Vở Kịch Bỏ Vai Và Sự Kiêu Ngạo Đắt Giá
Ánh đèn pha công suất lớn từ trần phòng tập kịch chính dội xuống sân khấu mô phỏng, tạo nên một vệt sáng rực rỡ nhưng cũng đầy áp lực. Chiều thứ Sáu, không khí bên trong Ban Kịch nghệ Shinka ngột ngạt đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể nghe rõ. Ở hàng ghế khán giả danh dự, ba vị đại diện từ các tập đoàn tài trợ lớn của trường Shinka đang ngồi thẳng lưng, tay cầm tập hồ sơ đánh giá với vẻ mặt nghiêm nghị của những nhà tài phiệt thực thụ. Cô Nguyễn Minh Thư đứng ở lối đi giữa, hai tay đan chặt vào nhau, ánh mắt đầy lo lắng dõi theo từng chuyển động trên sân khấu.
Dưới cánh gà, Trịnh Khánh Mei khẽ đẩy gọng kính cận dự phòng lên sống mũi. Cô đang mặc chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình để cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình lại. Đôi mắt đen lánh của cô lướt qua góc tối dưới chân cầu thang dẫn lên khán đài—ở đó, Lâm Gia Bảo, tay sai đắc lực của gã Hội phó Phạm Minh Nhật, đang lảng vảng với chiếc điện thoại luôn cầm lăm lăm trên tay. Mei khẽ mím môi, cô biết mình đang bị theo dõi sát sao theo lệnh của Kento, nhưng hiện tại, cô không có thời gian để bận tâm đến kẻ bám đuôi đó. Trọng tâm của cô lúc này là buổi tổng duyệt quan trọng của ban kịch.
Trên sân khấu, vở kịch Romeo và Juliet đang tiến vào phân cảnh cao trào. Hanazono Haru đứng sừng sững dưới ánh đèn, phong thái đĩnh đạc và lạnh lùng của một chàng Romeo hoàng gia khiến toàn bộ khán phòng phải nín thở. Dù bả vai phải của anh vẫn đang quấn băng gạc y tế bên trong lớp áo sơ mi trắng phẳng phiu sau sự cố sập giàn giáo hôm trước, nhưng từng động tác xoay người, từng cử chỉ của anh vẫn hoàn hảo không một tì vết. Đứng đối diện anh là Nguyễn Thục Anh—tiểu thư kiêu ngạo Erika. Cô ta diện chiếc váy Juliet lộng lẫy bằng lụa satin đắt đỏ, mái tóc vàng óng uốn lọn bồng bềnh lấp lánh dưới ánh đèn.
Erika đang diễn phân cảnh Juliet đau đớn khi nghe tin Romeo bị trục xuất. Lời thoại của cô ta vang lên với tông giọng biểu cảm quá đà, mang đậm tính phô diễn kỹ thuật hơn là cảm xúc chân thành. Haru ngoài mặt vẫn giữ nguyên vẻ băng giá nghiêm nghị, nhưng trong tâm trí anh, tiếng lòng phũ phàng và u mê Mei lại đang gầm rú dữ dội dội thẳng vào thính giác nhạy cảm của Mei dưới cánh gà:
*“Phiền phức quá... Con mụ này thoại như đang đọc sớ vậy. Sao cô ta không học hỏi một phần mười sự dịu dàng của Mei nhà mình nhỉ? Mei của mình lúc nãy bưng nước cho mình mà hai tai đỏ hồng lên dễ thương biết bao... Ôi, bả vai mình đau quá, nhưng chỉ cần nhìn thấy bóng dáng Mei đứng sau cánh màn nhung kia là mình như được tiêm thuốc tăng lực vậy! Muốn ôm Mei quá, muốn kéo em ấy vào văn phòng khóa cửa lại chỉ để ngắm em ấy thôi!”*
Mei đứng dưới cánh gà khẽ rùng mình, gương mặt mộc mạc lập tức đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Cô vội vàng cúi đầu, tay siết chặt cuốn sổ ghi chép để che giấu sự bối rối tột độ. Thật là một sự tra tấn ngọt ngào! Chàng Hội trưởng hoàn hảo mang danh “hoàng tử băng giá” của trường Shinka, người ngoài mặt đang nhìn Erika với ánh mắt thâm trầm đầy chuyên nghiệp, thực chất bên trong lại đang gào thét những lời sến sẩm và cuồng nhiệt dành riêng cho cô học sinh học bổng nhạt nhòa như cô.
