Chiêu Trò Gài Bẫy Và Sự Cảnh Báo Kịp Thời
Sáng thứ Sáu, bầu trời Tokyo phủ một lớp mây xám nhạt, mang theo những luồng gió lạnh buốt của những ngày đầu đông len lỏi qua từng khe cửa kính của Trường Trung học Tư thục Shinka. Bầu không khí trong ngôi trường quý tộc hôm nay yên ắng một cách lạ thường, nhưng bên dưới sự tĩnh lặng đó là một dòng chảy áp lực nghẹt thở của kỳ thi giữa kỳ quyết định. Đối với những học sinh quý tộc, kỳ thi này chỉ là một thủ tục để khẳng định đẳng cấp. Nhưng đối với Trịnh Khánh Mei, đây là trận chiến sinh tồn thực sự để bảo vệ tấm Học bổng Toàn phần Shinka – điểm tựa duy nhất giúp cô và người mẹ vất vả tại tiệm bánh ngọt nhỏ có thể tiếp tục đứng vững giữa thủ đô hoa lệ này.
Mei ngồi ở góc bàn cuối lớp cạnh cửa sổ của Lớp học 11A2. Cô khẽ đưa ngón tay đẩy gọng kính cận thường lên sống mũi. Kể từ khi chiếc kính ngụy trang đặc chế của cha cô bị hỏng gọng, Mei buộc phải đeo chiếc kính thường này. Không có màng lọc tần số âm thanh tự nhiên của cha để lại, siêu năng lực "Thấu thính sơ cấp" của cô hoạt động nhạy cảm đến mức đáng sợ. Chỉ cần cô khẽ lơ là, hàng trăm luồng suy nghĩ hỗn tạp, căng thẳng của những học sinh xung quanh sẽ lập tức dội thẳng vào đại não cô như những làn sóng nhiễu điện cực mạnh. Để giữ được sự tỉnh táo, Mei phải liên tục áp dụng bài tập thở thiền định tĩnh tâm mà ông ngoại từng dạy, cố gắng điều hòa nhịp thở theo từng nhịp tim đập chậm rãi.
Thế nhưng, mỗi khi cô nhắm mắt lại, hơi ấm từ chiếc áo khoác đồng phục rộng của Haru khoác lên vai cô tối qua tại thư viện dường như vẫn còn vương vấn đâu đây. Bản nhạc piano cổ điển dịu êm, trong trẻo vốn là tiếng lòng của anh vẫn như còn vang vọng bên tai cô, xoa dịu đi những căng thẳng thường nhật. Mei khẽ mím môi, gương mặt mộc mạc đằng sau gọng kính thường khẽ đỏ ửng lên đầy ngượng ngùng khi nhớ lại cái nắm áo đầy tin tưởng của mình trong giấc mơ đêm qua. Anh đã thức suốt đêm để làm gia sư riêng canh chừng giấc ngủ cho cô, bất chấp bả vai phải bị thương vẫn đang quấn băng gạc nhức nhối dưới lớp áo sơ mi trắng phẳng phiu.
“Mei... Mei ơi, cậu có nghe tớ nói không?”
Một giọng nói nhỏ nhẹ, đầy lo lắng cắt ngang dòng suy nghĩ của Mei. Cô giật mình ngước mắt lên. Phan Tuyết Mai, cô bạn cùng bàn hướng nội học giỏi, đang khẽ lay nhẹ vai cô. Gương mặt của Tuyết Mai lúc này tái nhợt, đôi mắt tròn xoe đằng sau cặp kính cận dày cộm ngập tràn sự hoảng loạn. Tuyết Mai vốn là người nhút nhát, lầm lì, cả ngày chỉ biết vùi đầu vào chồng sách bài tập, nhưng cô ấy luôn là người che chắn cho Mei mỗi khi cô mệt mỏi ngủ gật trong giờ học.
“Tớ đây, Mai. Có chuyện gì vậy?” Mei lí nhí hỏi, tay siết chặt quai cặp sách.
