Nhạc nềnShizima4

Cú Kabedon Nghẹt Thở Sau Cánh Cửa Thoát Hiểm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng thứ Năm, bầu trời Tokyo bị che phủ bởi một lớp mây xám xịt của những ngày cuối thu, báo hiệu một cơn mưa rào sắp sửa trút xuống khuôn viên cổ kính của Trường Trung học Tư thục Shinka. Đối với Trịnh Khánh Mei, bầu không khí ảm đạm này lại là một sự phản chiếu hoàn hảo cho sự hỗn loạn đang diễn ra trong tâm trí cô.


Suốt hai mươi tư giờ qua, kể từ sau buổi ăn trưa định mệnh tại góc vườn hoa cẩm tú cầu, Mei cảm thấy tim mình chưa một giây phút nào trở lại nhịp đập bình thường. Mỗi khi nhắm mắt lại, cô vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay thon dài của Hanazono Haru khi anh lén nắm lấy tay cô dưới gầm bàn gỗ, và đặc biệt là tiếng lòng gào thét u mê đầy cuồng nhiệt của anh vẫn cứ vang vọng bên tai cô như một bản nhạc không thể tắt.


*“Trời đất ơi! Em ấy khen ngon kìa!... Mình muốn cưới em ấy ngay lập tức!...”*


Nghĩ đến đó, Mei lại vô thức đưa tay lên ôm lấy đôi má đang nóng bừng của mình. Gương mặt cô đỏ lựng lên như quả cà chua chín, ngay cả chiếc kính cận dự phòng thường cũng không thể che giấu nổi sự bối rối tột cùng đang hiện rõ trên từng đường nét. Mei biết mình đang gặp nguy hiểm. Sự nguy hiểm này không đến từ ban kỷ luật nghiêm khắc của Bùi Thu Thảo, cũng không đến từ những mưu mô của hội phó Kento, mà nó đến từ chính sự phòng thủ của trái tim cô đang dần sụp đổ trước chàng Hội trưởng hoàn hảo kia.


Chính vì vậy, Mei đã đưa ra một quyết định mà cô cho là sáng suốt nhất lúc này: Tránh mặt Hanazono Haru bằng mọi giá.


Để thực hiện kế hoạch này, Mei đã phải vận dụng tối đa kỹ năng "Tàng hình trong đám đông" cùng quy tắc "Tàng hình học đường" mà cô đã rèn luyện suốt hai năm qua. Cô thức dậy từ rất sớm, lén đi chuyến tàu điện ngầm lúc sáu giờ sáng để tránh việc vô tình chạm mặt anh tại trạm tàu Shinka. Khi đến trường, thay vì đi con đường dốc hoa anh đào thơ mộng nơi Haru thường đi bộ phía sau cô, Mei chọn đi đường vòng qua lối hành lang khu nhà B cũ kỹ và vắng người. Ngay cả văn phòng Hội học sinh Shinka – nơi cô làm trợ lý riêng – Mei cũng lén lút nộp các báo cáo chuẩn bị qua khe cửa từ trước giờ làm việc để không phải đối diện với anh.


Nhưng điều tra tấn Mei nhất chính là chiếc kính ngụy trang đặc chế của cô đã bị gãy hoàn toàn từ hôm trước. Hiện tại, cô chỉ đeo chiếc kính cận dự phòng thông thường. Chiếc kính này hoàn toàn phẳng lặng, không hề có màng lọc thấu thính đặc chế do người cha quá cố để lại. Điều này đồng nghĩa với việc siêu năng lực "Thấu thính sơ cấp" của cô đang ở trạng thái nhạy cảm nhất. Trong bán kính ba mét, cô có thể nghe thấy tất cả những suy nghĩ hỗn tạp, những lời đố kỵ và toan tính của đám đông học sinh quý tộc đi ngang qua hành lang. Mỗi bước đi đối với Mei đều là một sự chịu đựng đau đầu dữ dội, buộc cô phải liên tục né tránh mọi người, cúi đầu thật thấp và di chuyển sát mép tường.


“Này, nhìn xem, kia chẳng phải là cô con gái của thợ làm bánh ngọt diện học bổng sao?”


“Sao cô ta lại được làm trợ lý riêng cho Hội trưởng Haru nhỉ? Thật là ngứa mắt mà...”


Những tiếng lòng đố kỵ, chói tai của nhóm nữ sinh quý tộc đi ngang qua dội thẳng vào đại não Mei, khiến thái dương cô giật nảy một cơn đau buốt. Cô cắn chặt môi, siết chặt quai cặp sách, vội vàng bước nhanh hơn để thoát khỏi luồng âm thanh hỗn loạn ấy. Cô tự nhủ mình phải kiên cường chịu đựng, chỉ cần giữ khoảng cách an toàn với mọi người, và đặc biệt là với Haru, cô sẽ bảo vệ được bí mật thấu thính và cuộc sống vô hình của mình.


Nhưng người tính không bằng trời tính.


