Nhạc nềnShizima4

Kẻ Rình Mò Trong Bóng Tối Và Sự Bảo Vệ Tuyệt Đối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu không khí trong phòng kịch cũ bỗng chốc trở nên ngột ngạt và nóng ran đến mức nghẹt thở. Mei đứng im lìm trong vòng tay của Haru, hai má đỏ bừng lên như muốn thiêu đốt cả chiếc mặt nạ bạc. Nhịp tim của cả hai đập dồn dập, cộng hưởng mạnh mẽ vang vọng khắp căn phòng tập trống trải dưới ánh hoàng hôn đang tắt dần.


Mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, thanh khiết từ da thịt và nước xịt vải trên áo đồng phục của Haru vây hãm lấy mọi giác quan của Mei. Đầu ngón tay cô run rẩy, vẫn còn bám hờ vào vạt áo sơ mi của anh. Chỗ tiếp xúc nơi đôi môi cô vô tình sượt qua xương quai xanh của Haru nóng rực lên như bị bỏng. Mei nín thở, hai mắt nhắm nghiền, không dám nhúc nhích dù chỉ một milimet. Cô sợ rằng chỉ cần một cử động nhỏ, sợi dây lý trí mỏng manh giữa hai người sẽ đứt phựt.


Trong đại đại não của Mei, siêu năng lực thấu thính không có kính ngụy trang đang hoạt động hết công suất. Bản nhạc Nocturne Chopin êm dịu, trong trẻo vốn là tiếng lòng của Haru lúc này đã hoàn toàn bị xé toạc, biến thành một khúc Fortissimo hỗn loạn, điên cuồng và gào thét u mê tột độ:


*"Aaa!!! Mei... em ấy đang nằm trong lòng mình! Mùi hương của em ấy ngọt ngào quá, giống như hương dâu tây sữa dịu nhẹ vậy... Mình không muốn buông tay ra! Không bao giờ muốn buông! Nhưng bả vai phải của mình... chết tiệt, sao lúc này lại nhói lên một cái làm mình khựng lại chứ? Không được, Haru ơi, mày phải tỉnh táo lại! Mày đang làm em ấy sợ phát khóc kia kìa! Nhìn hai tai em ấy đỏ hồng lên kìa, đáng yêu đến mức mình muốn phát điên mất!"*


Haru khẽ hắng giọng, cố gắng dùng lý trí tối cao để đè nén cơn bão lòng đang gào thét dữ dội. Anh chậm rãi, đầy luyến tiếc nới lỏng vòng tay trái đang ôm chặt lấy eo cô. Gương mặt của chàng Hội trưởng hoàn hảo lập tức khôi phục lại vẻ lạnh lùng băng giá như một bức tượng tạc, đôi mắt đen thâm trầm nhìn nghiêng sang hướng khác để tránh lộ ra sự bối rối tột cùng.


“Cậu... cậu không sao chứ?” Haru lạnh lùng lên tiếng, tông giọng trầm thấp cố giữ vẻ nghiêm nghị của một người hướng dẫn chuyên nghiệp. “Chỉ là tai nạn mất thăng bằng do gió mạnh thôi. Lần sau đứng trên bục gỗ mục này phải cẩn thận hơn.”


“Vâng... vâng, tôi không sao. Cảm ơn Hội trưởng đã đỡ.” Mei lí nhí trả lời, vội vàng lùi lại hai bước để tái thiết lập khoảng cách an toàn.


Cô đưa bàn tay run rẩy lên chỉnh lại chiếc mặt nạ nửa mặt màu bạc đang hơi lệch trên sống mũi. Không có chiếc kính cận gọng tròn dày cộm làm lá chắn cách âm, thính giác cô nhạy cảm đến mức có thể nghe thấy cả tiếng máu chảy rần rần dưới lớp da mỏng của chính mình. Cô liếc nhìn bả vai phải của Haru ẩn sau lớp áo sơ mi phẳng phiu – nơi vết thương từ vụ sập giàn giáo sắt hôm trước vẫn đang được băng bó kín đáo. Lòng Mei dâng lên một nỗi xót xa thầm lặng. Anh luôn bảo vệ cô bất chấp việc bản thân đang bị thương.


