Phán Quyết Công Bằng Và Thử Thách Học Thuật
Ánh bình minh ngày thứ Năm lọt qua những khe hở của tấm rèm sáo trong văn phòng Hiệu phó trường Trung học Tư thục Shinka, rọi thành những vệt sáng sắc lẹm lên chiếc bàn gỗ gụ bóng loáng. Bầu không khí bên trong căn phòng rộng lớn ngột ngạt đến mức một tiếng kim đồng hồ tích tắc cũng đủ khiến người ta giật mình.
Trịnh Mỹ Hạnh ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế sofa da sang trọng. Hôm nay, cô ta diện một bộ suit vải tweed thiết kế riêng, mái tóc búi cao quý phái lấp lánh chiếc kẹp nạm kim cương, đôi mắt sắc sảo lạnh lùng như chim ưng đang nhìn chằm chằm vào Trịnh Khánh Mei. Đứng khép nép bên cạnh cô ta là Phạm Minh Nhật (Kento), gã Hội phó đang cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng những giọt mồ hôi lạnh rịn ra bên thái dương và nhịp thở dồn dập đã hoàn toàn tố cáo sự bất an trong lòng gã.
Mei đứng ở giữa phòng, đôi bàn tay nhỏ nhắn siết chặt lấy vạt chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình của Hanazono Haru đang khoác trên vai. Hương thảo mộc dịu nhẹ tỏa ra từ thớ vải như một màng bảo vệ vô hình, giúp cô đứng vững trước luồng áp lực vô hình từ giới thượng lưu. Vì đang đeo chiếc kính cận dự phòng thông thường – loại kính không có màng lọc thấu thính đặc chế của cha để lại – Mei buộc phải tập trung cao độ, áp dụng bài tập thở thiền định tĩnh tâm để không bị nhấn chìm bởi những tiếng lòng hỗn loạn đang dội thẳng vào não bộ.
*“Con nhỏ nghèo hèn dơ bẩn này. Hôm nay tao nhất định phải dùng quyền lực của nhà tài trợ để đuổi cổ mày ra khỏi Shinka!”* – Tiếng lòng lạnh lùng, đầy ác ý của Trịnh Mỹ Hạnh vang lên chói tai trong tâm trí Mei.
*“Chết tiệt... Thằng nhóc Lâm Gia Bảo bị bắt quả tang rồi. Liệu con bé này có khai ra chuyện mình đứng sau giật dây không? Không được, mình phải tìm cách phủi sạch quan hệ trước khi Haru ra tay!”* – Tiếng lòng hoảng loạn, đầy toan tính của Kento cũng đồng thời dội vào thính giác nhạy cảm của cô.
Thầy Hiệu phó Trần Quốc Toản ngồi sau bàn làm việc lớn, gương mặt nghiêm nghị sau cặp kính gọng vàng khẽ nhíu lại. Thầy cầm chiếc bút máy gõ nhẹ xuống mặt bàn, phá vỡ sự im lặng căng thẳng:
“Trịnh Khánh Mei. Chị Mỹ Hạnh đại diện cho tập đoàn tài trợ lớn nhất nhì trường Shinka đã nộp văn bản yêu cầu thu hồi Học bổng Toàn phần Shinka của em, với lý do em có hành vi bôi nhọ danh dự của học sinh quý tộc và gây mất trật tự học đường sau sự cố confession hôm trước. Em có lời giải thích nào không?”
“Thưa thầy, em không hề bôi nhọ ai cả,” Mei cất giọng nhỏ nhẹ nhưng vô cùng kiên định. “Tất cả những gì diễn ra trên confession đều là sự vu khống nặc danh nhắm vào em. Và về sự cố bối cảnh kịch nghệ bị phá hoại đêm qua...”
“Giải thích cái gì nữa chứ?” Trịnh Mỹ Hạnh lạnh lùng ngắt lời cô, thanh âm thanh tao nhưng sắc lẹm như dao cạo dội vào không gian. “Thầy Hiệu phó, một học sinh diện học bổng bình dân như cô ta chỉ mang lại rắc rối cho danh tiếng của Shinka. Em gái tôi, Erika, vì sự xuất hiện của cô ta mà bị chấn thương tâm lý không thể tập kịch. Bây giờ đến cả bối cảnh của Ban Kịch nghệ Shinka cũng bị hủy hoại. Rõ ràng năng lực hậu cần của cô ta có vấn đề. Tôi yêu cầu nhà trường lập tức ký quyết định tước học bổng để làm sạch môi trường học đường.”