Tuyết Mai lén nhìn quanh lớp học, thấy các học sinh khác đang mải mê lật giở những trang đề cương ôn tập cuối cùng, cô ấy mới dám ghé sát tai Mei, thì thầm với giọng run rẩy:
“Nguy rồi, Mei ơi... Lúc nãy tớ đi ngang qua hành lang khu nhà B để đến phòng tự học, tớ vô tình nghe thấy Lâm Gia Bảo – tay sai của Hội phó Kento – đang nói chuyện điện thoại với ai đó. Tớ nghe thấy chúng nhắc đến tên cậu. Gia Bảo nói rằng... chúng đã lén bỏ một tập tài liệu chứa đề thi môn Toán bị rò rỉ vào ngăn bàn của cậu tại Lớp học 11A2 này rồi! Chúng định đợi đến khi giờ thi bắt đầu sẽ báo cáo nặc danh cho ban kỷ luật xuống khám xét đột xuất để vu oan cậu gian lận thi cử! Mei ơi, nếu bị bắt quả tang giữ đề thi rò rỉ, cậu sẽ bị tước học bổng toàn phần và đuổi học ngay lập tức!”
Lời cảnh báo của Tuyết Mai như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lồng ngực Mei, khiến tim cô thắt chặt một nhịp kinh hoàng. Gương mặt cô trong tích tắc trở nên trắng bệch. Kento (Phạm Minh Nhật) quả nhiên là một kẻ mưu mô tàn nhẫn. Sau khi bị cô dùng bí mật tài chính khống chế tại văn phòng Hội học sinh, hắn không hề chịu đầu hàng mà lập tức bày ra cái bẫy hiểm độc này để tiêu diệt cô trước khi cô kịp bám rễ vào ban kịch và lọt vào Top 5 khối.
“Chỉ còn mười phút nữa là giờ thi bắt đầu...” Mei thầm nghĩ, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán. Cô không thể hoảng loạn. Nếu cô để lộ sự sợ hãi, cái bẫy của Kento sẽ hoàn toàn thành công.
Mei khẽ hít một hơi sâu, điều hòa nhịp thở. Cô chậm rãi tháo chiếc kính cận thường đặt lên bàn, để lộ đôi mắt đen lánh lộng lẫy nhưng lúc này đang co rút lại để tập trung cao độ. Không có kính bảo vệ, siêu năng lực "Thấu thính định hướng" của cô lập tức được kích hoạt. Mei nín thở, hướng thính giác nhạy cảm của mình quét qua khoảng không gian xung quanh lớp học, cô lập mọi tiếng ồn ào và tập trung vào luồng suy nghĩ của Tiến Dũng – một tay sai khác của Kento đang ngồi ở dãy bàn bên cạnh.
Luồng suy nghĩ đầy đắc ý, gian xảo của Tiến Dũng lập tức dội thẳng vào đại não Mei:
*“Hắc hắc, con nhỏ học bổng nghèo hèn kia sắp tiêu đời rồi. Tập đề thi môn Toán rò rỉ đã được mình lén dùng băng keo hai mặt dán chặt dưới gầm ngăn bàn của nó từ mười phút trước. Chỉ cần chuông reo, Kento sẽ dẫn Thầy Hiệu phó Trần Quốc Toản và ban kỷ luật của Thu Thảo xuống khám xét. Để xem lúc đó thằng nhóc Haru có lật ngược được thế cờ để bảo vệ con quái vật đeo kính này không!”*
Nắm giữ được chi tiết chính xác về vị trí của tập tài liệu giả, Mei khẽ nhếch môi tạo thành một đường cong lạnh lùng đằng sau mái tóc đen xõa dài. Cô đã Đọc vị mưu đồ của chúng thành công. Kento nghĩ rằng quy trình kỷ luật nghiêm ngặt của trường Shinka sẽ là lưỡi gươm hành quyết cô, nhưng hắn không ngờ rằng cô có thể nghe thấy từng bước đi trong kế hoạch của hắn.
Mei đeo kính trở lại để giảm bớt áp lực thính giác. Cô quay sang nhìn Tuyết Mai, siết nhẹ bàn tay đang run rẩy của cô bạn tốt:
“Cảm ơn cậu, Mai. Cậu đã cứu tớ một mạng. Bây giờ, cậu hãy cứ ngồi im học bài như bình thường, coi như không biết gì cả. Tớ sẽ tự có cách giải quyết.”
Nhìn thấy sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc trong đôi mắt của Mei, Tuyết Mai khẽ gật đầu, mím môi quay lại chồng sách vở để che chắn cho cô.
