Nhạc nềnShizima4

Lối Thoát Bằng Chứng Và Sự Thỏa Hiệp Ngọt Ngào

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa sắt thoát hiểm nặng nề khép lại phía sau, ngăn cách hoàn toàn lối đi hẹp với sự ồn ào của sảnh chính nhà thể chất trường Shinka. Không khí nơi góc hành lang tối tăm bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến mức có thể nghe rõ cả tiếng gió rít qua khe cửa sổ thông gió phía trên cao.


Mei đứng chết lặng, tấm lưng nhỏ nhắn dán chặt vào bức tường gỗ lạnh ngắt. Ngay trước mắt cô, chỉ cách một khoảng chưa đầy mười centimet, là Hanazono Haru. Cú va chạm mạnh mẽ từ bàn tay thon dài của anh khi đập lên bức tường gỗ vẫn còn để lại một tiếng vang âm ỉ trong không gian chật hẹp. Đó là một cú "Kabedon dồn tường dứt khoát" đầy uy lực, khóa chặt hoàn toàn mọi lối thoát của cô.


Sự tiếp xúc cự ly gần này khiến Mei gần như nghẹt thở. Mùi hương thảo mộc thanh khiết, dễ chịu từ cơ thể Haru dồn dập ập vào cánh mũi cô, lấn át cả mùi ẩm mốc của góc hành lang cũ kỹ. Tà áo đồng phục Hội trưởng phẳng phiu của anh khẽ chạm nhẹ vào chiếc váy xếp ly của cô, mang theo một luồng nhiệt lượng ấm nóng khiến toàn thân Mei khẽ run rẩy.


“Tại sao em luôn tránh mặt tôi?”


Giọng nói của Haru cất lên, trầm thấp, lạnh lùng và mang theo một áp lực vô hình của kẻ đứng đầu Hội học sinh Shinka. Gương mặt anh dưới ánh sáng lờ mờ của hành lang trông sắc sảo và vô cảm như một bức tượng tạc từ băng tuyết. Thế nhưng, ngay trong tích tắc ấy, khi chiếc kính cận dự phòng thông thường của Mei không có màng lọc thấu thính đặc chế, siêu năng lực "Thấu thính định hướng" của cô lập tức bị kích hoạt bởi khoảng cách quá gần.


Một cơn bão âm thanh dồn dập, cuồng nhiệt và hỗn loạn bùng nổ ngay trong đại não của Mei, dội thẳng vào tai cô với một tần số cực kỳ mạnh mẽ:


*“Mei... Mei đang ở ngay trước mặt mình! Khoảng cách này... chỉ cần mình cúi xuống một chút là có thể chạm vào em ấy rồi! Trời ơi, em ấy nhỏ nhắn quá, mùi hương trên tóc em ấy ngọt ngào quá đi mất! Nhưng tại sao em ấy lại run rẩy thế kia? Có phải mình đã làm em ấy sợ không? Hay là em ấy thực sự ghét mình rồi? Không được, Haru ơi, mày phải giữ bình tĩnh, không được để lộ vẻ mặt thèm thuồng này ra ngoài! Nhưng mà... tim mình sắp nhảy ra ngoài lồng ngực rồi! Xin em... đừng nhìn anh bằng ánh mắt xa lánh đó nữa... Anh lo lắng đến phát điên suốt cả ngày hôm nay rồi!”*


Tiếng lòng của Haru gào thét liên tục, dồn dập và tràn đầy sự lo lắng tột cùng. Nhịp tim của chàng Hội trưởng hoàn hảo đập loạn xạ ở mức báo động, vang lên “thình thịch, thình thịch” rõ mồn một trong tâm trí Mei. Sự tương phản cực hạn giữa vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng bên ngoài và cơn bão tình cảm u mê, hoảng loạn bên trong của anh khiến Mei bàng hoàng đến mức quên cả việc thở.


Thái dương cô bắt đầu giật nảy một cơn đau buốt nhẹ do phải tiếp nhận luồng suy nghĩ quá đỗi cuồng nhiệt của anh. Mei cắn chặt môi, đôi bàn tay đang ôm xấp tài liệu trước ngực siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Cô biết mình phải lập tức xoa dịu cơn bão lòng này của anh, nếu không, tiếng gầm rú u mê trong đầu Haru sẽ sớm khiến cô phát điên vì quá tải thính giác.


