Đòn Phản Công Thầm Lặng Và Ánh Mắt Nghi Ngờ
Ánh hoàng hôn màu đỏ cam nhạt nhòa của ngày thứ Năm hắt qua khung cửa kính sát đất của văn phòng Hội học sinh Shinka, kéo dài những bóng râm đổ dài trên nền sàn gỗ sồi bóng loáng. Không gian rộng lớn, vốn dĩ luôn mang một vẻ sang trọng và tĩnh mịch tuyệt đối, lúc này lại bao trùm bởi một bầu không khí ngột ngạt đến mức đông cứng. Tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ quả lắc cổ điển đặt ở góc phòng vang lên, nghe như tiếng gõ nhịp của một bản án tử hình đang lơ lửng trên đầu những kẻ có tội.
Hanazono Haru ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp phía sau bàn làm việc lớn mạ vàng. Bờ vai phải của anh hơi căng cứng dưới lớp áo đồng phục mùa đông phẳng phiu, nơi vết thương rách vai do cứu Mei lúc chiều vẫn còn âm ỉ nhức nhối. Gương mặt anh, dưới ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà, trông sắc sảo và lạnh lùng như một bức tượng tạc từ băng tuyết, không bộc lộ bất kỳ một tia cảm xúc nào. Đôi mắt đen thâm trầm của vị Hội trưởng tối cao khẽ quét qua hai nhân vật đang đứng đối diện phía bên kia bàn.
Phạm Minh Nhật – Hội phó Hội học sinh, người vẫn thường được biết đến với biệt danh Kento – đứng thẳng tắp với bộ vest chỉnh tề. Nụ cười giả tạo thường trực trên môi hắn lúc này dường như hơi cứng lại, đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng vuông sắc sảo khẽ dao động khi nhìn thấy vẻ im lặng đáng sợ của Haru. Đứng khép nép phía sau hắn là Nguyễn Tiến Dũng, thành viên cốt cán của Câu lạc bộ Thể hình. Thân hình vạm vỡ như một lực sĩ của Tiến Dũng lúc này lại khẽ run rẩy, những giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán và hai bên thái dương, gương mặt bặm trợn thường ngày giờ đây tái nhợt không còn một giọt máu.
"Hội trưởng Hanazono," Kento khẽ hắng giọng, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình mang vẻ lịch lãm và vô can như thường lệ. "Cậu gọi riêng tôi và Tiến Dũng vào văn phòng đóng kín cửa thế này, lại còn khóa chốt bảo mật... Liệu có chuyện gì nghiêm trọng liên quan đến hoạt động ngoại khóa sao? Nghe nói bả vai của cậu bị thương do sự cố sập giàn giáo ở nhà thể chất... Thật đáng tiếc. Tôi đang định cùng ban kỷ luật lập biên bản phạt ban hậu cần cẩu thả của con bé học bổng Trịnh Khánh Mei kia đây."
Haru không trả lời ngay. Anh chậm rãi đặt hai tay lên mặt bàn, những ngón tay thon dài đan vào nhau một cách điềm tĩnh. Ánh mắt anh sắc lẹm như dao cạo găm chặt vào gương mặt của Kento, khiến nụ cười giả tạo của gã Hội phó hoàn toàn nứt vỡ.
Trong tâm trí của Haru lúc này, cơn phẫn nộ đang gầm rú như một cơn bão tuyết cuồng điên, găm chặt vào thính giác của chính anh dù Mei không có mặt ở đây để nghe thấy:
*“Lũ khốn... Chúng dám đứng đây diễn kịch trước mặt mình sao? Phạm Minh Nhật, mày nghĩ mày đã xóa sạch dữ liệu camera an ninh lúc năm giờ chiều là có thể hoàn toàn phủi sạch tội lỗi? Mày dám dùng tính mạng của Mei để làm quân bài hạ bệ tao... Nếu tao không lao ra kịp, Mei của tao đã bị đống sắt đó đè bẹp rồi! Tao sẽ khiến mày phải trả một cái giá kinh khủng nhất bằng chính bàn tay này!”*
Nhưng bên ngoài, Haru vẫn giữ một sự im lặng đáng sợ. Anh khẽ nghiêng đầu, giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lẽo như băng dội thẳng vào màng nhĩ của hai kẻ đối diện:
"Trừ điểm rèn luyện cá nhân của Trịnh Khánh Mei? Lập biên bản kỷ luật ban hậu cần? Phạm Minh Nhật, cậu tự tin vào khả năng quản lý hành chính của mình từ khi nào thế?"