Mei quay người định bước lại chiếc bàn gỗ sứt góc để nhặt chiếc kính thường đeo tạm, nhằm giảm bớt sự quá tải thính giác. Thế nhưng, ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào mặt gỗ bám đầy bụi mịn, một luồng âm thanh chói tai, hỗn loạn và đầy ác ý đột ngột dội thẳng vào đại não cô từ phía cầu thang sắt thoát hiểm ngoài hành lang.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Tiếng bước chân lén lút, dẫm nhẹ lên những bậc thang sắt hoen gỉ của tòa nhà thể chất cũ vang lên đều đặn. Mei khựng lại, đồng tử co rút dữ dội đằng sau chiếc mặt nạ bạc. Cô nín thở, lập tức vận dụng kỹ năng Đọc vị mưu đồ và Thấu thính định hướng để cô lập luồng âm thanh kia.


Một tiếng lòng đầy gian xảo, tham vọng và đê tiện bỗng vang vọng mồn một trong tâm trí cô:


*“Hừ, gã Kento bảo mình bám đuôi con bé học bổng Trịnh Khánh Mei để tìm điểm yếu của Hội trưởng. Nhưng đại tiểu thư Erika lại cam đoan rằng gã Hội trưởng lạnh lùng kia đang lén lút tập kịch với một đứa con gái đeo mặt nạ bạc trên tầng thượng này... Để xem đứa con gái bí ẩn đó là ai. Chỉ cần mình chụp được một tấm ảnh hai đứa tụi nó lén lút bên nhau trong phòng kịch cũ sau giờ giới nghiêm, mình sẽ lập tức lập công lớn với Kento và đại tiểu thư! Ghế Hội trưởng của Hanazono Haru chắc chắn sẽ bị lung lay!”*


Lâm Gia Bảo! Kẻ bám đuôi nguy hiểm, cánh tay đắc lực của Kento đang lảng vảng rình mò theo lệnh của phe phản diện!


Da đầu Mei tê dại. Sắc mặt cô dưới chiếc mặt nạ bạc lập tức trắng bệch không còn một giọt máu. Nếu Gia Bảo đột nhập vào đây và chụp được cảnh cô đeo mặt nạ tập kịch cùng Haru, bí mật về nàng Juliet thế thân sẽ bị bóc trần trước toàn trường Shinka. Không những cô sẽ bị Phe Quý tộc Độc quyền của Erika chèn ép đến mức mất học bổng, mà Haru cũng sẽ bị Kento buộc tội lạm dụng quyền lực Hội trưởng để tư lợi cá nhân.


Trong cơn hoảng loạn tột độ, Mei không kịp suy nghĩ nhiều. Cô xoay người lao về phía Haru, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy cổ tay anh, kéo mạnh.


“Hội trưởng... có người! Có kẻ đang lên đây!” Mei thì thầm đầy gấp gáp, giọng nói run rẩy chỉ đủ cho hai người nghe.


Haru giật mình trước cái chạm tay đột ngột của cô. Tiếng lòng anh lại một lần nữa bùng nổ u mê trong tích tắc: *“Mei chủ động nắm tay mình! Ôi bàn tay em ấy mềm mại và lạnh quá... Khoan đã, em ấy đang run rẩy sao? Có chuyện gì thế này?”*


Nhưng ngay khi nhìn thấy ánh mắt hoảng sợ tột độ và bờ môi đang mím chặt của Mei, vẻ u mê trong tâm trí Haru lập tức biến mất, nhường chỗ cho bản năng bảo vệ mạnh mẽ của một kẻ thống trị đứng đầu trường Shinka. Anh lập tức cảm nhận được sự nghiêm trọng của vấn đề. Đôi mắt đen thâm trầm của anh khẽ quét nhanh qua ô cửa kính nứt nẻ hướng ra lối hành lang tầng thượng.


*“Lâm Gia Bảo? Thằng chó săn của Kento dám vác mặt lên đây rình mò Mei của mình? Nó muốn tìm bằng chứng để hại em ấy sao? Dám đụng đến một sợi tóc của Mei, ta sẽ khiến cả gia tộc nó phải hối hận!”* – Tiếng lòng của Haru gầm rú đầy phẫn nộ, tỏa ra một áp lực hắc ám khiến Mei cũng phải khẽ rùng mình.


Không một chút do dự, Haru dứt khoát hành động. Anh sải bước nhanh nhẹn nhưng hoàn toàn không phát ra tiếng động, đi tới góc phòng tập và dứt khoát tắt phụt công tắc điện chính.