Đột nhiên, ngay khi phân cảnh đi đến đoạn Juliet phải chạy băng qua bục gỗ để lao vào vòng tay Romeo, Erika khẽ liếc mắt về phía hàng ghế nhà tài trợ. Một tia xảo quyệt và quyết tuyệt lóe lên trong đôi mắt nạm mascara cầu kỳ của cô ta.
*“Hừ, thằng Haru cậy thế Hội trưởng để ép Kento phải thỏa hiệp, phục hồi ngân sách cho ban kịch và đình chỉ Tiến Dũng sao? Chúng mày nghĩ chúng mày thắng rồi à? Để xem không có tao làm nữ chính, vở kịch này của chúng mày sẽ nát bét thế nào! Gia tộc nhà tao là nhà tài trợ lớn nhất của buổi công diễn này, tao sẽ bắt mày phải quỳ xuống cầu xin tao, và tống khứ con bé học bổng Mei kia ra khỏi mắt tao!”*
*Rắc! Cộp!*
Một tiếng động lớn vang lên. Erika cố tình bước chệch khỏi bục gỗ sân khấu mô phỏng, thực hiện một cú ngã giả vờ đầy kịch tính. Cô ta ngã nhào xuống sàn gỗ, chiếc váy Juliet lộng lẫy bung xòe ra xung quanh. Erika ôm chặt lấy cổ chân phải, gương mặt thanh tú nhăn nhó đầy đau đớn, tiếng khóc lóc thảm thiết lập tức vang dội khắp phòng tập:
“A...! Chân của tôi...! Đau quá...!”
Buổi tổng duyệt lập tức bị gián đoạn. Cô Thư hốt hoảng lao lên sân khấu: “Erika! Em có sao không? Có chuyện gì thế này?”
Từ phía dưới cánh gà, Trần Mỹ Lệ—bạn thân của Erika—đã chờ sẵn kịch bản. Cô ta lập tức khóc lóc phụ họa, chạy lên nâng Erika dậy và hét toáng lên đầy ác ý, hướng thẳng ánh mắt về phía Mei đang đứng:
“Cô Thư! Các nhà tài trợ nhìn xem! Đây là sự cẩu thả kinh khủng của ban hậu cần! Con bé học bổng Trịnh Khánh Mei kia phụ trách rà soát thiết bị và bục gỗ sân khấu đúng không? Nó cố tình để bục gỗ lỏng lẻo, trơn trượt để hại Erika của chúng tôi bị ngã! Chân của Erika bị bầm tím hết cả rồi này!”
Mỹ Lệ vừa nói vừa thô bạo kéo nhẹ gấu váy của Erika lên, để lộ cổ chân phải của cô ta. Ngay lập tức, ba vị đại diện tài trợ ngồi phía dưới xôn xao đứng bật dậy. Trên làn da trắng ngần ở cổ chân Erika, một vết bầm tím đen sẫm, to bằng bàn tay hiện lên cực kỳ rõ rệt và đáng sợ.
Erika khóc nấc lên, tựa đầu vào vai Mỹ Lệ, ánh mắt lén lướt qua Haru đầy đắc ý. Cô ta run rẩy chỉ tay về phía Mei, giọng điệu đầy sự sỉ nhục của một tiểu thư Hạng A: Quý tộc tài trợ:
“Hội trưởng Hanazono... Tôi là nữ chính của vở kịch này, là người đại diện cho thể diện của nhà tài trợ Shinka. Nhưng trợ lý riêng của cậu lại chuẩn bị sân khấu cẩu thả, không an toàn thế này hòng mưu hại tôi! Chân của tôi bị chấn thương nghiêm trọng thế này, không thể tiếp tục tập luyện được nữa! Tôi tuyên bố bỏ vai diễn Juliet này!”
