Tối Hậu Thư Học Bổng Và Đòn Đe Dọa Từ Kento
Tiếng khóa cửa cơ học vang lên một cách khô khốc trong không gian tĩnh mịch của văn phòng Hội học sinh Shinka.
Mei khựng lại, đôi vai mảnh khảnh dưới chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình của Haru khẽ run lên. Mùi hương thảo mộc dịu mát xen lẫn hương thông thoang thoảng từ thớ vải dạ của chiếc áo vẫn đang bao bọc lấy cô, như một màng bảo vệ vô hình giúp cô giữ được chút bình tĩnh cuối cùng giữa cơn bão tố đang cận kề. Cô không quay người lại ngay, nhưng thính giác nhạy cảm đã giúp cô nhận ra bước chân quen thuộc đầy kiêu ngạo của Phạm Minh Nhật – Hội phó Kento, kẻ đáng lẽ ra đang phải chịu án đình chỉ chức vụ ngầm sau những bê bối gần đây.
“Cậu thực sự nghĩ mình có thể tàng hình mãi mãi dưới cái bóng của Hanazono Haru sao, Trịnh Khánh Mei?”
Giọng nói của Kento vang lên, giả tạo và lạnh lẽo, hoàn toàn trái ngược với vẻ lịch lãm thường ngày của hắn khi đứng trước đám đông học sinh quý tộc.
Mei chậm rãi xoay người lại. Đằng sau chiếc kính cận dự phòng thông thường – loại kính không có màng lọc thấu thính đặc chế của người cha quá cố – đôi mắt cô khẽ nheo lại. Văn phòng Hội học sinh lúc này vắng lặng đến đáng sợ. Haru đang bận tham gia cuộc họp khẩn cấp với ban giám hiệu và các nhà tài trợ lớn ở tòa nhà trung tâm, để lại Mei một mình hoàn thành nốt đống báo cáo ngân sách hoạt động của các câu lạc bộ nghệ thuật. Kento đã tính toán thời điểm cực kỳ chuẩn xác để dồn cô vào góc tối không người này.
*“Cộp.”*
Kento bước tới chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi lớn của Hội trưởng. Hắn không ngồi xuống, chỉ đứng sừng sững đối diện với Mei, gương mặt tri thức với cặp kính gọng vuông đen khẽ nhếch lên một nụ cười đầy nham hiểm. Hắn thong thả giơ tay lên, ném mạnh một tập hồ sơ màu xanh thẫm lên mặt bàn gỗ. Tiếng giấy tờ va đập khô khốc vang vọng vào bức tường bê tông, như một phát súng lệnh tuyên chiến.
Mei liếc nhìn dòng chữ mạ vàng in trên bìa tập hồ sơ: *“Hồ sơ Học bổng Toàn phần Shinka – Học sinh Trịnh Khánh Mei – Lớp 11A2”*.
Tim cô thắt chặt lại một nhịp. Đó chính là sinh mệnh học đường của cô, là thứ duy nhất giúp một cô gái bình dân như cô có thể tồn tại ở ngôi trường quý tộc Shinka này mà không phải gánh nặng lên đôi vai gầy guộc của người mẹ đơn thân Lâm Nhã Vy, người vẫn đang làm việc cật lực mười hai tiếng mỗi ngày tại tiệm bánh ngọt Hương Vị Ấm Áp ở quận ngoại ô.
“Học bổng toàn phần Shinka,” Kento khẽ gõ nhẹ ngón tay thon dài lên tập hồ sơ, ánh mắt hắn lấp lánh tia sáng độc địa đằng sau tròng kính. “Một đặc quyền vô giá dành cho những học sinh nghèo hiếu học. Nhưng cậu có biết không, Mei? Đặc quyền này rất mỏng manh. Chỉ cần một biên bản kỷ luật nặng từ ban kiểm tra của Thu Thảo, hoặc một báo cáo về tác phong lộn xộn, gây mất trật tự và quyến rũ Hội trưởng làm ảnh hưởng đến danh tiếng trường được trình lên thầy Hiệu phó Trần Quốc Toản... học bổng này sẽ lập tức bay màu trong vòng một nốt nhạc.”
