Nhạc nềnShizima4

Nàng Juliet Bí Ẩn Đằng Sau Mặt Nạ Bạc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng thở dài não nề của cô Nguyễn Minh Thư vang vọng giữa không gian rộng lớn của phòng tập kịch chính trường Shinka, tựa như một làn sương xám xịt bao trùm lên đống đổ nát của niềm hy vọng. Ánh đèn sân khấu rực rỡ lúc này trông thật lạc lõng, rọi xuống bục gỗ trống trơn nơi tiểu thư kiêu ngạo Erika vừa mới giũ áo bỏ vai đầy nhục nhã. Bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Các thành viên trong ban kịch đứng co cụm lại một góc, người thì cúi đầu lo lắng, kẻ thì lén lút thì thầm, vẽ nên một bức tranh hỗn loạn của sự hoang mang.


“Cô Thư... chúng ta thực sự không còn cách nào sao?” Một nam sinh hậu cần lí nhí hỏi, tay siết chặt tấm bản vẽ bối cảnh Verona cổ kính. “Chỉ còn chưa đầy một tuần nữa là đến buổi diễn thử nghiệm trước toàn thể ban giám hiệu và các nhà tài trợ lớn. Nếu không có Juliet, vở kịch kỷ niệm thành lập trường của chúng ta sẽ...”


“Cô biết chứ.” Cô Thư mệt mỏi đưa tay lên day thái dương, giọng nói run rẩy đầy bất lực. “Nhưng trong cái trường Shinka này, ai dám đứng ra thế vai Juliet lúc này? Sức ép từ gia tộc tài phiệt nhà Erika quá lớn. Bất kỳ nữ sinh nào bước lên sân khấu đó đều sẽ trở thành mục tiêu chèn ép của Phe Quý tộc Độc quyền. Không ai dám mạo hiểm tương lai học đường của mình vì một vở kịch cả.”


Đứng dưới cánh gà tối tăm, Trịnh Khánh Mei khẽ đẩy gọng kính cận dự phòng lên sống mũi. Kể từ khi chiếc kính ngụy trang đặc chế của cô bị hỏng gọng, Mei buộc phải dùng chiếc kính thường này. Không có màng lọc tần số âm thanh tự nhiên của cha để lại, siêu năng lực Thấu thính sơ cấp của cô hoạt động nhạy cảm đến mức đáng sợ. Từng luồng suy nghĩ hỗn tạp, đố kỵ và hoảng loạn từ đám đông học sinh xung quanh liên tục dội thẳng vào đại não cô như những làn sóng nhiễu điện cực mạnh:


*“Vở kịch nát bét thật rồi.”*

*“Đáng đời ban hậu cần, ai bảo dám đụng vào Erika.”*

*“Hội trưởng Hanazono dù có giỏi đến đâu cũng không thể tự mình diễn cả hai vai được.”*

*“Nếu ban kịch bị cắt ngân sách, học bổng của những đứa nghèo như con bé Mei chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng đầu tiên.”*


Mei khẽ cắn môi, thái dương giật nảy những cơn đau buốt âm ỉ. Cô thu nhỏ bờ vai dưới chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình, cố gắng vận dụng kỹ năng Tàng hình trong đám đông và quy tắc Tàng hình học đường để biến mình thành một thực thể vô hình hoàn toàn đằng sau bức màn nhung đỏ thẫm. Cô không muốn nổi bật, không muốn bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực của giới thượng lưu Shinka. Cô chỉ muốn yên ổn làm một học sinh Hạng D: Học sinh vô hình để bảo vệ bí mật thính giác của mình.


Nhưng định mệnh dường như luôn thích trêu đùa những kẻ muốn trốn chạy.


“Cô Thư! Em có một đề xuất!”


Một giọng nói hoạt bát, trong trẻo đột ngột vang lên cắt ngang tiếng xì xào của đám đông. Trần Khánh Vy—biệt danh Yuna, chuyên gia trang điểm thiên tài của ban kịch và cũng là cô bạn thân nhất của Mei—bước ra từ phòng hóa trang. Đối với thính giác nhạy cảm của Mei, tâm trí của Yuna giống như một khoảng lặng bình yên duy nhất giữa sa mạc ồn ào. Suy nghĩ của cô bé luôn thuần khiết, đơn giản và tràn đầy màu sắc ấm áp, không hề có một chút tạp niệm ác ý nào.


