Nhạc nềnShizima4

Bản Thảo Juliet Và Bức Vẽ Chân Dung Góc Lớp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn của ngày thứ Hai nhuộm đỏ rực những hành lang lát gạch kiểu Pháp của trường Trung học Tư thục Shinka. Khi tiếng chuông tan trường vang lên, giải phóng hàng trăm học sinh quý tộc ra những chiếc xe limousine bóng loáng chờ sẵn ngoài cổng, Trịnh Khánh Mei lại lặng lẽ đi ngược chiều đám đông. Cô ôm chiếc chổi quét bụi và xô nước nhỏ, bước nhanh về phía khu nhà học cũ.


Đầu Mei vẫn còn ong ong. Cơn đau nửa đầu từ sự cố quá tải thính giác sáng nay tại lễ khai giảng vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Việc chiếc kính cận gọng tròn dày cộm – tấm khiên cách âm duy nhất của cô – bị cậu em họ Trịnh Quốc Bảo vô tình làm hỏng trước giờ đi học đã đẩy cô vào một tình thế cực kỳ nguy hiểm. Không có màng lọc đặc chế của tròng kính, siêu năng lực “Thấu thính sơ cấp” của cô hoàn toàn mở rộng. Đi qua những dãy hành lang đông đúc của tòa nhà mới chẳng khác nào bị hàng trăm cây kim âm thanh đâm thẳng vào đại não.


Chính vì vậy, cô đã chủ động xin cô lao công Lê Thị Thảo cho mình nhận nhiệm vụ trực nhật muộn tại căn phòng trống trên tầng 3 khu nhà cũ. Nơi đây vốn là kho tạm chứa những bộ bàn ghế hỏng chờ thanh lý của ban hậu cần, quanh năm bụi bặm và hầu như không có bóng người lai vãng. Đối với một cô gái đang cần sự im lặng tuyệt đối để xoa dịu thần kinh như Mei, căn phòng hoang phế này chính là một thánh địa trú ẩn hoàn hảo.


*Cộp. Cộp.*


Tiếng bước chân mộc mạc của Mei vang vọng trong dãy hành lang vắng lặng của khu nhà cũ. Không gian tĩnh mịch bao trùm lấy cô, chỉ có tiếng gió rít qua những khe cửa kính nứt nẻ và tiếng chim sẻ lách chách ngoài hiên. Mei thở phào một hơi dài, bờ vai căng cứng suốt cả ngày cuối cùng cũng được thả lỏng. Cô đặt xô nước xuống cạnh cửa, bước vào căn phòng trống trên tầng 3.


Căn phòng ngập tràn ánh chiều tà vàng vọt. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong những vệt sáng xiên khoai cắt ngang phòng. Giữa những chồng bàn ghế gỗ cũ kỹ xếp cao ngất ngưởng, Mei bắt đầu quét dọn. Thế nhưng, khi cô tiến lại gần chiếc bàn giáo viên sứt góc đặt ở góc phòng, ánh mắt cô đột ngột bị thu hút bởi một vật thể lạ.


Trên mặt bàn bám đầy bụi xám, có ai đó đã để quên một cuốn sổ tay bìa da màu đen sang trọng. Thiết kế của nó vô cùng tinh tế, góc sổ có dập nổi một biểu tượng hình chiếc mặt nạ bạc và vương miện nhỏ – biểu tượng quyền lực của Hội học sinh Shinka.


Mei khựng lại. Cô nhận ra cuốn sổ này. Đây chính là “Cuốn kịch bản chép tay của Haru” – bản thảo cải biên vở kịch Romeo & Juliet mà anh đã tự tay viết cho lễ kỷ niệm thành lập trường sắp tới. Là trợ lý hậu đài vừa được chỉ định (dù cô vẫn đang cố tìm cách từ chối), Mei biết tầm quan trọng của cuốn kịch bản này. Nhưng tại sao nó lại nằm ở đây?


Tò mò và một chút lo lắng thúc đẩy, Mei đặt chiếc chổi sang một bên. Cô rón rén tiến lại gần, dùng những ngón tay thon dài khẽ lật mở trang bìa da mềm mại.


