Chiếc Váy Bị Rách Và Sự Phá Hoại Đố Kỵ
Sáng thứ Hai định mệnh cuối cùng cũng gõ cửa trường Trung học Tư thục Shinka bằng một bầu không khí ngột ngạt đến mức khó thở. Hôm nay là ngày diễn ra buổi tổng duyệt quan trọng nhất của Ban Kịch nghệ trước sự chứng kiến của những nhà tài trợ tài phiệt lớn nhất Tokyo – những người nắm giữ huyết mạch tài chính của ngôi trường quý tộc này. Khắp các hành lang, học sinh đi lại tấp nập, những lời xì xào bàn tán về danh tính của nàng Juliet thế vai đeo mặt nạ bạc vẫn chưa hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Ai nấy đều tò mò muốn biết kẻ nào lại dám đứng chung sân khấu với hoàng tử băng giá Hanazono Haru.
Đi qua những dãy hành lang ồn ào ấy, Trịnh Khánh Mei khẽ kéo thấp chiếc mũ áo khoác đồng phục rộng thùng thình của Haru – chiếc áo mà anh đã khoác lên vai cô từ tối hôm trước để giữ ấm. Mùi hương thảo mộc thanh khiết trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng nhạt từ vết thương bả vai của anh vẫn còn thoang thoảng bám trên thớ vải, giống như một màng bảo vệ vô hình bao bọc lấy cô giữa thế giới đầy rẫy tạp âm này. Mei khẽ đẩy gọng kính cận dự phòng lên sống mũi. Kể từ khi chiếc kính ngụy trang đặc chế của cha cô bị hỏng hoàn toàn, thính giác nhạy cảm của cô luôn ở trong trạng thái căng thẳng. Nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi cô nhớ lại cái chạm tay ấm nóng của Haru trên cơ hoành và tiếng lòng gào thét u mê đầy vụng về của anh trong phòng tập cũ tầng thượng, lồng ngực cô lại dâng lên một luồng dũng khí ấm áp.
Cô đã luyện tập rất chăm chỉ. Giọng thoại của cô đã không còn là tiếng thì thầm rụt rè của một kẻ vô hình trốn tránh góc lớp nữa. Cô muốn chứng minh cho anh thấy, cô xứng đáng đứng cạnh anh đằng sau cánh màn nhung kia.
“Mei! Cậu đây rồi!” Giọng nói hoạt bát của Trần Khánh Vy – biệt danh Yuna – vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Yuna từ trong phòng hóa trang chạy ra, tay lăm lăm hộp phấn mắt đa sắc chuyên nghiệp và túi đựng cọ trang điểm ngang hông. “Mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi! Tớ vừa hoàn thành layout trang điểm đặc biệt cho cậu. Bây giờ chúng ta chỉ cần mặc chiếc váy Juliet lộng lẫy kia vào là có thể bước ra sân khấu chính!”
Mei khẽ mỉm cười gật đầu, theo chân Yuna bước vào khu vực hậu trường phía sau sân khấu chính. Vì Erika đang bị đình chỉ tạm thời, căn phòng hóa trang VIP xa hoa của cô ta – nơi chứa đầy những tủ quần áo đắt tiền và mỹ phẩm cao cấp – đã được cô Thư chỉ định làm nơi chuẩn bị trang phục riêng cho Mei để đảm bảo tính tuyệt mật về danh tính.
Cánh cửa gỗ sơn mài của phòng hóa trang VIP từ từ mở ra. Mei hào hứng bước vào, đôi mắt lấp lánh sự kỳ vọng được khoác lên mình chiếc váy diễn Juliet lộng lẫy bằng lụa trắng tuyết mà Ngô Mỹ Hạnh – Trưởng ban phục trang – đã tỉ mỉ may đo suốt nhiều đêm qua. Thế nhưng, ngay khi bước chân cô vừa chạm vào tấm thảm nhung sang trọng giữa phòng, nụ cười trên môi Mei hoàn toàn đông cứng lại.
Trước mắt cô, trên chiếc giá treo bằng đồng nằm ở trung tâm phòng, chiếc váy lụa trắng Juliet tinh xảo không còn nguyên vẹn. Nó treo rũ rượi như một cái xác không hồn, bị rạch nát tơi tả thành từng dải rách nát, nham nhở. Những nhát kéo tàn nhẫn, điên cuồng đã cắt xéo từ phần ngực váy thanh tao xuống tận gấu váy xếp ly mềm mại. Những sợi tơ lụa trắng tuyết đứt lìa, rủ xuống sàn nhà như những nhánh liễu rũ rượi trong một cơn bão tàn phá. Toàn bộ phần voan mỏng bọc ngoài bị xé rách tơi tả, để lộ lớp vải lót thô kệch bên trong.
“Cái... cái gì thế này?” Yuna hét lên một tiếng đầy kinh hoàng, chiếc cọ trang điểm trên tay cô rơi xuống sàn nhung không một tiếng động. Cô nhào tới ôm lấy chiếc váy rách, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt vì phẫn nộ. “Chiếc váy... chiếc váy lụa của Mỹ Hạnh... Ai? Ai đã làm chuyện tàn nhẫn này chứ? Chỉ còn đúng mười lăm phút nữa là đến giờ tổng duyệt rồi!”