Cô Thư ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn cố gượng cười: “Yuna đó hả? Em có ý kiến gì sao?”


Yuna không ngần ngại, cô bé quay ngoắt người lại dưới cánh gà, dùng cả hai tay nắm chặt lấy bả vai của Mei và đẩy cô ra trước ánh đèn sân khấu trước sự ngơ ngác của tất cả mọi người:


“Tại sao chúng ta không để Mei thử vai Juliet? Cậu ấy là trợ lý hậu đài riêng của Hội trưởng, lại là người hiệu đính kịch bản. Mei thuộc lòng từng câu thoại, từng nhịp di chuyển của Juliet còn rõ hơn cả Erika nữa!”


*Xoạt!*


Hàng chục ánh mắt kinh ngạc, nghi ngờ và mỉa mai lập tức đổ dồn về phía Mei. Gương mặt mộc mạc không trang điểm của cô bỗng chốc bị phơi bày dưới ánh sáng rực rỡ của đèn pha sân khấu. Mei cảm thấy toàn thân cứng đờ, tim đập loạn nhịp liên hồi. Sự hoảng loạn tột độ dâng lên trong lòng khi cô nghe thấy luồng tiếng lòng đố kỵ từ nhóm nữ sinh quý tộc vây quanh:


*“Cái gì? Con bé học bổng lập dị đeo kính dày cộm kia mà đòi đóng Juliet sao?”*

*“Nực cười thật! Đúng là đũa mốc mà đòi mâm son!”*

*“Nó mà lên sân khấu thì vở kịch này sẽ biến thành trò hề của năm mất!”*


“Không được!” Mei từ chối quyết liệt, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự phòng thủ cực hạn. Cô vội vàng gạt tay Yuna ra, hai tay nắm chặt lấy gọng chiếc kính dự phòng thường như muốn bấu víu vào tấm khiên bảo vệ duy nhất của mình. “Em... em không diễn được đâu! Em chỉ là trợ lý hậu cần, em không có kinh nghiệm sân khấu, và em... em rất sợ đám đông!”


Yuna không chịu bỏ cuộc, cô bé cố gắng thuyết phục bằng lý lẽ vinh quang sân khấu, giọng nói đầy nhiệt huyết:


“Mei à, tớ đã nghe cậu đọc thoại một mình trong phòng kịch cũ rồi! Giọng của cậu rất hay, rất truyền cảm! Đây là Suất diễn chính thức của Juliet—cơ hội để cậu chứng minh thực lực của mình trước toàn trường, để không ai dám coi thường học sinh học bổng chúng ta nữa! Xin cậu đấy, hãy giúp ban kịch vượt qua thử thách này đi!”


“Tớ đã nói là không được mà!” Mei lắc đầu liên tục, bước lùi lại phía sau cánh màn nhung tối tăm. Nỗi sợ hãi về một cơn bão tiếng ồn tâm trí bùng nổ khi cô đứng dưới ánh đèn pha quá rực rỡ khiến cô run rẩy. Cô biết rõ, nếu cô bước lên sân khấu đó, cô sẽ phải phơi bày bản thân trước hàng trăm người, và siêu năng lực thấu thính sơ cấp sẽ lập tức nghiền nát tinh thần cô thành trăm mảnh. Cô thà làm một cái bóng vô hình còn hơn phải chịu đựng sự tra tấn tinh thần kinh hoàng đó.


Giữa lúc cuộc tranh luận rơi vào bế tắc và cô Thư đang bối rối nhìn Mei, một bóng người cao lớn, đĩnh đạc chậm rãi bước xuống từ bục gỗ sân khấu chính.