Kento khẽ nhíu mày, sự đố kỵ và kiêu ngạo của một học sinh quý tộc khiến hắn không chịu lùi bước. Hắn đẩy gọng kính, giọng điệu mang theo sự thách thức ngầm:
"Hội trưởng, tôi chỉ hành sự theo đúng quy chế nghiêm ngặt của trường Shinka. Sự cố sập giàn giáo sắt suýt gây thương tích cho học sinh là một lỗi cực kỳ nghiêm trọng của ban hậu cần. Hơn nữa, camera giám sát tại nhà thể chất vào khung giờ đó đã bị lỗi hệ thống và tự động ghi đè dữ liệu, không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh có tác động ngoại cảnh. Theo luật lệ học đường, ban hậu cần phải chịu trách nhiệm hoàn toàn. Cậu định dùng quyền bảo lãnh của Hội trưởng để bao che cho con bé học bổng lập dị đó sao?"
Tiến Dũng đứng sau khẽ nuốt nước bọt, tiếng lòng dằn vặt và sợ hãi của hắn dường như đang gào thét điên cuồng trong lồng ngực, dù không ai có thể nghe thấy ngoại trừ siêu năng lực thấu thính của Mei đã ghi lại trước đó. Hắn lo sợ tiền đồ thể thao của mình sẽ bị hủy hoại hoàn toàn nếu vụ việc này bị đưa ra ánh sáng.
Haru thản nhiên nở một nụ cười lạnh lùng đầy mỉa mai. Anh chậm rãi mở ngăn kéo bàn làm việc, rút ra chiếc thẻ nhớ siêu nhỏ mạ vàng mà Mei đã giao cho anh tại lối thoát hiểm khẩn cấp. Anh cắm chiếc thẻ nhớ vào đầu đọc, kết nối trực tiếp với chiếc laptop đặt trên bàn.
"Bằng chứng hành chính?" Haru thong thả gõ nhẹ ngón tay lên bàn phím. "Cậu nghĩ tôi gọi các người đến đây chỉ để nghe những lời ngụy biện rẻ tiền này sao?"
*Cạch.*
Một âm thanh rè rè của tạp âm kỹ thuật vang lên từ loa ngoài của laptop, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt của văn phòng. Ngay sau đó, giọng nói thô lỗ, hung hãn của Nguyễn Tiến Dũng vang lên rõ mồn một từng câu từng chữ:
*“Hội phó Nhật, giàn giáo đã được nới lỏng ốc vít đúng như anh dặn. Nhưng ngộ nhỡ thằng Haru phát hiện ra thì sao?”*
Tiến Dũng giật bắn mình như bị điện giật, hai chân hắn bủn rủn suýt chút nữa ngã quỵ xuống sàn gỗ. Đôi mắt hắn trợn trừng nhìn chằm chằm vào chiếc laptop, hơi thở dồn dập đầy hoảng loạn.
File ghi âm tiếp tục phát ra giọng nói lạnh lùng, đầy mưu mô của Kento:
*“Lo cái gì? Camera an ninh lúc năm giờ chiều tao đã cho người can thiệp ghi đè dữ liệu rồi. Cứ đổ hết tội lên đầu đám hậu cần cẩu thả của con bé Mei kia là xong. Thằng Haru bận rộn thế, làm sao kiểm tra kỹ được. Chỉ cần vụ tai nạn này xảy ra, uy tín của thằng Haru trước ban giám hiệu sẽ sụp đổ hoàn toàn.”*
*Cạch.*
Haru dứt khoát nhấn nút tạm dừng. Anh gập chiếc laptop lại, khoanh tay trước ngực, ánh mắt thâm trầm như muốn xuyên thấu tâm can của đối phương.