Mei đứng lặng người như trời trồng. Nhìn những vết rạch sắc nhọn, nham nhở trên thớ vải trắng tinh, lồng ngực cô thắt lại một cơn đau buốt. Đây không phải là một tai nạn vô ý. Đây là một sự phá hoại có chủ đích, một đòn tấn công tàn nhẫn đầy đố kỵ nhắm thẳng vào cô để dồn cô vào đường cùng ngay trước giờ mở màn.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy đắc ý vang lên từ phía hành lang bên ngoài cửa phòng hóa trang. Mei khẽ xoay người, tháo chiếc kính cận dự phòng ra để kích hoạt siêu năng lực thấu thính định hướng cự ly gần. Không có màng lọc bảo vệ, thính giác của cô lập tức xuyên qua cánh cửa gỗ dày, bắt trọn luồng tiếng lòng đang gào thét đầy điên cuồng của kẻ đang đứng ngoài hành lang.
Đó là Lê Thùy Trang – thành viên CLB Kịch phe Erika. Cô ta đang đứng tựa lưng vào bức tường đối diện, mái tóc uốn xoăn bồng bềnh khẽ lay động, trên môi nở một nụ cười giả tạo đầy ẩn ý. Nhưng đằng sau vẻ ngoài vô can đó, tiếng lòng của cô ta lại vang lên dồn dập, chói tai như tiếng kim loại cào vào mặt kính:
*“Hahaha! Đáng đời con nhỏ học bổng nghèo hèn lập dị! Để xem mày làm cách nào bước lên sân khấu với cái đống giẻ rách đó! Không có chiếc váy Juliet lộng lẫy kia, mày chỉ là một con vịt xấu xí làm bẩn cả sân khấu Shinka mà thôi! Erika-sama sẽ sớm lấy lại vai diễn này, còn mày thì hãy cút về cái xó tối tăm của mày đi! Kéo của mình quả thực rất sắc, rạch nát tươm thế kia thì có là thần tiên cũng không khâu lại kịp trong mười lăm phút! Đáng đời mày lắm, Trịnh Khánh Mei!”*
Luồng ác ý đen tối, dơ bẩn và đầy sự đố kỵ cuồng loạn từ tâm trí của Thùy Trang dội thẳng vào đại não của Mei như một làn sóng nhiễu điện cực mạnh. Cơn sốc từ chiếc váy bị phá hoại kết hợp với luồng tạp âm ác ý cường độ cao khiến màng lọc tinh thần mỏng manh của Mei hoàn toàn sụp đổ. Cô không kịp đeo kính lại, trạng thái Quá tải thính giác (Dị biến) lập tức bị kích hoạt.
“Á...”
Mei khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, hai tay ôm chặt lấy tai. Đầu cô đau như búa bổ, thái dương giật nảy liên hồi. Hàng trăm tiếng lòng hỗn loạn từ những học sinh ngoài hành lang, tiếng xì xào bàn tán, tiếng cười cợt ác ý của nhóm quý tộc bỗng chốc ùa vào cùng một lúc, khuếch đại lên gấp hàng chục lần:
*“Con bé học bổng đó định làm Juliet sao?”*
*“Nó chỉ là kẻ thế thân thôi, nhìn bộ dạng lầm lì là thấy ghét rồi.”*
*“Để xem hôm nay nó làm trò hề gì trên sân khấu...”*
Khuôn mặt Mei tái nhợt không còn một giọt máu, đôi mắt đen lánh mất đi tiêu cự, cô lảo đảo khuỵu gối xuống sàn nhà, cơ thể nhỏ nhắn run rẩy dữ dội dưới áp lực tinh thần kinh hoàng. Cô cảm thấy mình như đang bị nhấn chìm trong một đại dương bóng tối đầy những lời nguyền rủa và phán xét tàn nhẫn của thế gian.
“Mei! Mei! Cậu sao thế này? Đừng làm tớ sợ!” Yuna hốt hoảng lao tới, ôm chặt lấy bả vai đang run rẩy của Mei. Nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt trống rỗng của bạn thân, Yuna lập tức hiểu ra Mei đang bị quá tải thính giác dữ dội do không có kính ngụy trang.
Không một chút do dự, Yuna nhanh chóng mở ba lô của mình, lôi ra Chiếc tai nghe chống ồn chuyên dụng – món quà bảo hộ đặc chế mà Haru đã âm thầm nhờ Duy chế tạo riêng cho Mei. Yuna nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đeo chiếc tai nghe chụp tai lớn lên đầu Mei, ấn nút kích hoạt chế độ chống ồn chủ động.
*Tạch.*
Một tiếng động nhỏ vang lên, và ngay lập tức, toàn bộ thế giới hỗn loạn, chói tai xung quanh Mei hoàn toàn bị đẩy lùi vào hư vô. Sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy tâm trí cô. Từ trong củ tai nghe, giai điệu piano cổ điển của bản Nocturne Chopin êm dịu, trong trẻo – tần số tiếng lòng ấm áp quen thuộc của Haru – bắt đầu vang lên nhịp nhàng, xoa dịu hoàn toàn những tế bào thần kinh đang căng thẳng tột độ của cô. Nhịp tim dồn dập của Mei dần chậm lại, hơi thở của cô trở nên đều đặn hơn dưới vòng ôm ấm áp của Yuna.
