Phương Phách Luyện Giọng Và Nhịp Tim Loạn Nhịp
Tiếng sấm rền rĩ ngoài khơi xa dội vào những ô cửa kính hoen gỉ của phòng tập kịch cũ trên tầng thượng tòa nhà thể chất trường Shinka. Bóng tối của buổi hoàng hôn vừa tắt hẳn dường như càng khiến không gian mười mấy mét vuông này trở nên biệt lập với thế giới ồn ào bên dưới. Sau khi tiếng bước chân hoảng loạn của Lâm Gia Bảo hoàn toàn biến mất dưới cầu thang sắt thoát hiểm, bầu không khí ngột ngạt bao trùm lấy hai người bên trong phòng tập.
Haru đứng tựa lưng vào cánh cửa gỗ đã được khóa chốt bảo mật kiên cố. Dưới ánh sáng lung linh, lay lắt của ngọn nến đặt trên chiếc bàn gỗ sứt góc, gương mặt anh nửa tối nửa sáng, hằn lên những đường nét sắc sảo như tượng tạc nhưng lại lạnh lùng đến đáng sợ. Anh khẽ đưa bàn tay trái lên chỉnh lại cổ áo đồng phục phẳng phiu, cố tình che đi bả vai phải vẫn còn quấn một lớp băng gạc y tế trắng muốt bên trong. Vết thương từ sự cố sập giàn giáo sắt hôm trước thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau buốt nhẹ, nhưng bấy nhiêu đó chẳng thấm tháp gì so với sự hỗn loạn đang diễn ra trong tâm trí anh lúc này.
Mei đứng cách anh hai bước chân, đôi bàn tay nhỏ nhắn siết chặt lấy tà váy đồng phục xếp ly phẳng phiu. Cô đang đeo chiếc kính cận dự phòng thông thường – loại kính không hề có màng lọc thấu thính đặc chế của người cha quá cố Trịnh Minh Triết để lại. Không có tấm khiên bảo vệ ấy, thính giác nhạy cảm của cô hoạt động với tần suất cực hạn. Cô có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng những hạt mưa đầu mùa bắt đầu gõ nhịp xuống mái tôn, và đặc biệt là... tiếng lòng của chàng trai đang đứng trước mặt.
*“Aaa... Mei đang nhìn mình! Đôi mắt không kính của em ấy lúc nãy... thực sự quá lộng lẫy! Mình muốn ôm em ấy quá, muốn giữ chặt em ấy ở đây và không cho bất kỳ kẻ nào như Lâm Gia Bảo chạm vào một sợi tóc của em ấy! Nhưng không được, Haru ơi, mày phải tỉnh táo lại! Bả vai mày đang đau nhức, và mày đang là Hội trưởng nghiêm túc hướng dẫn em ấy tập kịch! Đừng để lộ vẻ mặt u mê hèn nhát đó ra ngoài!”*
Mei khẽ cụp mi mắt xuống để che giấu sự bối rối tột độ. Hai gò má cô nóng bừng lên như muốn thiêu đốt cả chiếc mặt nạ bạc đang cầm trên tay. Thật là một sự tra tấn ngọt ngào! Ai mà tin được vị Hội trưởng mang danh “hoàng tử băng giá” của trường Shinka, người ngoài mặt đang đứng thẳng tắp, gương mặt vô cảm lạnh lùng, thực chất bên trong lại đang gào thét những lời u mê cuồng nhiệt dành cho cô đến mức điên cuồng như vậy chứ?
“Chúng ta không thể lãng phí thời gian nữa,” Haru khẽ hắng giọng, tông giọng trầm ấm cố giữ vẻ nghiêm nghị của một người hướng dẫn chuyên nghiệp. Anh bước lại gần chiếc bàn gỗ, cầm lấy Cuốn kịch bản chép tay của Haru – bản thảo cải biên vở kịch Juliet mà anh đã tự tay viết suốt những đêm mất ngủ. “Buổi diễn thử nghiệm kịch nghệ trước các nhà tài trợ lớn đang cận kề. Kento và ban kỷ luật đang rình mò mọi sơ hở của chúng ta. Nếu cậu không thể cải thiện giọng thoại của mình, chúng ta sẽ thất bại hoàn toàn.”
