Nhạc nềnShizima4

Thế Giới Không Kính Và Tiếng Gầm Rú Của Romeo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng thứ Hai, căn hộ nhỏ thuê tạm của hai mẹ con Trịnh Khánh Mei nằm sâu trong con ngõ nhỏ ngoại ô Tokyo đón nhận ánh bình minh bằng một tiếng động khô khốc.


*Rắc.*


Tiếng nhựa gãy giòn giã vang lên giữa không gian tĩnh mịch, kéo theo đó là một khoảng lặng đầy kinh hoàng. Mei đứng sững như trời trồng bên cạnh chiếc bàn học gỗ ép sờn góc. Trước mặt cô, cậu em họ mười bốn tuổi Trịnh Quốc Bảo đang co rúm người, hai tay run rẩy dâng lên món đồ tội lỗi.


Đó là chiếc kính cận gọng tròn dày cộm – tấm khiên bảo hộ, mạng sống, và cũng là vật bất ly thân giúp Mei tàng hình suốt những năm tháng học đường qua. Giờ đây, phần cầu gọng kính đã gãy làm đôi, một bên tròng kính đặc chế nứt toác một đường dài, trơ trọi và thảm hại.


“Chị… Chị Mei… Em thề là em không cố ý!” Quốc Bảo lí nhí, gương mặt gầy gò tái mét vì sợ hãi. “Em chỉ định mượn chiếc ná cao su lén giắt sau lưng bắn thử con chim ngoài bục cửa sổ, ai ngờ lúc kéo dây thun thì khuỷu tay gạt trúng hộp kính của chị…”


Mei không nghe thấy những lời giải thích tiếp theo của cậu em họ. Tai cô bắt đầu lùng bùng. Cô vội vàng giật lấy hai nửa chiếc kính vỡ, cố dùng băng keo cá nhân dán lại, nhưng phần khớp nối đã gãy hoàn toàn, gọng kính nhựa dẻo không thể nào định hình lại được nữa. Tròng kính đặc chế lọc tần số âm thanh tự nhiên – di vật duy nhất mà người cha quá cố Trịnh Minh Triết để lại cho cô – đã mất đi màng bảo vệ khúc xạ.


Không có chiếc kính này, siêu năng lực “Thấu thính sơ cấp” của cô sẽ hoàn toàn mất kiểm soát.


Từ năm mười tuổi, sau một trận sốt cao kéo dài, Mei đã phát hiện ra mình có một khả năng kỳ dị và đáng sợ: cô có thể nghe thấy tiếng lòng của bất kỳ ai trong bán kính ba mét khi không đeo kính cận ngụy trang. Đối với người khác, đây có thể là một món quà của thượng đế, nhưng đối với một cô gái hướng nội, nhạy cảm quá mức như Mei, đó lại là một gánh nặng tâm lý cực hạn khiến cô kiệt quệ tinh thần. Thế gian này chứa đựng quá nhiều suy nghĩ hỗn tạp, đen tối, đố kỵ và giả dối. Chiếc kính gọng tròn dày cộm không độ kia chính là tấm khiên cách âm duy nhất giúp cô giảm thiểu chín mươi phần trăm tần số âm thanh tâm trí, biến những tiếng lòng gào thét xung quanh thành tiếng thì thầm vô hại để cô có thể duy trì vỏ bọc vô hình của mình.


“Bảo…” Giọng Mei run lên, đôi mắt đen lánh vốn luôn giấu sau làn tóc mái và gọng kính dày giờ đây lộ ra vẻ hoảng loạn tột độ. “Hôm nay… hôm nay là lễ khai giảng của trường Shinka.”