Mei cúi xuống, giả vờ làm rơi chiếc bút chì dưới chân để cúi đầu sát ngăn bàn. Cô khéo léo vận dụng kỹ năng "Tàng hình trong đám đông", điều hòa nhịp thở nhẹ nhàng đến mức tối thiểu để không một học sinh nào trong lớp chú ý đến chuyển động của mình. Ngón tay thon dài của cô luồn sâu vào gầm ngăn bàn gỗ sồi cũ kỹ, chạm vào lớp băng keo hai mặt dính dính. Mei dứt khoát dùng lực ngón tay, nhẹ nhàng lột tập giấy xếp gọn ra khỏi gầm bàn mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Cô nhanh chóng nhét tập tài liệu mỏng vào trong tay áo khoác đồng phục rộng của Haru vẫn đang mặc trên người.
“Bây giờ là lúc gậy ông đập lưng ông,” Mei thầm nghĩ, ánh mắt cô lướt qua cửa sổ hành lang.
Cô đứng dậy, bước ra khỏi lớp học với phong thái tự nhiên nhất. Nhờ chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình của Hội trưởng che chắn, không một ai có thể nhận ra cô đang giấu một tập tài liệu dày trong tay áo. Mei di chuyển nhanh chóng dọc theo hành lang khu nhà B – nơi đặt các tủ đồ cá nhân của học sinh khối 11. Cô biết rõ sơ đồ khu vực này nhờ cuốn sổ tay của cựu trưởng ban kịch truyền lại.
Đi qua những dãy tủ đồ bằng sắt sơn xám, Mei dừng lại trước chiếc tủ đồ cá nhân có ghi tên "Phạm Minh Nhật – Hội phó". Tủ đồ của Kento nằm ở góc khuất của hành lang B, vắng bóng người qua lại vào giờ ôn thi. Mei tháo nhẹ kính thường, thấu thính xung quanh để đảm bảo không có ai theo dõi. Sau đó, cô dùng ngón tay thon dài khéo léo luồn tập đề thi rò rỉ qua khe hở thông gió nhỏ hẹp phía trên cánh cửa sắt của tủ đồ Kento. Tập tài liệu mỏng rơi nhẹ vào bên trong tủ đồ sắt với một tiếng “xoạch” cực nhỏ, hoàn toàn chìm vào bóng tối bên trong.
Hoàn thành xong bước chuyển dịch tài liệu ngụy trang, Mei thản nhiên đeo kính lại, di chuyển nhẹ nhàng quay trở lại Lớp học 11A2 và ngồi vào chỗ cũ ngay khi tiếng chuông báo hiệu giờ thi vang lên.
Đúng năm phút sau, khi giáo viên bộ môn chuẩn bị phát đề thi, cánh cửa gỗ của lớp 11A2 bất ngờ bị đẩy ra một cách thô bạo.
Bầu không khí trong lớp học lập tức đông cứng lại. Bước vào phòng là Thầy Hiệu phó Trần Quốc Toản nghiêm nghị trong bộ vest đen phẳng phiu, đi bên cạnh là Bùi Thu Thảo – Trưởng ban kiểm tra kỷ luật – với gương mặt lạnh lùng không cảm xúc, tay cầm cuốn sổ biên bản kỷ luật có dán tem niêm phong. Đi phía sau họ là Hanazono Haru. Dù bả vai phải vẫn đang quấn băng gạc nhức nhối dưới lớp áo sơ mi trắng, phong thái đĩnh đạc, lạnh lùng như một vị hoàng tử của anh vẫn khiến cả lớp phải nín thở cúi đầu.
Ngoài hành lang, Kento đang đứng tựa lưng vào tường với nụ cười giả tạo thường trực trên môi, đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng vuông lấp lánh tia sáng độc địa. Hắn đang chờ đợi để chứng kiến cảnh tượng Mei bị áp giải ra khỏi lớp học trong sự nhục nhã tột độ.
“Thầy xin lỗi vì đã làm gián đoạn giờ thi của các em,” Thầy Hiệu phó Trần Quốc Toản cất giọng trầm ấm nhưng đầy uy nghiêm, ánh mắt sắc sảo quét qua phòng học. “Nhưng Ban giám hiệu vừa nhận được một báo cáo nặc danh khẩn cấp về việc có đề thi rò rỉ môn Toán đang được cất giấu trong lớp học này. Ban kỷ luật bắt buộc phải tiến hành khám xét đột xuất để đảm bảo tính công bằng tuyệt đối cho kỳ thi.”