Toàn bộ văn phòng Hội học sinh rơi vào một sự im lặng chết chóc. Gương mặt của Kento hoàn toàn biến dạng, nụ cười giả tạo biến mất không tì vết, thay vào đó là một sự kinh hoàng tột độ hằn rõ trên từng thớ cơ. Hắn không thể tin được cuộc đối thoại tuyệt mật của mình dưới gầm cầu thang nhà thể chất lại bị ghi lại một cách hoàn hảo đến thế. Ai? Kẻ nào đã lén lút trốn ở đó để ghi âm?
"Một... một file ghi âm cắt ghép giả mạo!" Kento cố gắng hét lên để che giấu sự hoảng loạn đang cào xé tâm trí, nhưng giọng nói của hắn đã run rẩy không thể kiểm soát. "Cậu định dùng thứ công nghệ rẻ tiền này để vu oan cho Hội phó sao? Không có giá trị pháp lý học đường nào công nhận thứ này cả!"
"Giả mạo?" Haru thong thả đứng dậy. Chiều cao vượt trội cùng phong thái đĩnh đạc của anh tạo ra một áp lực thể chất kinh khủng đè nặng lên Kento. Anh chậm rãi bước vòng qua bàn làm việc, đứng đối diện với gã Hội phó đố kỵ. "Tôi không cần mang thứ này ra tòa án học đường. Tôi chỉ cần gửi nó thẳng vào hòm thư cá nhân của Thầy Hiệu phó Trần Quốc Toản. Cậu nghĩ một người coi trọng danh tiếng và sự an toàn của trường Shinka hơn bất cứ thứ gì như Thầy Toản sẽ làm gì khi biết Hội phó cố tình phá hoại thiết bị sân khấu, gây tai nạn suýt chết người để đấu đá chính trị?"
Haru dừng lại một chút, ghé sát tai Kento, giọng nói trầm thấp đầy đe dọa:
"Và cậu nghĩ... gia tộc Hanazono của tôi sẽ để yên cho kẻ dám mưu hại người thừa kế duy nhất của họ ngay trong khuôn viên trường học sao?"
Nghe đến hai chữ "gia tộc Hanazono", toàn thân Kento khẽ run lên bần bật. Hắn hiểu rõ quyền lực tài chính tối cao của gia tộc Haru có thể dễ dàng nghiền nát gia đình quý tộc cấp trung của hắn chỉ trong một đêm. Tiền đồ chính trị học đường, danh dự gia đình, tương lai bước vào giới thượng lưu của hắn... tất cả đang bị treo trên sợi tóc chỉ vì một chiếc thẻ nhớ nhỏ bé.
"Hội... Hội trưởng..." Tiến Dũng không chịu nổi áp lực tâm lý kinh hoàng, hắn quỳ sụp xuống sàn gỗ, khóc lóc thảm thiết. "Tôi xin lỗi! Là tôi ngu ngốc nhận tiền của Hội phó Nhật để làm việc này! Xin cậu đừng báo cáo lên Hiệu phó, đừng trừ sạch điểm rèn luyện cá nhân của tôi! Tôi sẽ bị đuổi học mất!"
"Câm miệng!" Kento nghiến răng ken két, ánh mắt đầy căm hận nhìn Tiến Dũng phản bội, nhưng trong lòng hắn biết mình đã hoàn toàn đại bại. Hắn nắm chặt nắm đấm đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu, cúi đầu chấp nhận thất bại nhục nhã:
"Cậu... muốn gì ở tôi, Hanazono Haru?"
Haru lạnh lùng nhìn gã Hội phó đang quỳ rạp dưới chân mình. Anh không muốn làm lớn chuyện này lên ban giám hiệu, không phải vì muốn tha cho Kento, mà là vì anh hiểu rõ: nếu vụ việc bị đưa ra ánh sáng, Kento và vây cánh quý tộc sẽ điên cuồng truy tìm kẻ đã ghi âm dưới gầm cầu thang. Danh tính của Mei – cô gái học bổng nghèo khó – sẽ bị phơi bày, và cô sẽ phải đối mặt với sự trả thù tàn bạo từ giới nhà giàu. Anh phải dùng sự bảo lãnh của Hội trưởng để giữ an toàn tuyệt đối cho cô trong bóng tối.