Trường Trung học Tư thục Shinka – học viện quý tộc danh giá bậc nhất Tokyo, nơi Mei chỉ là một học sinh diện học bổng toàn phần nghèo khó, luôn cố gắng sống sót bằng cách chìm vào bóng tối. Một ngôi trường chia giai tầng ngầm rõ rệt giữa những đứa trẻ đi xe đưa đón thượng lưu và những kẻ đi tàu điện ngầm bình dân như cô. Đi đến đó mà không có kính bảo vệ? Chẳng khác nào bắt cô bước vào một lò nung tâm trí khổng lồ.


Nhìn đồng hồ đã điểm bảy giờ sáng, Mei biết mình không thể trốn học. Cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và cố gắng áp dụng “Phương pháp thiền định tĩnh tâm” mà ông ngoại Lâm Vĩnh Khang từng dạy từ thuở nhỏ.


*Hít vào sâu bằng mũi trong ba nhịp… giữ hơi thở… rồi thở ra chậm rãi bằng miệng.*


Tâm trí cô tạm thời lắng dịu xuống. Cô tự nhủ mình phải kiên cường. Chỉ cần đi đứng thật nhanh, cúi đầu sát mép tường hành lang, áp dụng triệt để quy tắc “Tàng hình học đường” để không ai chú ý đến, cô sẽ sống sót qua ngày hôm nay.


***


Nhưng thực tế luôn tàn nhẫn hơn tưởng tượng rất nhiều.


Ngay khi Mei bước chân ra khỏi trạm tàu điện ngầm Shinka, thế giới xung quanh cô lập tức biến thành một cơn ác mộng sống động. Không có chiếc kính gọng tròn dày cộm ngăn cách, hàng vạn luồng suy nghĩ của đám đông chen chúc ùa vào đại não cô như những làn sóng triều dâng cuồn cuộn.


*“Hôm nay nóng quá, lớp trang điểm của mình có bị mốc không nhỉ?”*

*“Nhìn con nhỏ đi tàu điện ngầm kia kìa, đồng phục cài kín cổ trông quê mùa chết đi được.”*

*“Không biết năm nay Hội trưởng Haru có phát biểu khai giảng không? Nghĩ đến gương mặt ngầu lòi của anh ấy là mình muốn rụng tim rồi!”*

*“Tối nay phải đi mua sắm ở Ginza mới được, chiếc túi Chanel của Erika đẹp quá…”*


Những suy nghĩ nông cạn, đố kỵ, lo âu, và cả những ham muốn phù phiếm của hàng trăm học sinh quý tộc Shinka dội thẳng vào tai Mei dưới dạng những âm thanh hỗn loạn, chói tai. Mei bước đi lảo đảo trên con đường dốc hoa anh đào dẫn đến cổng trường. Đầu cô đau như búa bổ, thái dương giật liên hồi. Cô phải dùng hai tay ôm chặt lấy đầu, mái tóc đen mộc mạc cắt bằng xõa xuống che khuất khuôn mặt mộc mạc không kính.


“Tránh ra, đồ lập dị!” Một nam sinh quý tộc đi lướt qua, vô tình huých mạnh vào vai Mei khiến cô suýt ngã xuống thảm hoa anh đào rụng dưới đất.


*“Cái thứ nghèo kiết xác diện học bổng này sao lại được học ở đây chứ? Nhìn ngứa cả mắt.”* – Tiếng lòng khinh miệt của cậu ta vang lên rõ mồn một trong bán kính ba mét, sắc nhọn như một nhát dao cào vào màng nhĩ của Mei.


Mei mím chặt môi, cố gắng nén cơn đau nửa đầu đang âm ỉ dâng lên. Cô thu vai lại, điều hòa nhịp thở dồn dập, cố gắng đi thật nhanh vào sảnh chính của tòa nhà trung tâm. Nhưng sảnh chính lúc này đã chật kín học sinh chuẩn bị cho lễ khai giảng. Tiếng ồn vật lý cộng hưởng với tiếng ồn tâm trí tạo thành một dị biến quá tải thính giác kinh hoàng.