Thu Thảo không nói một lời, cô ta cầm chùm chìa khóa tuần tra, sải những bước đi dứt khoát thẳng về phía góc bàn cuối lớp cạnh cửa sổ – nơi Mei đang ngồi im lặng. Cả lớp học xì xào bàn tán, những ánh mắt dò xét, đố kỵ đổ dồn về phía cô học sinh học bổng nghèo khó.
*“Hừ, nhìn kìa, quả nhiên là con nhỏ lập dị đó.”*
*“Dám gian lận đề thi Shinka sao? Đúng là loại nghèo hèn không có tự trọng.”*
Những luồng tiếng lòng ác ý dội thẳng vào tai Mei, nhưng cô chỉ im lặng, gương mặt mộc mạc đằng sau gọng kính thường không hề lộ ra một chút dao động nào. Cô khẽ ngước mắt nhìn về phía Haru. Ánh mắt thâm trầm của anh khẽ chạm vào mắt cô, tỏa ra một sự tin tưởng tuyệt đối vượt qua mọi lời nói. Tiếng lòng trong trẻo như bản nhạc piano cổ điển của Haru vang lên bên tai cô, xoa dịu đi mọi tạp âm ác ý:
*“Mei... đừng sợ. Có anh ở đây bên cạnh em rồi. Cho dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ dùng toàn bộ quyền lực của Hội trưởng để bảo vệ em tuyệt đối...”*
Thu Thảo đứng trước bàn của Mei, lạnh lùng ra lệnh:
“Học sinh Trịnh Khánh Mei, yêu cầu cậu đứng dậy để chúng tôi kiểm tra ngăn bàn.”
Mei bình thản đứng dậy, lùi lại một bước. Thu Thảo lập tức cúi xuống, thô bạo lục soát toàn bộ ngăn bàn của cô. Cô ta lật tung từng cuốn vở ghi chép sạch đẹp của Tuyết Mai che chắn, luồn tay sâu vào gầm ngăn bàn gỗ sồi – nơi Tiến Dũng đinh ninh tập đề thi đã được dán chặt.
Thế nhưng, bàn tay của Thu Thảo khựng lại giữa không trung.
Không có gì cả. Chỉ có một mảnh băng keo hai mặt trống trơn bị lột dở.
Thu Thảo nhíu mày, tiếp tục lục soát chiếc cặp sách cũ kỹ của Mei nhưng vẫn hoàn toàn trống rỗng. Gương mặt lạnh lùng của cô ta bắt đầu lộ ra vẻ hoang mang. Ngoài hành lang, nụ cười đắc ý trên môi Kento lập tức đông cứng lại. Hắn trợn tròn mắt nhìn qua khe cửa kính, hai tay siết chặt thành nắm đấm khi thấy Thu Thảo quay đầu lại lắc đầu với Thầy Hiệu phó.
“Báo cáo Thầy Hiệu phó, không tìm thấy bất kỳ tài liệu nghi vấn nào trong ngăn bàn và đồ dùng cá nhân của học sinh Trịnh Khánh Mei,” Thu Thảo báo cáo với giọng điệu bối rối.
“Cái gì? Không thể nào!” Kento không kìm chế được cảm xúc bộc phát, hắn bước nhanh vào lớp học, gương mặt tri thức lộ rõ vẻ hoảng hốt. “Thưa Thầy Hiệu phó, báo cáo nặc danh chỉ rõ đề thi rò rỉ nằm ở lớp học này! Có thể cô ta đã lén tẩu tán hoặc giấu ở nơi khác trong phòng!”
Giữa lúc tình thế đang rơi vào căng thẳng, Hanazono Haru bỗng bước lên một bước. Gương mặt hoàn hảo của anh lạnh lùng như băng, ánh mắt thâm trầm sắc bén như dao cạo nhìn thẳng vào Kento:
“Hội phó Phạm Minh Nhật, cậu có vẻ rất nôn nóng muốn tìm ra đề thi rò rỉ nhỉ? Quy chế kỷ luật của trường Shinka quy định rõ ràng: nếu báo cáo nặc danh không có chứng cứ xác thực tại hiện trường, kẻ tố cáo sai sự thật sẽ bị xử phạt nghiêm khắc vì tội quấy rối thi cử.”