Mei lí nhí: “Tôi... tôi xin lỗi. Nhưng mỗi khi đứng trước đám đông, tôi lại không thể kiểm soát được hơi thở. Giọng nói của tôi tự động nhỏ lại...”
“Đó là vì cậu luôn áp dụng Quy tắc 'Tàng hình học đường' vào cả sân khấu kịch,” Haru lạnh lùng cắt lời, đôi mắt đen thâm trầm nhìn thẳng vào cô đằng sau gọng kính thường. “Juliet không thể thì thầm lời yêu thương với Romeo như thể cô ấy đang lén lút thực hiện một vụ trộm. Juliet phải cất giọng từ sâu thẳm lồng ngực, mang theo một nội lực cảm xúc mạnh mẽ để vượt qua mọi rào cản của Verona cổ kính. Cậu đang có một thói quen lấy hơi rất tệ.”
Nói rồi, anh lật giở những trang cuối của cuốn kịch bản chép tay. Mei khẽ liếc nhìn xuống và tim cô bỗng đập lệch nhịp. Ngoài lề những trang kịch bản chép tay nắn nót kia là những nét vẽ phác thảo chân dung một cô gái đeo kính gọng tròn dày cộm, mái tóc đen cắt bằng mộc mạc – chính là hình dáng của cô ngoài đời thực đằng sau vỏ bọc vô hình. Cuốn kịch bản cải biên có ghi tên Mei này chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy anh đã âm thầm quan sát, yêu mến và chọn cô làm Juliet duy nhất của đời mình từ rất lâu trước đó.
*“Trời ơi, em ấy đang nhìn vào trang kịch bản có vẽ hình em ấy sao? Chết tiệt, mình quên chưa gập trang đó lại! Mei có nhận ra mình vẽ em ấy không? Nhịp tim mình... nhịp tim mình sắp nổ tung rồi! Đừng nhìn nữa Mei ơi, nhìn anh đi... à không, đừng nhìn anh, anh ngượng chết mất!”* – Tiếng lòng hoảng loạn, đáng yêu của Haru dội thẳng vào tai Mei khiến cô suýt chút nữa bật cười thành tiếng vì sự tương phản cực hạn này.
Để đánh lạc hướng sự ngượng ngùng, Haru dứt khoát đặt cuốn kịch bản xuống bàn, sải bước dài tiến lại gần cô.
“Chúng ta sẽ bắt đầu luyện tập bằng Phương pháp luyện giọng biểu cảm,” Haru nói, giọng nói lạnh lùng cố giữ vẻ nghiêm khắc. “Để có giọng thoại vang xa và truyền cảm, cậu phải học cách lấy hơi bằng cơ hoành, chứ không phải bằng lồng ngực nông.”
Anh bước vòng ra phía sau Mei. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy mười centimet. Mei có thể cảm nhận rõ ràng luồng nhiệt lượng ấm nóng tỏa ra từ cơ thể cao lớn của anh, cùng mùi hương thảo mộc dịu nhẹ trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng thoang thoảng phát ra từ bả vai phải đang quấn băng gạc của anh. Sự gần gũi vật lý quá mức này khiến toàn thân Mei căng cứng như tượng đá.
“Tháo kính của cậu ra đặt lên bàn,” Haru ra lệnh từ phía sau, giọng nói trầm thấp sát bên tai cô đầy nam tính. “Kính cận dày cộm đang khiến cơ mặt và cổ họng của cậu bị căng cứng một cách vô thức. Hãy tháo ra để đạt được Đột phá 1: Tháo kính đối diện.”
Mei ngập ngừng một lát, nhưng trước ánh nhìn kiên định của anh, cô chậm rãi dùng tay tháo chiếc kính cận dự phòng đặt lên bàn gỗ sứt góc. Ngay lập tức, thế giới xung quanh cô trở nên nhòe nhoẹt dưới ánh nến lay lắt, nhưng thính giác nhạy cảm của cô lại bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Không còn màng lọc bảo vệ, tần số thính giác của cô hoàn toàn mở rộng.
“Thịch. Thịch. Thịch. Thịch...”
