Liên Minh Thầm Lặng Và Chiếc Áo Choàng Bí Ẩn
Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường trong phòng hóa trang VIP của Erika lúc này không khác gì tiếng gõ búa của một phiên tòa đang phán quyết số phận của Ban Kịch nghệ Shinka. Mười phút. Chỉ còn đúng mười phút đếm ngược trước khi cánh màn nhung của sân khấu chính kéo lên, phơi bày toàn bộ buổi tổng duyệt trước những cặp mắt khắt khe của giới tài phiệt và các nhà tài trợ tối cao.
Giữa căn phòng xa hoa ngập tràn mùi nước hoa đắt tiền và những hộp phấn trang điểm cao cấp, ba cô gái đứng lặng người trước giá treo bằng đồng. Chiếc váy lụa trắng Juliet tinh xảo – công sức ròng rã suốt một tuần qua của trưởng ban phục trang Ngô Mỹ Hạnh – giờ đây chỉ còn là một đống giẻ rách nham nhở. Những vết kéo rạch xéo tàn nhẫn từ ngực xuống gấu váy khiến thớ vải satin bục chỉ, rũ rượi như cánh bướm bị xé nát trong mưa bão.
“Không kịp nữa rồi...” Mỹ Hạnh khuỵu xuống bên chân giá treo, những ngón tay thon dài dính đầy chỉ thừa run rẩy ôm lấy vạt váy rách. Đôi mắt cô đỏ hoe, nước mắt ấm ức chực trào ra. “Chất lụa satin này một khi đã bục chỉ thì không thể khâu vá bình thường được. Tớ... tớ định chạy sang câu lạc bộ múa cổ điển để mượn tạm một bộ váy trắng, nhưng thời gian không cho phép nữa. Từ đây sang đó mất ít nhất mười lăm phút đi bộ. Chúng ta thực sự tiêu đời rồi sao?”
“Đừng khóc, Mỹ Hạnh.” Yuna – Trần Khánh Vy – nghiến chặt răng, hai nắm tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Sự phẫn nộ bừng lên trong đôi mắt to tròn của cô. “Là do con mụ Lê Thùy Trang kia làm! Tớ vừa nghe tiếng lòng đầy đắc ý của cô ta ngoài hành lang. Bọn quý tộc đó muốn dồn chúng ta vào đường cùng, muốn Mei phải làm trò hề trước mặt các nhà tài trợ để Erika có cớ quay lại!”
Trong khi hai người bạn đang chìm trong cơn khủng hoảng, Trịnh Khánh Mei lại đứng im lặng một góc. Cô khẽ đẩy gọng kính cận dự phòng lên sống mũi. Không có màng lọc thấu thính đặc chế của chiếc kính cũ đã vỡ, thính giác của cô lúc này đang phải chịu đựng những luồng âm thanh hỗn tạp dội lại từ phía sảnh chính hội trường. Tiếng cười nói xã giao của giới thượng lưu, tiếng xì xào bàn tán đầy hoài nghi của đám đông học sinh quý tộc đang chờ xem kịch hay... Tất cả như những mũi kim nhọn hoắt đâm vào màng nhĩ cô.
Nhưng Mei không lùi bước. Ánh mắt cô lướt qua những vết rạch nham nhở trên chiếc váy lụa, rồi dừng lại ở đống nguyên liệu thừa xếp gọn trong góc phòng. Đầu óc cô hoạt động với tốc độ cực nhanh, xâu chuỗi các chi tiết lại với nhau. Kỹ năng Đọc vị mưu đồ giúp cô nhận ra một kẽ hở trong ý đồ của Thùy Trang: Cô ta rạch nát chiếc váy vì nghĩ rằng Juliet bắt buộc phải mặc đầm trắng lộng lẫy theo mô-típ hoàng gia truyền thống. Nhưng ai bảo Juliet không thể khoác lên mình một diện mạo khác?
“Mỹ Hạnh, Yuna, hãy nghe tớ.” Mei bước tới, đặt tay lên vai Mỹ Hạnh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng vô cùng kiên định của cô lập tức kéo hai cô bạn ra khỏi sự hoảng loạn. “Chúng ta sẽ không sửa chiếc váy này theo thiết kế cũ nữa. Chúng ta sẽ biến khuyết điểm này thành một phong cách hoàn toàn mới – một nàng Juliet của thời kỳ Phục Hưng bí ẩn và kiêu sa.”
