Thánh Địa Tầng Thượng Và Bản Nhạc Tâm Trí
Ánh hoàng hôn của ngày thứ Sáu nhuộm đỏ rực cả một góc trời Tokyo, hắt những vệt sáng dài màu cam cháy qua những ô cửa kính lớn của hành lang trường Shinka. Sau tiếng reo hò náo nhiệt từ buổi tổng duyệt đầy sóng gió ở phòng tập chính, bầu không khí lúc này dường như vẫn còn âm ỉ những luồng điện căng thẳng. Mei đứng khép mình sau cánh gà tối tăm, hai tay siết chặt lấy tà áo đồng phục rộng thùng thình. Trên khuôn mặt thanh tú của cô, chiếc mặt nạ nửa mặt màu bạc tinh xảo mà Yuna vừa đeo cho vẫn còn tỏa ra hơi lạnh dịu nhẹ của kim loại mới, che giấu đi đôi mắt đang dao động dữ dội.
Cô đang run rẩy. Không phải chỉ vì nỗi sợ hãi sân khấu, mà bởi vì chiếc kính cận gọng tròn dày cộm – tấm khiên bảo vệ thính giác của cô – đã hỏng hoàn toàn từ hôm trước. Chiếc kính thường cô đang đeo tạm lúc này không hề có màng lọc tần số thấu thính đặc chế của cha cô để lại. Không có nó, siêu năng lực "Thấu thính sơ cấp" của Mei hoạt động nhạy cảm đến mức tàn nhẫn. Từng luồng suy nghĩ hỗn tạp, những lời thì thầm đố kỵ và những phán xét ác ý từ đám đông học sinh quý tộc ngoài sảnh chính vẫn liên tục dội thẳng vào đại não cô như những mũi kim nhọn hoắt:
*"Con bé học bổng đó thực sự định đóng Juliet sao?"*
*"Nhìn bộ dạng lầm lì đeo kính của nó kìa, đúng là làm bẩn cả sân khấu Shinka."*
*"Hội trưởng Hanazono chắc chắn chỉ vì thương hại nên mới giữ nó lại làm trợ lý."*
Mei ôm lấy hai bên thái dương đang giật nảy lên đau buốt. Gương mặt cô tái nhợt, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Cô muốn chạy trốn, muốn tìm một góc tối không có bóng người để co rúm lại. Nhưng ngay khi cô chuẩn bị lùi bước vào bóng tối của lối thoát hiểm, một bàn tay thon dài, ấm áp và vô cùng kiên định đột ngột nắm lấy cổ tay cô.
Mei giật mình ngước mắt lên. Hanazono Haru đang đứng đó.
Gương mặt của chàng Hội trưởng hoàn hảo vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng băng giá như một bức tượng tạc, đôi mắt đen thâm trầm nhìn cô không một chút gợn sóng cảm xúc. Bả vai phải của anh vẫn quấn một lớp băng gạc y tế trắng muốt bên trong lớp áo sơ mi đồng phục phẳng phiu – vết thương từ vụ sập giàn giáo sắt cứu cô hôm trước vẫn chưa hoàn toàn lành lặn. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài thờ ơ, xa cách ấy, tiếng lòng u mê cuồng nhiệt của Haru lập tức bùng nổ, dội thẳng vào tâm trí Mei với một tần số cực mạnh:
*"Mei... em lại đau đầu đúng không? Lũ người ngoài kia thật đáng ghét, tại sao chúng lại dám suy nghĩ những lời dơ bẩn như thế về em chứ! Nhìn em run rẩy thế này, anh chỉ muốn ôm chặt em vào lòng, muốn dùng cả thế giới này để đổi lấy một nụ cười của em... Đừng sợ, Mei, anh sẽ đưa em đi khỏi đây. Anh sẽ bảo vệ em bằng mọi giá!"*
Những lời gào thét u mê đầy xót xa của Haru vang lên trong đầu Mei ngọt ngào đến mức khiến vành tai cô lập tức đỏ ửng. Sự tương phản cực hạn giữa vẻ mặt nghiêm nghị của anh và nội tâm cuồng nhiệt ấy luôn là thứ khiến Mei bối rối nhất. Nhưng lúc này, cô không thể phủ nhận rằng, cái nắm tay của anh và tần số tâm trí ấm áp ấy giống như một dòng nước mát lành xoa dịu đi cơn bão tạp âm đang gầm rú trong đầu cô.
