Lớp Học Thần Tốc Và Gia Sư Hội Trưởng
Ánh hoàng hôn của ngày thứ Năm bắt đầu nhuộm đỏ những khung cửa kính vòm mang đậm phong cách kiến trúc Gothic của thư viện Trường Trung học Tư thục Shinka. Những vệt sáng màu vàng cam xen lẫn sắc đỏ tía trải dài trên những lối đi lát gỗ sồi cổ kính, phản chiếu lên hàng ngàn gáy sách mạ vàng xếp san sát trên các kệ gỗ cao đụng trần. Đối với phần lớn học sinh Shinka, thư viện là thánh đường của sự im lặng, nơi duy nhất họ có thể tìm thấy sự tập trung tuyệt đối trước kỳ thi giữa kỳ đầy áp lực. Nhưng đối với Trịnh Khánh Mei, ngay cả trong không gian tĩnh mịch này, thế giới vẫn chưa bao giờ thực sự im lặng.
Mei bước đi rón rén giữa những dãy kệ sách khổng lồ, hai tay ôm chặt tập tài liệu ôn tập môn Toán trước ngực. Chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình của Hanazono Haru vẫn đang khoác trên vai cô, tỏa ra mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, thanh khiết như một lớp màng bảo vệ vô hình ngăn cách cô khỏi những luồng tạp âm của thế giới bên ngoài. Kể từ khi chiếc kính ngụy trang đặc chế của cha cô bị hỏng gọng, Mei buộc phải đeo chiếc kính cận dự phòng thông thường. Không có màng lọc tần số âm thanh tự nhiên, siêu năng lực "Thấu thính định hướng" của cô hoạt động nhạy cảm đến mức đáng sợ. Cô có thể nghe thấy tiếng lật sách sột soạt ở cách đó ba dãy kệ, tiếng ngòi bút máy gõ nhịp đều đặn xuống mặt giấy, và cả những dòng suy nghĩ hỗn tạp, căng thẳng của những học sinh đang vùi đầu vào đống đề cương ôn tập.
*“Đề toán năm nay khó quá... Nếu mình không đạt điểm A, bố mẹ chắc chắn sẽ cắt tiền tiêu vặt.”*
*“Mệt mỏi quá, muốn đi ngủ quá... Tại sao mình lại phải học ở cái trường quái quỷ này chứ?”*
Mei khẽ nhíu mày, đưa ngón tay đẩy gọng kính thường lên sống mũi, khẽ hít một hơi sâu để điều hòa nhịp thở theo phương pháp thiền định tĩnh tâm mà ông ngoại từng dạy. Cô cần phải cô lập thính giác của mình, nếu không những luồng suy nghĩ tạp nham kia sẽ sớm kích hoạt một cơn đau đầu thấu thính dữ dội. Mục tiêu của cô chiều nay nằm ở góc khuất vắng vẻ nhất của thư viện – khu vực lưu trữ những cuốn sách văn học cổ điển nước ngoài ít người qua lại. Nơi đó, theo lời hẹn lạnh lùng của chàng Hội trưởng vào sáng nay, sẽ là lớp học gia sư riêng tư của hai người.
Khi Mei bước qua khúc quanh của dãy kệ sách cuối cùng, cô lập tức nhìn thấy Hanazono Haru. Anh đang ngồi bên chiếc bàn gỗ sồi sứt góc đặt cạnh cửa sổ vòm. Ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu rọi từ phía sau, bao phủ lên vóc dáng cao lớn, đĩnh đạc của anh một quầng sáng mờ ảo, lộng lẫy như một bức tranh vẽ. Haru đã cởi chiếc áo khoác đồng phục bên ngoài, chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu cài kín cổ. Bả vai phải của anh hơi nhô cao một cách bất thường – dấu vết của lớp băng gạc y tế quấn chặt vết thương rách vai do cứu cô khỏi vụ sập giàn giáo lần trước. Gương mặt của chàng Hội trưởng hoàn hảo nghiêng góc nghiêng sắc sảo như tượng tạc, đôi mắt đen thâm trầm chăm chú nhìn vào tập tài liệu toán học trên bàn, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt gỗ theo một nhịp điệu vô cùng điềm tĩnh.