Đến giờ giải lao chiều, cô Nguyễn Minh Thư – giáo viên phụ trách câu lạc bộ kịch – đột ngột gọi Mei vào phòng hậu cần để giao nhiệm vụ khẩn cấp. Cô Thư đưa cho Mei một xấp kịch bản cải biên mới nhất của vở kịch Romeo và Juliet, yêu cầu cô mang xuống hậu trường hội trường chính để bàn giao cho ban đạo cụ gấp.


Mei ôm xấp tài liệu trước ngực, bước đi đầy cảnh giác trên hành lang dẫn đến hội trường. Khi cô vừa bước qua khúc quanh của khu nhà B, một bóng hình cao lớn, quen thuộc đột ngột xuất hiện ở phía đầu hành lang bên kia.


Hanazono Haru đang đứng đó. Bả vai phải của anh vẫn được băng bó một lớp gạc trắng kín đáo dưới lớp áo đồng phục Hội trưởng phẳng phiu. Gương mặt anh lạnh lùng như tượng tạc, đôi mắt thâm trầm sắc bén quét dọc hành lang như đang tìm kiếm một bóng hình cụ thể. Nhưng điều khiến Mei giật mình nhất chính là vẻ mặt của anh lúc này trông vô cùng u ám, một luồng khí lạnh lẽo bao trùm xung quanh khiến không một học sinh nào dám lại gần.


*“Khốn kiếp! Mei đang ở đâu chứ? Cả ngày hôm nay em ấy đã trốn đi đâu rồi? Tại sao em ấy không trả lời tin nhắn của mình? Tại sao em ấy lại nộp báo cáo sớm như vậy? Có phải em ấy đang ghét bỏ mình không? Hay vết thương của mình làm em ấy sợ hãi?... Trịnh Khánh Mei, em giỏi lắm, dám lơ đẹp tôi suốt cả ngày hôm nay sao?”*


Tiếng lòng gào thét đầy phẫn nộ, lo lắng và u mê cuồng nhiệt của Haru dội thẳng vào tai Mei từ khoảng cách hơn mười mét, dù cô đang đeo chiếc kính dự phòng thường không có màng lọc. Sự tương phản kinh khủng giữa vẻ mặt lạnh lùng như băng bên ngoài và cơn bão nội tâm đầy tổn thương bên trong của anh khiến Mei hoảng hốt tột độ.


Cô biết nếu để anh lại gần và nghe thấy những suy nghĩ quá đỗi cuồng nhiệt này ở khoảng cách dưới ba mét, tim cô chắc chắn sẽ nổ tung và cô sẽ không thể giữ nổi vẻ bình tĩnh thường ngày nữa.


Không một chút do dự, Mei lập tức quay người, ôm chặt xấp kịch bản trước ngực và chạy trốn. Cô chọn lối đi phụ rẽ vào khu vực thoát hiểm khẩn cấp phía sau hội trường – một hành lang hẹp, tối tăm và hầu như không có người qua lại.


Nhưng hành động quay đầu bỏ chạy đột ngột của cô đã lọt vào tầm mắt sắc bén của Haru.


*“Em ấy chạy rồi! Mei vừa nhìn thấy mình liền chạy trốn! Tại sao chứ? Có phải em ấy thực sự ghét mình rồi không? Không được, mình phải đuổi theo, mình không thể để em ấy biến mất khỏi tầm mắt của mình nữa!”*


Tiếng lòng hoảng loạn của Haru vang lên bên tai Mei kèm theo tiếng bước chân dồn dập, nặng nề đuổi theo ngay phía sau. Mei hoảng sợ, cô tăng tốc chạy dọc theo hành lang hẹp của khu nhà B. Gió từ cửa sổ thông gió thổi mạnh, làm mái tóc đen cắt bằng của cô bay rối bời, chiếc kính dự phòng thường suýt chút nữa thì tuột khỏi sống mũi. Cô cố gắng dùng kỹ năng tàng hình để lách qua những góc khuất, nhưng không gian hành lang thoát hiểm quá hẹp, và sải bước của Haru lại quá dài.


“Trịnh Khánh Mei! Đứng lại đó cho tôi!” Giọng nói lạnh lùng, trầm ấm của Haru vang lên, vọng lại từ những bức tường bê tông xám xịt của lối thoát hiểm. Giọng điệu của anh đầy uy quyền của một vị Hội trưởng, nhưng tiếng lòng của anh lúc này lại là một sự van nài đầy lo lắng: *“Xin em... xin em đừng chạy nữa... Vai anh đau lắm, nhưng tim anh còn đau hơn... Đứng lại nhìn anh một cái thôi được không?”*


Mei nghe thấy tiếng lòng của anh mà lòng thắt lại một cơn đau buốt. Nhưng sự ngượng ngùng và nỗi sợ hãi lộ bí mật thấu thính vẫn đẩy cô chạy tiếp. Cô đẩy mạnh cánh cửa sắt thoát hiểm nặng nề, bước vào không gian tối tăm của lối thoát hiểm khẩn cấp sau hội trường.


Nơi đây là một góc tường hẹp, biệt lập hoàn toàn với thế giới học đường náo nhiệt bên ngoài. Phía trước cô là một cánh cửa sắt khóa chặt bằng xích sắt kỷ luật – một ngõ cụt hoàn hảo.