Kento lập tức bước lên một bước, cúi đầu phụ họa đầy giả tạo: “Thưa thầy, với tư cách là Hội phó, em cũng nhận thấy sự hiện diện của bạn Mei đang gây ra nhiều tranh cãi không đáng có trong nội bộ học sinh. Quy chế rèn luyện cá nhân của bạn ấy cũng bị trừ điểm rất nặng từ ban kỷ luật của Thu Thảo...”
“Quy chế rèn luyện cá nhân của trợ lý Mei bị trừ điểm là do sự bắt lỗi máy móc, bất công từ ban kỷ luật, chứ không phải do năng lực của em ấy.”
Một giọng nói trầm ấm, lạnh lùng và đầy uy lực bất ngờ vang lên từ phía cửa ra vào. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề được đẩy ra, Hanazono Haru bước vào phòng với phong thái đĩnh đạc của một vị bá chủ thực thụ. Dù bả vai phải vẫn còn hơi cứng dưới lớp áo đồng phục phẳng phiu sau vết thương cứu Mei lần trước, nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng của anh quét qua căn phòng lập tức khiến Kento phải rụt cổ lại.
Mei khẽ ngước mắt nhìn anh. Ngay trong tích tắc ấy, khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại dưới hai mét, tần số Đồng điệu tần số tâm trí được kích hoạt hoàn hảo. Tiếng lòng trong trẻo, mạnh mẽ như một bản nhạc piano cổ điển của Haru vang lên, lấn át hoàn toàn những tạp âm dơ bẩn của Kento và Mỹ Hạnh:
*“Mei... em ấy đang mặc áo của mình, trông nhỏ nhắn và dễ thương quá... Hai má em ấy hơi tái nhợt vì mệt mỏi sao? Đáng ghét thật, lũ người này dám hùa vào bắt nạt bảo bối của mình ngay trước mặt mình! Hãy yên tâm nhé Mei, hôm nay anh nhất định sẽ dùng toàn bộ quyền lực Hội trưởng để bảo vệ em tuyệt đối!”*
Trái tim Mei khẽ run lên một nhịp ngọt ngào. Đôi má cô hơi ửng hồng đằng sau chiếc kính cận thường. Sự lo lắng trong lòng cô hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác an toàn và tin tưởng tuyệt đối vào chàng trai đang đứng chắn trước mặt mình.
Haru bước đến bên bàn làm việc của Hiệu phó, không thèm liếc nhìn Mỹ Hạnh hay Kento lấy một cái. Anh thong thả đặt một chiếc laptop cùng chiếc điện thoại thông minh của Lâm Gia Bảo – vật chứng thu được từ đêm phục kích – lên bàn.
“Thầy Hiệu phó Trần Quốc Toản,” Haru cất giọng đĩnh đạc, phong thái tự tin lấn át cả phòng họp. “Em đến đây để trình bày báo cáo chính thức về vụ đột nhập phá hoại bối cảnh kịch nghệ diễn ra vào lúc ba giờ sáng nay tại phòng tập kịch chính. Và để chứng minh rằng, có những kẻ đang dùng quyền lực tài chính để ngụy tạo chứng cứ hòng hãm hại một học sinh vô tội.”
Trịnh Mỹ Hạnh nhíu mày, ánh mắt hiện lên tia giận dữ: “Hội trưởng Hanazono, cậu đang nói ai ngụy tạo chứng cứ? Đừng quên tập đoàn của gia đình tôi đóng góp bao nhiêu kinh phí cho cái trường này!”
“Tôi đang nói bằng chứng thực tế, thưa chị Mỹ Hạnh,” Haru lạnh lùng đáp trả, không hề nhượng bộ trước sức ép tài chính. Anh gõ nhẹ bàn phím laptop, kích hoạt màn hình chiếu lớn trên tường văn phòng.
Trên màn hình lập tức hiện lên bức ảnh sắc nét chụp quả tang Lâm Gia Bảo – tay sai đắc lực của Kento – đang nằm bò trên sàn phòng tập kịch dưới ánh đèn pha ngược sáng chói lòa, tay vẫn đang cầm bình sơn xịt màu đỏ bên cạnh bức phông nền Verona lộng lẫy hoàn hảo không một vết xước.