Nhìn thấy bả vai cứng ngắc của anh, lòng Mei khẽ thắt lại một cơn đau buốt đầy xót xa. Anh vẫn chưa lành vết thương, nhưng ngoài mặt vẫn cố gồng mình tỏ ra hoàn hảo không một tì vết để gánh vác áp lực từ gia tộc tài phiệt và ban giám hiệu. Sự hy sinh thầm lặng của anh dành cho cô lớn lao đến mức Mei cảm thấy lồng ngực mình nghẹn ngào một thứ cảm xúc ấm áp, ngọt ngào nhưng cũng đầy bối rối.
“Cậu đến muộn hai phút, Trịnh Khánh Mei.”
Giọng nói trầm ấm, lạnh lùng của Haru vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Anh không ngước mắt lên, chỉ dùng ngón tay thon dài đẩy một chiếc ghế gỗ đối diện về phía cô.
“Em xin lỗi... Đường đi từ phòng hậu cần hơi đông học sinh,” Mei lí nhí đáp, khẽ kéo chiếc áo khoác rộng của anh sát lại quanh người rồi nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
“Ngồi sát lại đây. Thư viện rất đông người, tôi không muốn phải nói to ảnh hưởng đến quy chế trật tự,” Haru lạnh lùng ra lệnh, kéo tập tài liệu toán học về phía trung tâm bàn, khoảng cách giữa hai người lập tức thu hẹp lại dưới một mét.
Khoảng cách quá gần khiến mùi hương thảo mộc quen thuộc trên người anh dội thẳng vào khứu giác của Mei. Cô bối rối mở tập vở ghi chép, đôi mắt nheo lại vì mỏi đằng sau lớp kính dự phòng không đúng độ. Thấy cô nheo mắt đầy mệt mỏi, Haru khẽ nhíu mày. Anh vươn tay ra, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào gọng kính thường của cô và dứt khoát tháo nó ra đặt lên mặt bàn gỗ.
“Đừng đeo nữa. Chiếc kính dự phòng này không đúng độ cận của cậu. Đeo lâu khi học tập cường độ cao vào ban đêm sẽ chỉ làm mỏi mắt và kích hoạt các cơn đau đầu dữ dội hơn thôi,” Haru cất giọng nghiêm khắc, nhưng ngón tay anh khi lướt qua má cô lại vô cùng nhẹ nhàng, như sợ làm tổn thương làn da mỏng manh của cô.
Không có chiếc kính bảo vệ, tầm nhìn của Mei lập tức trở nên mờ ảo, nhưng đổi lại, siêu năng lực "Thấu thính định hướng" của cô được kích hoạt ở cự ly cực hạn. Căn phòng yên tĩnh của thư viện bỗng chốc biến mất, nhường chỗ cho một cơn bão âm thanh cuồng nhiệt, dồn dập và ngọt ngào đến mức nghẹt thở bùng nổ ngay trong đại não cô. Đó là tiếng lòng của Hanazono Haru – tần số tâm trí trong trẻo, mạnh mẽ như một bản nhạc piano cổ điển dội thẳng vào thính giác nhạy cảm của Mei:
*“Aaa!!! Mei tháo kính ra rồi! Đôi mắt không kính của em ấy... hàng mi cong dài đang khẽ run rẩy kia... thực sự quá lộng lẫy! Gương mặt mộc mạc của em ấy dễ thương đến mức tim mình muốn ngừng đập mất! Chiếc áo khoác đồng phục của mình mặc trên người em ấy trông rộng thùng thình, giống như em ấy đang nằm trọn trong vòng tay mình vậy... Đáng yêu quá, đáng yêu đến mức mình muốn phát điên! Mình muốn ôm em ấy quá, muốn xoa dịu toàn bộ sự mệt mỏi trên bờ vai nhỏ nhắn kia... Nhưng không được, Haru ơi! Mày đang là gia sư nghiêm túc, mày phải giữ vẻ mặt lạnh lùng để em ấy tập trung học bài, không được làm em ấy sợ!”*
Mei cắn chặt môi dưới, gương mặt mộc mạc không kính lập tức đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Đôi tai cô nóng ran, nhịp tim đập loạn nhịp liên hồi đầy ngọt ngào và bối rối. Thật là một sự tra tấn ngọt ngào tột cùng! Ai mà tin được vị Hội trưởng mang danh ‘hoàng tử băng giá’ của trường Shinka, người ngoài mặt đang ngồi thẳng tắp, gương mặt nghiêm nghị không một chút cảm xúc, thực chất bên trong lại đang gào thét những lời sến sẩm và u mê cô đến mức điên cuồng như thế chứ?
