Nhạc nềnShizima4

Bổ Nhiệm Sóng Gió Và Chiếc Thẻ Vàng Đặc Quyền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong góc phòng trống trên tầng ba khu nhà cũ như đặc quánh lại. Trịnh Khánh Mei nín thở, lưng áp chặt vào bức tường xi măng lạnh ngắt phía sau chồng bàn ghế gỗ cũ kỹ. Không có chiếc kính cận gọng tròn dày cộm làm màng lọc cách âm, thính giác nhạy cảm của cô đang phải hoạt động hết công suất. Cô có thể nghe thấy cả tiếng hạt bụi lơ lửng rơi trên mặt bàn rách nát, và kinh khủng hơn, là tiếng tim đập dồn dập, mạnh mẽ của Hanazono Haru đang đứng cách cô chưa đầy một mét.


Nhưng thứ khiến đầu óc Mei hoàn toàn nổ tung lúc này không phải là tiếng tim đập, mà là tiếng lòng gào thét u mê đầy cuồng nhiệt của chàng Hội trưởng lạnh lùng đang dội thẳng vào đại não cô:


*“Trời đất ơi! Mei không đeo kính trông dễ thương xỉu lên xỉu xuống thế này! Đôi mắt em ấy trong veo như nước hồ mùa thu, hàng mi lại còn dài và cong vút nữa chứ! Tại sao ngày thường em ấy lại giấu khuôn mặt thiên sứ này sau cái gọng kính dày cộm kia chứ? Mình muốn ôm em ấy quá! Muốn giữ chặt em ấy trong lòng không cho ai nhìn thấy hết! Nhưng không được, Haru ơi, mày phải nhịn lại, không được làm em ấy sợ!”*


Mei cắn chặt môi, gương mặt mộc mạc không kính lập tức đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Thật là một sự tra tấn ngọt ngào! Ai mà tin được vị Hội trưởng mang danh ‘hoàng tử băng giá’ của trường Shinka, người ngoài mặt đang đứng thẳng tắp, gương mặt nghiêm nghị không một chút cảm xúc, thực chất bên trong lại đang gào thét những lời sến sẩm và u mê cô đến mức điên cuồng như vậy chứ?


Haru khẽ hắng giọng. Tiếng trầm ấm vang lên trong không gian tĩnh mịch:


“Cậu định trốn ở đó đến bao giờ, Trịnh Khánh Mei?”


Nói rồi, anh chậm rãi bước tới, dùng một tay nhẹ nhàng gạt một chiếc ghế gỗ mục sang bên, mở ra một lối đi nhỏ dẫn vào góc tối nơi cô đang co rúm người lại. Ánh hoàng hôn đỏ rực từ cửa sổ chiếu thẳng vào khuôn mặt mộc mạc, thanh tú của Mei, khiến cô trông như một nàng Juliet bước ra từ cõi mộng.


Tiếng lòng của Haru lại tiếp tục gầm rú:


*“Aaa! Ánh sáng hoàng hôn chiếu lên mặt em ấy đẹp quá! Mình muốn chụp lại khoảnh khắc này quá! Mei ơi, sao em lại nhìn anh bằng đôi mắt ngập nước đáng thương thế kia? Tim anh sắp tan chảy rồi này!”*


Mei vội vàng cúi gầm mặt xuống để tránh ánh mắt thâm trầm của anh. Cô lí nhí giải thích, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể:


“Hội trưởng Hanazono… Tôi… tôi chỉ là trực nhật muộn ở đây thôi. Không có ý trốn tránh cậu.”


Haru nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu cô, nơi mái tóc đen mộc mạc hơi rối nhẹ. Anh xòe bàn tay thon dài ra, trên lòng bàn tay là chiếc ghim cài tóc hình hoa cẩm tú cầu bằng bạc lấp lánh dưới ánh chiều tà. Giọng anh lạnh lùng, xa cách như thường lệ:


“Cậu làm rơi cái này. Lần sau làm việc thì cẩn thận một chút. Là học sinh nhận Học bổng Toàn phần Shinka, cậu nên biết giữ gìn tác phong của mình.”


Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với lời nói có phần giáo điều và nghiêm khắc ấy, tiếng lòng của anh lại xót xa đến nghẹt thở:


*“Ngón tay em ấy có vết chai nhỏ… Chắc chắn là do cuối tuần phải phụ mẹ nhào bột làm bánh ngọt ở tiệm bánh cũ rồi. Nhìn mà đau lòng chết đi được. Mình đã lén mua chiếc ghim tóc này ở Kyoto để tặng em ấy, may mà em ấy vẫn luôn mang theo bên người. Mei ơi, từ nay về sau, anh sẽ không để em phải chịu khổ cực một mình nữa đâu.”*


Mei run rẩy nhận lại chiếc ghim tóc từ tay anh. Đầu ngón tay hai người vô tình chạm nhẹ vào nhau, một luồng điện ấm áp chạy dọc sống lưng khiến Mei khẽ rùng mình. Cô nhanh chóng lùi lại một bước, cúi đầu chào rồi ôm cặp sách chạy vụt ra ngoài cửa trước của căn phòng trống, không dám ngoái đầu lại nhìn chàng trai có tâm trí vô cùng ồn ào nhưng ấm áp ấy.


***


Sáng hôm sau, bão giông thực sự đã ập đến cuộc đời yên bình của Mei.


“Cái gì? Cậu bảo tôi phải dọn dẹp toàn bộ chỗ này bằng tay á?”


Mei đứng chết lặng giữa Phòng hóa trang VIP của Erika. Căn phòng xa hoa bậc nhất của câu lạc bộ kịch nghệ Shinka rộng lớn, chứa đầy những tủ quần áo lộng lẫy và những bàn trang điểm nạm pha lê đắt tiền.


Đứng trước mặt cô là Nguyễn Thục Anh, hay còn gọi là đại tiểu thư Erika – nữ chính kiêu ngạo của vở kịch sắp tới. Erika mặc chiếc váy đồng phục thiết kế riêng, mái tóc uốn lọn vàng óng bồng bềnh tỏa ra mùi nước hoa đắt tiền đầy kiêu kỳ. Cô ta đang khoanh tay trước ngực, nhìn Mei bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng.


“Chứ sao nữa?” Erika hất cằm về phía góc phòng, nơi những hộp phấn trang điểm cao cấp bị đổ tung tóe trên sàn thảm nhung. “Cậu là học sinh học bổng bình dân, được nhận vào trường này là để phục vụ cho giới quý tộc chúng tôi. Tôi đã yêu cầu ban hậu cần chỉ định cậu làm trợ lý hậu đài riêng cho tôi. Bắt đầu từ hôm nay, tất cả các công việc dọn dẹp, giặt là trang phục diễn và bưng bê mỹ phẩm của tôi đều do một mình cậu gánh vác.”


Bạn thân của Erika là Trần Mỹ Lệ đứng bên cạnh khẽ cười khúc khích, giọng điệu đầy chua ngoa:


“Đúng đấy, nghe nói mẹ của cậu ta chỉ là một mụ làm bánh ngọt nghèo hèn ở khu ngoại ô thôi mà. Đôi bàn tay thô kệch đó mà được chạm vào đống mỹ phẩm Chanel đắt đỏ của Erika thì đúng là vinh hạnh cả đời rồi.”


Mei mím chặt môi, bàn tay giấu sau tà áo đồng phục siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Nỗi sỉ nhục dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Cô rất muốn tháo kính ra, dùng năng lực thấu thính để bóc trần những suy nghĩ dơ bẩn, đố kỵ của hai kẻ trước mặt, rồi ném chiếc chổi quét bụi này vào mặt chúng.


Nhưng cô không thể.


Phía sau cô là người mẹ dịu dàng đang phải thức khuya dậy sớm bên lò nướng bánh cũ kỹ để chắt chiu từng đồng sinh hoạt phí. Phía sau cô là Học bổng Toàn phần Shinka – chiếc phao cứu sinh duy nhất giúp cô có cơ hội bước vào giảng đường đại học danh giá. Chỉ cần cô phạm một lỗi kỷ luật nhỏ, chỉ cần cô phản kháng lại đại tiểu thư của nhà tài trợ lớn nhất trường, học bổng của cô sẽ lập tức bay màu.