Mỹ Hạnh ngước khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn Mei, ngơ ngác: “Biến tấu? Nhưng bằng cách nào? Chúng ta không có vải trắng dự phòng!”
“Không cần vải trắng,” Mei mỉm cười, đôi mắt đen lánh sau gọng kính lấp lánh một tia sáng sắc sảo. “Yuna, Mỹ Hạnh, chúng ta sẽ kích hoạt Quy trình điều phối hậu đài 3S. Tớ cần hai cậu phối hợp nhịp nhàng từng giây một. Mỹ Hạnh, cậu có chiếc kéo may đo chuyên dụng ở đây đúng không? Hãy dùng kéo cắt bỏ toàn bộ phần gấu váy rách nát phía dưới một cách dứt khoát!”
Nghe đến đây, Mỹ Hạnh giật mình: “Cắt đi sao? Như vậy váy sẽ ngắn đến đầu gối, không còn là đầm dạ hội Juliet nữa!”
“Cứ cắt đi,” Mei gật đầu dứt khoát. “Tớ sẽ dùng vải voan đen xếp ly từ kho đạo cụ để tạo điểm nhấn huyền bí ở thắt lưng và phần chân váy mới. Yuna, tớ cần cậu chạy ngay vào kho đạo cụ cũ, lấy cho tớ cuộn vải voan đen dự phòng cuối cùng và chiếc áo choàng Juliet có mũ trùm sâu màu đen tuyền. Chúng ta sẽ sử dụng gỗ và sơn tái chế khu nhà cũ mà ban mỹ thuật vừa hoàn thiện để tạo nên bối cảnh Verona mạ bạc u tối, làm nổi bật tông màu đen trắng tương phản này!”
Sự tự tin và đầu óc tổ chức khoa học của Mei giống như một ngọn lửa sưởi ấm, truyền dũng khí cho cả hai cô gái. Mỹ Hạnh lau nước mắt, đứng bật dậy gật đầu dứt khoát. Cô cầm chiếc kéo bạc lên, tiếng *xoèn xoẹt* sắc gọn vang lên trong phòng hóa trang. Từng dải lụa trắng rách nát bị cắt bỏ không thương tiếc, để lại phần thân váy trên ôm sát cơ thể mảnh mai của Mei một cách hoàn hảo.
Cùng lúc đó, Yuna lao ra ngoài cửa như một cơn gió. Nhờ có chiếc thẻ ra vào Hội học sinh đặc biệt mà Haru trao cho, cô dễ dàng di chuyển qua các chốt chặn của ban kỷ luật mà không bị cản trở. Chỉ trong vòng ba phút, Yuna đã quay trở lại với cuộn vải voan đen và chiếc áo choàng nhung đen tuyền trên tay.
“Quy trình 3S bắt đầu!” Mei thổi nhẹ chiếc còi nhỏ của ban hậu cần để báo hiệu sự phối hợp đồng bộ.
Mỹ Hạnh với kỹ năng may đo siêu tốc của một Hạng C: Thành viên cốt cán bắt đầu luồn kim chỉ. Những ngón tay thon dài của cô chuyển động thoăn thoắt như đang múa trên thớ vải. Cô xếp nếp những dải voan đen mềm mại, ghim chặt vào phần thắt lưng của chiếc váy trắng bị cắt ngắn. Sự kết hợp giữa sắc trắng tinh khôi của lụa satin ở thân trên và sắc đen huyền bí của vải voan xếp ly ở chân váy tạo nên một hiệu ứng thị giác cực kỳ mạnh mẽ, mang đậm hơi thở Gothic Phục Hưng đầy ma mị.
Trong khi Mỹ Hạnh đang tập trung may vá, Nguyễn Quốc Khánh từ Câu lạc bộ Mỹ thuật Shinka cùng hai nam sinh hậu cần khệ nệ khiêng tấm phông nền thành phố Verona cổ kính mạ bạc bước vào.
“Mei! Bọn tớ mang phông nền đến rồi đây!” Quốc Khánh quẹt mồ hôi trên trán, cười rạng rỡ. “Tớ đã dùng sơn tái chế từ khu nhà cũ để dặm lại những mảng tối theo đúng bản vẽ của cậu. Ánh sáng bạc của phông nền này sẽ cực kỳ ăn khớp với chiếc mặt nạ bạc và bộ trang phục tối màu của cậu!”