*Tạch.*


Căn phòng kịch cũ lập tức chìm vào bóng tối tịch mịch. Ánh sáng duy nhất còn sót lại là vệt nắng hoàng hôn màu amber nhạt nhòa, yếu ớt chiếu xuyên qua khe hở của những tấm rèm nhung đỏ rách nát.


Haru quay lại, nắm lấy bàn tay đang lạnh ngắt của Mei, kéo cô đi về phía góc tối biệt lập sau những tấm phông nền Verona cổ kính bám đầy mạng nhện và những chồng đạo cụ bằng gỗ cũ kỹ. Mei ngoan ngoãn nương theo lực kéo của anh, vận dụng tối đa Quy tắc 'Tàng hình học đường' và kỹ năng Tàng hình trong đám đông để thu hẹp sự hiện diện của bản thân xuống mức tối thiểu. Cô điều hòa nhịp thở thật nhẹ, nép sát cơ thể nhỏ nhắn của mình vào sau tấm lưng rộng lớn của Haru, hoàn toàn ẩn mình dưới bóng râm của anh.


Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức Mei có thể nghe thấy nhịp tim đập mạnh mẽ, dồn dập của Haru dội thẳng vào tai mình qua thấu thính. Thế nhưng, tiếng lòng của anh lúc này lại vô cùng kiên định, giống như một bức tường thành vững chắc che chắn cho cô khỏi mọi giông bão bên ngoài:


*“Đừng sợ, Mei. Có anh ở đây rồi. Anh sẽ không để bất kỳ kẻ nào nhìn thấy em, không để bất kỳ ai làm tổn hại đến sự bình yên của em. Hãy cứ tin tưởng ở anh.”*


Trái tim Mei khẽ thắt lại một nhịp đầy ấm áp. Nỗi sợ hãi tột cùng bỗng chốc được xoa dịu bởi sự che chở thầm lặng nhưng tuyệt đối của chàng trai lạnh lùng này.


*Két...*


Tiếng bản lề cửa gỗ gỉ sét ngoài hành lang khẽ rên rỉ một âm thanh rợn người. Lâm Gia Bảo đã đặt chân lên tầng thượng. Hắn lén lút di chuyển sát mép tường, đôi mắt ti hí liếc dọc liếc ngang đầy tinh quái. Trên tay hắn, chiếc điện thoại thông minh đã được bật sẵn chế độ camera zoom quang học cực cao, màn hình sáng lên một vệt sáng xanh nhạt phản chiếu gương mặt đầy vẻ cơ hội của hắn.


*“Hừ, phòng tập tối om rồi sao? Lúc nãy mình rõ ràng nhìn thấy ánh đèn vàng hắt ra cơ mà... Chắc chắn tụi nó vẫn còn ở bên trong. Cánh cửa gỗ này bị khóa chốt trong rồi. Để xem mình có thể chụp được gì qua khe cửa sổ hờ này không.”* – Tiếng lòng đầy toan tính của Gia Bảo vang lên sát nút, cho thấy hắn đã tiến đến rất gần chiếc cửa sổ kính nứt nẻ của phòng kịch cũ.


Mei nín thở, hai tay cô siết chặt lấy vạt áo sơ mi của Haru từ phía sau. Qua khe hở nhỏ giữa hai tấm phông nền Verona, cô có thể nhìn thấy bóng đen cao gầy của Gia Bảo đang ghé sát mắt vào tấm kính cửa sổ bụi bặm. Hắn nâng chiếc điện thoại lên, cố gắng điều chỉnh tiêu cự để chụp lén vào khoảng tối bên trong phòng.


Haru đứng sừng sững trong bóng tối, gương mặt anh tối sầm lại đầy nguy hiểm. Ánh mắt anh sắc lẹm như chim ưng nhìn chằm chằm vào bóng đen ngoài cửa sổ. Anh khẽ siết nhẹ bàn tay Mei như một lời trấn an, rồi dứt khoát buông tay cô ra.


*“Mei, đứng yên ở đây. Anh sẽ giải quyết nó.”* – Tiếng lòng của Haru vang lên đầy quyết đoán.


Trước khi Lâm Gia Bảo kịp bấm nút chụp hình, Haru đã chủ động bước ra khỏi góc tối. Anh sải bước dứt khoát về phía cửa chính, dùng bàn tay trái xoay mạnh chốt khóa đồng thau rồi giật phắt cánh cửa gỗ ra với một âm thanh vang dội.


