Bắt Quả Tang Phá Hoại Và Bằng Chứng Ánh Sáng
Tiếng bước chân trầm ổn của Hanazono Haru xa dần rồi mất hút ở phía đầu hành lang khu nhà học cũ. Trong không gian chỉ còn lại tiếng gió rít nhè nhẹ qua khe cửa kính nứt nẻ và tiếng mưa đêm bắt đầu rơi lộp bộp ngoài hiên. Trịnh Khánh Mei vẫn đứng nép sau cánh cửa sắt lối thoát hiểm, hai tay ôm chặt chiếc hộp bento đôi hình gấu ấm nóng trước ngực. Mùi thơm ngọt ngào của dâu tây sữa hòa quyện với vị béo ngậy của thịt bò xào hành tây tỏa ra từ kẽ hở chiếc hộp nhựa, len lỏi vào khứu giác, sưởi ấm cả cơ thể đang run rẩy vì kiệt sức của cô học sinh nghèo.
Mei khẽ đẩy cánh cửa sắt, bước trở lại vào phòng vẽ của Câu lạc bộ Mỹ thuật. Bên trong, Nguyễn Quốc Khánh đã mệt mỏi nằm gục đầu trên bàn gỗ dính đầy vệt sơn, hơi thở đều đặn báo hiệu cậu đã chìm vào giấc ngủ sâu sau mười tiếng liên tục vung cọ vẽ bối cảnh Verona tốc độ cao. Chỉ có Trần Khánh Vy (Yuna) và Lê Hoàng Nam (Ren) là vẫn đang thức. Yuna đang tỉ mỉ lau chùi bộ trang điểm cao cấp của mình, còn Ren thì ngồi im lặng bên cạnh chiếc đèn pin kỹ thuật, đôi mắt thâm quầng dưới chiếc mũ len xám vẫn chăm chú quan sát sơ đồ hệ thống điện chiếu sáng.
“Mei! Cậu đi đâu mà lâu thế?” Yuna khẽ thì thầm, đôi mắt to tròn lấp lánh sự lo lắng khi thấy Mei bước vào với đôi má đỏ bừng bất thường. “Ơ... trên tay cậu là cái gì thế kia?”
Mei ngượng ngùng đặt chiếc hộp bento đôi hình gấu và bình trà thảo mộc lên bàn. Cô lí nhí: “Hội trưởng... anh ấy vừa lén mang đến đặt trước cửa phòng vẽ. Còn có cả trà an thần nữa.”
“Trời đất ơi!” Yuna suýt chút nữa đã hét toáng lên nếu không kịp tự bịt miệng mình lại. Tiếng lòng của cô nàng bộc lộ sự phấn khích tột độ dội thẳng vào tai Mei: *“Aaa! Hội trưởng lạnh lùng Hanazono thực sự đã tự tay chuẩn bị bento đôi hình gấu cho Mei sao? Lại còn lén lút mang đến vào lúc hai giờ sáng nữa chứ! Ngọt ngào quá đi mất, tớ muốn xỉu mất thôi!”* Giữ cho giọng nói nhỏ nhất có thể, Yuna huých nhẹ vai Mei: “Mau ăn đi, Mei. Cậu đã làm việc thâu đêm đến mức bắp tay rã rời rồi. Phải có năng lượng thì lát nữa chúng ta mới thực hiện được kế hoạch phục kích.”
Ren khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo nhìn chiếc hộp bento rồi nhìn sang Mei: “Hội trưởng đang đứng gác ở đầu hành lang đúng không? Tớ vừa nhìn qua khe cửa sổ hành lang, thấy bóng anh ấy đứng tựa lưng vào tường dưới ánh đèn mờ. Vai phải của anh ấy vẫn còn quấn băng gạc y tế nhưng anh ấy vẫn đứng sừng sững ở đó.”
Mei siết chặt hai vạt áo khoác rộng của Haru đang khoác trên vai. Hương thơm thảo mộc dịu nhẹ từ thớ vải tỏa ra như một vòng tay ấm áp bao bọc lấy cô. Cô ngồi xuống, mở nắp hộp bento. Từng miếng thịt bò mềm mại, ngọt nước cùng vị chua ngọt thanh mát của dâu tây sữa như đánh tan mọi sự kiệt quệ thể xác của cô. Mei vừa ăn, vừa thì thầm bàn bạc với Yuna và Ren về dự cảm nguy hiểm mà cô đã nghe thấy lúc chiều.