Một chuỗi âm thanh dồn dập, mạnh mẽ và hỗn loạn như tiếng trống trận bất ngờ dội thẳng vào đại não của Mei. Đó không phải là tiếng sấm ngoài trời, mà là nhịp tim của Haru! Nhịp tim của chàng Hội trưởng lạnh lùng đang đập với tốc độ kinh hoàng ở mức báo động đỏ, cộng hưởng mạnh mẽ trong không gian tĩnh mịch của phòng kịch cũ.
*“Aaa!!! Mei tháo kính rồi! Đôi mắt đen lánh lộng lẫy của em ấy đang nhìn thẳng vào khoảng không... Em ấy xinh đẹp quá! Mình đang đứng ngay sau lưng em ấy, khoảng cách này gần quá... Mình muốn ôm em ấy từ phía sau quá! Tay mình... tay mình phải đặt lên bụng em ấy để dạy lấy hơi sao? Trời ơi, da thịt em ấy mềm mại thế kia, mình có thô bạo quá không? Vai phải mình đau quá nhưng mình không quan tâm nữa! Mình sắp điên vì sự dễ thương này rồi!”* – Tiếng lòng gào thét u mê cuồng nhiệt của Haru vang lên mồn một trong đầu Mei, lấn át hoàn toàn mọi tạp âm mưa bão bên ngoài.
Mei cắn chặt môi để ngăn bản thân không phát ra tiếng kêu bối rối. Cô định lùi lại một bước để giữ khoảng cách an toàn, nhưng ngay lập tức, hai bàn tay thon dài, ấm áp của Haru đã nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên định giữ chặt lấy hai bả vai cô, cố định tư thế của cô tại chỗ.
“Không được di chuyển,” Haru lạnh lùng lên tiếng, nhưng Mei có thể nghe thấy nhịp thở của anh khẽ run rẩy. “Giữ đúng tư thế kỹ thuật. Thẳng lưng, thả lỏng bả vai.”
Nói rồi, Haru chậm rãi di chuyển bàn tay trái của mình từ vai cô xuống, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay ấm nóng lên vùng bụng dưới cơ hoành của Mei. Cái chạm vật lý trực tiếp qua lớp vải mỏng của áo đồng phục khiến cả hai cơ thể khẽ run lên một nhịp nhẹ nhàng. Đầu ngón tay Haru nóng rực như lửa đốt, truyền qua làn da khiến Mei cảm thấy toàn thân như có một dòng điện chạy qua.
“Hít vào sâu bằng mũi,” Haru thì thầm sát gáy cô, hơi thở ấm áp của anh phả nhẹ lên làn da nhạy cảm của Mei. “Cảm nhận bàn tay của tôi bị đẩy ra ngoài khi bụng cậu phình lên. Đó là cách lấy hơi bằng cơ hoành.”
*“Ôi trời ơi... eo em ấy nhỏ quá, mềm mại quá! Mình đang chạm vào eo Mei thực sự sao? Nhịp tim ơi đừng đập mạnh thế, em ấy sẽ nghe thấy mất! Khoan đã, Mei có nghe thấy tiếng tim mình đập không nhỉ? Không thể nào, em ấy đeo kính thường mà... Nhưng tại sao mặt em ấy lại đỏ hồng lên thế kia? Đáng yêu quá, muốn cắn một cái quá!”* – Tiếng lòng u mê cuồng nhiệt của Haru vẫn tiếp tục gào thét điên cuồng, hoàn toàn trái ngược với giọng nói nghiêm nghị, vô cảm bên ngoài của anh.
Mei nhắm chặt mắt, nỗ lực áp dụng Phương pháp thiền định tĩnh tâm để điều hòa nhịp thở và giảm bớt sự bối rối tột độ đang thiêu đốt lồng ngực. Cô cố gắng lọc bỏ những suy nghĩ u mê đầy sến sẩm của anh, chỉ tập trung vào nhịp tim đập dồn dập nhưng đầy chân thành của Haru làm nhịp điệu điều hòa hơi thở cho chính mình.
Cô hít vào một hơi thật sâu. Vùng bụng dưới của cô khẽ phình lên, đẩy nhẹ vào lòng bàn tay ấm nóng của Haru.
