Kẻ Phản Bội Trong Nhà
Tiếng sấm rền vang từ phía chân trời ngoại ô Nam Khánh dội vào lòng đất, làm rung chuyển cả những mảng tường ẩm mốc dưới tầng hầm Viện dưỡng lão An Bình. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn sảnh hầm hắt lên gương mặt sắc lạnh, đầy kinh hoàng của y tá trưởng Phạm Kim Ngân. Mụ ta đứng sững ở cửa ngách, hai tay siết chặt chùm chìa khóa gốc nghe tiếng va chạm lách cách, mắt trợn trừng nhìn cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy đang nằm gọn trong vòng tay của Lâm Thu Thảo.
"Lâm Thu Thảo?" Giọng Ngân rít lên qua kẽ răng, run rẩy nhưng chứa đựng sự căm phẫn tột độ. "Mày dám đột nhập vào đây sao? Bảo vệ đâu! Có trộm!"
Tiếng hét của Ngân vừa cất lên liền bị tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài nuốt chửng một nửa, nhưng hai gã bảo vệ phía cuối hành lang tối đã bắt đầu quay ánh đèn pin cực mạnh về phía này. Tiếng giày da nện huỳnh huỵch trên nền xi măng ướt nước vang lên dồn dập.
Thảo run lên vì lạnh và sợ hãi, nhưng cô khẽ siết chặt cuốn sổ vào lồng ngực. Vết bầm tím trên cổ tay cô – chứng tích của chiếc còng số tám từ đồn công an – như nhói lên dưới lớp áo khoác sũng nước. Cô nhìn Ngân, người đồng nghiệp mà cô từng kính trọng, giờ đây chỉ là một kẻ phản bội y đức vì đồng tiền hối lộ.
"Chị Ngân," Thảo đứng thẳng lưng, giọng cô trong trẻo nhưng đanh thép dội vào khoảng không ẩm mốc. "Chị biết rõ cuốn sổ này ghi chép những gì mà. Chữ ký của ông Hải ngày hai mươi chín tháng năm ghi rõ liều morphine hai miligram. Chị đã nhận năm tỷ để sửa hệ thống số HIS, nhưng chữ ký sống này thì chị không thể xóa được!"
Gương mặt Ngân biến sắc, cắt không còn giọt máu. Mụ ta không ngờ Thảo lại biết chính xác con số năm tỷ VND hối lộ mà mụ nhận từ nhân tình của Long để trả nợ mua nhà cho con trai. Sự hoảng loạn lộ rõ trong ánh mắt dao động của mụ.
Ngay lập tức, Trần Phong bước lên một bước, đứng chắn trước mặt Thảo. Mu bàn tay trái của anh bị kẽm gai rào rỉ sét cào rách một đường dài, máu đỏ vẫn rỉ ra loang lổ trên lớp da ướt nước mưa. Anh nhìn thẳng vào mắt Ngân, thần thái uy nghiêm của một luật sư tranh tụng sắc bén lộ rõ:
"Chị Ngân, với tư cách là luật sư bào chữa của cô Thảo, tôi cảnh báo chị. Hành vi tiêu hủy chứng cứ giấy và nhận hối lộ để làm sai lệch hồ sơ vụ án hình sự có thể khép chị vào khung hình phạt mười lăm năm tù giam. Nếu chị gọi bảo vệ vào đây, cuốn sổ này vẫn sẽ được trình lên Viện kiểm sát ngay ngày mai, và người đầu tiên bị khởi tố tội đồng lõa mưu sát chính là chị chứ không phải ai khác!"
Lời đe dọa pháp lý đanh thép của Phong như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự hung hãn của Ngân. Mụ ta khựng lại, chùm chìa khóa trên tay run rẩy suýt rơi xuống đất. Mụ biết luật sư Phong nói đúng. Nếu vụ việc đổ bể, Trịnh Hoàng Long với thế lực tài phiệt khổng lồ sẽ dễ dàng phủi tay bay ra nước ngoài, còn mụ – một y tá trưởng nghèo – sẽ là con tốt thí mạng gánh toàn bộ vết nhơ tư pháp này.