Mei siết chặt hai tay vào tà áo khoác của Haru. Sự ức chế và phẫn nộ dâng lên nghẹt thở trong lồng ngực cô. Cô cố giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy:
“Hội phó Phạm, anh đang lạm dụng quyền hạn của mình để đe dọa tôi. Tôi không hề vi phạm bất kỳ quy chế nào của trường Shinka. Vết mực đen trên tay và ngăn bàn của tôi sáng nay đã được Hội trưởng bảo lãnh hợp pháp.”
“Bảo lãnh?” Kento cười khẩy, giọng điệu đầy khinh miệt. “Haru có thể bảo vệ cậu ở lớp học 11A2 trước mặt đám học sinh ngốc nghếch, nhưng cậu nghĩ cậu ta có thể bảo vệ cậu trước Hội đồng Trị sự Shinka khi gia tộc Hanazono và các nhà tài trợ lớn bắt đầu can thiệp vào tác phong của cậu sao? Tôi đưa ra cho cậu một tối hậu thư cuối cùng, Trịnh Khánh Mei.”
Hắn cúi thấp người xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn chưa đầy một mét. Nụ cười giả tạo của hắn biến mất, thay vào đó là một vẻ đe dọa tàn nhẫn:
“Tự động viết đơn xin rút khỏi Ban Kịch nghệ Shinka, rời khỏi vị trí trợ lý Hội học sinh và biến mất khỏi tầm mắt của Hanazono Haru. Nếu cậu đồng ý, tập hồ sơ học bổng này sẽ được trả về phòng lưu trữ mật một cách an toàn. Bằng không, sáng mai, biên bản kỷ luật về hành vi quyến rũ Hội trưởng và gây mất đoàn kết nội bộ của cậu sẽ nằm chễm chệ trên bàn làm việc của thầy Hiệu phó. Cậu tự chọn đi, tương lai học đường của cậu hay là cái danh xưng trợ lý hờ này?”
Mei lùi lại một bước, lưng cô chạm vào mép tủ tài liệu lạnh ngắt. Đầu ngón tay cô khẽ chạm vào chiếc điện thoại trong túi áo khoác. Cô định lén bật chế độ ghi âm để thu thập chứng cứ đe dọa của hắn. Thế nhưng, ngay khi cô vừa chạm vào màn hình, cô thấu thính được một luồng suy nghĩ đầy đắc ý và nham hiểm bộc phát từ đầu Kento:
*“Con ranh con, mày định dùng điện thoại ghi âm sao? Vô ích thôi. Ngay khi bước vào phòng này, tao đã bật thiết bị nhiễu sóng điện tử cầm tay trong túi áo rồi. Mọi thiết bị ghi âm hay sóng điện thoại trong bán kính năm mét xung quanh tao đều sẽ bị nhiễu loạn hoàn toàn. Hôm nay, tao sẽ bắt mày phải quỳ xuống cầu xin tao!”*
Mei khựng lại, ngón tay cô rời khỏi chiếc điện thoại. Kento quả thực là một kẻ mưu mô xảo quyệt không để lại bất kỳ sơ hở vật lý nào. Cô bị dồn vào góc tường, không có sóng điện thoại, không thể ghi âm, không có sự bảo vệ trực tiếp của Haru bên cạnh. Gánh nặng học bổng toàn phần đè nặng lên vai khiến cô cảm thấy như có một tảng đá khổng lồ đang bóp nghẹt nhịp thở của mình.
Nhưng cô không được phép gục ngã. Cô đã hứa với ban hậu cần sẽ dùng thực lực để bảo vệ công sức của cả đội. Cô đã hứa với lòng mình sẽ không bao giờ trốn chạy nữa.
Mei hít một hơi thật sâu. Mùi hương thảo mộc từ chiếc áo khoác của Haru dường như đã tiếp thêm cho cô một luồng dũng khí mạnh mẽ. Cô chậm rãi đưa tay lên, tháo chiếc kính cận dự phòng thông thường đặt lên bàn làm việc.