“Tốt lắm,” Haru khẽ nhận xét, giọng nói anh trầm xuống đầy khàn đục. “Giữ hơi trong ba giây. Sau đó thở ra chậm rãi bằng miệng, cảm nhận cơ bụng xẹp xuống.”
Mei làm theo chỉ dẫn, thở ra một hơi dài nhẹ nhàng. Sự phối hợp nhịp nhàng giữa nhịp thở của cô và cái chạm tay thầm lặng của Haru tạo nên một trạng thái đồng điệu tần số tâm trí hoàn hảo. Cơn đau đầu thấu thính do quá tải thính giác trước đó của cô hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một cảm giác thanh thản, yên bình tuyệt đối như đang được bao bọc bởi một bản nhạc piano cổ điển êm dịu.
“Bây giờ,” Haru cầm lấy Cuốn kịch bản chép tay của Haru đặt trước mặt cô, giọng nói anh nghiêm nghị nhưng chứa đựng một sự khích lệ thầm lặng. “Hãy giữ nguyên tư thế lấy hơi này, dồn toàn bộ nội lực từ cơ hoành và đọc to câu thoại Juliet tỏ tình dưới ban công. Không được thì thầm.”
Mei nhìn vào những dòng chữ viết tay nắn nót của anh trên trang kịch bản nhòe nhoẹt dưới ánh nến. Trong lòng cô lúc này không còn là sự sợ hãi thế gian ồn ào, không còn là nỗi tự ti của một cô gái vô hình nghèo khó. Cô cảm nhận được vết sẹo nhỏ trên vai phải của Haru đang nhức nhối sau lưng cô, cảm nhận được nhịp tim đập điên cuồng vì lo lắng và tình yêu thuần khiết nhất của anh dành cho cô qua thấu thính.
Cô mượn chính sự rung động thật sự trong trái tim mình lúc này để thổi hồn vào nhân vật Juliet đang yêu Romeo tha thiết. Mei thẳng lưng, dồn toàn bộ hơi thở từ cơ hoành, cất giọng đọc thoại Juliet:
“Romeo, hỡi Romeo! Sao chàng lại là Romeo? Chàng hãy từ bỏ cha chàng và từ chối gia tộc của chàng đi... Hoặc nếu chàng không muốn, thì chàng hãy thề là yêu em đi, và em sẽ không còn là người nhà Capulet nữa...”
Giọng nói của Mei vang lên. Đó không còn là tiếng thì thầm rụt rè, nhút nhát của cô gái vô hình trốn tránh góc lớp thường ngày. Giọng thoại của cô vang lên trong trẻo, ấm áp, chứa đựng một nội lực cảm xúc mạnh mẽ, sâu thẳm và truyền cảm đến mức có thể xuyên qua bóng tối của căn phòng tập, dội thẳng vào tâm can người nghe.
Ngọn nến trên bàn khẽ lay động dưới làn gió đêm, hắt lên những vệt sáng vàng óng ánh trên mái tóc đen mộc mạc của Mei, nơi có cài Chiếc ghim cài tóc hình hoa cẩm tú cầu bằng bạc lấp lánh.
Haru hoàn toàn đứng hình phía sau cô. Bàn tay anh vẫn đặt trên bụng cô khẽ run lên một nhịp rồi khựng lại. Tiếng lòng gào thét u mê hỗn loạn của anh bỗng chốc im bặt, nhường chỗ cho một sự im lặng tuyệt đối, ngỡ ngàng và thành kính trước vẻ đẹp nghệ thuật xuất thần của cô.
*“Mei... giọng thoại của em ấy... thực sự quá lộng lẫy. Em ấy chính là Juliet của đời mình, duy nhất và hoàn hảo nhất dưới ánh trăng này...”* – Tiếng lòng dịu dàng, ấm áp như một bản nhạc Nocturne Chopin vang lên trong tâm trí Mei, khiến mắt cô khẽ nhòe đi vì xúc động.
Haru chậm rãi bước lên một bước, đứng đối diện trực tiếp với cô dưới ánh nến lay lắt. Anh cúi xuống, đôi mắt đen thâm trầm không gọng kính nhìn thẳng vào đôi mắt đen lánh lấp lánh đầy khí chất không kính của Mei ở khoảng cách gang tấc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!