Nhưng cô không thể thừa nhận việc mình nghe được tiếng lòng của anh. Đó là luật cấm cấm kỵ tối cao của đời cô. Nếu cô nói ra, cô sẽ bị coi là một kẻ quái dị, một quái vật thấu thính, và cuộc sống yên bình vô hình mà cô dày công xây dựng sẽ hoàn toàn sụp đổ.


Mei nhắm chặt mắt, nỗ lực áp dụng "Phương pháp thiền định tĩnh tâm" mà ông ngoại từng dạy. Cô hít vào một hơi thật sâu bằng mũi, cảm nhận mùi hương thảo mộc của Haru xoa dịu phần nào cơn đau đầu, rồi chậm rãi thở ra bằng miệng để lấy lại sự tỉnh táo. Khi mở mắt ra, đôi mắt đen lánh của cô đằng sau gọng kính dự phòng đã lấy lại sự kiên định.


Cô phải dùng một biện pháp khác để đánh lạc hướng anh. Một vũ khí phản đòn mà cô đã mạo hiểm cả mạng sống để có được dưới gầm cầu thang nhà thể chất.


Mei khẽ động đậy cánh tay, từ từ rút chiếc điện thoại đang được giấu chặt sau xấp kịch bản trước ngực ra. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm, rực lửa của Haru, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy:


“Hội trưởng... tôi tránh mặt cậu... không phải vì ghét cậu. Mà là vì cái này.”


Nói rồi, Mei đưa chiếc điện thoại lên giữa khoảng cách của hai người. Ngón tay thon nhỏ của cô dứt khoát nhấn vào nút phát file ghi âm trên màn hình.


*“Rẹt... rẹt...”*


Tiếng rè rè của tạp âm kỹ thuật vang lên từ loa ngoài điện thoại, phá vỡ bầu không khí im lặng ngột ngạt của lối thoát hiểm. Ngay sau đó, một giọng nói trầm đục, thô lỗ cất lên – giọng của Nguyễn Tiến Dũng:


*“Hội phó Nhật, giàn giáo đã được nới lỏng ốc vít đúng như anh dặn. Nhưng ngộ nhỡ thằng Haru phát hiện ra thì sao?”*


Haru đứng hình. Đôi mắt sắc bén của anh khẽ co rút lại khi nghe thấy cái tên “Hội phó Nhật” – Phạm Minh Nhật (Kento) – và tên của Tiến Dũng.


Điện thoại tiếp tục phát ra giọng nói lạnh lùng, đầy mưu mô quen thuộc của Kento:


*“Lo cái gì? Camera an ninh lúc năm giờ chiều tao đã cho người can thiệp ghi đè dữ liệu rồi. Cứ đổ hết tội lên đầu đám hậu cần cẩu thả của con bé Mei kia là xong. Thằng Haru bận rộn thế, làm sao kiểm tra kỹ được. Chỉ cần vụ tai nạn này xảy ra, uy tín của thằng Haru trước ban giám hiệu sẽ sụp đổ hoàn toàn.”*


*“Cạch.”*


Mei nhấn nút tạm dừng. Cô ngước nhìn Haru, người lúc này đang đứng sừng sững như một bức tượng băng bị nứt vỡ. Vẻ mặt lạnh lùng của anh hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự bàng hoàng tột độ.


Trong đại não của Mei, tiếng lòng gào thét u mê của Haru lập tức im bặt, nhường chỗ cho một luồng suy nghĩ sắc lạnh, phẫn nộ và đầy sát khí dội thẳng vào tai cô:


*“Lũ khốn... Hóa ra là Kento giật dây Tiến Dũng để hại Mei... Chúng dám dùng tính mạng của em ấy để làm quân bài đấu đá chính trị với mình! Nếu lúc đó mình không kịp lao ra đỡ... Mei đã bị đống sắt đó đè bẹp rồi! Chúng dám chạm vào Mei của mình... Đáng chết! Phạm Minh Nhật, tao thề sẽ khiến mày phải trả một cái giá kinh khủng nhất!”*