Không có màng lọc cách âm của chiếc kính ngụy trang đặc chế, siêu năng lực “Thấu thính định hướng (Lọc âm)” của cô lập tức được giải phóng hoàn toàn. Mei nín thở nhẹ nhàng, nhắm mắt lại trong một tích tắc để điều hòa nhịp tim theo phương pháp thiền định của ông ngoại. Cô cố gắng cô lập toàn bộ tiếng gió rít ngoài cửa sổ, tiếng hum hum của máy điều hòa, và tập trung thính giác cực hạn vào luồng sóng não duy nhất đang phát ra từ phía Kento.
*“Oong... oong...”*
Hàng loạt tạp âm ban đầu dội vào đại não khiến Mei khẽ nhíu mày vì đau đầu nhẹ. Nhưng cô kiên cường chịu đựng áp lực thính giác đó, hướng ánh mắt và sự tập trung tinh thần tuyệt đối về phía gương mặt đang đắc ý của Kento.
Trong tích tắc, bức tường phòng thủ tâm trí của Kento hoàn toàn bị lột trần trước thính giác của Mei. Luồng suy nghĩ dồn dập, hỗn loạn và đầy toan tính đen tối của hắn lập tức dội thẳng vào tai cô rõ mồn một:
*“Hừ, nhìn bộ dạng run rẩy không kính của nó kìa, đúng là một con nhỏ nghèo hèn yếu ớt. Chỉ cần ép được nó tự nguyện rút lui, Haru sẽ mất đi trợ thủ đắc lực nhất, tinh thần của nó chắc chắn sẽ bị phân tâm trước đêm diễn thử cấp quốc gia. Như vậy, vở kịch Romeo và Juliet sẽ hoàn toàn thất bại. Khi ban kịch đổ vỡ, bà nội Hanazono sẽ có cớ rút toàn bộ tài trợ và bãi nhiệm chức danh Hội trưởng của Haru vì tội lạm quyền tư lợi cá nhân.”*
*“Đến lúc đó, chiếc ghế Chủ tịch Hội học sinh Shinka sẽ thuộc về tao! Không ai được phép phát hiện ra việc tao đã âm thầm can thiệp rút bớt ba mươi phần trăm ngân sách của câu lạc bộ kịch nghệ năm nay để chuyển khoản riêng đút lót cho người nhà Erika hòng mua chuộc sự ủng hộ truyền thông của gia tộc Trịnh Mỹ Hạnh... Đúng vậy, chỉ cần con ranh học bổng này biến mất, mọi chứng từ tài chính mua sắm gỗ và sơn tái chế của ban hậu cần sẽ được tao hợp thức hóa thành chi phí hao hụt hỏng hóc... Khoản thâm hụt quỹ kịch nghệ khổng lồ đó sẽ không bao giờ bị phát hiện! Không ai có thể kiểm tra được tài khoản bí mật của tao!”*
Mei bừng tỉnh. Đôi mắt đen lánh, trong trẻo và sâu thẳm của cô lần đầu tiên lộ diện hoàn toàn dưới ánh đèn neon của văn phòng.
Bí mật tham ô quỹ câu lạc bộ kịch nghệ để đút lót cho gia đình Erika!
Đây chính là điểm yếu chí mạng, là quân bài tẩy bất hợp pháp mà Kento đang cố gắng che giấu đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo giả tạo của mình. Hắn muốn tước học bổng của cô để biến cô thành vật tế thần gánh chịu khoản thâm hụt tài chính khổng lồ đó.
Mei chậm rãi mở mắt ra, sự sợ hãi và lo lắng trên gương mặt cô hoàn toàn biến mất trong tích tắc. Thay vào đó là một vẻ điềm tĩnh, tự tin đến đáng sợ. Cô cầm chiếc kính cận dự phòng lên, thong thả đeo lại lên sống mũi thanh tú của mình. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang kinh ngạc của Kento, khẽ mỉm cười đầy ẩn ý.
“Hội phó Phạm,” Mei cất giọng, nhỏ nhẹ nhưng từng chữ từng câu lại vô cùng sắc bén, dứt khoát dội vào không gian tĩnh lặng. “Anh quả thực đã lập kế hoạch rất hoàn hảo để bảo vệ chiếc ghế của mình. Nhưng anh có chắc chắn rằng... mọi chứng từ tài chính mua sắm gỗ và sơn tái chế của ban hậu cần năm nay đều sạch sẽ không?”