"Tôi... tôi không biết gì hết..." Ngân lắp bắp, bước lùi lại một bước, vô tình để lộ khoảng trống ngay cửa ngách hầm.
"Đi thôi Thảo!" Phong nhanh nhẹn nắm lấy cổ tay không bị thương của Thảo, kéo cô lao vút qua người Ngân, đẩy cửa ngách xông thẳng ra ngoài màn mưa bong bóng trắng xóa.
Phía sau, tiếng gào thét của hai gã bảo vệ đuổi theo bị bỏ lại xa dần dưới tiếng sấm rền. Họ lao ra ngách hẻm tối, nơi chiếc xe Wave cũ của Phong đang nổ máy chờ sẵn. Phong rồ ga, chiếc xe máy cũ kỹ luồn lách qua những con hẻm ngập nước của quận Bình Thạnh, cắt đuôi hoàn toàn mọi sự săn đuổi của thám tử tư Vũ Văn Hắc trong đêm bão.
***
Cùng lúc đó, tại một khu nhà kho bỏ hoang nằm sâu trong con hẻm tối quận Bình Thạnh, bầu không khí lại đặc quánh mùi bạo lực và máu.
Dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy chuyển màu xanh xao, Lâm Minh Khánh bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ sờn rách. Gương mặt gầy gộc của gã thanh niên hai mươi bốn tuổi bầm dập, khóe miệng rỉ máu tươi do những cú đấm tàn nhẫn của đàn em Tèo. Khắp bả vai gã là những vết lằn đỏ do gậy sắt tra tấn dã man.
Trịnh Hoàng Long ngồi đối diện trên một chiếc ghế bành sang trọng được mang từ biệt thự đến. Gã mặc bộ vest may đo đắt tiền nhưng vạt áo đã xộc xệch, gương mặt mập mạp đỏ gay vì rượu cognac và sự điên cuồng của kẻ nợ nần cờ bạc ngầm triệu đô. Gã xoay xoay tờ giấy cam kết nợ viết tay có dấu vân tay đỏ chót của Khánh trị giá hai tỷ VND.
"Mày thấy đấy, Khánh," Long khẽ nhấp một ngụm rượu, giọng gã trầm đục nhưng lạnh thấu xương. "Hai tỷ này, cộng với lãi suất tín dụng đen của anh Tèo, đủ để mày rục xương trong tù hoặc bị chặt mất đôi tay lái xe máy kiếm sống. Chị gái mày – con y tá nghèo Lâm Thu Thảo – đang giữ một thứ mà tao rất cần."
Khánh ngước đôi mắt thâm quầng, đầy hoảng sợ nhìn Long. Gã run rẩy, giọng khàn đặc vì kiệt sức: "Tôi... tôi không biết chị Thảo giữ cái gì cả... Xin các ông tha cho tôi..."
"Mày biết!" Long gầm lên, ném mạnh ly rượu xuống nền xi măng vỡ tan tành. Gã bước đến, túm lấy tóc Khánh giật mạnh ra sau. "Nó giữ chiếc máy ghi âm kỹ thuật số cũ hiệu Sony của cha tao. Trong đó có cuộc đối thoại cuối cùng của ông ấy trước khi chết. Tao cho mày một cơ hội sống duy nhất: Đêm nay, mày về nhà riêng ở Bình Thạnh, lén lục lọi phòng của chị mày và trộm chiếc máy ghi âm đó mang về đây cho tao. Nếu mày làm được, tờ giấy nợ hai tỷ này sẽ biến mất vĩnh viễn."
Tèo – gã trùm đường dây cá độ bóng đá với vết sẹo dài trên má – bước lên, lăm lăm chiếc dao bấm sắc lạnh kề sát vào ngón tay út của Khánh. "Nếu ngày mai mày không mang đồ đến, tao sẽ gửi ngón tay này làm quà gặp mặt cho chị gái mày."
Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lý trí của Khánh. Gã nhìn tờ giấy nợ, nhìn lưỡi dao sáng loáng, rồi gật đầu điên cuồng trong nước mắt: "Tôi làm! Tôi sẽ trộm nó! Xin đừng chặt tay tôi!"
***
Khoảng hai giờ sáng, cơn bão vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Nước mưa tuôn xối xả ngoài cửa sổ ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ của gia đình Thảo ở quận Bình Thạnh.