“Lúc chiều, khi đi ngang qua góc tối hành lang nhà thể chất, tớ đã tháo kính ngụy trang và vô tình nghe thấy tiếng lòng đầy đố kỵ của Lâm Gia Bảo – tay sai của Kento,” Mei khẽ đẩy gọng kính dự phòng thường lên sống mũi, ánh mắt trở nên vô cùng nghiêm túc. “Hắn ta đang lẩm bẩm tính toán việc lén dùng chìa khóa phụ đột nhập vào phòng tập kịch chính vào rạng sáng nay, mang theo bình sơn xịt màu đỏ để bôi bẩn, phá hoại hoàn toàn bức phông nền Verona mà chúng ta vừa thức thâu đêm vẽ xong. Hắn muốn ngày mai, khi Trịnh Mỹ Hạnh dẫn đoàn tài trợ đến kiểm tra, chúng ta sẽ không có bối cảnh biểu diễn và tớ sẽ lập tức bị tước học bổng toàn phần.”
“Thằng khốn hèn hạ!” Ren nghiến chặt răng, bàn tay gầy gò siết chặt chiếc đèn pin kỹ thuật đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. “Chúng ta đã phải dùng đến gỗ và sơn tái chế từ kho phế liệu khu nhà cũ, thức trắng đêm mài từng thớ gỗ, phối từng mảng màu để tạo nên bối cảnh Verona hoàn mỹ này. Tớ sẽ không bao giờ để bất kỳ kẻ nào hủy hoại nó.”
Yuna cũng mím chặt môi, đôi mắt to tròn bừng lên ngọn lửa phẫn nộ: “Chúng ta đã di chuyển bức phông nền Verona sang phòng tập kịch chính để phơi khô từ một tiếng trước rồi. Hiện tại phòng tập kịch đang hoàn toàn tối tăm và biệt lập. Đây chính là địa điểm hoàn hảo để chúng ta giăng bẫy bắt quả tang.”
Mei gật đầu kiên định: “Đúng vậy. Chúng ta không cần dùng đến bạo lực để đối phó với kẻ xấu. Ren, cậu có thể điều khiển hệ thống ánh sáng ngược sáng từ phòng điều khiển chứ? Yuna, cậu hãy chuẩn bị sẵn máy ảnh có ống kính bắt sáng tốt trong bóng tối. Tớ sẽ dùng thính giác định hướng để định vị chính xác vị trí của hắn.”
Ba người nhanh chóng hành động. Họ để Quốc Khánh tiếp tục ngủ yên bình trong phòng vẽ CLB Mỹ thuật để tránh làm cậu phân tâm, rồi rón rén di chuyển sang phòng tập kịch chính của Ban Kịch nghệ Shinka.
Không gian phòng tập kịch khổng lồ lúc ba giờ sáng chìm trong một bóng tối tịch mịch và lạnh lẽo. Bức phông nền Verona lộng lẫy cao năm mét, vẽ cảnh thành phố Verona cổ kính rêu phong dưới vầng trăng khuyết kiêu sa, đứng sừng sững ở trung tâm sân khấu như một kiệt tác nghệ thuật thực thụ. Ren nhanh nhẹn leo lên phòng điều khiển kỹ thuật trên tầng hai, lén lút chuẩn bị hệ thống đèn pha ngược sáng công suất lớn và hướng tiêu cự thẳng vào khu vực trung tâm trước bức phông nền. Yuna nép mình sau cánh màn nhung dày màu đỏ thẫm ở phía bên trái sân khấu, chiếc máy ảnh Fujifilm chuyên dụng đã được điều chỉnh thông số khẩu độ lớn sẵn sàng trên tay.
Mei đứng ở góc tối phía sau cánh gà sân khấu chính, nơi giao thoa giữa ánh sáng mờ ảo của ánh trăng lọt qua cửa sổ và bóng tối thầm lặng của hậu trường. Cô nhẹ nhàng tháo chiếc kính cận dự phòng đặt lên chiếc bàn gỗ nhỏ bên cạnh để hoàn toàn giải phóng siêu năng lực “Thấu thính định hướng (Lọc âm)”. Không có màng lọc cách âm, thính giác nhạy cảm của cô lập tức bùng nổ, cô nín thở, điều hòa nhịp tim đập chậm rãi theo bài tập thiền định tĩnh tâm của ông ngoại truyền dạy, cô lập toàn bộ tiếng gió rít ngoài hiên để tập trung lắng nghe mọi động tĩnh từ phía cửa ra vào phòng tập.
