Nhạc nềnShizima4

Tin Đồn Confession Và Sóng Gió Hậu Trường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hành lang phía sau hội trường trường Shinka chìm trong bóng tối âm u của buổi chiều muộn, khi những ánh đèn cao áp ngoài sân trường còn chưa kịp thắp sáng. Tiếng gió rít qua những khe cửa kính nứt nẻ của khu nhà cũ tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến đáng sợ.


Trịnh Khánh Mei đứng đối diện với Phạm Minh Nhật dưới chân cầu thang gỗ cũ kỹ. Cô khẽ đẩy gọng kính cận dự phòng lên sống mũi. Kể từ khi chiếc kính ngụy trang đặc chế của cha cô bị gãy hỏng gọng, cô buộc phải đeo chiếc kính thường này. Không có màng lọc thấu thính đặc chế, thính giác nhạy cảm của cô hoạt động với tần suất cực hạn, tiếp nhận mọi luồng suy nghĩ tạp nham từ khoảng cách dưới ba mét.


Hội phó Kento đứng thẳng tắp trong bộ vest chỉnh tề của Hội học sinh, tay gõ nhẹ tập hồ sơ mạ vàng chứa thông tin Học bổng Toàn phần Shinka của Mei lên lòng bàn tay. Trên môi hắn nở một nụ cười giả tạo đầy nham hiểm, đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng vuông sắc sảo lấp lánh tia sáng độc địa. Hắn đang nắm giữ sinh mệnh học đường của cô, và hắn biết rõ điều đó.


“Diễn xuất xuất sắc lắm, Juliet thế vai.” Giọng nói giả tạo của Kento vang lên lạnh lẽo trong hành lang tối. “Nhưng liệu một học sinh học bổng nghèo khó như cậu... có gánh nổi cái giá của hào quang này khi đối đầu với quy chế kỷ luật của trường Shinka không?”


Mei nín thở, tập trung tinh thần kích hoạt kỹ năng Thấu thính định hướng (Lọc âm) để đọc vị mưu đồ thực sự trong đầu hắn. Luồng suy nghĩ đen tối, dồn dập của Kento lập tức dội thẳng vào đại não cô:


*“Con bé học bổng nghèo hèn này. Mày nghĩ có Haru bảo vệ là ngon sao? Chỉ cần tao gửi đống biên bản kỷ luật này lên thầy Hiệu phó, học bổng của mày sẽ bay màu ngay lập tức. Để xem lúc đó mày còn mặt mũi nào bám lấy Haru. Tao sẽ dùng truyền thông dìm chết danh dự của mày trước khi mày kịp bám rễ vào ban kịch!”*


Mei siết chặt quai cặp sách, lòng bàn tay cô rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. Nhưng cô không được phép hoảng loạn. Hắn đang muốn cô sợ hãi để tự nguyện rút lui. Cô ngẩng đầu, ánh mắt đằng sau gọng kính thường vẫn giữ được sự điềm tĩnh kỳ lạ:


“Hội phó Phạm, tôi chỉ làm đúng trách nhiệm của một trợ lý hậu cần. Nếu anh muốn dùng quy chế để đe dọa tôi, xin cứ tự nhiên trình lên thầy Hiệu phó. Nhưng đừng quên, chính anh mới là người đang giữ tài liệu bảo mật của Hội học sinh mà không có sự phê duyệt của Hội trưởng.”


Kento khựng lại, nụ cười trên môi hắn cứng đờ. Hắn không ngờ một cô gái vô hình, nhạt nhòa bấy lâu nay lại dám đối chất ngược lại hắn bằng lý lẽ sắc bén như vậy.


*“Chết tiệt! Sao con bé này lại biết mình lấy trộm hồ sơ? Có kẻ mật báo sao? Không được, mình phải dùng chiêu khác dìm chết danh dự của nó.”*


Hắn hừ lạnh một tiếng, quay lưng bỏ đi, tiếng bước chân nện xuống sàn gỗ vang lên đầy tức tối. Nhưng tiếng lòng của hắn vọng lại mới là thứ khiến Mei lo ngại nhất:


*“Phan Minh Trí, chuẩn bị bài đăng confession đi. Tao sẽ khiến con bé này không còn đường dung thân ở Shinka.”*


***


Sáng thứ Ba.


Trường Trung học Tư thục Shinka cổ kính ngập trong rặng hoa anh đào bắt đầu rụng lá. Nhưng bầu không khí hôm nay không hề thơ mộng. Nó ngột ngạt và đầy mùi thuốc súng.