“Cảm ơn cậu, Quốc Khánh. Hãy lắp đặt khẩn cấp ở góc tối phía sau cánh gà sân khấu chính!” Mei chỉ đạo nhanh chóng, phong thái điều phối hậu trường của cô lúc này vô cùng chuyên nghiệp và đĩnh đạc, khiến các thành viên ban hậu cần đều tuyệt đối phục tùng.
Lúc này, tiếng ồn ào từ phía hội trường bên ngoài đột ngột tăng lên. Đoàn kiểm tra của các nhà tài trợ tài phiệt lớn cùng Trịnh Mỹ Hạnh đã bắt đầu an tọa ở hàng ghế danh dự. Cơn bão tiếng lòng đố kỵ, kiêu ngạo và dò xét từ đám đông thượng lưu dội thẳng vào phòng hóa trang, khiến Mei khẽ rùng mình, thái dương bắt đầu nhói đau dữ dội.
Nhìn thấy Mei hơi lảo đảo, Yuna lập tức hiểu ý. Cô cầm Chiếc tai nghe chống ồn chuyên dụng – món quà thầm lặng từ Haru – đeo lên tai cho Mei.
*Tạch.*
Chế độ chống ồn chủ động được kích hoạt. Toàn bộ thế giới ồn ào ác ý bên ngoài ngay lập tức bị cô lập hoàn toàn. Giai điệu piano cổ điển của bản Nocturne Chopin êm dịu, trong trẻo – tần số tiếng lòng ấm áp, che chở của Haru – bắt đầu vang lên nhịp nhàng trong tai cô. Mei nhắm mắt lại, hít vào thật sâu và thở ra chậm rãi theo phương pháp thiền định tĩnh tâm mà ông ngoại từng dạy. Nhịp tim cô ổn định trở lại, thần kinh được xoa dịu hoàn toàn. Cô cảm nhận được sự hiện diện thầm lặng nhưng vô cùng mạnh mẽ của Haru đang đứng ngoài kia bảo vệ cô.
“Xong rồi! Layout trang điểm hoàn tất!” Yuna reo lên đầy phấn khích sau khi hoàn thiện những nét cọ cuối cùng trên khuôn mặt Mei. Lớp phấn phủ cao cấp tôn lên làn da trắng như tuyết, đôi mắt đen lánh được kẻ sắc sảo, lấp lánh một vẻ đẹp lạnh lùng đầy cuốn hút dưới ánh đèn.
Mei mở mắt ra, đứng thẳng người dậy. Mỹ Hạnh nhanh nhẹn khoác chiếc áo choàng Juliet bằng nhung đen tuyền lên vai cô, kéo chiếc mũ trùm sâu lên đầu để che giấu hoàn hảo mái tóc đen mộc mạc và chiếc kính cận dự phòng. Chiếc mặt nạ nửa mặt màu bạc tinh xảo được Yuna đeo lên, cố định bằng dải ruy băng lụa đen phía sau gáy.
Nhìn vào gương, cả ba cô gái đều nín thở.
Trước mặt họ không còn là cô gái vô hình Trịnh Khánh Mei nhút nhát, nhạt nhòa của lớp 11A2 nữa. Đứng đó là một nàng Juliet bước ra từ bóng tối – ma mị, bí ẩn, kiêu sa và lộng lẫy đến nghẹt thở đằng sau chiếc mặt nạ bạc và tà áo choàng nhung đen. Sự kết hợp hoàn hảo giữa lụa trắng, voan đen và áo choàng trùm đầu đã biến khuyết điểm trang phục bị rách thành một kiệt tác nghệ thuật độc nhất vô nhị, vượt xa mọi thiết kế đầm Juliet truyền thống của Erika trước đây.
“Cậu đẹp quá, Mei...” Mỹ Hạnh thì thầm, đôi mắt ngập tràn sự thán phục và tự hào. “Bọn quý tộc kia sẽ phải bàng hoàng trước hào quang của cậu.”
*Keng... Keng... Keng...*
Tiếng chuông báo hiệu giờ diễn bắt đầu vang lên, Mei đeo chiếc mặt nạ bạc, bước những bước đi kiên định tiến ra sân khấu chính.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!