Mei vội vàng cúi gằm mặt xuống tập vở, cố gắng dùng những con số toán học để đánh lạc hướng sự chú ý của bản thân. Cô lí nhí:
“Nhưng... không có kính, em sẽ khó nhìn rõ các công thức...”
“Tôi sẽ viết to ra giấy cho cậu nhìn. Tập trung vào đây,” Haru lạnh lùng đáp. Anh lấy ra một cây bút máy mạ vàng, viết những dòng công thức đạo hàm và tích phân bằng nét chữ vô cùng rồng bay phượng múa, rõ ràng và sắc nét trên trang giấy trắng.
Anh bắt đầu giảng bài. Giọng nói trầm ấm, đều đặn của Haru vang lên bên tai Mei, mang theo một nhịp điệu vô cùng điềm tĩnh. Kỳ lạ thay, khi cô tập trung lắng nghe giọng nói thật của anh kết hợp với tiếng lòng trong trẻo như bản nhạc Chopin kia, mọi tạp âm hỗn loạn của những học sinh khác trong thư viện hoàn toàn bị đẩy lùi. Sự Đồng điệu tần số tâm trí được thiết lập một cách hoàn hảo, biến tâm trí của Haru thành bến đỗ bình yên duy nhất giúp thính giác của Mei được xoa dịu khỏi cơn đau đầu.
Mei vừa lắng nghe vừa viết lời giải vào vở. Nhưng đề toán tích phân nâng cao của khối 11 Shinka thực sự quá hóc búa. Cô nheo mắt nhìn dòng công thức mờ ảo, ngòi bút máy khựng lại giữa chừng, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại đầy bất lực.
Haru quan sát biểu cảm của cô, ngoài mặt anh gõ nhẹ chiếc thước kẻ gỗ xuống mặt bàn, cất giọng nghiêm khắc giả tạo:
“Tập trung vào công thức này, Trịnh Khánh Mei. Shinka không chấp nhận một học sinh học bổng có điểm số trung bình. Cậu phải áp dụng phương pháp đổi biến số trước khi tính tích phân từng phần.”
Nhưng ngay trong tích tắc ấy, tiếng lòng u mê và lo lắng tột độ của anh lại vang lên dồn dập trong đầu cô:
*“Trời ơi, Mei nhíu mày trông cũng dễ thương quá đi mất! Có phải đề khó quá làm em ấy mệt mỏi không? Nhìn bọng mắt thâm quầng của em ấy kìa, chắc chắn là do đêm qua thức trắng vẽ phông nền Verona rồi. Lòng mình đau như cắt... Mình xót xa quá, chỉ muốn ném phắt cái đống sách toán này đi để bế em ấy về phòng y tế nghỉ ngơi thôi! Nhưng không được, mình phải giúp em ấy đạt Top 5 khối để giữ vững học bổng toàn phần vĩnh viễn. Mei ơi, cố lên nhé, có anh ở đây bảo vệ em rồi!”*
Nghe thấy những lời dằn vặt đầy xót xa và yêu thương vô điều kiện của anh, khóe mắt Mei khẽ cay xè. Sự tự ti và áp lực đè nặng lên vai cô suốt những ngày qua dường như hoàn toàn tan biến trong sự che chở thầm lặng này. Cô ngước đôi mắt đen lánh, trong trẻo không kính nhìn thẳng vào gương mặt hoàn hảo của anh, khẽ mỉm cười đầy chân thành:
“Em hiểu rồi. Em sẽ thử giải lại bằng phương pháp đổi biến số.”
Nụ cười mộc mạc, xuất thần của cô ở cự ly gần khiến Haru đứng hình mất ba giây. Gương mặt băng giá của anh khẽ nứt vỡ, đôi tai anh đỏ ửng lên đầy ngượng ngùng đằng sau làn tóc mái. Tiếng lòng anh lập tức nổ tung như pháo hoa đêm giao thừa:
*“Aaa!!! Em ấy vừa mỉm cười với mình! Nụ cười của Mei... lộng lẫy quá, ngọt ngào quá! Ôi trời ơi, pháo hoa đang nổ tung trong đầu mình rồi! Gương mặt mộc không kính của em ấy cười lên trông như một thiên sứ vậy... Nhịp tim mình đập loạn lên rồi, chắc chắn em ấy sẽ nghe thấy tiếng tim mình đập mất! Phải kiềm chế lại, Haru ơi! Mày là Hội trưởng lạnh lùng, không được để lộ vẻ mặt ngốc nghếch này!”*
Mei vội vã cúi đầu xuống để giấu đi nụ cười khúc khích của mình. Thật là một chàng trai đáng yêu đến mức không thể cứu vãn!