Hanazono Haru—chàng Romeo hoàn hảo, Chủ tịch Hội học sinh Shinka—bước tới. Bả vai phải của anh vẫn đang quấn băng gạc y tế bên trong lớp áo sơ mi trắng phẳng phiu sau sự cố cứu Mei khỏi vụ sập giàn giáo hôm trước, khiến tư thế đi đứng của anh có phần hơi cứng ngắc nhẹ, nhưng phong thái lạnh lùng, uy nghiêm của một vị hoàng tử băng giá vẫn đủ sức đè bẹp mọi tiếng xì xào xung quanh hành lang.


Haru đứng sừng sững trước mặt Mei, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy một mét. Ánh mắt thâm trầm, sâu thẳm của anh nhìn xoáy vào đôi mắt đen lánh đang run rẩy sau gọng kính thường của cô. Gương mặt anh vô cảm, lạnh lùng như một tảng băng trôi, giọng nói cất lên đầy điềm tĩnh và tôn trọng:


“Trợ lý Trịnh. Nếu em thực sự không muốn, không ai trong câu lạc bộ này có quyền ép buộc em bước lên sân khấu.”


Lời nói ngoài mặt của anh vô cùng chuyên nghiệp và xa cách, đúng chuẩn mực của một vị Hội trưởng lạnh lùng bảo vệ quyền lợi học sinh. Thế nhưng, ngay trong tích tắc tiếp xúc cự ly gần ấy, khi Mei không đeo chiếc kính ngụy trang đặc chế cách âm, siêu năng lực Thấu thính định hướng của cô lập tức bị kích hoạt bởi tần số quen thuộc.


*Oong...*


Một cơn bão âm thanh trong trẻo, mạnh mẽ và ngập tràn sự u mê cuồng nhiệt bùng nổ ngay trong đại não của Mei, dội thẳng vào tai cô như một bản nhạc piano cổ điển đầy da diết và cô đơn:


*“Mei... Mei đang đứng ngay trước mặt mình kìa! Nhìn em ấy run rẩy vì sợ hãi mà tim mình đau như cắt... Mình muốn ôm em ấy vào lòng, muốn che chở cho em ấy khỏi những ánh mắt dơ bẩn của lũ người xung quanh quá! Nhưng không được, Haru ơi, mày phải kìm lại, không được làm em ấy hoảng sợ... Chỉ có Mei mới là Juliet duy nhất của lòng anh. Sân khấu này nếu không có em đứng cạnh, đối với anh chỉ là một cái lồng kính vô nghĩa, một trò hề giả tạo để gia tộc Hanazono thỏa mãn thể diện... Xin em, Mei... Hãy đứng cạnh anh trên sân khấu này, hãy cứu rỗi tâm hồn cô độc của anh dưới ánh hào quang lạnh lẽo kia...”*


Mei hoàn toàn đứng hình. Đôi mắt cô trợn tròn đằng sau gọng kính thường, hơi thở khựng lại trong lồng ngực. Tiếng lòng của Haru... không phải là sự gào thét u mê ngốc nghếch như mọi khi, mà nó chứa đựng một sự cô đơn sâu sắc, một lời van nài đầy lãng mạn và chân thành đến mức có thể bóp nghẹt trái tim của bất kỳ ai lắng nghe.


Cô nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của Haru. Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng băng giá không một chút cảm xúc kia, tâm hồn anh đang gào thét tên cô với một sự tôn thờ và kiên định tuyệt đối. Anh thực sự coi cô là linh hồn của vở kịch, là Juliet duy nhất xứng đáng đứng cạnh anh dưới ánh hào quang sân khấu Shinka.


Trái tim Mei khẽ run rẩy một nhịp dữ dội. Một luồng hơi ấm ngọt ngào lấn át hoàn toàn cơn đau đầu thấu thính đang hành hạ cô. Lòng trắc ẩn và sự rung động thầm lặng trước tiếng lòng chân thành của Haru đã bắt đầu làm lung lay bức tường phòng thủ kiên cố mà cô dày công xây dựng suốt hai năm qua.