“Tôi biết rồi.” Mei cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ đến mức gần như vô hình. “Tôi sẽ dọn dẹp ngay.”


Erika cười lạnh một tiếng, cố tình dùng giày cao gót di nát một hộp phấn mắt đắt tiền trên sàn, tạo thành một vệt màu hỗn độn:


“Dọn cho sạch vào. Nếu tôi thấy một hạt bụi nào bám trên bàn trang điểm, tôi sẽ trực tiếp báo cáo lên Ban Kỷ luật học đường trừ điểm rèn luyện của cậu.”


Mei lẳng lặng quỳ xuống sàn thảm nhung, dùng khăn lau nhặt từng mảnh vỡ pha lê của hộp phấn trang điểm. Những mảnh kính sắc nhọn đâm vào ngón tay cô đau nhói, nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với sự u uất đang đè nặng lên lòng ngực cô. Cô ghét sự bất công này, ghét cái thế giới phân chia giai tầng tàn nhẫn của trường Shinka.


*“Mày phải nhịn, Mei ạ. Vì mẹ, vì tương lai của mày…”* Cô tự nhủ thầm trong lòng, cố ngăn những giọt nước mắt chực trào ra.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của phòng hóa trang VIP đột ngột bị đẩy ra một cách thô bạo.


Luồng gió lạnh từ hành lang ùa vào phòng, mang theo một áp lực uy nghiêm khiến cả Erika và Mỹ Lệ đều giật mình quay lại.


Hanazono Haru bước vào.


Anh diện bộ suit đồng phục của Hội trưởng Hội học sinh phẳng phiu không một nếp nhăn, trên cánh tay đeo chiếc băng đỏ quyền lực. Gương mặt anh lạnh lùng như tượng tạc, đôi mắt sắc bén như chim ưng quét qua cảnh tượng Mei đang phải quỳ gối dọn dẹp dưới đất.


Trong khoảnh khắc nhìn thấy vết xước rỉ máu trên ngón tay Mei, đồng tử của Haru co rút lại dữ dội. Bầu không khí trong phòng lập tức hạ xuống dưới độ âm.


Erika thấy Haru bước vào, lập tức đổi giọng điệu nũng nịu, tiến lại gần định khoác lấy tay anh:


“Hội trưởng Hanazono! Cậu đến tìm tôi sao? Cậu xem, con bé học bổng này làm việc cẩu thả quá, tôi đang phải dạy bảo lại tác phong cho nó đây…”


*Chát!*


Haru lạnh lùng gạt tay Erika ra trước khi cô ta kịp chạm vào áo mình. Giọng nói của anh trầm thấp, lạnh lẽo vang lên như tiếng băng nứt:


“Tránh xa tôi ra, Nguyễn Thục Anh.”


Erika sững sờ, gương mặt kiêu ngạo thoáng chốc tái mét vì nhục nhã.


Nhưng đó chưa là gì so với cơn bão phẫn nộ đang nổ tung trong tâm trí Haru dội thẳng vào tai Mei:


*“Lũ khốn kiếp này! Chúng dám bắt Mei của mình phải quỳ gối dọn dẹp sao? Chúng dám làm xước đôi bàn tay nhỏ nhắn, quý giá của em ấy sao? Nhìn vết máu trên tay em ấy kìa, tim mình như bị ngàn con dao đâm nát vậy! Thục Anh, cô cậy thế gia đình tài trợ mà dám hành hạ bảo bối của tôi à? Tôi sẽ khiến cô và cả cái gia tộc của cô phải trả giá đắt!”*


Haru tiến lại gần Mei. Trước sự kinh ngạc của Erika và Mỹ Lệ, chàng Hội trưởng kiêu sa tối cao vốn nổi tiếng sạch sẽ quá mức, lại từ từ cúi người xuống. Anh nắm lấy cổ tay Mei, kéo cô đứng dậy một cách dứt khoát nhưng vô cùng nhẹ nhàng để tránh làm đau vết thương của cô.