Mùi hương thảo mộc nhẹ nhàng, quen thuộc từ những trang giấy thơm phức mùi mực mới lập tức thoảng qua khứu giác cô. Đó chính là mùi hương trên chiếc áo khoác của Hanazono Haru. Nét chữ của anh hiện ra trên trang giấy trắng – những nét bút sắc sảo, gãy gọn, thể hiện rõ tính cách kỷ luật và lạnh lùng của chàng Hội trưởng hoàn hảo. Bản cải biên kịch bản được viết vô cùng chi tiết, từng phân cảnh, từng lời thoại của Romeo và Juliet đều được chú thích tỉ mỉ.


Thế nhưng, khi Mei lật sang trang thứ ba, hơi thở của cô đột ngột nghẹn lại ở cổ họng.


Ngoài lề của trang kịch bản phân cảnh Juliet xuất hiện bên cửa sổ, không phải là những ghi chú kỹ thuật sân khấu thông thường. Thay vào đó là một bức phác họa bằng bút chì vô cùng tỉ mỉ.


Đó là bức vẽ một cô gái đang ngồi gục đầu bên góc bàn học cạnh cửa sổ. Mái tóc đen của cô gái cắt bằng giản dị, xõa xuống che khuất nửa khuôn mặt mộc mạc. Trên sống mũi thanh tú là một chiếc kính cận gọng tròn dày cộm che khuất đôi mắt. Cô gái trong bức vẽ đang ngủ quên, tay vẫn còn gác lên một cuốn vở ghi chép Toán học sờn góc.


Mei bàng hoàng bấu chặt lấy mép trang giấy.


Đây… đây chính là cô!


Bối cảnh trong bức vẽ chính là góc lớp học 11A2 quen thuộc, nơi cô luôn cố gắng sử dụng quy tắc “Tàng hình học đường” để chìm vào im lặng và biến mất khỏi tầm mắt của mọi người. Từng sợi tóc rối, từng độ nghiêng của gọng kính, thậm chí cả vết sờn trên tay áo đồng phục của cô đều được người vẽ khắc họa bằng một sự kiên nhẫn và chăm chút đến đáng sợ.


Mei run rẩy lật tiếp những trang sau. Trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.


Trang thứ năm: Bức vẽ cô đang loay hoay bưng bê một thùng đạo cụ nặng nề ở hành lang, đôi môi mím chặt đầy bướng bỉnh.

Trang thứ mười: Bức vẽ góc nghiêng khuôn mặt cô dưới ánh nắng chiều, khi cô đang lén nhìn ra vườn hoa cẩm tú cầu.

Dưới mỗi bức phác họa chân dung của cô, Haru đều nắn nót viết những dòng chữ nhỏ bằng mực xanh:


*“Hôm nay em ấy lại trốn ở góc lớp. Trông em ấy mệt mỏi quá, ước gì mình có thể mang cho em ấy một ly trà đào ấm.”*

*“Em ấy bướng bỉnh thật, tay nhỏ thế kia mà cứ đòi bưng thùng gỗ nặng. Nhìn em ấy mỏi nhừ cả vai, lòng mình đau như cắt. Ngày mai phải ra lệnh cho ban hậu cần cấm học sinh nữ khuân vác đồ nặng mới được.”*

*“Juliet của tôi… Em chính là hào quang duy nhất phía sau cánh màn nhung tăm tối này.”*


Những dòng ghi chú thầm kín, đầy sự lo lắng, xót xa và u mê cuồng nhiệt hiện ra trước mắt Mei. Đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.


Chân tướng thực sự đã được phơi bày.


Chàng Hội trưởng Hanazono Haru lạnh lùng như băng tuyết, người ngoài mặt luôn thờ ơ và giữ khoảng cách xã giao nghiêm ngặt với cô, thực chất đã âm thầm quan sát, vẽ trộm và yêu mến cô từ rất lâu trước khi hai người có sự đụng chạm vật lý sáng nay. Anh đã chọn cô làm Juliet của đời mình, không phải vì một sự ngẫu nhiên, mà vì hình bóng cô đã khắc sâu vào tâm trí anh từ những khoảnh khắc vô hình nhất.


*Rắc. Rắc.*


Tiếng sàn gỗ cũ kỹ ngoài hành lang đột ngột co rút, phát ra những tiếng động khô khốc phá vỡ không gian tĩnh lặng.


Mei giật nảy mình, lập tức khép cuốn kịch bản lại. Nhờ thính giác nhạy cảm không có kính bảo vệ, cô nghe thấy một luồng âm thanh quen thuộc đang tiến lại gần từ cầu thang tầng 3.