Cơn phẫn nộ bùng nổ của Haru mạnh mẽ đến mức khiến Mei cảm thấy lồng ngực mình cũng thắt lại. Cô khẽ rụt vai, nhưng vẫn kiên định đưa chiếc điện thoại lên trước mặt anh:


“Tôi vô tình nghe thấy chúng bàn mưu dưới gầm cầu thang nhà thể chất khi đang dọn dẹp... Tôi đã dùng điện thoại ghi âm lại. Tôi tránh mặt cậu... là vì tôi phải tìm cách sao lưu file ghi âm này vào một chiếc thẻ nhớ mật để bảo vệ nó, tránh để người của Kento phát hiện và tiêu hủy.”


Mei nói dối một cách trơn tru, biến sự trốn chạy vì ngượng ngùng của mình thành một kế hoạch bảo mật thông minh để bảo vệ anh.


Haru nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trong tay cô, rồi nhìn xuống khuôn mặt mộc mạc, đôi mắt trong trẻo đang nhìn mình đầy kiên định đằng sau gọng kính dự phòng.


Cơn giận dữ tột độ trong tâm trí anh đột ngột bị dập tắt, thay thế bằng một luồng sóng cảm xúc ngọt ngào, cảm động và u mê cuồng nhiệt đến mức khiến Mei muốn đỏ mặt:


*“Em ấy... em ấy tránh mặt mình không phải vì ghét mình... mà là vì mạo hiểm mạng sống để tìm bằng chứng bảo vệ mình sao? Mei... em sao lại ngốc nghếch và đáng yêu đến thế chứ? Trốn dưới gầm cầu thang tối tăm đầy mạng nhện đó chỉ để ghi âm cho anh... Vai anh đau thế này cũng hoàn toàn xứng đáng! Anh muốn ôm chặt lấy em quá... Muốn khóc quá đi mất... Mei của anh sao lại tuyệt vời thế này!”*


Haru khẽ hắng giọng để che giấu sự xúc động đang dâng trào trong lòng. Anh chậm rãi hạ cánh tay đang chống trên tường xuống, lùi lại một bước để trả lại không gian thở cho cô. Phong thái lạnh lùng của vị Hội trưởng Shinka lập tức được thiết lập lại, nhưng giọng nói của anh đã mềm mỏng hơn rất nhiều:


“Đưa thẻ nhớ cho tôi.”


Mei thở phào nhẹ nhõm khi thoát khỏi cú dồn tường nghẹt thở. Cô nhanh nhẹn tháo chiếc thẻ nhớ siêu nhỏ ra khỏi khe cắm điện thoại, đặt nó vào lòng bàn tay thon dài của Haru.


Khi ngón tay cô chạm nhẹ vào lòng bàn tay anh, Mei cảm nhận được một luồng điện ấm áp chạy dọc sống lưng. Haru nhận lấy chiếc thẻ nhớ, nhưng thay vì thu tay lại ngay lập tức, anh khẽ xoay tay, nhẹ nhàng nhưng cực kỳ kiên định nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn, run rẩy của Mei.


Cái chạm tay thầm lặng đằng sau cánh cửa thoát hiểm khẩn cấp mang theo một sự ấm áp kỳ lạ. Haru nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói trầm ấm đầy uy lực vang lên:


“Cậu đã làm rất tốt, Trịnh Khánh Mei. Từ giờ, việc này cứ để tôi xử lý. Không được tự ý hành động nguy hiểm như vậy nữa.”


Ngoài mặt, anh đưa ra một mệnh lệnh nghiêm khắc của Hội trưởng. Nhưng trong tâm trí anh, lời thề dứt khoát và mạnh mẽ nhất của một Romeo bảo vệ Juliet đang vang dội khắp đại não, găm chặt vào thính giác nhạy cảm của Mei:


*“Thề có danh dự của dòng họ Hanazono, anh sẽ dùng toàn bộ quyền lực Hạng S của mình để giẫm nát Kento và Tiến Dũng! Anh sẽ bảo vệ em tuyệt đối, không để bất kỳ kẻ nào trong ngôi trường này dám chạm vào một sợi tóc của em nữa, Mei!”*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!