Trong căn phòng khách nhỏ, Thảo đang ngồi lặng lẽ bên cạnh chiếc bàn gỗ ép sờn cạnh. Trên bàn là cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy mà cô vừa mạo hiểm tính mạng lấy được từ hầm An Bình. Cô khẽ vuốt ve trang giấy hơi ẩm mốc, nơi có chữ ký sống của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải. Đây chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất của cô trước cáo buộc mưu sát.
Bên cạnh cuốn sổ là chiếc máy ghi âm kỹ thuật số cũ kỹ – di vật chứa đựng giọng nói cuối cùng của ông Hải khẳng định sự tự nguyện lập Quỹ Thiên Đức giao cho cô quản lý. Thảo thở dài, mệt mỏi đứng dậy bước vào phòng ngủ của mẹ để kiểm tra tình trạng sức khỏe của bà Mỹ Hạnh. Bà Hạnh sau ca lọc máu khẩn cấp trưa nay đã ngủ say dưới tác dụng của thuốc an thần, hơi thở dù còn khò khè nhưng đã ổn định hơn.
Khi Thảo vừa khép hờ cửa phòng mẹ bước ra, cô bỗng khựng lại.
Bằng thính giác nhạy bén được rèn luyện qua hàng trăm ca trực đêm bên giường bệnh nhân cận tử, cô nghe thấy một tiếng sột soạt rất khẽ phát ra từ phòng ngủ riêng của mình. Tiếng động nhỏ như tiếng chuột gặm nhấm, nhưng trong ngôi nhà vắng lặng giữa đêm bão, nó trở nên bất thường một cách kỳ lạ.
Thảo nín thở, bước từng bước nhẹ nhàng trên nền gạch lạnh ngắt. Cửa phòng ngủ của cô đang khép hờ, nhưng có ánh sáng mờ nhạt từ màn hình điện thoại hắt ra qua khe cửa.
Cô khẽ đẩy cửa bước vào.
Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt đột ngột bật sáng khi Thảo nhấn công tắc tường. Cảnh tượng trước mắt khiến cô đứng lặng người, tim như thắt lại vì đau đớn.
Lâm Minh Khánh đang quỳ gối dưới sàn nhà, hai tay lục lọi điên cuồng trong chiếc túi xách vải cũ của cô. Chiếc máy ghi âm kỹ thuật số cũ của Thảo đã nằm gọn trong bàn tay run rẩy của gã.
"Khánh?" Giọng Thảo run lên, chứa đựng sự bàng hoàng và thất vọng tột cùng. "Em đang làm cái gì thế hả?"
Khánh giật nảy mình như bị điện giật. Gã hoảng loạn đứng bật dậy, chiếc điện thoại nứt màn hình rơi xuống đất. Gã nhìn chị gái bằng đôi mắt đỏ ngầu, đầy hoang dại và tội lỗi. Gã khố rách áo ôm, vạt áo khoác jean cũ còn dính đầy vết bùn đất loang lổ và những vết máu khô.
"Chị... Chị Thảo..." Khánh lắp bắp, cố giấu chiếc máy ghi âm ra sau lưng. "Em... em chỉ tìm ít tiền lẻ đi đổ xăng..."
"Đổ xăng lúc hai giờ sáng giữa trời bão bùng thế này sao?" Thảo bước lên một bước, ánh mắt cô khóa chặt vào bàn tay đang giấu phía sau của em trai. "Đưa chiếc máy ghi âm đây cho chị!"
"Không được!" Khánh hét lên, sự quẫn bách khiến gã mất kiểm soát. Gã cố giật lấy chiếc túi xách chứa cuốn sổ giấy ca trực trên bàn để chạy trốn ra phía cửa. "Chị đưa chiếc máy này cho em đi! Em cần nó để cứu mạng em! Chị không đưa, tụi nó sẽ chặt tay em mất!"
Thảo không dùng bạo lực. Cô không lao vào giành giật, mà chỉ đứng yên tại chỗ, nhìn thẳng vào mắt em trai bằng ánh mắt đau đớn, thất vọng nhưng ngập tràn tình thương yêu của người chị đã thay cha nuôi nấng gã từ nhỏ.