Thế giới trước mắt Mei bắt đầu quay cuồng. Những gương mặt học sinh xung quanh mờ nhòe đi, chỉ còn lại những cái miệng há hốc vô hình và hàng trăm luồng âm thanh tâm trí dồn dập, đan chéo vào nhau như một mạng nhện khổng lồ siết chặt lấy cổ họng cô.


*“Erika kiêu ngạo thật đấy, nhưng nhà cậu ấy tài trợ nhiều tiền thế cơ mà…”*

*“Hội phó Kento trông cũng đẹp trai đấy chứ, sao ai cũng chỉ chú ý đến Haru?”*

*“Nhìn con nhỏ không đeo kính kia kìa, trông lảo đảo như sắp ngất ấy, phiền phức thật.”*


Mei cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, nhịp tim đập loạn xạ ở mức báo động. Một giọt máu cam ấm nóng khẽ rỉ ra từ mũi cô. Cô bước hụt một bước trên bậc thềm đá cẩm thạch của sảnh chính.


*Mình không chịu nổi nữa rồi…* Mei nhắm mắt lại, cơ thể hoàn toàn mất đi trọng lực, đổ rạp về phía trước nền đất lạnh lẽo.


Ngay trong khoảnh khắc Mei tưởng chừng như mình sẽ ngã quỵ trước sự chứng kiến và cười nhạo của toàn trường, một lực cánh tay vạm vỡ, mạnh mẽ đột ngột vươn ra từ đám đông, khóa chặt lấy eo cô.


Một mùi hương thảo mộc dễ chịu pha lẫn hương bạc hà mát lạnh lập tức bao bọc lấy khứu giác của Mei. Cơ thể cô được kéo sát vào một lồng ngực rộng, vững chãi và ấm áp.


Kỳ diệu thay, ngay trong tích tắc tiếp xúc vật lý ấy, toàn bộ những tiếng ồn tâm trí hỗn loạn, chói tai xung quanh Mei đột ngột biến mất hoàn toàn. Cứ như thể có một màng lọc âm thanh vô hình, cực mạnh vừa được dựng lên, đẩy lùi mọi tạp âm ác ý ra xa ngoài bán kính ba mét.


Mei khó nhọc mở hé đôi mắt ngấn nước, ngước nhìn ân nhân của mình đằng sau làn tóc rối.


Đó là Hanazono Haru – Hội trưởng Hội học sinh trường Shinka, chàng “Hoàng tử băng giá” hoàn hảo không tì vết mà mọi nữ sinh đều khao khát. Anh đứng sừng sững giữa sảnh chính, mái tóc đen vuốt nhẹ lịch lãm, đồng phục Hội trưởng phẳng phiu không một nếp nhăn. Gương mặt anh lạnh lùng như một bức tượng tạc từ băng tuyết, đôi mắt sắc lẹm khẽ cụp xuống nhìn cô gái nhạt nhòa đang nằm gọn trong vòng tay mình.


Khán phòng sảnh chính lập tức im bặt. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía hai người, mang theo sự ngỡ ngàng tột độ. Hội trưởng Haru lạnh lùng, người chưa từng để bất kỳ nữ sinh nào chạm vào người, giờ đây lại đang ôm chặt một cô gái học bổng vô danh giữa thanh thiên bạch nhật.


Haru nhìn Mei bằng ánh mắt aloof, xa cách. Anh cất giọng nói trầm ấm, đều đều nhưng cực kỳ frigid, mang tính chất xã giao công vụ trước đám đông:


“Trò Trịnh Khánh Mei lớp 11A2, em không sao chứ? Đi đứng trong trường học phải cẩn thận tác phong. Nếu thấy không khỏe, hãy đến phòng y tế.”