Cô Thư nghe đến hai chữ “bỏ vai” thì mặt cắt không còn một giọt máu. Chỉ còn chưa đầy một tuần nữa là đến buổi diễn thử nghiệm trước toàn trường và giới chuyên môn, nếu nữ chính bỏ vai lúc này, toàn bộ công sức của ban kịch sẽ đổ sông đổ biển. Cô Thư lo lắng nhìn về phía Haru:
“Hội trưởng... việc này... chúng ta phải giải quyết thế nào đây? Erika là Juliet duy nhất đạt chuẩn lúc này...”
Erika khẽ nhếch mép, cô ta biết mình đang nắm giữ huyết mạch của vở kịch. Cô ta đưa ra yêu sách đầy kiêu ngạo, giọng nói mang theo sự đe dọa tối cao:
“Nếu muốn tôi quay lại diễn, điều kiện rất đơn giản. Thứ nhất, cậu phải lập tức sa thải con bé học bổng Trịnh Khánh Mei kia khỏi Hội học sinh và trục xuất nó khỏi ban hậu cần Ban Kịch nghệ Shinka! Thứ hai, Hội trưởng Hanazono... cậu phải đích thân cúi đầu xin lỗi tôi trước mặt các nhà tài trợ vì sự tắc trách này!”
Mỹ Lệ cũng chen vào đầy hống hách: “Đúng thế! Nếu không, gia đình Erika sẽ lập tức rút toàn bộ Quỹ Câu lạc bộ Kịch nghệ và cắt tài trợ cho buổi công diễn kỷ niệm thành lập trường!”
Ba vị đại diện tài trợ phía dưới gật đầu đồng tình, một người lên tiếng đầy uy quyền: “Hội trưởng Hanazono, chúng tôi cần một lời giải thích thỏa đáng. Sự an toàn của diễn viên chính phải được đặt lên hàng đầu. Nếu cậu không xử lý nghiêm khắc con bé học bổng kia, chúng tôi buộc phải xem xét lại việc rót vốn.”
Áp lực từ giới thượng lưu học đường và sức ép tài chính khổng lồ đè nặng lên vai Haru. Anh đứng sừng sững giữa sân khấu, gương mặt vô cảm lạnh lùng như một tảng băng trôi, không hề lộ ra một chút bối rối nào. Nhưng trong tâm trí anh, tiếng lòng phẫn nộ và lo lắng cho Mei lại đang nổ tung dữ dội:
*“Lũ khốn kiếp này... Chúng dám dùng quyền tài trợ để ép buộc tao sao? Chúng dám sỉ nhục Mei của tao trước mặt mọi người! Sa thải Mei? Trục xuất Mei? Mơ đi! Tao thà tự bỏ tiền túi tài trợ toàn bộ cho ban kịch này còn hơn để Mei chịu một chút uất ức nào! Nhưng khoan đã... bục gỗ lúc chiều chính tay mình và Mei đã kiểm tra rất kỹ, làm sao có thể lỏng lẻo được? Vết bầm tím kia nhìn có vẻ rất kỳ lạ dưới ánh đèn pha...”*
Dưới cánh gà, Mei mím chặt môi. Cô không hề sợ hãi hay khóc lóc như Erika mong đợi. Đầu óc cô đang hoạt động cực kỳ nhanh nhạy nhờ kỹ năng Đọc vị mưu đồ đã được tôi luyện qua các biến cố trước. Cô nhìn chằm chằm vào vết bầm tím trên cổ chân của Erika. Dưới ánh đèn pha công suất lớn có độ tương phản cao, vệt màu tím đen đó có một sự phản quang nhẹ—thứ không bao giờ xuất hiện ở một vết thương tụ máu tự nhiên dưới da.
*“Vết bầm đó... có gì đó không ổn. Mình cần phải xác nhận.”*
Mei khẽ lùi sâu vào bóng tối của cánh gà. Cô nhẹ nhàng dùng ngón tay thon dài đẩy chiếc kính cận dự phòng thông thường xuống sống mũi, để lộ đôi mắt đen lánh lộng lẫy không có màng lọc bảo vệ. Ngay lập tức, siêu năng lực Thấu thính định hướng của cô được kích hoạt cự ly gần. Hàng loạt luồng suy nghĩ tạp nham của đám đông trong phòng tập ùa vào đại não cô như những làn sóng điện, gây ra một cơn đau đầu âm ỉ giật nảy ở thái dương. Mei nín thở, nhắm chặt mắt, dồn toàn bộ sự tập trung tinh thần để lọc bỏ mọi tạp âm xung quanh, cô lập duy nhất tần số tâm trí của Nguyễn Thục Anh đang đứng trên sân khấu.