Khi Mei vừa bước qua cổng trường, cô đã nhận ra điều bất thường. Những nhóm học sinh quý tộc đứng tụm năm tụm ba dưới gốc cây anh đào, tay cầm điện thoại, vừa lướt màn hình vừa liếc mắt về phía cô đầy khinh bỉ và xì xào bàn tán. Những tiếng thì thầm thóa mạ bắt đầu vang lên từ mọi phía.


Mei mím môi, bước nhanh hơn. Cô rút chiếc điện thoại ra. Trên trang confession chính thức của trường Shinka, một bài viết nặc danh vừa được đăng tải từ đêm qua, hiện đang nhận được hàng ngàn lượt tương tác và bình luận ác ý. Bài viết do Phan Minh Trí – kẻ viết confession nặc danh hèn nhát của CLB Tin học – soạn thảo dưới sự mua chuộc của Kento:


“GÓC BÓC TRẦN: Kẻ đóng thế Juliet bí ẩn thực chất là một học sinh học bổng mưu mô lớp 11A2. Dùng thủ đoạn đê tiện, giả vờ ngất xỉu để quyến rũ Hội trưởng Hanazono hòng giữ chặt chiếc ghế trợ lý và bảo mệnh cho học bổng nghèo khó của mình. Một kẻ vô hình nhạt nhòa lại muốn trèo cao vào giới thượng lưu bằng cách lợi dụng lòng thương hại của Hội trưởng...”


Dưới bài viết là hàng trăm bình luận tàn nhẫn của học sinh quý tộc. Chúng bôi nhọ gia cảnh nghèo khó của cô, thóa mạ cô là kẻ hám danh lợi.


Mei bước vào hành lang khu nhà học trung tâm. Không gian kín khiến âm thanh dội lại càng thêm kinh khủng. Cô đang đeo chiếc kính dự phòng thường. Không có màng lọc thấu thính đặc chế, siêu năng lực Thấu thính sơ cấp (Tạp âm) của cô hoàn toàn mất kiểm soát trước đám đông vây quanh.


*“Nhìn bộ dạng lầm lì rách rưới của nó kìa.”*

*“Đúng là loại con gái rẻ tiền, giả vờ ngây thơ để bám lấy hoàng tử.”*

*“Hội trưởng Hanazono chắc chắn bị nó lừa gạt rồi. Phải đuổi cổ nó khỏi Hội học sinh!”*


Hàng chục, hàng trăm luồng suy nghĩ đố kỵ, khinh miệt và ác ý từ những học sinh đi qua dồn dập ùa vào đại não Mei. Nó không chỉ là những lời xì xào vật lý, mà là những mũi kim tâm linh nhọn hoắt đâm thẳng vào các dây thần kinh nhạy cảm của cô. Thái dương Mei giật nảy lên đau buốt. Gương mặt cô tái nhợt không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Cô lảo đảo bước đi, một tay ôm lấy đầu, cố gắng đẩy gọng kính cận lên nhưng vô ích. Chiếc kính thường này hoàn toàn bất lực trước cơn bão tạp âm tâm trí khủng khiếp này.


*“Đau quá... dừng lại đi...”* – Mei thầm gào thét trong lòng.


Cô cố gắng lùi vào góc tường hành lang, nhắm chặt mắt lại để áp dụng phương pháp thiền định tĩnh tâm “Tĩnh Tâm Thính Âm” mà ông ngoại từng dạy. Cô cố gắng hít vào thật sâu bằng mũi, thở ra chậm rãi bằng miệng để điều hòa nhịp thở, cố gắng thiết lập một màng lọc âm thanh khẩn cấp.


Nhưng không thể! Tần số ác ý từ đám đông quý tộc xung quanh quá mạnh, quá dồn dập. Tiếng lòng của Trần Mỹ Lệ đứng cách đó không xa dội vào tai cô đầy chua ngoa:


*“Con bé nghèo hèn này sắp ngất rồi kìa. Đúng là giả vờ giả vịt để thu hút sự chú ý. Để xem Hội trưởng có thèm nhìn đến loại quái vật đeo kính dày cộm này không.”*


Sự phòng thủ tinh thần của Mei hoàn toàn sụp đổ. Cô khuỵu gối xuống, hai tay ôm chặt lấy tai, nước mắt ấm ức và đau đớn chực trào ra. Đầu cô như muốn nổ tung dưới sức ép của hàng trăm tạp âm dơ bẩn.


Ngay trong khoảnh khắc tăm tối nhất, khi Mei tưởng chừng như mình sẽ ngất xỉu giữa hành lang lạnh lẽo, đám đông học sinh xung quanh đột ngột dạt ra hai bên. Một bầu không khí lạnh như băng tuyết lập tức bao trùm lấy không gian, đóng băng mọi lời xì xào bàn tán.