“Cậu ổn hơn chưa, Mei?” Yuna ghé sát tai cô nói lớn, khuôn mặt tràn đầy sự lo lắng.
Mei khẽ gật đầu, đôi môi nhợt nhạt mím chặt. Cô đưa tay đeo lại chiếc kính cận dự phòng lên mắt, lấy lại sự tỉnh táo tinh thần. “Tớ... tớ ổn rồi. Cảm ơn cậu, Yuna. Nhưng chiếc váy...”
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng hóa trang lại bị đẩy ra một cách vội vã. Ngô Mỹ Hạnh – Trưởng ban phục trang – bước vào với một cuộn thước dây quàng trên cổ và chiếc hộp đựng kim chỉ cầm tay. Khi nhìn thấy đống đổ nát màu trắng trên giá treo, Mỹ Hạnh đứng hình, gương mặt dịu dàng thường ngày lập tức trở nên tái mét.
“Cái... cái gì thế này?” Mỹ Hạnh lao tới, những ngón tay thon dài dính đầy chỉ thừa run rẩy chạm vào những vết rạch nham nhở trên chiếc váy lụa. “Ai... ai đã làm chuyện này? Đây là công sức của cả ban phục trang suốt một tuần qua! Chỉ còn mười phút nữa là đến giờ tổng duyệt trước các nhà tài trợ rồi!”
“Là Lê Thùy Trang,” Yuna nghiến răng phẫn nộ, chỉ tay ra phía cửa. “Tớ cá chắc là cô ta đã lén lẻn vào đây khi chúng ta ra ngoài lấy dụng cụ. Cô ta đang đứng ngoài hành lang đắc ý kìa!”
Mỹ Hạnh vội vàng lôi từ trong hộp ra một vốc ghim băng lớn, cố gắng kéo những mảnh lụa rách lại gần nhau để ghim tạm. “Không được, chúng ta phải sửa tạm để Mei lên sân khấu đã! Mei, cậu đứng yên để tớ ghim lại...”
Thế nhưng, khi Mỹ Hạnh vừa ghim được hai mảnh vải ở phần hông, thớ vải lụa mỏng manh do bị rạch quá sâu và jagged đã lập tức bục ra dưới sức căng, tạo nên một vết rách còn lớn và nham nhở hơn trước. Lớp vải lót thô kệch bên trong lộ ra một cách lộ liễu, không cách nào che giấu nổi.
“Không được rồi...” Mỹ Hạnh bất lực buông tay, những giọt nước mắt ấm ức bắt đầu rơi trên má cô. “Vết rạch quá sâu và nham nhở. Chất liệu lụa satin này rất dễ bục chỉ. Nếu cố tình dùng ghim băng, chỉ cần Mei di chuyển một bước trên sân khấu, chiếc váy sẽ lập tức rách toạc ra trước mặt hàng trăm khán giả. Chúng ta... chúng ta thất bại rồi sao?”
Bầu không khí trong phòng hóa trang VIP bỗng chốc chìm vào một sự tuyệt vọng nghẹt thở. Tiếng chuông báo hiệu 10 phút đếm ngược vang lên từ hệ thống loa phát thanh của trường, giống như một bản án tử hình đang lơ lửng trên đầu Ban Hậu cần Thầm lặng.
Mei nhìn chiếc váy lụa trắng rách nát, rồi nhìn vào đôi mắt đỏ hoe đầy ấm ức của Mỹ Hạnh và Yuna. Những người đồng minh bình dân này đã thức thâu đêm suốt sáng, hy sinh cả giấc ngủ để chuẩn bị cho cô một tạo hình hoàn hảo nhất. Cô không thể đầu hàng ở đây. Cô không thể để sự đố kỵ dơ bẩn của phe Erika hủy hoại đi công sức và đam mê của cả một tập thể thầm lặng.
Mei dứt khoát tháo chiếc tai nghe chống ồn xuống, đặt lên bàn. Đôi mắt đen lánh của cô đằng sau gọng kính dự phòng bừng lên một sự kiên định chưa từng có.
“Không, chúng ta chưa thất bại,” Mei lên tiếng, giọng nói của cô tuy nhỏ nhẹ nhưng lại chứa đựng một nội lực quyết tâm mạnh mẽ khiến cả Yuna và Mỹ Hạnh đều phải ngước nhìn. “Mỹ Hạnh, Yuna, hãy nhìn kỹ những vết rạch này xem. Chúng ta không cần phải khâu lành nó lại theo thiết kế ban đầu. Chúng ta sẽ biến vết rách này thành một phong cách hoàn toàn mới.”
Yuna và Mỹ Hạnh đứng trước chiếc váy rách nát, mím chặt môi quyết tâm tìm phương án ứng biến khẩn cấp dưới sự chỉ đạo đầy bản lĩnh của Mei.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!