*Cạch! Rầm!*


Cánh cửa gỗ nặng nề đập mạnh vào vách tường, tạo ra một luồng gió mạnh thổi tung những hạt bụi li ti trong không khí. Lâm Gia Bảo giật bắn mình hoảng loạn, chiếc điện thoại trên tay suýt chút nữa rơi xuống sàn đất. Hắn vội vàng lùi lại mấy bước, gương mặt tái mét cắt không còn một giọt máu khi nhìn thấy người vừa bước ra từ bóng tối chính là Hanazono Haru.


Haru đứng sừng sững ngay thềm cửa, chặn đứng mọi tầm nhìn vào bên trong phòng kịch cũ. Chiều cao nổi bật cùng bờ vai rộng của anh hoàn toàn che khuất không gian phía sau. Dưới ánh trăng nhạt nhòa vừa lên, gương mặt của chàng Hội trưởng lạnh lùng, nghiêm nghị và tỏa ra một luồng uy áp hắc ám kinh người của kẻ nắm giữ Hạng S: Bá chủ Hội học sinh.


“Cậu đang làm cái trò gì ở đây thế hả, Lâm Gia Bảo?”


Giọng nói của Haru vang lên trầm thấp, lạnh lẽo và sắc bén như một lưỡi dao cạo, dội thẳng vào màng nhĩ của Gia Bảo khiến hắn run rẩy lẩy bẩy.


“Hội... Hội trưởng Hanazono...” Gia Bảo lắp bắp, mồ hôi hột rịn ra đầy trán. Hắn vội vàng giấu chiếc điện thoại ra sau lưng, cố gắng nặn ra một nụ cười giả tạo đầy sợ hãi. “Em... em chỉ là đi ngang qua đây thôi... Em vô tình đánh rơi chiếc tai nghe bluetooth ở khu vực này nên mới leo lên đây tìm...”


“Đi tìm đồ thất lạc?” Haru khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai, đôi mắt đen thâm trầm không một chút gợn sóng nhìn xoáy vào gương mặt đang tái nhợt của đối phương. “Tòa nhà thể chất cũ này đã bị ban giám hiệu niêm phong và cấm học sinh ra vào sau 5 giờ chiều vì lý do an toàn thiết bị sụt lún. Cậu leo thang thoát hiểm lên đây vào lúc 6 giờ tối, mang theo điện thoại bật sẵn camera rình mò ngoài cửa sổ phòng kịch cũ... Cậu nghĩ tôi là kẻ ngốc sao?”


*“Chết tiệt! Sao gã Hội trưởng này lại sắc sảo đáng sợ đến thế chứ! Ánh mắt của hắn như muốn lột da mình vậy... Làm sao bây giờ? Nếu hắn lập biên bản kỷ luật gửi lên văn phòng Hiệu phó, mình chắc chắn sẽ bị đình chỉ học tập ngay lập tức! Kento cũng sẽ không cứu nổi mình!”* – Tiếng lòng hoảng loạn, sợ hãi tột độ của Gia Bảo dồn dập vang lên trong đầu Mei, khiến cô thở phào nhẹ nhõm đằng sau tấm phông nền gỗ.


“Em... em thực sự không có ý đồ gì xấu đâu Hội trưởng!” Gia Bảo cuống cuồng thanh minh, hai đầu gối hắn khẽ run lên như muốn quỳ sụp xuống đất. “Chỉ là... chỉ là em nghe nói phòng kịch cũ này có ánh sáng lạ nên mới tò mò lên xem thử thôi...”


“Tò mò?” Haru tiến lên một bước dài, áp sát cự ly khiến Gia Bảo phải lùi lại sát lan can sắt của tầng thượng. Giọng nói của Haru trầm xuống đầy đe dọa. “Xâm nhập bất hợp pháp khu vực cấm của nhà trường sau giờ giới nghiêm. Sử dụng thiết bị cá nhân để rình mò và chụp lén tài liệu mật của Hội học sinh đang được xử lý tại đây... Chỉ riêng hai tội danh này thôi, tôi hoàn toàn có quyền yêu cầu Hội đồng kỷ luật đình chỉ học tập của cậu trong vòng một tháng, đồng thời hạ hạnh kiểm xuống mức yếu.”


Nói rồi, Haru đưa bàn tay trái thon dài ra trước mặt Gia Bảo, lòng bàn tay ngửa lên đầy dứt khoát.