*“Lọc âm... tập trung... hãy cho mình nghe thấy suy nghĩ của Erika...”*
*Roẹt...*
Tần số tâm trí của Erika được kết nối hoàn hảo trong đại não Mei. Giọng nói nội tâm đầy đắc ý, kiêu ngạo và giả tạo của cô ta vang lên rõ mồn một từng câu từng chữ:
*“Ha ha ha! Nhìn vẻ mặt lo lắng của cô Thư kìa! Thật là nực cười! Vết bầm tím này tao đã dùng bộ phấn trang điểm chống nước chuyên dụng đắt tiền của Pháp vẽ lên cực kỳ tỉ mỉ từ phòng hóa trang VIP. Thêm một chút kỹ thuật tạo khối bóng tối, đố đứa nào phát hiện ra được là giả! Cú ngã vừa rồi tao cũng đã tập dượt trước rất nhiều lần ở nhà, hoàn toàn không có một chút chấn thương nào cả. Thằng Haru, mày có giỏi thì dùng quyền lực Hội trưởng đi! Trước sức ép của nhà tài trợ lớn, mày bắt buộc phải quỳ xuống cầu xin tao và tống khứ con bé Mei kia đi thôi!”*
Đôi mắt Mei bừng sáng đằng sau gọng kính. Khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười điềm tĩnh đầy tự tin. Cô đã nắm giữ được chân tướng của sự việc nhờ siêu năng lực thấu thính.
*“Trang điểm giả tạo... phấn chống nước của Pháp... Erika, cô tự phụ quá rồi.”*
Mei nhanh chóng đeo kính lại để ngăn chặn cơn đau đầu thấu thính đang lan rộng. Cô di chuyển nhẹ nhàng không tiếng động dưới cánh gà, lợi dụng quy tắc Tàng hình học đường để lách qua ban hậu cần, tiến lại gần vị trí Haru đang đứng sát rìa sân khấu. Cô khẽ giật nhẹ vạt áo sơ mi của anh từ phía sau cánh màn nhung.
Haru khẽ khựng lại. Cảm nhận được cái chạm tay nhỏ nhắn quen thuộc của Mei, trái tim anh lập tức đập loạn nhịp kinh khủng, tiếng lòng u mê của anh gào thét đầy lo lắng:
*“Mei...! Em ấy chạm vào mình! Em ấy đang đứng sát sau lưng mình kìa! Ôi mùi hương thảo mộc từ tóc em ấy thơm quá... Em ấy đang sợ hãi sao? Đừng sợ, Mei ơi, anh sẽ bảo vệ em, anh sẽ đè bẹp lũ nhà giàu hống hách này để giữ em lại bên mình!”*
Nhưng bên ngoài, Haru vẫn giữ một gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị. Anh khẽ nghiêng người về phía sau cánh màn nhung, giả vờ như đang nghe báo cáo công việc từ trợ lý.
Mei ghé sát tai anh, hơi thở ấm áp khẽ chạm vào vành tai hơi đỏ lên của Haru. Cô thì thầm bằng một giọng nói nhỏ nhẹ nhưng cực kỳ kiên định và sắc sảo:
“Hội trưởng... Vết bầm tím trên chân của Erika là giả. Cô ta đã dùng phấn trang điểm chuyên dụng chống nước của Pháp để vẽ lên từ phòng hóa trang VIP nhằm dàn dựng tai nạn giả để ép buộc anh. Cú ngã vừa rồi hoàn toàn không gây ra chấn thương nào cả.”