Một đôi giày da bóng loáng phẳng phiu dừng lại ngay trước mắt Mei. Một mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, mát lạnh quen thuộc ùa vào khứu giác cô, xua tan đi mùi nước hoa nồng nặc và bụi bặm của hành lang.


Mei run rẩy ngước mắt lên qua làn tóc rối. Hanazono Haru đang đứng đó.


Anh mặc bộ đồng phục Hội trưởng phẳng phiu, bả vai phải vẫn hơi khựng lại một chút dưới lớp áo sơ mi trắng vì vết thương chưa lành hẳn sau sự cố cứu cô khỏi giàn giáo sập. Gương mặt anh sắc sảo, lạnh lùng và vô cảm như một vị hoàng tử băng giá bước ra từ thần thoại. Đôi mắt đen thâm trầm của anh quét qua đám đông học sinh vây quanh với một áp lực uy nghiêm tột cùng.


Nhưng ngay trong tích tắc anh bước đến gần cô trong bán kính hai mét, trạng thái Đồng điệu tần số tâm trí được kích hoạt khẩn cấp. Một tiếng gào thét phẫn nộ, cuồng nhiệt và xót xa tột độ bùng nổ ngay trong đầu Mei với một công suất khủng khiếp, át đi toàn bộ tạp âm dơ bẩn của đám đông xung quanh:


*“MEI!!! Trời ơi, bảo bối của mình... em ấy đang run rẩy kìa! Gương mặt em ấy tái nhợt đi rồi! Ai... ĐỨA NÀO DÁM LÀM EM ẤY ĐAU? Chúng mày chán sống rồi đúng không? Nhìn nước mắt của Mei kìa... tim mình như bị hàng vạn nhát dao đâm nát rồi! Haru ơi, mày phải tỉnh táo lại, bả vai phải của mày đang nhói đau đấy, nhưng mày phải ôm lấy em ấy ngay lập tức! Mình muốn giết sạch cái lũ đang đứng nhìn kia quá! Không được, không được làm Mei sợ... phải bảo vệ em ấy trước!”*


Haru cúi xuống, một tay giữ chặt bả vai phải bị thương đang nhói đau dưới lớp áo sơ mi, tay kia dịu dàng nhưng vô cùng kiên định đỡ lấy khuỷu tay Mei kéo cô đứng dậy. Anh chắn trước mặt cô như một bức tường thành vững chãi nhất thế gian, che đi toàn bộ những ánh nhìn soi mói, ác ý của đám đông.


Anh hướng ánh mắt sắc lẹm về phía nhóm nữ sinh quý tộc, giọng nói trầm ấm, lạnh lùng dội vang khắp hành lang:


“Tất cả giải tán. Ai còn tụ tập ở hành lang khu nhà B sau ba phút nữa, Ban Kỷ luật sẽ lập biên bản trừ điểm rèn luyện cá nhân trực tiếp.”


Áp lực từ Hội trưởng tối cao khiến đám đông học sinh quý tộc Shinka run rẩy. Chúng nhanh chóng tản ra, không ai dám ho he một lời trước cơn giận ngầm của “hoàng tử băng giá”.


Haru quay người sang Lý Thùy Dương – thành viên ban truyền thông Hội học sinh đang đứng khép nép gần đó. Gương mặt anh tối sầm lại đầy phẫn nộ, giọng nói sắc bén như dao cạo:


“Lý Thùy Dương. Lập tức yêu cầu ban truyền thông gỡ bỏ toàn bộ bài đăng confession nặc danh bẩn thỉu kia trong vòng mười phút. Nếu sau mười phút bài viết vẫn còn tồn tại, tôi sẽ bãi nhiệm chức vụ của toàn bộ ban truyền thông.”


Lý Thùy Dương tái mặt, cúi đầu nhận lệnh rồi chạy vội đi.


Mặc dù ngoài mặt Haru giữ một vẻ lạnh lùng vô cảm, nhưng trong tâm trí anh, tiếng gào thét phẫn nộ vẫn vang dội điên cuồng dội thẳng vào tai Mei:


*“Chết tiệt! Kento... Mỹ Hạnh... chúng mày dám dùng trò hèn hạ này để bôi nhọ Mei! Tao sẽ bắt chúng mày phải trả một cái giá kinh hoàng nhất! Mei ơi, đừng khóc... có anh ở đây rồi... Anh sẽ luôn là người ồn ào nhất để bảo vệ sự im lặng cho em!”*


Mei đứng nép sau lưng anh, hai má nóng bừng đằng sau chiếc kính dự phòng thường. Cơn đau đầu thấu thính đã hoàn toàn dịu đi, nhường chỗ cho một nhịp tim đập loạn nhịp đầy ngọt ngào và bối rối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!