*Tích tắc. Tích tắc.*
Thời gian trôi đi trong sự căng thẳng nghẹt thở. Mei đứng im lìm như một bức tượng, đôi tai khẽ động đậy. Bỗng nhiên, một tiếng *“cạch”* cực kỳ nhỏ vang lên từ phía cửa ngách phòng tập kịch. Tiếng kim loại của chiếc chìa khóa phụ tra vào ổ khóa đồng gỉ sét.
Mei lập tức hướng sự tập trung về phía đó. Luồng sóng não hỗn loạn, đầy đố kỵ và hoảng sợ của Lâm Gia Bảo lập tức dội thẳng vào đại não cô rõ mồn một:
*“Chết tiệt, cái khóa cửa này sao rít thế không biết! Kento đã bảo đảm an ninh đêm nay đã bị vô hiệu hóa rồi mà... May quá, cửa mở rồi! Phòng tập tối thui thế này chắc chắn không có ai. Con nhỏ học bổng Trịnh Khánh Mei kia, mày dám nắm thóp bí mật tài chính của Kento, dám cướp vai diễn Juliet lộng lẫy của Erika sao? Đêm nay tao sẽ dùng bình sơn xịt màu đỏ này biến bức phông nền Verona kiệt tác của mày thành một bãi rác rưởi dơ bẩn! Để xem sáng mai mày lấy cái gì trình diện trước Thầy Hiệu phó và chị Mỹ Hạnh!”*
Tiếng bước chân rón rén, nhẹ nhàng của Lâm Gia Bảo vang lên trên nền gạch sàn phòng tập. Mei nín thở, nhắm chặt mắt để định vị chính xác khoảng cách của hắn dựa trên tiếng lòng dồn dập đang tiến lại gần:
*“Ba mét... hai mét... một mét... Hắn đã đứng ngay trước bức phông nền Verona rồi.”*
Qua khe hở của cánh màn nhung, Mei nhìn thấy bóng đen của Lâm Gia Bảo đang đứng sừng sững trước bức phông nền lộng lẫy. Hắn thò tay vào túi áo khoác gió xộc xệch, rút ra một bình sơn xịt màu đỏ kim loại. Tiếng viên bi sắt bên trong bình sơn khẽ va chạm vào thành bình khi hắn lắc nhẹ: *“lạch cạch, lạch cạch”*.
*“Hê hê, bắt đầu thôi nào! Bức tranh đẹp thế này mà bị xịt một vệt sơn đỏ chói ngang qua thì đúng là tuyệt phẩm phá hoại!”* – Tiếng lòng đắc ý đầy tàn nhẫn của Gia Bảo vang lên trong đầu Mei.
Ngay khi Lâm Gia Bảo giơ cao bình sơn xịt, ngón trỏ đặt lên vòi xịt chuẩn bị ấn xuống, Mei lập tức đưa hai ngón tay lên môi, phát ra một tiếng huýt sáo nhẹ nhàng nhưng sắc gọn vang vọng khắp phòng tập kịch tối tăm.
*“Xoẹt! Bùm!!!”*
Trong tích tắc, hệ thống đèn pha ngược sáng công suất lớn treo trên giàn giáo sát trần nhà bất ngờ được kích hoạt đồng loạt bởi bàn tay điêu luyện của Ren từ phòng điều khiển. Luồng ánh sáng trắng cực mạnh, chói lòa dội thẳng từ phía sau bức phông nền Verona, chiếu thẳng vào gương mặt đang đắc ý của Lâm Gia Bảo.
“Á!!! Mắt tôi!”
Lâm Gia Bảo hét lên một tiếng đau đớn, luồng ánh sáng ngược sáng cực mạnh ở cự ly gần lập tức làm lóa mắt hắn hoàn toàn. Hắn hoảng loạn lùi lại phía sau, chân vấp phải dầm gỗ của khung phông nền và ngã nhào xuống sàn nhà lạnh lẽo. Bình sơn xịt màu đỏ tuột khỏi tay hắn, lăn long lóc trên sàn gỗ phát ra những tiếng kêu khô khốc.
*“Tách! Tách! Tách!”*
Ngay lập tức, Yuna bước ra từ sau cánh màn nhung, chiếc máy ảnh Fujifilm lấp lánh ánh đèn flash liên tục bấm máy, bắt trọn khoảnh khắc Lâm Gia Bảo đang nằm bò trên sàn, gương mặt nhăn nhó vì lóa mắt, một tay vẫn đang cố vươn ra định nhặt lại bình sơn xịt phá hoại bên cạnh bức phông nền Verona lộng lẫy.