Lời nói của anh lạnh như gió tuyết mùa đông, khiến những học sinh xung quanh khẽ thở phào thầm nghĩ: *“À, hóa ra Hội trưởng chỉ đang thực thi nhiệm vụ giữ gìn trật tự công cộng mà thôi.”*


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đó, tại tần số thính giác đặc biệt của Mei, một tiếng gầm rú nội tâm cực hạn, điên cuồng và cuồng nhiệt đến mức nổ tung đại não đột ngột vang lên từ chính tâm trí của chàng trai đang mang gương mặt băng giá này:


*“TRỜI ĐẤT ƠI!!! LÀ MEI!!! LÀ MEI ĐANG Ở TRONG LÒNG MÌNH!!! CÔ ẤY KHÔNG ĐEO KÍNH!!! ĐÔI MẮT ĐEN LÁNH CỦA CÔ ẤY ĐẸP ĐẾN MỨC MUỐN XỈU!!! NHƯNG SAO CÔ ẤY LẠI TÁI NHỢT THẾ NÀY??? AI? KẺ NÀO ĐÃ DÁM LÀM TỔN THƯƠNG BẢO BỐI CỦA MÌNH??? CÓ PHẢI TÊN NAM SINH VỪA VA VÀO CÔ ẤY KHÔNG??? MÌNH MUỐN PHẾ TRUẤT CẬU TA NGAY LẬP TỨC!!! TRỜI ƠI TIM MÌNH SẮP NỔ TUNG RỒI, EM ẤY NHỎ NHẮN VÀ MỀM MẠI QUÁ, MÙI HƯƠNG TRÊN TÓC CÔ ẤY THƠM QUÁ, MÌNH MUỐN BẾ CÔ ẤY CHẠY THẲNG VỀ NHÀ KHÓA CHẶT CỬA LẠI ĐỂ MỘT MÌNH MÌNH NGẮM NHÌN THÔI!!! MEI ƠI MEI ƠI MEI ƠI!!!”*


Mei trợn tròn mắt, toàn thân cứng đờ trong vòng ôm của Haru.


Cô không hề nghe nhầm. Tần số suy nghĩ của Hanazono Haru đặc biệt trong trẻo, mạnh mẽ giống như một bản nhạc piano cổ điển được chơi với âm lượng cực lớn. Nó lấn át hoàn toàn mọi tạp âm xung quanh, trực tiếp dội vào tâm trí cô với một sự u mê cuồng nhiệt, không lối thoát và vô điều kiện.


Trái ngược hoàn toàn với biểu cảm thờ ơ, lạnh lùng bên ngoài, bên trong đầu anh đang là một chiến trường gào thét u mê cô đến mức điên dại!


*“Aaaa cô ấy đang nhìn mình kìa!!! Ánh mắt ngơ ngác đó dễ thương quá!!! Mình có nên cúi xuống hôn cô ấy luôn không??? Không được, Haru mày phải kiềm chế, mày là Hội trưởng hoàn hảo, không được để lộ sự cuồng nhiệt này làm em ấy sợ!!! Nhưng mà Mei dễ thương quá đi mất, muốn cắn một cái quá!!!”*


Khuôn mặt mộc mạc của Mei lập tức đỏ bừng lên như quả cà chua chín dưới tác động từ tiếng lòng bộc phát của Haru. Sự ngượng ngùng và bàng hoàng cực hạn khiến cô quên cả cơn đau đầu thể chất. Cô cố gắng vùng vẫy nhẹ để thoát khỏi vòng ôm ấm áp nhưng đầy nguy hiểm này, nhưng bàn tay của Haru ở eo cô vẫn siết chặt một cách đầy chiếm hữu, không hề có ý định buông ra.


Sự đụng chạm vật lý đầu tiên giữa hai người không chỉ hé lộ một tần số tâm trí thuần khiết có khả năng cứu rỗi thính giác nhạy cảm của Mei, mà còn chính thức kéo cô gái vô hình ra khỏi bóng tối hậu trường, đặt cô dưới ánh hào quang đầy sóng gió trước hàng trăm ánh mắt nghi ngờ và đố kỵ của toàn trường Shinka.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!