*Cộp… Cộp… Cộp…*


Tiếng bước chân dứt khoát, trầm ổn nhưng có phần vội vã. Và đi kèm với tiếng bước chân ấy là một luồng tiếng lòng gào thét quen thuộc, dồn dập dội thẳng vào đại não của Mei:


*“Mei ở đâu rồi? Mình đã lùng sục khắp khu giảng đường mới, hỏi cả Tuyết Mai nhưng cậu ấy cũng không biết. Em ấy bị mất kính, thính giác nhạy cảm như vậy làm sao chịu đựng được tiếng ồn của đám đông hành lang? Có phải em ấy đang trốn ở đâu đó khóc một mình không? Trời ơi, nghĩ đến cảnh em ấy ôm đầu đau đớn là mình muốn phát điên lên được! Mei ơi, xin em đừng trốn tránh anh…”*


Tiếng lòng của Haru vang dội, trong trẻo như một bản nhạc piano cổ điển nhưng lúc này lại chứa đầy sự hoảng loạn, lo lắng tột độ. Anh đang đến đây! Anh biết cô có lịch trực nhật muộn ở khu nhà cũ!


Panic bao trùm lấy Mei. Cô chưa sẵn sàng để đối diện với anh. Làm sao cô có thể nhìn vào gương mặt lạnh lùng của anh khi vừa đọc được những dòng chữ u mê cuồng nhiệt này? Làm sao cô có thể che giấu sự ngượng ngùng đỏ mặt khi nghe thấy tiếng lòng gầm rú của anh ở khoảng cách gần?


Mei vội vàng ôm lấy cặp sách, lao nhanh về phía cửa sau của căn phòng trống hòng chạy thoát. Cô nắm lấy tay nắm cửa bằng gỗ, dùng lực vặn mạnh.


*Cạch cạch. Cạch cạch.*


Cửa không hề nhúc nhích. Cánh cửa sau đã bị ban hậu cần khóa chặt bằng xích sắt từ bên ngoài để ngăn học sinh lẻn lên sân thượng. Lối thoát duy nhất đã bị chặn đứng.


Tiếng bước chân của Haru đã đến sát hành lang tầng 3. Tiếng lòng của anh vang lên sát sạt, chỉ cách cô chưa đầy mười mét:


*“Mùi hương thảo mộc nhạt của em ấy… Đúng rồi, em ấy đang ở gần đây! Mei, anh xin em, hãy để anh được nhìn thấy em an toàn…”*


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Mei buộc phải đưa ra quyết định chiến thuật khẩn cấp. Cô không thể bị bắt gặp đang cầm cuốn kịch bản của anh trong tay. Cô vội vàng đặt cuốn kịch bản bìa da đen trở lại vị trí cũ trên bàn giáo viên, cố gắng phủi lại một chút bụi để trông như chưa từng có ai chạm vào.


Sau đó, cô áp dụng triệt để quy tắc “Tàng hình học đường”. Mei điều hòa nhịp thở theo bài tập thiền định, nín thở nhẹ, thu nhỏ đôi vai gầy và di chuyển không tiếng động vào góc tối phía sau căn phòng. Nơi đó có một chồng bàn ghế gỗ cũ kỹ hỏng hóc xếp cao ngất ngưởng, tạo thành một bức tường chắn hoàn hảo che khuất ánh sáng hoàng hôn.


Mei lách người vào khe hẹp giữa chồng bàn ghế và bức tường xi măng lạnh ngắt. Cô ngồi thụp xuống, ôm chặt lấy đầu gối, cố gắng ép cơ thể mình chìm hoàn toàn vào bóng tối của góc phòng.


*Két…*


Cánh cửa gỗ của căn phòng trống bị đẩy ra một cách dứt khoát.


Ánh sáng hoàng hôn đỏ rực từ hành lang ùa vào phòng, kéo dài chiếc bóng cao lớn, đĩnh đạc của Hanazono Haru trên nền đất bụi bặm. Anh bước vào, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ băng giá, lạnh lùng như một vị hoàng tử không cảm xúc. Đôi mắt sắc lẹm quét qua một lượt khắp căn phòng hoang phế.