"Khánh," Thảo khẽ gọi, giọng cô nghẹn ngào dưới tiếng mưa rơi rầm rập trên mái tôn. "Em có nhớ ngày cha mất không? Cha ra đi trong đau đớn tột cùng vì nhà mình nghèo, không có tiền mua thuốc giảm nhẹ đau đớn. Trước khi nhắm mắt, cha đã nắm tay hai chị em mình, dặn phải luôn sống chính trực, giữ lấy cái danh dự của gia đình nghèo này. Giờ đây, em lại đi bán đứng chị gái mình, bán đứng sự thật để cứu những ván bài cờ bạc dơ bẩn của em sao?"
Lời nhắc nhở về người cha quá cố Lâm Hoài Nam và nỗi đau quá khứ như một nhát dao đâm thẳng vào lương tri đang bị che mờ bởi nỗi sợ hãi của Khánh. Gã khựng lại, nhìn vào vết bầm tím trên cổ tay Thảo, nhìn gương mặt gầy gộc, hằn sâu quầng thâm mệt mỏi của người chị đã gánh vác cả gia đình chạy thận cho mẹ suốt những năm qua.
"Chị... em..." Khánh run lên bần bật, chiếc máy ghi âm rơi khỏi tay gã, keng một tiếng lạnh ngắt trên nền gạch.
"Mẹ đang nằm phòng bên cạnh, bà đã suy kiệt lắm rồi," Thảo bước đến, khẽ đặt tay lên bả vai bầm dập của em trai. Giọng cô dịu lại, chứa đựng sức mạnh thức tỉnh vô hình. "Nếu mẹ biết em vì nợ nần mà đi làm tay sai cho kẻ đã hại chết ông Hải, hại chết chị gái mình, mẹ có sống nổi không em? Lòng tốt của chúng ta không cần hào quang để chiếu sáng, nhưng tuyệt đối không được để đồng tiền dơ bẩn của Trịnh Hoàng Long dẫm đạp lên, Khánh ạ!"
Sự dằn vặt lương tâm tột cùng bùng nổ trong lòng gã thanh niên nông nổi. Khánh nhìn vết thương trên vai mình, nhìn sự bao dung vô bờ bến của chị gái. Gã sụp đổ tinh thần hoàn toàn.
"Bộp!"
Khánh quỳ sụp xuống chân Thảo, hai đầu gối nện mạnh xuống nền gạch lạnh. Gã ôm lấy chân chị gái, khóc nức nở như một đứa trẻ dại dột phạm lỗi lầm lớn.
"Chị ơi... em sai rồi! Em xin lỗi chị... em đáng chết!" Khánh mếu máo, nước mắt hòa lẫn với vết máu khô trên má. "Thằng Long... nó mua lại khoản nợ hai tỷ của em từ tay trùm Tèo. Nó cho giang hồ đánh đập em dã man dưới kho hoang. Tụi nó bảo nếu đêm nay em không mang chiếc máy ghi âm này về gán nợ, ngày mai tụi nó sẽ chặt tay em... tụi nó còn dọa sẽ lấy mạng cả nhà mình nữa... Chị ơi, em sợ lắm!"
Khánh run rẩy thò tay vào túi áo khoác, rút ra tờ giấy cam kết nợ cờ bạc viết tay loang lổ vết sơn đỏ và bùn đất, dâng lên trước mặt Thảo bằng cả hai tay:
"Đây là giấy nợ tụi nó ép em ký... Chị ơi... thằng Long... nó cho người canh nhà mình từ chiều rồi... Nó bảo nếu em phản bội, nó sẽ không để cho mẹ và chị sống sót rời khỏi Nam Khánh đâu..."
Thảo đỡ em trai đứng dậy, cô nhận lấy tờ giấy nợ máu, ánh mắt cô lạnh đi nhưng đầy quyết đoán nhìn ra phía cửa sổ sũng nước mưa. Bóng tối của liên minh tài phiệt Trịnh gia đang siết chặt vòng vây quanh ngôi nhà nhỏ của cô, nhưng ngọn lửa y đức và tình thân giờ đây đã hòa làm một, sẵn sàng thiêu rụi mọi âm mưu đen tối của kẻ thù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!