*“Trời ơi, tay em ấy lạnh quá! Em ấy đã phải chịu đựng sự sỉ nhục này bao lâu rồi chứ? Đáng chết thật, đáng lẽ mình phải đến sớm hơn để bảo vệ em ấy!”* Tiếng lòng Haru dằn vặt đầy xót xa.


Mei bối rối định rút tay lại, nhưng bàn tay của Haru quá lớn, quá ấm áp và kiên định khóa chặt lấy tay cô. Anh quay sang nhìn Erika, ánh mắt lạnh lùng như muốn đóng băng đối phương tại chỗ:


“Nguyễn Thục Anh. Từ khi nào phòng hóa trang VIP của ban kịch lại trở thành nơi để cậu hành hạ và sỉ nhục học sinh khác? Quy chế tự trị của Hội học sinh Shinka quy định rõ: nghiêm cấm mọi hành vi bắt nạt, lạm dụng lao động học sinh diện học bổng dưới mọi hình thức.”


Erika lắp bắp giải thích, gương mặt lộ rõ vẻ hoảng sợ trước uy nghiêm của Hội trưởng:


“Hội… Hội trưởng! Tôi chỉ phân công công việc hậu đài thông thường thôi mà! Cô ta là trợ lý hậu đài, dọn dẹp phòng hóa trang là nhiệm vụ của cô ta!”


“Nhiệm vụ của cô ấy?” Haru cười lạnh một tiếng, nụ cười không hề có hơi ấm. Anh rút từ trong túi áo vest ra một văn bản hành chính có đóng dấu đỏ chót của Hội học sinh Shinka, đập mạnh lên bàn trang điểm. “Bắt đầu từ 8 giờ sáng ngày hôm nay, Trịnh Khánh Mei đã được bổ nhiệm làm Trợ lý đặc biệt riêng của Chủ tịch Hội học sinh. Đây là văn bản quyết định chính thức đã được ban giám hiệu phê duyệt.”


Cả Erika và Trần Mỹ Lệ đều trợn tròn mắt nhìn tờ quyết định trên bàn.


“Cái… Cái gì?” Erika hét lên đầy kinh ngạc và ghen tị. “Bổ nhiệm con bé học bổng nghèo hèn này làm Trợ lý riêng của Hội trưởng á? Chuyện này chưa từng có tiền lệ trong lịch sử trường Shinka! Gia thế của cô ta làm sao xứng đáng bước vào Văn phòng Hội học sinh chứ?”


“Gia thế?” Haru nhíu mày, giọng nói trầm xuống đầy áp lực của kẻ đứng đầu giai tầng quyền lực học đường. “Ở trường Shinka này, quyết định của tôi chính là quy tắc tối cao. Nếu cậu có ý kiến phản đối, có thể bảo cha cậu rút toàn bộ tài trợ cho trường ngay lập tức để ép tôi thay đổi quyết định. Nhưng trước khi cha cậu làm điều đó, tôi tin rằng tập đoàn Hanazono của gia đình tôi dư sức mua lại toàn bộ cổ phần tài trợ của nhà cậu trong vòng hai mươi bốn giờ.”


Lời đe dọa tài chính tàn nhẫn và đĩnh đạc của Haru khiến Erika hoàn toàn câm nín. Cô ta run rẩy đứng không vững, bàn tay nắm chặt chiếc gương cầm tay nạm pha lê Swarovsky đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.


Haru không thèm nhìn cô ta thêm một lần nào nữa. Anh quay sang Mei, ánh mắt băng giá lập tức dịu đi đôi chút, dù tiếng lòng anh vẫn đang gào thét u mê không ngừng:


*“Mei ơi, em có nghe thấy không? Từ nay về sau em là trợ lý riêng của anh rồi! Em sẽ được ngồi trong văn phòng máy lạnh mát rượi, ăn bánh ngọt bento do anh chuẩn bị, không ai dám bắt nạt em nữa đâu! Aaa, nghĩ đến cảnh mỗi ngày được nhìn thấy em ngồi đối diện làm việc là anh muốn nhảy múa ăn mừng quá đi mất!”*


Haru thò tay vào túi áo, lấy ra một vật phẩm lấp lánh mạ vàng.