*“Anh ấy... thực sự cô đơn đến thế sao? Hào quang hoàn hảo của anh ấy... thực chất chỉ là một chiếc mặt nạ mệt mỏi...”*


Mei mím chặt môi, ngón tay cô siết chặt vạt áo đồng phục. Cô biết mình đang đứng trước một quyết định mạo hiểm—từ bỏ quy tắc tàng hình học đường để bước lên sân khấu tập dượt trực tiếp. Nhưng nhìn vết thương quấn băng gạc trên vai phải của Haru—minh chứng cho sự dũng cảm bất chấp mạng sống cứu cô lần trước—Mei nhận ra cô không thể tiếp tục ích kỷ trốn chạy nữa. Cô muốn giúp anh hoàn thành vở kịch cuộc đời này.


Nhưng cô cũng không thể phơi bày diện mạo thật của mình trước sự săm soi đố kỵ của toàn trường Shinka. Cô cần một tấm khiên bảo vệ.


Mei hít một hơi thật sâu, ánh mắt cô lướt qua chiếc hộp gỗ đựng đạo cụ hóa trang cổ điển đặt cạnh bàn cô Thư. Bên trong chiếc hộp, một vật phẩm ngụy trang lấp lánh ánh kim lọt vào tầm mắt cô.


“Hội trưởng... Cô Thư...” Mei khẽ cất giọng, nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, khiến toàn bộ phòng tập kịch lập tức im lặng phăng phắc. “Em... em có thể đồng ý thử vai Juliet. Nhưng em có một điều kiện.”


Cô Thư mừng rỡ bước tới: “Điều kiện gì? Em cứ nói đi Mei!”


Mei nhìn thẳng vào mắt Haru, đôi môi thanh tú khẽ mím lại đầy kiên định:


“Em muốn đeo chiếc mặt nạ nửa mặt màu bạc kia trong suốt quá trình biểu diễn tập dượt và diễn thử. Em sẽ chỉ xuất hiện dưới danh nghĩa một diễn viên đóng thế vô danh đeo mặt nạ để bảo mật danh tính trợ lý hậu cần của mình. Em không muốn những tin đồn thị phi học đường ảnh hưởng đến cuộc sống yên bình của em.”


Haru khẽ khựng lại, đôi mắt thâm trầm của anh khẽ dao động nhẹ, ngoài mặt anh vẫn giữ vẻ lạnh lùng gật đầu đầy chuyên nghiệp:


“Được. Quyền bảo mật thông tin cá nhân của trợ lý Hội học sinh luôn được ưu tiên tối cao. Nếu em đeo mặt nạ, tôi sẽ ra lệnh cho ban truyền thông kiểm duyệt tuyệt đối mọi hình ảnh rò rỉ danh tính của em.”


Nhưng trong tâm trí anh, tiếng lòng u mê đã bùng nổ thành một bản nhạc giao hưởng rực rỡ đầy phấn khích:


*“Trời ơi!!! Mei đồng ý rồi! Em ấy đồng ý diễn cùng mình rồi! Đeo mặt nạ bạc sao? Ôi Juliet đeo mặt nạ bạc của anh... Em ấy thông minh quá, tinh tế quá! Dù đeo mặt nạ thì em ấy vẫn là người lộng lẫy nhất thế gian này! Mình sẽ bảo vệ bí mật của em ấy bằng mọi giá! Kento, Erika, lũ khốn kiếp chúng mày nhìn xem, Juliet chân chính của tao đã xuất hiện rồi!”*


Mei khẽ cụp mi mắt để che giấu gương mặt đã đỏ bừng lên như quả cà chua chín trước tiếng lòng cuồng nhiệt nghẹt thở của anh. Thật là một sự tra tấn ngọt ngào!


“Tuyệt vời quá!” Yuna reo lên đầy hào hứng. Cô bé lập tức chạy lại chiếc hộp đạo cụ, nâng niu lấy ra chiếc mặt nạ nửa mặt màu bạc tinh xảo được mạ polymer siêu nhẹ lấp lánh dưới ánh đèn sân khấu. Cô bé quay lại nhìn Mei với nụ cười rạng rỡ, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tự tin của một chuyên gia trang điểm thiên tài:


“Mei à, để tớ biến đổi diện mạo cho cậu! Tớ hứa sẽ biến 'cô gái vô hình' đeo kính gọng tròn của lớp 11A2 thành một nàng Juliet lộng lẫy và bí ẩn nhất lịch sử trường Shinka!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!