"Tôi đưa ra ba điều kiện," Haru dứt khoát đưa ra tối hậu thư, giọng nói không có một chút thương lượng. "Thứ nhất, Nguyễn Tiến Dũng nhận quyết định đình chỉ học tập tự nguyện một tháng vì vi phạm kỷ luật rèn luyện thể chất, tự nhận lỗi chuẩn bị sân khấu cẩu thả mà không được lôi kéo bất kỳ ai khác vào cuộc. Thứ hai, phục hồi toàn bộ ngân sách hoạt động bị cắt giảm vô lý cho Ban Kịch nghệ Shinka trước chín giờ sáng mai. Thứ ba..."
Haru ghé sát mắt Kento, ánh mắt rực lửa sát khí:
"Từ nay về sau, không một ai trong các người được phép đụng đến ban hậu cần, đặc biệt là trợ lý riêng của tôi. Nếu tôi thấy Trịnh Khánh Mei bị mất dù chỉ một sợi tóc, file ghi âm này sẽ lập tức được gửi đến đồn cảnh sát quận Tokyo với tội danh cố ý giết người."
Kento cắn chặt môi đến mức bật máu, tiếng lòng đố kỵ và nhục nhã của hắn đang gào thét điên cuồng đằng sau cặp kính gọng vuông, nhưng hắn buộc phải gật đầu thỏa hiệp:
"Được... Tôi đồng ý. Tôi sẽ phục hồi ngân sách cho Ban Kịch và xử lý Tiến Dũng tự nguyện đình chỉ học tập. Nhưng cậu phải hứa giữ kín file ghi âm này."
"Tôi luôn giữ lời hứa của mình," Haru lạnh lùng quay lưng lại, bước về phía bàn làm việc. "Giờ thì biến khỏi mắt tôi."
Tiến Dũng lật đật đứng dậy, cúi đầu ríu rít cảm ơn rồi nhanh chóng chạy thoát khỏi văn phòng như sợ Haru đổi ý. Kento lầm lũi bước đi phía sau, cánh cửa gỗ sồi đóng sầm lại, để lại một khoảng lặng yên bình tạm thời trong văn phòng Hội học sinh.
Haru ngồi xuống ghế, thở phào một hơi dài. Anh đưa tay lên xoa nhẹ bả vai phải đang nhức nhối dưới lớp áo đồng phục, nhưng khóe môi anh lại khẽ cong lên một nụ cười ấm áp khi nghĩ đến gương mặt bối rối, đỏ mặt của Mei lúc chiều tại lối thoát hiểm.
*“Mei... anh đã dọn dẹp sạch sẽ những kẻ muốn hại em rồi. Từ nay về sau, em cứ việc yên tâm ở bên cạnh anh, làm nàng Juliet thầm lặng của riêng anh thôi...”*
Trong khi đó, tại hành lang khu giảng đường mới dẫn đến phòng tập kịch chính, Nguyễn Thục Anh (Erika) đang đứng khoanh tay đợi sẵn. Mái tóc uốn lọn vàng óng lộng lẫy cùng bộ váy đồng phục quý tộc của cô ta khẽ lay động theo từng bước chân sốt ruột. Cô ta đã đứng đây suốt nửa tiếng đồng hồ để chờ đợi kết quả cuộc đối chất từ phía Kento.
Khi thấy Kento bước ra khỏi văn phòng Hội trưởng với gương mặt xám xịt, đôi mắt u tối đầy nhục nhã, Erika lập tức bước tới chặn đường, giọng nói kiêu kỳ đầy nghi ngờ:
"Hội phó Nhật! Sự việc thế nào rồi? Thằng Haru đã đồng ý trừ điểm rèn luyện và sa thải con bé học bổng Mei kia chưa? Tại sao Tiến Dũng lại đi cùng ban bảo vệ với vẻ mặt hoảng hốt như vậy?"