Haru khẽ chấn động tinh thần. Ánh mắt anh khẽ liếc qua Mei, trong lòng anh bùng nổ một sự kinh ngạc và ngưỡng mộ tột độ:
*“Cái gì? Trang điểm giả? Em ấy... làm sao em ấy có thể phát hiện ra điều đó từ khoảng cách xa như vậy chứ? Mei của mình thông minh quá, nhạy bén quá! Đúng là Juliet hoàn mỹ của lòng anh! Em ấy không hề sợ hãi mà còn tìm ra điểm yếu của đối thủ để giúp mình phản đòn... Ôi, mình yêu em ấy chết mất!”*
Nhận được thông tin tình báo chí mạng từ Mei, Haru hoàn toàn làm chủ thế trận. Anh chậm rãi quay người lại, bước từng bước điềm tĩnh tiến về phía Erika và Mỹ Lệ đang đứng giữa sân khấu. Ánh mắt thâm trầm của vị Hội trưởng tối cao quét qua cổ chân của Erika, rồi dừng lại trên gương mặt đang giả vờ khóc lóc của cô ta.
“Chấn thương nghiêm trọng không thể tiếp tục biểu diễn?” Haru cất giọng trầm ấm, nhưng lạnh lẽo như băng dội thẳng vào màng nhĩ của tất cả mọi người. “Và cậu muốn tôi sa thải Trịnh Khánh Mei, đồng thời cúi đầu xin lỗi cậu trước mặt các nhà tài trợ?”
Erika tưởng Haru đã bắt đầu lung lay trước sức ép tài chính, cô ta lập tức ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh: “Đúng thế! Nếu cậu không thực hiện đầy đủ hai điều kiện này, gia đình tôi sẽ lập tức rút toàn bộ tài trợ, và Ban Kịch nghệ Shinka sẽ phải tự gánh chịu hậu quả sụp đổ vở kịch!”
Haru thản nhiên nở một nụ cười lạnh lùng đầy mỉa mai. Anh quay sang phía ba vị đại diện tài trợ ngồi phía dưới, dứt khoát lên tiếng:
“Các vị đại diện, trường Shinka luôn tôn trọng sự công bằng và tính chân thực của nghệ thuật. Nếu diễn viên chính thực sự bị chấn thương do lỗi của ban hậu cần, tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm hoàn toàn. Nhưng nếu sự việc chỉ là một màn kịch dàn dựng giả tạo hãm hại người khác hòng ép buộc Hội học sinh, tôi tin rằng các vị cũng không muốn danh tiếng của tập đoàn mình bị bôi nhọ bởi một vụ bê bối lừa dối truyền thông đúng không?”
Mỹ Lệ giật mình, tiếng lòng cô ta hoảng hốt: *“Cái gì? Thằng Haru phát hiện ra điều gì rồi sao? Không thể nào, vết trang điểm đó cực kỳ hoàn hảo cơ mà!”*
Erika tái mặt, nhưng vẫn cố giữ vẻ cứng rắn: “Hanazono Haru! Cậu định vu khống tôi sao? Vết bầm tím rành rành trên chân tôi thế này, cậu còn muốn chối cãi?”
Haru không trả lời. Anh chậm rãi rút chiếc khăn tay bằng lụa trắng phẳng phiu từ túi áo ngực ra, đưa tay lên tháo chiếc bình xịt nước khoáng dưỡng da chuyên dụng luôn đặt ở bàn trang điểm cạnh sân khấu. Anh xịt đẫm nước khoáng lên chiếc khăn tay, phong thái vô cùng thong thả và lịch lãm.
“Nguyễn Thục Anh,” Haru bước tới sát bên cô ta, ánh mắt sắc lẹm như muốn đóng băng đối phương. “Cậu nói vết thương này là thật? Vậy cậu có dám để tôi dùng chiếc khăn tay này lau nhẹ qua cổ chân của cậu trước sự chứng kiến của các nhà tài trợ không? Phấn trang điểm chống nước của Pháp dù đắt tiền đến đâu, nhưng trước chất dung môi tẩy trang nhẹ trong nước dưỡng da này... cũng không thể giữ được lớp ngụy trang đâu.”
Nghe đến cụm từ “phấn trang điểm chống nước của Pháp”, toàn thân Erika khẽ run lên bần bật như bị dội một gáo nước đá giữa mùa đông. Đôi mắt cô ta trợn trừng nhìn chằm chằm vào chiếc khăn tay trong tay Haru, gương mặt kiêu ngạo lập tức biến dạng vì hoảng sợ tột độ.