Thế nhưng, trong tâm trí anh, cơn bão cảm xúc lại bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết:


*“Không có ở đây sao? Nhưng rõ ràng mùi hương của em ấy vẫn còn rất mới… Mei ơi, em đang trốn anh đúng không? Có phải vì cái ôm sáng nay của anh làm em sợ hãi? Anh xin lỗi, anh thực sự không cố ý lạm quyền trước mặt mọi người, anh chỉ là… anh chỉ là không thể chịu đựng được cảnh em bị ngã…”*


Mei presses bàn tay run rẩy lên ngực mình, cố gắng khống chế nhịp tim đang đập loạn nhịp kinh khủng. Tiếng lòng của Haru quá chân thành, quá ngọt ngào khiến hai má cô nóng bừng như lửa đốt. Cô phải dùng răng cắn chặt vào vạt áo đồng phục để không phát ra bất kỳ tiếng động nào.


Haru tiến lại gần chiếc bàn giáo viên. Anh nhìn thấy cuốn kịch bản chép tay của mình đặt trên bàn. Anh khẽ thở phào, lẩm bẩm trong đầu:


*“May quá, kịch bản vẫn còn đây. Mình đã cố tình để quên ở đây để làm cái cớ quay lại tìm em ấy… Nhưng Mei thực sự không có ở đây sao?”*


Haru đứng lặng im giữa phòng một lát, phong thái có chút cô độc và mệt mỏi dưới ánh hoàng hôn đang tắt dần. Tiếng lòng của anh dịu xuống, trở thành một bản nhạc piano trầm buồn, dằn vặt vì áp lực hoàn hảo giả tạo mà gia tộc đang đè nặng lên vai anh.


Nhìn thấy bóng lưng cô đơn của Haru qua khe hở của chồng bàn ghế, trái tim Mei khẽ thắt lại. Một sự đồng cảm sâu sắc dâng lên trong lòng cô. Anh cũng giống như cô, đều đang phải đeo một chiếc mặt nạ mệt mỏi để đối phó với thế gian này.


Vì quá tập trung vào tiếng lòng của Haru, Mei vô tình dịch chuyển đầu gối để giảm bớt cơn tê mỏi.


*Sột soạt.*


Tà váy đồng phục của cô khẽ quệt vào một thanh gỗ mục của chiếc ghế hỏng bên cạnh.


Trong không gian tĩnh mịch của căn phòng trống, tiếng động nhỏ nhặt ấy vang lên rõ mồn một. Đồng thời, do cử động đột ngột, chiếc ghim cài tóc hình hoa cẩm tú cầu bằng bạc – món quà ẩn danh mà cô luôn trân trọng giấu trong túi áo – vô tình trượt ra ngoài.


*Keng.*


Tiếng kim loại va chạm thanh mảnh, giòn giã vang lên trên nền sàn gỗ, lăn vài vòng rồi dừng lại ngay sát mép vệt sáng hoàng hôn.


Tiếng lòng của Haru lập tức im bặt.


Đôi mắt sắc lẹm của anh co rút lại. Anh nhanh chóng quay đầu về phía góc tối nơi Mei đang ẩn nấp. Bước chân của anh dứt khoát hướng thẳng về phía chồng bàn ghế gỗ cũ kỹ.


Mei nín thở hoàn toàn, hai tay siết chặt lấy gấu áo, nhắm chặt mắt lại trong sự hoảng loạn tột độ.


*Xoạt.*


Haru dừng lại ngay trước chồng bàn ghế. Anh không đẩy chồng ghế ra, mà cúi người xuống, ngón tay thon dài chạm vào chiếc ghim cài tóc hình hoa cẩm tú cầu bằng bạc đang lấp lánh dưới đất.


Anh nhặt chiếc ghim lên, ngắm nhìn hoa văn cẩm tú cầu tinh xảo được chế tác thủ công từ Kyoto – món quà mà chính anh đã lén nhét vào hộp bút của cô vài ngày trước.


Một nụ cười nhẹ, vô cùng hiếm hoi và dịu dàng thoáng hiện trên khóe môi của chàng Hội trưởng lạnh lùng. Nhưng ngay sau đó, tiếng lòng của anh bùng nổ một sự u mê và quyết đoán đến nghẹt thở, dội thẳng vào tâm trí Mei ở khoảng cách chưa đầy một mét:


*“Tìm thấy em rồi, bảo bối của anh… Em đang trốn sau này đúng không? Chiếc ghim tóc này… hóa ra em luôn mang theo bên mình. Em không thể trốn chạy anh được nữa đâu, Mei.”*


Haru đứng thẳng người dậy, ánh mắt thâm trầm nhìn xoáy vào khe hở tối tăm của chồng bàn ghế gỗ, nơi đôi mắt đen lánh không kính của Mei đang run rẩy nhìn anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!