Nụ cười đắc ý trên môi Kento lập tức cứng đờ đằng sau cặp kính gọng vuông. Hắn khẽ nheo mắt lại, giọng điệu mang theo sự cảnh giác:
“Cậu đang nói cái quái gì thế? Ban hậu cần của cậu chuẩn bị đạo cụ cẩu thả, làm thâm hụt ngân sách là chuyện của các người...”
“Ồ, vậy sao?” Mei bước tiến lên một bước, đối diện trực tiếp với hắn không chút rụt rè. “Tôi cứ nghĩ rằng khoản thâm hụt ba mươi phần trăm ngân sách hoạt động của câu lạc bộ kịch nghệ năm nay... không phải do ban hậu cần mua sắm thiếu sót, mà là do đã được chuyển dịch một cách ‘bí ẩn’ vào một tài khoản cá nhân để thực hiện các giao dịch ngoài lề với người nhà của Trịnh Mỹ Hạnh chứ?”
*“Rầm!!!”*
Kento lùi lại một bước, bả vai hắn va mạnh vào cạnh bàn làm việc của Hội trưởng làm rơi một chiếc bút máy mạ vàng xuống đất. Gương mặt hắn lập tức tái nhợt không còn một giọt máu, đôi mắt ẩn sau tròng kính gọng vuông dao động dữ dội đầy hoảng loạn. Luồng tiếng lòng của hắn lập tức bùng nổ điên cuồng như một tiếng còi rít vang dội trong đầu Mei:
*“Cái gì?! Tại sao nó lại biết chuyện đó?! Khoản chuyển khoản mật ba mươi phần trăm ngân sách cho người nhà Trịnh Mỹ Hạnh... đó là tài liệu tối mật chỉ có tao và đối tác biết! Tao đã xóa sạch mọi dấu vết kỹ thuật số trên hệ thống máy chủ của trường rồi cơ mà! Tại sao một con nhỏ học bổng nghèo hèn ngồi góc lớp như nó lại có thể biết được chi tiết chính xác đến từng con số như vậy?! Có kẻ phản bội! Hay là Haru đã âm thầm điều tra ra và đưa tài liệu cho nó?! Không thể nào... chuyện này là bất khả thi!”*
Nhìn vẻ hoảng loạn tột độ của Kento, nụ cười của Mei càng thêm phần tự tin và điềm tĩnh. Cô khoanh tay trước ngực, chiếc áo khoác rộng của Haru khẽ lay động đầy kiêu hãnh:
“Hội phó Phạm, tôi chỉ là một trợ lý hậu cần nhỏ bé. Nhưng công việc của tôi là rà soát và đối chiếu toàn bộ chứng từ thu chi của các câu lạc bộ trước khi trình lên Hội trưởng ký duyệt vào sáng thứ Sáu tuần này. Anh nghĩ sao... nếu tôi vô tình phát hiện ra một vài điểm bất thường trong báo cáo tài chính của câu lạc bộ kịch nghệ và báo cáo trực tiếp cho thầy Hiệu phó Trần Quốc Toản tại buổi thanh tra sắp tới?”
“Cậu... cậu đang đe dọa ngược lại tôi sao, Trịnh Khánh Mei?” Kento nghiến răng ken két, hai nắm tay siết chặt đến mức run rẩy. Hắn cố gắng dùng vẻ nghiêm nghị để che giấu sự sợ hãi tột cùng đang dâng trào trong lòng.
“Tôi không đe dọa ai cả,” Mei nhẹ nhàng đáp, ánh mắt cô trong trẻo nhưng đầy uy lực đằng sau gọng kính thường. “Tôi chỉ đang đề xuất một sự trao đổi công bằng. Tập hồ sơ học bổng toàn phần của tôi nên được trả về đúng vị trí của nó trong phòng lưu trữ mật một cách an toàn. Và đổi lại... báo cáo tài chính tuần này của câu lạc bộ kịch nghệ sẽ được hoàn thành một cách ‘trơn tru’ mà không có bất kỳ cuộc thanh tra đột xuất nào từ phía Hội học sinh.”
Kento đứng sững như trời trồng, gương mặt tái nhợt không còn một giọt máu khi nhìn nụ cười bình thản của cô gái vô hình trước mặt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!