“Đêm qua, ban hậu cần dưới sự chỉ đạo của trợ lý Mei đã hoàn thành bức phông nền Verona bằng gỗ và sơn tái chế từ kho phế liệu khu nhà cũ,” Haru phân tích mạch lạc, giọng nói trầm ấm đầy sức thuyết phục. “Tác phẩm hoàn toàn khô ráo và lộng lẫy, đập tan mọi cáo buộc về việc ban hậu cần thâm hụt ngân sách hay làm việc cẩu thả. Và đây là kẻ đã lén lút dùng chìa khóa phụ đột nhập vào ban đêm để xịt sơn phá hoại tác phẩm.”
Kento nhìn thấy bức ảnh thì mặt mũi cắt không còn một giọt máu. Gã lắp bắp: “Hội trưởng... chuyện này... chỉ là hành vi bộc phát cá nhân của Lâm Gia Bảo...”
“Hành vi bộc phát cá nhân sao?” Haru khẽ nhếch môi cười lạnh. Anh cầm chiếc điện thoại của Gia Bảo lên, bấm mở màn hình hiển thị dòng tin nhắn chỉ đạo trực tiếp từ số liên lạc của Erika (Nguyễn Thục Anh).
*“Phá nát bức tranh đó cho tao, đừng để con nhỏ học bổng đó ngày mai ngẩng đầu lên được! Làm xong tao sẽ bảo Kento chuyển khoản nốt số tiền còn lại cho mày.”*
“Dòng tin nhắn này được gửi từ số điện thoại chính thức của Nguyễn Thục Anh vào lúc hai giờ sáng,” Haru dứt khoát đưa ra đòn đánh chí mạng, bẻ gãy hoàn toàn mọi lời bào chữa. “Và số tiền còn lại được chuyển từ tài khoản cá nhân của Hội phó Phạm Minh Nhật. Đây là một âm mưu phá hoại tài sản nhà trường có tổ chức, nhằm mục đích vu khống trợ lý Mei để ép buộc nhà trường tước học bổng của em ấy.”
Cả văn phòng Hiệu phó rơi vào một sự im lặng chết chóc. Trịnh Mỹ Hạnh bàng hoàng nhìn dòng tin nhắn trên màn hình, gương mặt kiêu hãnh của cô ta vặn vẹo vì tức giận và nhục nhã. Cô ta không ngờ em gái mình lại ngu ngốc để lại bằng chứng chí mạng như vậy trên điện thoại của kẻ khác.
Kento đứng bên cạnh thì hoàn toàn sụp đổ. Gã biết rõ Mei đã nắm giữ bí mật gã tham ô ba mươi phần trăm ngân sách câu lạc bộ kịch nghệ nhờ siêu năng lực thấu thính định hướng của cô từ trước. Nếu bây giờ gã cố tình bênh vực Erika, Haru chắc chắn sẽ khui ra vụ thâm hụt tài chính và gã sẽ bị đuổi học ngay lập tức. Để tự bảo vệ bản thân, Kento lập tức thay đổi thái độ, phủi sạch quan hệ với Erika.
“Thầy Hiệu phó! Em... em thực sự không biết chuyện này!” Kento vội vã cúi đầu, giọng nói run rẩy đầy giả tạo. “Erika đã mượn tài khoản của em để chuyển tiền cho Gia Bảo dưới danh nghĩa mua đạo cụ cá nhân. Em hoàn toàn bị cô ta lừa dối! Em vô cùng phẫn nộ trước hành vi phá hoại vô đạo đức này của Erika!”
*“Thằng hèn hạ! Mày dám phản bội tao để tự cứu mình sao?”* – Tiếng lòng điên cuồng, đầy căm hận của Trịnh Mỹ Hạnh dội thẳng vào tai Mei khi cô ta nhìn Kento bằng ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống.