Haru quay sang cúi đầu chào Thầy Trần Quốc Toản, cất giọng trầm ấm đầy uy lực:
“Thưa Thầy Hiệu phó, để đảm bảo tính công bằng tuyệt đối cho kỳ thi giữa kỳ và ngăn chặn hành vi vu oan, bôi nhọ danh dự của học sinh học bổng, em đề xuất chúng ta nên tiến hành kiểm tra toàn bộ khu vực tủ đồ cá nhân của Ban điều hành Hội học sinh – bao gồm cả tủ đồ của em và của Hội phó Kento. Bởi vì chỉ có thành viên ban điều hành mới có quyền tiếp cận văn phòng lưu trữ đề thi mật.”
Đề xuất đĩnh đạc, danh chính ngôn thuận của Haru lập tức nhận được cái gật đầu tán thành của Thầy Hiệu phó Trần Quốc Toản. Thầy Toản vốn là người nghiêm khắc nhưng cực kỳ công bằng, ông ghét nhất những chiêu trò mưu mô dơ bẩn trong học đường.
“Được, đề xuất của Hội trưởng rất hợp lý. Ban kỷ luật, lập tức di chuyển đến khu vực tủ đồ hành lang B để tiến hành kiểm tra toàn diện,” Thầy Toản dứt khoát ra lệnh.
Kento hoàn toàn đứng hình toàn tập.
Gương mặt hắn trong tích tắc trở nên xám ngoét, những giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán dồn dập. Hắn đinh ninh bẫy gian lận sẽ lập tức tước đi học bổng của Mei, nhưng hắn không ngờ Haru lại dùng chính quy trình khám xét công bằng để lật ngược thế cờ một cách ngoạn mục như vậy. Hắn cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, cãi bay biến:
“Thưa thầy... việc này thật sự không cần thiết... Chúng ta sắp trễ giờ thi của các học sinh khác...”
“Hội phó Phạm Minh Nhật, cậu đang sợ hãi điều gì sao?” Haru lạnh lùng cắt ngang lời hắn, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt mọi đường lui của đối thủ. “Nếu cậu trong sạch, việc kiểm tra tủ đồ chỉ mất chưa đầy hai phút.”
Cả đoàn người – bao gồm Thầy Hiệu phó, Haru, Thu Thảo, Kento và Mei – nhanh chóng di chuyển ra khu vực tủ đồ sắt ở hành lang B. Bầu không khí căng thẳng bao trùm lên từng bước chân.
Đứng trước chiếc tủ đồ sắt có ghi tên "Phạm Minh Nhật", Thầy Hiệu phó Trần Quốc Toản khoanh tay, ra lệnh bằng giọng điệu không thể thương lượng:
“Phạm Minh Nhật, mở tủ đồ của cậu ra.”
Kento run rẩy đưa tay vào túi quần, lóng ngóng rút chùm chìa khóa cá nhân. Ngón tay hắn run cầm cập đến mức làm rơi chùm chìa khóa xuống sàn gạch phát ra tiếng “loảng xoảng” chói tai. Hắn biết mình đã rơi vào cái bẫy tự hủy do chính mình bày ra. Hắn cố tình trì hoãn thời gian, nhưng ánh mắt nghiêm nghị của Thầy Toản và cái nhìn thấu suốt đầy mỉa mai của Mei khiến hắn không thể trốn tránh.
Hắn nhặt chìa khóa lên, tra vào ổ khóa tủ đồ sắt.
*“Cạch.”*
Cánh cửa sắt tủ đồ từ từ mở ra.
Ngay trên đỉnh chồng sách giáo khoa Toán học nâng cao phẳng phiu của Kento, một tập tài liệu mỏng bằng giấy trắng tinh, được đóng dấu đỏ niêm phong "MẬT – BAN GIÁM HIỆU SHINKA" hiển thị rõ ràng dưới ánh sáng hành lang.
Kento bàng hoàng khi ban kỷ luật tìm thấy tập đề thi rò rỉ ngay trong tủ đồ của mình dưới sự chứng kiến của Thầy Hiệu phó.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!