“Lâm Gia Bảo! Cậu đang làm cái trò bẩn thỉu gì ở đây thế?” Yuna khoanh tay trước ngực, giọng nói hoạt bát bừng lên sự khinh miệt tột độ.
Gia Bảo bàng hoàng, hai mắt nhắm chặt vì đau đớn, luồng ánh sáng vẫn đang rọi thẳng vào người hắn khiến hắn không thể nhìn rõ xung quanh. Tiếng lòng hắn hoảng loạn gào thét điên cuồng: *“Chết tiệt! Bẫy! Đây là một cái bẫy! Sao tụi nó lại biết mình đến đây vào giờ này chứ? Không được, mình phải giật lấy cái máy ảnh kia để tiêu hủy chứng cứ! Nếu không Kento và Erika sẽ giết mình mất!”*
Hắn điên cuồng vùng dậy, dùng chút thị lực mờ mịt còn sót lại lao thẳng về phía tiếng nói của Yuna hòng giật lấy chiếc máy ảnh trên cổ cô.
“Yuna, cẩn thận!” Mei hét lên cảnh báo.
Nhưng Lâm Gia Bảo chưa kịp tiến lại gần Yuna quá hai bước, một bóng người cao gầy, mặc áo khoác gió đen từ trong bóng tối phía sau cánh gà đã nhanh như cắt lách ra chặn đường. Đó chính là Ren (Lê Hoàng Nam). Với phản xạ nhanh nhẹn của một trưởng ban kỹ thuật thường xuyên làm việc nặng, Ren dứt khoát đưa tay khóa chặt khớp vai của Gia Bảo từ phía sau, ấn mạnh bả vai hắn xuống và bẻ ngoặt hai tay hắn ra sau lưng, khóa chặt đường lui của kẻ phá hoại.
“Buông tôi ra! Lũ khốn nạn học bổng nghèo hèn này! Thả tôi ra!” Lâm Gia Bảo giãy giụa bất lực, miệng không ngừng chửi bới dọa dẫm.
“Cậu nên tiết kiệm lời thoại của mình để giải thích trước Thầy Hiệu phó vào sáng mai đi, Gia Bảo ạ,” Ren lạnh lùng cất giọng trầm thấp, lực tay khóa chặt không hề lỏng lẻo một chút nào.
Mei chậm rãi bước ra từ góc tối hậu trường, cô nhặt chiếc kính dự phòng thường đeo lên mắt để giảm bớt luồng tiếng lòng hoảng loạn, nhục nhã đang gào thét liên tục trong đầu Lâm Gia Bảo. Cô bước đến bên cạnh bình sơn xịt màu đỏ, nhặt nó lên và lắc nhẹ, rồi nhìn thẳng vào khuôn mặt đang tái nhợt vì hoảng sợ của hắn.
“Gia Bảo, chúng tôi đã thức thâu đêm suốt sáng, hy sinh cả giấc ngủ để hoàn thành bức phông nền Verona này bằng chính sức lao động chân chính của mình,” giọng nói của Mei nhỏ nhẹ nhưng lại chứa đựng một nội lực đanh thép khiến Gia Bảo phải run rẩy. “Cậu nghĩ có thể dùng một bình sơn xịt dơ bẩn này để hủy hoại tương lai học bổng của tôi và nỗ lực của cả Ban Kịch nghệ Shinka sao? Cậu đã nhầm rồi.”
Trong lúc giãy giụa điên cuồng hòng thoát khỏi khóa tay của Ren, chiếc điện thoại thông minh của Lâm Gia Bảo bất ngờ tuột khỏi túi áo khoác gió xộc xệch, rơi thẳng xuống sàn gỗ ngay dưới chân Mei.
Màn hình điện thoại va chạm xuống sàn khẽ sáng bừng lên dưới ánh đèn pha ngược sáng. Mei tò mò cúi xuống nhặt chiếc điện thoại lên. Trên màn hình khóa đang hiện lên một thông báo tin nhắn mới từ một số liên lạc được lưu tên là “Erika” – Nguyễn Thục Anh.
Mei nín thở, ngón tay khẽ chạm vào màn hình sáng rực. Dòng tin nhắn chỉ đạo trực tiếp, tàn nhẫn hiển thị rõ mồn một trước mắt cô:
*“Phá nát bức tranh đó cho tao, đừng để con nhỏ học bổng đó ngày mai ngẩng đầu lên được! Làm xong tao sẽ bảo Kento chuyển khoản nốt số tiền còn lại cho mày.”*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!