Thầy Hiệu phó Trần Quốc Toản xem xét kỹ lưỡng các chứng cứ trên màn hình và chiếc điện thoại. Thầy cầm con dấu đỏ của Ban giám hiệu trường Shinka gõ nhẹ xuống mặt bàn, phong thái nghiêm nghị khôi phục lại trật tự pháp lý:
“Bằng chứng hình ảnh và tin nhắn chỉ đạo rất rõ ràng. Hành vi của Nguyễn Thục Anh (Erika) và Lâm Gia Bảo đã vi phạm nghiêm trọng nội quy kỷ luật học đường về tội phá hoại tài sản trường học và bôi nhọ bạn học. Tôi ra phán quyết: Đình chỉ toàn bộ hoạt động của Nguyễn Thục Anh tại Ban Kịch nghệ Shinka và ban kỷ luật để chờ hội đồng kỷ luật đưa ra hình thức xử lý chính thức vào tuần sau. Đồng thời, yêu cầu tước học bổng đối với Trịnh Khánh Mei do chị Mỹ Hạnh đệ trình hoàn toàn bị bác bỏ vì không có căn cứ pháp lý.”
“Thầy Hiệu phó!” Trịnh Mỹ Hạnh đứng phắt dậy, đôi mắt rực lửa giận dữ. “Thầy quyết định như vậy là muốn đối đầu với nhà tài trợ lớn nhất của trường sao? Gia đình chúng tôi có thể lập tức đóng băng toàn bộ Quỹ Câu lạc bộ Kịch nghệ và xem xét lại các khoản tài trợ cho Shinka!”
Bầu không khí lại một lần nữa căng thẳng tột độ. Sức ép tài chính từ nhà tài trợ tài phiệt luôn là rào cản lớn nhất đối với ban giám hiệu. Thầy Toản khẽ nhíu mày, trầm ngâm suy nghĩ. Thầy hiểu rằng mình cần phải giữ thể diện cho nhà tài trợ để bảo vệ dòng tiền vận hành của trường, nhưng đồng thời không thể dung túng cho hành vi sai phạm rõ ràng của Erika.
Haru đứng bên cạnh Mei, ánh mắt thâm trầm khẽ động. Anh biết Thầy Toản đang ở thế kẹt, và anh đã chuẩn bị sẵn một bước lùi chiến thuật để bảo vệ Mei lâu dài.
“Chị Mỹ Hạnh,” Haru cất giọng lạnh lùng nhưng vô cùng sắc sảo. “Nếu tập đoàn của chị đóng băng ngân sách của Ban Kịch, Hội học sinh sẽ lập tức dùng Quỹ bảo trợ nghệ thuật độc lập do tôi tự sáng lập để tài trợ toàn phần cho vở kịch Romeo & Juliet. Uy tín của Shinka trên truyền thông nghệ thuật học đường quốc gia sẽ không bị ảnh hưởng, nhưng danh tiếng của gia đình chị về việc rút tài trợ để bao che cho hành vi phá hoại của con em mình... chắc chắn sẽ xuất hiện trên trang nhất các báo vào sáng mai.”
Lời đe dọa truyền thông đanh thép của Haru khiến Mỹ Hạnh cứng họng. Cô ta run lên vì giận dữ nhưng không thể phản bác, bởi thế lực của gia tộc Hanazono đứng sau Haru hoàn toàn đủ sức đè bẹp gia đình cô ta trên thương trường.
Thầy Hiệu phó Trần Quốc Toản khẽ hắng giọng, tận dụng thời cơ để đưa ra một giải pháp thỏa hiệp công bằng nhằm xoa dịu cả hai bên:
“Để đảm bảo tính công bằng tuyệt đối và xoa dịu các nhà tài trợ về chất lượng học sinh nhận học bổng toàn phần tại Shinka, tôi sẽ thiết lập một thử thách học thuật đặc biệt dành cho Trịnh Khánh Mei. Kỳ thi giữa kỳ khối 11 sẽ diễn ra vào tuần sau. Nếu Mei thực sự có năng lực xuất sắc xứng đáng với Học bổng Toàn phần Shinka, em phải lọt vào Top 5 của khối trong kỳ thi này. Nếu em đạt được, học bổng của em sẽ được bảo lãnh tuyệt đối suốt năm học mà không ai có quyền can thiệp nữa. Ngược lại, nếu em thất bại, nhà trường sẽ buộc phải xem xét lại điều kiện cấp học bổng theo đúng quy chế.”