*“Làm... làm sao nó biết được? Làm sao thằng Haru biết rõ loại phấn trang điểm tao dùng là phấn chống nước của Pháp? Không thể nào! Có kẻ đã phản bội tao sao? Hay là con bé Mei... Chết tiệt! Nếu để nó lau đi, vết bầm biến mất trước mặt các nhà tài trợ, danh tiếng tiểu thư quý tộc của tao sẽ sụp đổ hoàn toàn!”* – Tiếng lòng điên cuồng, hoảng loạn của Erika gào thét dữ dội trong đầu cô ta.
Thấy Erika đứng hình không dám trả lời, ba vị đại diện tài trợ phía dưới nhíu mày nghi ngờ. Một người lên tiếng nghiêm khắc: “Erika, nếu vết thương là thật, em cứ để Hội trưởng kiểm tra chứng thực. Chúng tôi cần sự minh bạch.”
Mỹ Lệ hoảng hốt định chen vào giải vây: “Hội trưởng Hanazono, cậu không được thô bạo chạm vào diễn viên chính...”
“Tránh ra,” Haru lạnh lùng gạt phắt Mỹ Lệ sang một bên bằng một cái liếc mắt đầy uy áp của Hạng S: Bá chủ Hội học sinh. Anh chậm rãi cúi người xuống, đưa chiếc khăn tay đẫm nước khoáng tiến sát cổ chân của Erika.
“Đừng chạm vào tôi!” Erika hoảng loạn hét lên, cô ta vội vàng rụt chân lại, lùi thẳng về phía sau với sự nhanh nhẹn và khỏe mạnh hoàn hảo, hoàn toàn không có một chút biểu hiện đau đớn hay trật khớp chân nào như màn kịch khóc lóc lúc nãy.
Hành động rụt chân nhanh nhẹn của cô ta diễn ra trước sự chứng kiến trực tiếp của ba vị đại diện tài trợ và cô Thư. Toàn bộ phòng tập kịch chính rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Haru đứng thẳng người dậy, thong thả cất chiếc khăn tay vào túi áo. Khóe môi anh cong lên một nụ cười lạnh lùng đầy khinh bỉ:
“Xem ra... chấn thương nghiêm trọng của cậu đã được chữa lành một cách thần kỳ chỉ trong vòng vài giây rồi, Nguyễn Thục Anh.”
Ba vị đại diện tài trợ đứng bật dậy, gương mặt tối sầm lại vì nhận ra mình bị một học sinh dắt mũi làm trò hề. Vị đại diện lớn tuổi nhất tức giận lên tiếng:
“Thật là nực cười! Gia đình Nguyễn Thục Anh tài trợ cho trường để con gái họ mang trò lừa dối rẻ tiền này lên sân khấu kịch nghệ Shinka sao? Chúng tôi đề nghị ban giám hiệu xem xét lại tư cách diễn viên chính của học sinh này!”
Erika bàng hoàng nhìn các nhà tài trợ quay lưng bỏ đi, cô ta biết mình đã hoàn toàn đại bại và tự tay hủy hoại danh tiếng của bản thân. Sự kiêu ngạo dùng quyền thế ép người của cô ta đã phải trả một cái giá quá đắt.
Cô Thư đứng bên cạnh, dù nhẹ nhõm vì ban hậu cần của Mei được minh oan, nhưng nỗi lo lắng tột cùng lập tức ập đến. Cô nhìn sân khấu trống rỗng, giọng nói run rẩy đầy hoang mang:
“Hội trưởng... Erika đã tự tay hủy hoại vai diễn của mình rồi. Nhưng chỉ còn chưa đầy một tuần nữa là đến buổi diễn thử nghiệm... Không một nữ sinh nào trong trường dám thế vai Juliet lúc này vì sợ đụng chạm đến thế lực gia đình Erika chèn ép... Chúng ta biết tìm đâu ra một Juliet thế thân bây giờ?”
Bầu không khí lo lắng bao trùm lấy Ban Kịch nghệ Shinka, mở ra một thế bế tắc cực hạn cho vở kịch Romeo và Juliet.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!