Haru không nói một lời, anh chỉ khẽ siết nhẹ tay cô rồi dứt khoát kéo cô đi về phía lối hành lang cũ kỹ dẫn ra nhà thể chất bỏ hoang. Bước chân anh nhanh nhẹn nhưng vô cùng cẩn trọng, khéo léo đưa cô đi qua những góc khuất vắng người để tránh sự rình mò của vây cánh Erika và đặc biệt là Lâm Gia Bảo – kẻ vẫn đang lảng vảng rình mò theo lệnh của Kento.
Khi hai người đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ dẫn lên tầng thượng của tòa nhà thể chất cũ, Haru lôi từ trong túi quần ra một chiếc chìa khóa đồng gỉ sét. Đó chính là "Chìa khóa vạn năng phòng kịch cũ" mà anh đã lén mượn từ bác bảo vệ Nguyễn Văn Hùng. Bác Hùng vốn là người gác đền tốt bụng, luôn thầm lặng tạo điều kiện cho hai người có "Thời gian sử dụng Phòng kịch cũ" mà không bị ban giám thị Thu Thảo bắt phạt vì vi phạm giờ giới nghiêm.
*Cạch.*
Tiếng ổ khóa đồng thau cổ kính mở ra với một âm thanh khô khốc. Haru đẩy cửa, nhẹ nhàng đưa Mei bước vào bên trong rồi khóa chốt cẩn thận.
Không gian của "Phòng tập kịch cũ tầng thượng" hiện ra trước mắt họ, biệt lập hoàn toàn với thế giới học đường ồn ào phía dưới. Căn phòng ngập tràn bụi bặm của thời gian, chứa đầy những bộ bàn ghế hỏng, những tấm phông nền Verona cũ kỹ bám đầy mạng nhện và những bộ phục trang kịch nghệ từ thập niên 80. Thế nhưng, dưới ánh hoàng hôn vàng vọt chiếu xuyên qua những khe cửa gỗ nứt nẻ, căn phòng hoang phế này lại toát lên một vẻ lãng mạn, cổ kính đến lạ kỳ. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong vệt sáng amber rực rỡ, biến nơi đây thành một thánh địa riêng tư tuyệt đối cho hai tâm hồn đang muốn trốn chạy.
Mei thở phào một hơi dài, bờ vai căng cứng của cô cuối cùng cũng được thả lỏng. Sự im lặng của căn phòng giúp thính giác nhạy cảm của cô tạm thời được nghỉ ngơi. Nhưng cơn đau đầu âm ỉ từ trạng thái quá tải thính giác trước đó vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Haru bước tới bên chiếc bàn gỗ sứt góc ở giữa phòng, đặt cuốn kịch bản chép tay của mình xuống. Anh quay lại nhìn cô, giọng nói trầm ấm và lạnh lùng vang lên:
“Chúng ta không còn nhiều thời gian trước buổi diễn thử nghiệm. Em cần phải thuộc lòng nhịp di chuyển và biểu cảm của phân cảnh ban công. Để làm được điều đó, em không thể cứ đeo chiếc kính thường này được. Nó quá dày và làm biến dạng tầm nhìn của em trên sân khấu.”
Mei khẽ cắn môi, tay cô đưa lên chạm vào gọng kính dự phòng thường. Cô biết Haru nói đúng. Nhưng việc tháo kính ra ở cự ly gần với một người khác luôn là nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với cô. Cô sợ phải nghe thấy những suy nghĩ trần trụi, những ham muốn hay sự giả tạo của con người.
Thế nhưng, khi nhìn vào đôi mắt đen thâm trầm đầy sự kiên định và bảo bọc của Haru, Mei thấu thính được tiếng lòng đầy chân thành của anh đang vang lên:
*"Mei... xin em hãy tin anh. Anh biết em đang sợ hãi điều gì đó đằng sau gọng kính này... Anh không biết bí mật của em là gì, nhưng anh thề sẽ không bao giờ làm tổn thương em. Hãy tháo kính ra đi em, để anh được nhìn thấy đôi mắt lộng lẫy như cả bầu trời sao của em... Anh muốn đứng cạnh em với tư cách là một Romeo chân chính, chứ không phải một kẻ đeo mặt nạ hoàn hảo giả tạo của gia tộc Hanazono."*
Lời khẩn cầu thầm lặng, đầy cô đơn và tôn thờ của Haru chạm vào góc sâu kín nhất trong trái tim Mei. Lòng trắc ẩn và sự rung động dâng lên mạnh mẽ, dập tắt đi mọi sự phòng thủ cuối cùng của cô. Mei hít một hơi thật sâu, ngón tay thon dài khẽ run rẩy nắm lấy gọng kính.