“Top 5 khối Shinka sao?” Kento khẽ lẩm bẩm, trong lòng dâng lên sự đắc ý thầm lặng. *“Hê hê, Shinka là nơi hội tụ của những thiên tài học thuật hàng đầu Tokyo. Một con bé nghèo bận rộn làm hậu đài thâu đêm suốt sáng như nó làm sao có cửa lọt vào Top 5 khối được! Thử thách này chẳng khác nào bản án tử hình gián tiếp cho học bổng của nó!”*
Mei khẽ cắn môi. Top 5 khối 11 trường Shinka – nơi có học thần thủ khoa Nguyễn Hoàng Bách và hàng trăm thiên tài học thuật khác – là một mục tiêu kinh hoàng đối với một học sinh bận rộn làm hậu đài và tập kịch như cô. Nhưng khi cô nhìn sang bên cạnh, cô bắt gặp ánh mắt thâm trầm, kiên định và đầy ấm áp của Haru đang nhìn mình.
Tiếng lòng của anh lại vang lên, ngọt ngào và tự tin đến mức khiến cô muốn khóc:
*“Top 5 sao? Thầy Toản khôn ngoan đấy, nhưng thầy không biết trợ lý của mình thông minh thế nào đâu. Đừng lo lắng nhé Mei, từ hôm nay anh sẽ làm gia sư riêng cho em, thức thâu đêm dạy em học bài. Anh nhất định sẽ đưa em lên đỉnh cao vinh quang học thuật để không một kẻ nào dám khinh thường em nữa!”*
Dũng khí bùng nổ trong lồng ngực Mei. Cô đẩy gọng kính dự phòng lên sống mũi, nhìn thẳng vào Thầy Hiệu phó và gật đầu dứt khoát:
“Thưa thầy Hiệu phó, em chấp nhận thử thách học thuật này. Em sẽ đạt được Top 5 khối để chứng minh mình hoàn toàn xứng đáng với học bổng toàn phần Shinka.”
Trịnh Mỹ Hạnh hừ lạnh một tiếng, đứng phắt dậy giật lấy chiếc túi xách hàng hiệu của mình. Cô ta liếc nhìn Mei đầy căm phẫn rồi dứt khoát quay người bước ra khỏi văn phòng. Kento cũng vội vã cúi đầu chào Thầy Hiệu phó rồi lủi thủi đi theo sau, gương mặt gã xám xịt vì nhục nhã và lo sợ những bước đi tiếp theo của Haru.
Cánh cửa văn phòng đóng lại, trả lại sự yên tĩnh cho không gian. Thầy Toản nhìn hai người học sinh xuất sắc nhất trường trước mặt, khẽ thở phào và xua tay nhẹ:
“Hai em về lớp chuẩn bị cho buổi học đi. Hãy nhớ lấy lời hứa của mình, Mei.”
“Dạ, em cảm ơn thầy,” Mei cúi đầu chào rồi bước ra ngoài.
Haru im lặng đi bên cạnh cô dọc theo hành lang vắng người dẫn về khu giảng đường mới. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những khung cửa kính lớn, nhuộm vàng rực cả con đường dốc hoa anh đào phía ngoài cửa sổ.
Haru dừng lại bên lan can hành lang, gương mặt anh khôi phục lại vẻ lạnh lùng băng giá thường ngày, nhưng ánh mắt anh nhìn Mei lại chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển. Anh khẽ hắng giọng, cất giọng trầm ấm lạnh lùng:
“Từ chiều nay, sau giờ sinh hoạt câu lạc bộ, cậu phải có mặt tại thư viện trường Shinka đúng giờ. Tôi sẽ trực tiếp giám sát và dạy kèm cho cậu cho đến khi kỳ thi giữa kỳ kết thúc.”
Nói rồi, anh quay người bước đi trước, tà áo đồng phục khẽ bay trong gió. Nhưng ngay trong tích tắc ấy, tiếng lòng gào thét u mê đầy phấn khích của anh lại dội thẳng vào tai Mei, khiến cô học sinh vô hình đứng hình tại chỗ, đôi má đỏ bừng lên vì ngượng ngùng ngọt ngào:
*“Aaa!!! Cơ hội tốt quá! Cuối cùng mình cũng có lý do hợp pháp để được ngồi sát bên cạnh Mei suốt cả buổi tối rồi! Mình phải chuẩn bị thật nhiều bento dâu tây sữa để bồi bổ cho em ấy học bài mới được! Mei ơi, em nhất định phải là Juliet duy nhất của đời anh!”*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!