Kento dừng bước, nhìn Erika bằng ánh mắt đầy mệt mỏi và bực bội. Hắn không thể tiết lộ việc mình bị bắt thóp bằng file ghi âm tội lỗi, lại càng không muốn Erika biết mình đã thỏa hiệp nhục nhã để bảo vệ bản thân. Hắn lạnh lùng gạt tay cô ta ra, giọng nói trầm đục đầy bất lực:
"Sự việc giàn giáo phải dừng lại ở đây, Erika. Tiến Dũng sẽ tự nhận lỗi chuẩn bị sân khấu cẩu thả và chịu hình phạt đình chỉ học tập tự nguyện một tháng. Ngân sách của Ban Kịch nghệ cũng sẽ được phục hồi trước sáng mai. Cô tốt nhất nên tập trung vào vai diễn Juliet của mình đi, đừng bày trò bắt nạt con bé trợ lý đó nữa."
Nói rồi, Kento lầm lũi bước đi thẳng xuống cầu thang, bỏ lại Erika đứng chết lặng giữa hành lang vắng người.
Đôi mắt to tròn nạm mascara cầu kỳ của Erika trợn ngược lên vì tức giận và ngỡ ngàng. Cô ta không thể tin được gã Hội phó mưu mô, kẻ luôn tìm mọi cách hạ bệ Haru, lại quyết định rút lui một cách dễ dàng và đột ngột đến thế. Chắc chắn có biến cố ngầm đã xảy ra trong căn phòng đóng kín cửa kia!
*“Tại sao Kento lại sợ hãi đến thế? Chắc chắn thằng Haru đã nắm giữ một bằng chứng chí mạng nào đó để ép hắn phải thỏa hiệp... Nhưng làm sao Haru biết được âm mưu giàn giáo khi dữ liệu camera đã bị xóa sạch lúc năm giờ chiều? Chắc chắn... chắc chắn phải có kẻ đứng sau cung cấp thông tin và bằng chứng cho Haru!”* – Ý nghĩ nghi ngờ điên cuồng lóe lên trong đầu Erika.
Cô ta siết chặt chiếc gương cầm tay nạm pha lê Swarovsky đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Ánh mắt cô ta hướng về phía góc hành lang tối dẫn đến văn phòng Hội học sinh, nơi bóng dáng mộc mạc, nhạt nhòa của Trịnh Khánh Mei hiện lên trong ký ức đầy ác ý của cô ta.
*“Trịnh Khánh Mei... Con bé học bổng lầm lì đeo kính dày cộm đó... Tại sao từ khi nó xuất hiện làm trợ lý, mọi kế hoạch của mình và Kento đều bị đổ bể? Có phải chính nó là kẻ đã lén lút rình mò dâng bằng chứng cho Haru? Mình sẽ không để yên chuyện này đâu!”*
Cùng lúc đó, dưới chân cầu thang nhà thể chất tối tăm, Kento đứng nép mình trong bóng tối, rút chiếc điện thoại thông minh ra bấm một dãy số mật. Gương mặt hắn ẩn sau cặp kính gọng vuông vỡ vụn sự tự tin, giờ đây chỉ còn lại một sự tàn nhẫn, đố kỵ điên cuồng.
Cuộc gọi được kết nối. Giọng nói lạnh lùng, đầy sát khí của Kento vang lên, dội thẳng vào không gian ẩm mốc của góc hành lang:
"Gia Bảo, nghe đây. Có kẻ đứng sau lén lút ghi âm cuộc đối thoại của tao dưới gầm cầu thang để cung cấp cho thằng Haru. Hãy theo dõi sát sao tất cả những ai thường xuyên ra vào văn phòng Hội trưởng, đặc biệt là con bé học bổng Trịnh Khánh Mei. Tao muốn mày chụp lại mọi hành tung, mọi cái chạm tay, mọi cuộc gặp gỡ bí mật của chúng nó. Tao phải tìm ra điểm yếu chí mạng của thằng Haru để bắt chúng nó phải trả giá gấp trăm lần!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!