Cô thực hiện "Đột phá 1: Tháo kính đối diện".
*Xoạt.*
Chiếc kính cận gọng tròn dày cộm được cô chậm rãi tháo ra, đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn gỗ bám bụi.
Mái tóc đen mộc mạc xõa xuống, lần đầu tiên để lộ hoàn toàn khuôn mặt mộc mạc thanh tú cùng đôi mắt đen lánh, to tròn lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà dưới ánh hoàng hôn đỏ rực. Không có kính bảo vệ, siêu năng lực thấu thính của Mei lập tức bừng sáng, mở rộng giác quan đến mức tối đa. Cô nín thở, nhắm chặt mắt lại, chuẩn bị sẵn tâm lý để đón nhận cơn đau đầu dữ dội từ những luồng suy nghĩ hỗn loạn dội vào.
Nhưng... không có cơn đau đầu nào cả.
Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy tâm trí cô. Và rồi, từ khoảng cách chưa đầy một mét, tần số tâm trí của Haru vang lên.
Đó không phải là những lời nói ồn ào, cũng không phải là những suy nghĩ hỗn tạp đen tối của thế gian. Tiếng lòng của Haru lúc này tựa như một bản nhạc piano cổ điển vô cùng êm dịu, nhẹ nhàng và trong trẻo. Từng nốt nhạc trầm bổng, du dương của bản Nocturne Chopin vang lên nhịp nhàng theo từng nhịp đập của trái tim anh, bao bọc lấy thính giác nhạy cảm của Mei như một chiếc kén ấm áp, xua tan hoàn toàn mọi cơn đau đầu và mang lại cho cô một cảm giác bình yên, thư thái tuyệt đối mà cô chưa từng cảm nhận được trong suốt mười sáu năm cuộc đời.
Đây chính là "Đồng điệu tần số tâm trí" – trạng thái kết nối định mệnh duy nhất giữa cô và Haru.
Mei khẽ mở mắt ra, nhìn thẳng vào gương mặt hoàn hảo của Haru. Dưới ánh sáng hoàng hôn amber ấm áp, gương mặt lạnh lùng của anh dường như đã mềm mại đi rất nhiều. Đôi mắt anh ánh lên sự kinh ngạc và say đắm tột độ khi nhìn thấy diện mạo thật không kính của cô. Tiếng lòng anh lúc này chuyển từ bản nhạc piano êm dịu sang một khúc Crescendo dồn dập, đầy ngọt ngào:
*"Trời ơi... Mei... em đẹp quá... Đôi mắt của em lộng lẫy hơn bất kỳ viên đá quý nào mà anh từng thấy... Anh muốn ngắm nhìn đôi mắt này mãi mãi, muốn giữ riêng vẻ đẹp này cho riêng mình... Tim anh sắp nổ tung mất rồi, Mei ơi! Em có nghe thấy tiếng tim anh đang đập điên cuồng vì em không?"*
Mei vội vàng quay mặt đi để giấu đi gò má đã đỏ bừng lên vì ngượng ngùng. Bản nhạc tâm trí của anh quá đỗi cuồng nhiệt và chân thành, khiến cô không cách nào phản kháng nổi. Để che giấu sự bối rối, cô vội vàng cầm cuốn kịch bản cải biên lên, chỉ vào phân cảnh ban công và lí nhí nói:
“Hội trưởng... chúng ta... chúng ta bắt đầu tập luyện đi. Phân cảnh Romeo tỏ tình dưới ban công Juliet.”
Haru khẽ hắng giọng, nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày đằng sau kỹ năng "Lạnh lùng bên ngoài - Gào thét bên trong". Anh bước lên bục gỗ mô phỏng ban công cũ kỹ, đứng đối diện với cô.
“Được. Em hãy đứng ở đây, đóng vai Juliet đang ngắm nhìn bầu trời đêm Verona. Tôi sẽ là Romeo bước ra từ bóng tối.”