Mei khựng lại trước cánh cửa sắt khóa kín, hơi thở cô dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội vì kiệt sức. Cô quay người lại, và ngay trong tích tắc đó, cánh cửa sắt phía sau cô bị đẩy mạnh ra.


Haru bước vào, mang theo luồng khí lạnh của cơn mưa rào ngoài trời và mùi hương thảo mộc dễ chịu quen thuộc. Gương mặt anh tối sầm lại đằng sau gọng kính không độ, đôi mắt rực lửa phẫn nộ và lo lắng khóa chặt lấy bóng hình nhỏ nhắn của cô.


Anh bước tới quá nhanh, không cho cô bất kỳ cơ hội nào để trốn chạy. Mei hoảng hốt lùi lại, cho đến khi tấm lưng nhỏ nhắn của cô chạm vào bức tường gỗ lạnh ngắt của lối thoát hiểm.


*“Cốp!”*


Một tiếng động lớn vang lên, chấn động cả không gian hẹp.


Haru áp sát cơ thể, chống một tay mạnh mẽ lên bức tường gỗ ngay sát bên tai phải của Mei, khóa chặt hoàn toàn lối thoát duy nhất của cô. Đó là cú "Kabedon dồn tường dứt khoát" đầy uy lực và bản năng chiếm hữu bộc phát của chàng Hội trưởng Shinka.


Khoảng cách giữa hai người lúc này bị kéo sát đến mức cực hạn – chưa đầy mười centimet. Mei có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm nóng của Haru phả nhẹ lên trán mình, tà áo đồng phục Hội trưởng phẳng phiu của anh chạm nhẹ vào váy cô đầy ngượng ngùng. Mùi hương thảo mộc thanh khiết từ người anh bao trùm lấy toàn bộ giác quan của cô, khiến cô hoàn toàn bị cô lập trong thế giới riêng của hai người.


Mei nín thở, hai tay ôm chặt xấp tài liệu trước ngực như một tấm khiên bảo vệ cuối cùng, đầu cô cúi thấp để tránh ánh nhìn trực diện của anh. Chiếc kính cận dự phòng thường của cô hơi lệch đi, để lộ đôi mắt đen lánh đang run rẩy vì hoảng sợ.


Haru nhìn xuống cô gái nhỏ đang co rúm người lại dưới cánh tay mình. Gương mặt anh lạnh lùng như băng, giọng nói trầm ấm cất lên, lạnh nhạt và đầy chất vấn:


“Tại sao em luôn tránh mặt tôi?”


Ngoài mặt, anh là một vị Hội trưởng nghiêm nghị đang tra hỏi trợ lý của mình vì lỗi vô kỷ luật. Nhưng ngay trong khoảnh khắc tiếp xúc vật lý cực gần này, khi không có màng lọc thấu thính cách âm, tiếng lòng của Haru lập tức bùng nổ, gào thét dữ dội và van nài đầy lo lắng dội thẳng vào đại não Mei:


*“Mei... tại sao em lại trốn chạy anh? Có phải anh đã làm gì sai không? Có phải hộp bento hôm qua không ngon? Hay chiếc ghim tóc cẩm tú cầu làm em thấy phiền phức? Anh đã thức cả đêm để lo lắng cho em, bả vai đau nhức cũng không bằng cảm giác bị em lơ đẹp thế này... Xin em, đừng ghét anh... Đừng biến mất khỏi tầm mắt của anh... Anh lo lắng đến phát điên rồi!”*


Tiếng lòng của Haru vang lên dồn dập, nhịp tim của anh đập loạn nhịp kinh khủng nghe rõ mồn một qua thính giác nhạy cảm của cô. Sự chân thành tột cùng, sự fragile và tình cảm u mê không chút phòng thủ đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng băng giá của anh hoàn toàn phơi bày trước Mei.


Trái tim Mei thắt lại, một cảm giác ngọt ngào xen lẫn xót xa dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô nhận ra mình không thể tiếp tục chạy trốn được nữa. Sự trốn chạy của cô đang làm tổn thương chàng trai đã bất chấp tính mạng để đỡ giàn giáo sắt cho cô, người đã âm thầm nhặt lại chiếc ghim tóc để bảo vệ học bổng cho cô.


Mei từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen lánh của cô, lần đầu tiên đằng sau gọng kính cận dự phòng, nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa, thâm trầm của Haru.


Cô mím chặt môi, đôi bàn tay đang ôm tài liệu khẽ run rẩy. Cô biết, để dập tắt cơn bão lòng đầy lo lắng và tổn thương của anh, cô phải đưa ra một câu trả lời thành thật nhất. Nhưng để nói ra sự thật, cô phải đối mặt với ngưỡng đột phá lớn nhất của đời mình: Tiết lộ sự thật về chiếc kính gọng tròn và siêu năng lực thấu thính của mình.


Mei ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của Haru, đôi môi cô mím chặt, chuẩn bị thừa nhận việc mình nghe được tiếng lòng của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!