh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại một dòng suy nghĩ thuần khiết, sâu đậm nhất:


*“Đôi mắt của em... thực sự quá lộng lẫy, Mei. Anh muốn dùng cả cuộc đời này để bảo vệ đôi mắt trong trẻo này khỏi mọi sự dơ bẩn của thế gian...”*


Mei nhìn thẳng vào mắt anh, khóe môi khẽ cong lên tạo thành một nụ cười rạng rỡ đầy hạnh phúc, hai má đỏ hồng ấm áp. Cô nói bằng chính giọng nói thật truyền cảm của mình, không còn một chút rụt rè trốn tránh:


“Em không còn sợ hãi tiếng lòng của anh nữa, Haru. Bởi vì... đó là bản nhạc yên bình và ấm áp nhất mà em từng được nghe trong cuộc đời này.”


Haru bàng hoàng chấn động dồn dập. Đôi mắt anh co rút lại, anh không ngờ Mei lại trực tiếp gọi tên mình và bộc lộ sự thấu hiểu sâu sắc đến như vậy. Vẻ ngoài lạnh lùng băng giá của vị hoàng tử Shinka hoàn toàn nứt vỡ, tan chảy dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.


Anh bước tới một bước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người xuống mức tối thiểu. Bàn tay thon dài, ấm áp của anh vươn ra, dứt khoát nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn đang run rẩy nhẹ của Mei. Cái chạm vật lý ấm nóng truyền thẳng vào da thịt, khóa chặt lấy số phận của hai người lại với nhau.


“Anh hứa,” Haru cất giọng trầm ấm, sâu sắc, nhìn thẳng vào đôi mắt đen lấp lánh của cô học sinh học bổng.


Và ngay trong tích tắc ấy, tiếng lòng anh gieo mầm một lời hứa vĩ đại, vang dội u mê đầy kiên định khắp tâm trí Mei:


*“Anh hứa sẽ luôn là người ồn ào nhất trong tâm trí em, Mei. Cho dù thế giới ngoài kia có hỗn loạn, có đầy rẫy những tạp âm ác ý và mưu mô dơ bẩn, chỉ cần em cần, tiếng lòng của anh sẽ luôn là bản nhạc piano cổ điển yên bình nhất, che chở và bảo vệ em trọn đời. Anh sẽ không bao giờ buông tay em ra...”*


Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu rọi mặt nước hồ lung linh rực rỡ, hai người đứng sát bên nhau, bàn tay nắm chặt bàn tay đầy gắn kết định mệnh. Chặng đường đầu tiên đầy giông bão của Cấp độ 1 khép lại trong sự ngọt ngào, lãng mạn và đồng điệu tâm hồn tuyệt đối, chuẩn bị mở ra những thử thách lớn hơn của vở kịch đóng thế đầy hỗn loạn ở Cấp độ 2.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!