“Đưa điện thoại của cậu đây. Tôi cần kiểm tra toàn bộ thư mục hình ảnh gần nhất.”


*“Aaa! Không được! Trong máy mình vẫn còn lưu những bức ảnh chụp lén con bé học bổng Mei ra vào văn phòng Hội trưởng hôm trước! Nếu để hắn nhìn thấy, kế hoạch của Kento sẽ đổ bể hoàn toàn!”* – Tiếng lòng đầy sợ hãi và tính toán hèn nhát của Gia Bảo vang lên rõ mồn một.


Hắn run rẩy đưa chiếc điện thoại ra, nhanh tay mở khóa màn hình rồi bấm nút xóa khẩn cấp những tệp ảnh gần nhất trước khi giao cho Haru. Haru nhận lấy chiếc điện thoại, ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình kiểm tra một lượt. Khi xác nhận không có bất kỳ hình ảnh nào chụp được không gian bên trong phòng kịch cũ hay danh tính của Mei, anh mới ném trả chiếc điện thoại về phía ngực Gia Bảo một cách lạnh lùng.


“Xóa sạch mọi thứ rồi sao?” Haru hỏi ngược lại, ánh mắt sắc lẹm của anh khiến Gia Bảo không dám ngước đầu lên nhìn thẳng. “Nghe cho rõ đây, Lâm Gia Bảo. Tôi biết rõ ai là kẻ đứng sau giật dây cho cậu làm cái trò bẩn thỉu này. Về bảo với Phạm Minh Nhật rằng, nếu hắn còn dám phái chó săn lảng vảng xung quanh trợ lý của tôi hay ban kịch nghệ Shinka một lần nữa... tôi sẽ dùng toàn bộ quyền lực của Chủ tịch Hội học sinh để phế truất hoàn toàn vị thế của hắn tại cái trường này. Biến ngay lập tức trước khi tôi thay đổi ý định gửi biên bản kỷ luật lên Thầy Hiệu phó.”


“Vâng... vâng! Em xin lỗi Hội trưởng! Em đi ngay lập tức!”


Gia Bảo vội vàng cúi đầu chào lia lịa, gương mặt đầy vẻ nhục nhã và sợ hãi. Hắn quay người, ôm chặt chiếc điện thoại rồi cắm đầu chạy thục mạng xuống cầu thang sắt thoát hiểm, tiếng bước chân dồn dập vang lên đầy hoảng loạn rồi nhỏ dần rồi tắt hẳn trong màn đêm yên tĩnh.


Sau khi bóng dáng của Gia Bảo hoàn toàn biến mất khỏi tầng thượng, Haru vẫn đứng im lặng tại thềm cửa thêm vài phút để đảm bảo kẻ bám đuôi không quay lại. Gió đêm tầng thượng thổi mạnh, làm tà áo đồng phục của anh bay phần phật, mang theo hơi lạnh buốt của sương đêm.


Haru khẽ thở hắt ra một hơi dài, bờ vai căng cứng của anh khẽ thả lỏng. Anh quay người bước lại vào bên trong phòng kịch cũ, đóng chặt cánh cửa gỗ lại rồi khóa chốt an toàn.


“Mei... em an toàn rồi. Hắn đi rồi.” Haru lên tiếng, giọng nói đã mất đi vẻ lạnh lùng băng giá lúc đối chất với Gia Bảo, trở nên vô cùng dịu dàng và ấm áp.


Từ sau tấm phông nền Verona tối tăm, Mei chậm rãi bước ra. Cô vẫn chưa đeo chiếc kính thường đeo tạm vào, đôi mắt đen lánh lộng lẫy phản chiếu ánh trăng mờ ảo nhìn thẳng vào anh đầy sự biết ơn sâu sắc.


Tiếng lòng của Haru lại một lần nữa bùng nổ ngọt ngào trong đầu cô, xoa dịu đi chút dư chấn hoảng sợ còn sót lại: *“May quá... bảo bối của mình không sao. Nhìn em ấy đứng trong bóng tối lộng lẫy như một nàng công chúa thực sự vậy... Mình muốn ôm em ấy quá, muốn xoa đầu em ấy để em ấy hết sợ... Nhưng bả vai phải của mình nhói đau quá, bắp tay run lên rồi. Phải cố nhịn lại, không được để lộ vẻ yếu đuối trước mặt em ấy.”*


Mei khẽ mỉm cười đằng sau chiếc mặt nạ bạc. Cô bước tới bên bàn gỗ, cầm chiếc kính dự phòng thường đeo lên sống mũi để giảm tải bớt tần số thính giác, bảo vệ cho nhịp tim đang đập loạn nhịp của Haru không bị cô nghe thấy quá rõ ràng.