Cô đặt bút viết những dòng biến đổi toán học đầu tiên. Khoảng không gian nhỏ bé ở góc khuất thư viện bỗng chốc trở nên ấm áp và ngọt ngào đến kỳ lạ. Tiếng kim đồng hồ tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc cổ kính ở góc phòng như hòa nhịp với nhịp tim đập loạn nhịp đầy ngượng ngùng của cả hai.
Haru lén nhìn bờ vai nhỏ nhắn của Mei đang khoác chiếc áo của mình, trong đầu thầm ước được ôm lấy cô để xua tan mọi mệt mỏi thể chất cho cô. Anh xích lại gần hơn một chút, bả vai phải bị thương khẽ nhói lên khiến anh hơi nhíu mày nhẹ.
Mei thấu thính được suy nghĩ dằn vặt vì đau đớn của anh: *“Đau vai quá... nhưng không sao, chỉ cần được ngồi cạnh Mei thế này, bao nhiêu vết thương cũng xứng đáng.”*
Lòng Mei dâng lên một nỗi xúc động dạt dào. Cô khẽ dịch chuyển người, cố tình ngồi nghiêng sang bên trái để tránh va chạm vào bả vai phải bị thương của anh, đồng thời tạo ra một khoảng trống thoải mái hơn cho anh tựa lưng.
“Hội trưởng... anh mệt thì cứ nghỉ một lát đi, em có thể tự giải nốt phần này,” Mei khẽ thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ như gió thoảng.
“Tôi không sao. Tập trung vào bài học của cậu đi,” Haru lạnh lùng đáp, ngoài mặt vẫn giữ phong thái nghiêm nghị tối cao. Anh vươn tay trái ra, cầm lấy cây bút máy mạ vàng để chỉ vào dòng biến đổi số hạng tiếp theo trên trang giấy.
“Cậu phải chú ý đến dấu của hệ số khi chuyển vế ở bước này...”
Nhưng vì tầm nhìn mờ ảo không kính của Mei và khoảng cách quá gần, khi Haru vươn tay chỉ bài, ngón tay thon dài, ấm áp của anh vô tình chạm nhẹ vào ngón tay út delicate, mềm mại của Mei đang đặt trên mặt giấy.
*Chạm...*
Một luồng điện lượng ấm nóng, tê dại lập tức truyền từ đầu ngón tay chạy thẳng vào tim của cả hai.
Cả Mei và Haru đều hoàn toàn đứng hình tại chỗ.
Không gian xung quanh như ngưng đọng lại trong tích tắc. Mei nín thở, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào hai đầu ngón tay đang chạm nhẹ vào nhau dưới ánh hoàng hôn đỏ rực. Đôi má cô đỏ bừng lên đến tận mang tai, nhịp tim đập loạn nhịp kinh khủng đến mức lồng ngực khẽ phập phồng.
Và ngay trong sự im lặng nghẹt thở ấy, tiếng lòng của Hanazono Haru bùng nổ, gào thét u mê cuồng nhiệt với một tần số mạnh mẽ chưa từng có, nổ tung hoàn toàn trong đại não của Mei:
*“Chạm... chạm vào tay em ấy rồi!!! Ngón tay Mei mềm mại quá, ấm áp quá, nhỏ nhắn quá! Trời ơi! Pháo hoa đang nổ tung tung hoành trong đầu mình! Bàn tay em ấy mềm như bông vậy... Mình có nên nắm lấy tay em ấy không? Có nên nắm chặt lấy không? Aaa!!! Không được, mày là gia sư nghiêm túc, Haru! Nhưng mà... ngọt ngào quá, mình hạnh phúc đến mức muốn gào thét lên cho cả thế giới này biết! Mình muốn giữ chặt bàn tay này mãi mãi, không bao giờ buông ra nữa!”*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!