Đó chính là Chiếc thẻ ra vào Hội học sinh đặc biệt.


Tấm thẻ bằng kim loại mạ vàng sang trọng, có khắc biểu tượng mặt nạ bạc và vương miện nhỏ của Hội học sinh tối cao. Đây là tấm thẻ thông hành đặc quyền mà mọi nữ sinh quý tộc trong trường đều thèm khát, thứ cho phép người sở hữu tự do ra vào văn phòng Hội trưởng bất cứ lúc nào không cần hẹn trước.


Haru cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Mei, đặt chiếc thẻ vàng đặc quyền trực tiếp vào lòng bàn tay cô, khóa chặt mọi lời tranh cãi bằng một phán quyết dứt khoát:


“Cầm lấy. Đây là thẻ thông hành của cậu. Từ giờ, không có sự cho phép của tôi, không một ai trong ban kịch hay bất kỳ câu lạc bộ nào được phép giao việc vặt cho trợ lý riêng của tôi.”


Mei nhìn chiếc thẻ vàng lấp lánh trong tay, cảm nhận được sức nặng quyền lực và sự bảo vệ thầm lặng nhưng vô cùng mạnh mẽ của Haru. Một luồng cảm xúc kiêu hãnh ngầm nhen nhóm trong lòng cô học sinh nghèo luôn phải chịu đựng sự chèn ép bấy lâu nay. Cô khẽ siết chặt chiếc thẻ vàng, ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của Haru, khẽ gật đầu:


“Cảm ơn cậu, Hội trưởng.”


Nhìn thấy nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi Mei, tâm trí Haru hoàn toàn nổ tung vì hạnh phúc:


*“Trời đất ơi! Em ấy cười với mình kìa! Nụ cười của em ấy ngọt ngào hơn cả bánh kem dâu tây nữa! Mình muốn ngất xỉu mất thôi! Cảm ơn thượng đế đã cho con được làm Hội trưởng để bảo vệ thiên sứ này!”*


Haru nắm tay Mei, kéo cô bước ra khỏi phòng hóa trang VIP trong sự ngỡ ngàng và căm phẫn tột độ của Erika và Mỹ Lệ.


Khi bước ra ngoài hành lang, Mei có thể nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của các học sinh quý tộc xung quanh bắt đầu dấy lên như một cơn bão dư luận học đường. Cô biết, việc nhận chiếc thẻ vàng này đồng nghĩa với việc cô đã chính thức mất đi vỏ bọc “Tàng hình học đường” yên bình bấy lâu nay. Cô đã trở thành tâm điểm của sự ghen tị và đố kỵ của toàn trường.


Nhưng nhìn chiếc bóng cao lớn, vững chãi của Haru đang đi phía trước, nghe thấy bản nhạc tâm trí trong trẻo, ấm áp bảo vệ cô của anh, Mei thầm siết chặt chiếc thẻ vàng đặc quyền. Cô không còn cảm thấy sợ hãi nữa.


Đằng sau cánh cửa phòng hóa trang VIP, Erika đứng nhìn theo bóng lưng hai người khuất dần sau góc hành lang. Gương mặt cô ta méo mó vì tức giận và nhục nhã. Cô ta đập mạnh chiếc gương cầm tay nạm pha lê xuống bàn trang điểm, khiến nó vỡ tan tành thành trăm mảnh.


Đôi mắt Erika rực lên ngọn lửa căm hận tột cùng, cô ta nghiến răng kèn kẹt, thốt ra lời thề độc địa:


“Trịnh Khánh Mei… Mày dám dùng thủ đoạn đê tiện để quyến rũ Haru và cướp đi đặc quyền của tao sao? Tao thề sẽ bắt mày phải trả một cái giá cực kỳ đắt ngay tại buổi tập kịch chung đầu tiên của câu lạc bộ!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!