“Cảm ơn Hội trưởng. Nếu không có cậu... tôi thực sự không biết phải làm sao.” Mei chân thành nói.


“Không có gì. Đó là trách nhiệm của tôi với tư cách là người đứng đầu Hội học sinh và là Romeo của ban kịch.” Haru lạnh lùng trả lời, quay mặt đi chỗ khác để giấu đi gò má đang khẽ ửng hồng dưới ánh trăng.


Thế nhưng, hai người không hề hay biết rằng, ở phía ngoài cầu thang sắt thoát hiểm tối tăm, Lâm Gia Bảo sau khi chạy xuống vài tầng lầu đã đột ngột dừng bước chân lại. Hắn đứng nép mình sau cánh cửa sắt thoát hiểm của tầng 3 khu nhà thể chất, hơi thở dồn dập, gương mặt đầy vẻ hậm hực và căm phẫn vì bị nhục nhã trước mặt Haru.


*“Chết tiệt... gã Hội trưởng đó bảo vệ căn phòng đó ghê gớm thật. Chắc chắn bên trong phải có bí mật gì đó cực kỳ lớn... Khoan đã.”*


Gia Bảo nhíu mắt lại, trí nhớ nhạy bén của một kẻ chuyên rình mò lùng sục thông tin bỗng tái hiện lại một hình ảnh thoáng qua trong tích tắc khi hắn ghé sát mắt vào khe cửa sổ hờ của phòng kịch cũ lúc nãy.


Dưới vệt nắng hoàng hôn amber cuối cùng chiếu rọi lên chiếc bàn gỗ sứt góc ở giữa căn phòng tập tối tăm, bên cạnh chiếc kính cận gọng tròn dày cộm bị vỡ đôi... có một vật phẩm nhỏ bé, tinh xảo đang lấp lánh tỏa sáng dưới ánh trăng nhạt.


Đó là một chiếc ghim cài tóc bằng bạc có hình hoa cẩm tú cầu được chế tác thủ công vô cùng tinh xảo.


Gia Bảo đứng hình trong bóng tối, đồng tử hắn khẽ co rút lại đầy kinh ngạc khi xâu chuỗi các manh mối lại với nhau:


*“Chiếc ghim cài tóc hình hoa cẩm tú cầu bằng bạc đó... trông quen mắt quá. Đúng rồi! Đại tiểu thư Erika từng nổi điên trong phòng hóa trang vì nhìn thấy bức ảnh chiếc ghim tóc độc nhất vô nhị mua từ Kyoto đó trong túi xách của Hội trưởng! Erika bảo đó là món quà Hội trưởng chuẩn bị tặng cho người con gái hắn yêu thầm... Tại sao chiếc ghim tóc đó lại nằm trên bàn của phòng kịch cũ tầng thượng bên cạnh chiếc kính vỡ của con bé học bổng lập dị Trịnh Khánh Mei chứ?”*


Một nụ cười đầy gian xảo, độc ác từ từ nở ra trên gương mặt tối tăm của Lâm Gia Bảo dưới ánh trăng nhạt nhòa. Hắn siết chặt chiếc điện thoại trong tay, tiếng lòng đắc ý vang lên đầy hiểm độc:


*“Ha ha! Hóa ra là thế! Nàng Juliet đeo mặt nạ bạc bí ẩn khiến toàn trường xôn xao... chính là con bé học bổng nghèo khó, lầm lì Trịnh Khánh Mei! Và gã Hội trưởng hoàn hảo Hanazono Haru đang lén lút yêu thầm nó! Đây chính là bằng chứng chí mạng để hủy hoại hoàn toàn danh tiếng của cả hai đứa tụi nó! Erika và Kento chắc chắn sẽ thưởng lớn cho mình vì phát hiện vĩ đại này!”*


Ánh mắt ti hí của Lâm Gia Bảo dừng lại trên chiếc ghim cài tóc hình hoa cẩm tú cầu bằng bạc lấp lánh dưới ánh trăng nhạt qua ký ức, gieo mầm cho một cơn bão đố kỵ và âm mưu tàn nhẫn sắp sửa ập xuống đầu Mei ở những tập sau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!