Buổi tập kịch chính thức bắt đầu. Dưới sự dẫn dắt của cô Thư từ những buổi học trước và sự hỗ trợ thầm lặng của bản nhạc tâm trí từ Haru, Mei hoàn toàn rũ bỏ được nỗi sợ hãi. Cô sử dụng "Diễn xuất ứng biến tức thời", nương theo từng cử chỉ nhỏ, từng nhịp thở và suy nghĩ trong trẻo của Haru để điều chỉnh nét mặt và giọng nói của mình. Giọng thoại của cô vang lên trong trẻo, ấm áp và chứa đựng một nội lực cảm xúc mạnh mẽ di truyền từ người cha quá cố:
“Romeo, Romeo! Sao chàng lại là Romeo? Hãy từ bỏ cha chàng và từ chối gia tộc của chàng đi... Hoặc nếu không, chàng hãy thề là yêu em, và em sẽ không còn là người nhà Capulet nữa...”
Haru bước tới, ánh mắt anh rực lửa tình cảm si tình khi nhìn Juliet đeo mặt nạ bạc của mình. Anh quỳ một gối xuống sàn gỗ bụi bặm, ngước nhìn cô đầy thành kính. Giọng nói trầm ấm của anh vang lên, hòa quyện hoàn hảo với tiếng lòng gào thét u mê đầy tự hào trong đầu Mei:
“Anh sẽ gọi em là tình yêu, và anh sẽ được rửa tội lại từ đầu. Từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ là Romeo nữa...”
Cảm xúc bùng nổ mạnh mẽ giữa không gian cổ kính của phòng kịch cũ. Sự đồng điệu tuyệt đối khiến cả hai quên đi ranh giới giữa kịch bản và đời thực. Haru đứng thẳng dậy, tiến sát lại gần Mei để thực hiện phân cảnh tỏ tình cao trào. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt thu hẹp lại chỉ còn vài centimet. Mei có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của anh phả lên làn da mình, tỏa ra mùi hương thảo mộc dễ chịu xoa dịu thần kinh cô.
*Vút...*
Một cơn gió lớn bất ngờ rít qua khe cửa sổ hờ, làm rung động những tấm phông nền Verona cũ kỹ. Sự cố đột ngột khiến Mei giật mình mất thăng bằng trên sàn gỗ trơn trợt bám bụi. Cô khẽ thốt lên một tiếng nhỏ, cơ thể đổ nhào về phía trước.
Haru phản xạ cực nhanh. Bất chấp vết thương bả vai phải vẫn còn nhức nhối, anh dứt khoát đưa tay trái ra ôm chặt lấy eo cô, kéo mạnh Mei vào lòng để bảo vệ cô khỏi bị ngã vào đống đạo cụ sắt nhọn phía sau.
*Xoạt!*
Cú va chạm vật lý đột ngột khiến hai cơ thể dán chặt vào nhau. Do đà kéo quá mạnh, khuôn mặt của cả hai va vào nhau ở khoảng cách gang tấc. Không phải là một nụ hôn trực tiếp, nhưng trong khoảnh khắc mất kiểm soát ấy, đôi môi mềm mại của Mei đã vô tình chạm nhẹ vào phần cổ áo sơ mi đồng phục đang phanh nhẹ của Haru, trong khi đôi môi ấm nóng của anh cũng khẽ sượt qua phần vải stiff của cổ áo đồng phục của cô.
Cảm giác xúc giác điện giật bùng nổ mạnh mẽ, chạy dọc khắp sống lưng của cả hai.
Trong đại não của Mei, bản nhạc piano cổ điển êm dịu của Haru bỗng chốc bị phá vỡ hoàn toàn. Tiếng lòng của anh lập tức nổ tung thành một khúc Fortissimo hỗn loạn, điên cuồng và ngượng ngùng đỏ mặt tột độ:
*"Aaa!!! Môi em ấy... môi em ấy vừa chạm vào cổ áo mình! Mùi hương của Mei... ngọt ngào quá, ấm áp quá! Tim mình sắp ngừng đập thật rồi! Mình muốn hôn em ấy quá... Không được, Haru ơi, mày phải kìm lại, mày sẽ làm em ấy sợ phát khóc mất! Nhưng em ấy dễ thương quá, mình không muốn buông tay ra chút nào cả!"*
Bầu không khí trong phòng kịch cũ bỗng chốc trở nên ngột ngạt và nóng ran đến mức nghẹt thở. Mei đứng im lìm trong vòng tay của Haru, hai má đỏ bừng lên như muốn thiêu đốt cả chiếc mặt nạ bạc. Nhịp tim của cả hai đập dồn dập, cộng hưởng mạnh mẽ vang vọng khắp căn phòng tập trống trải dưới ánh hoàng hôn đang tắt dần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!