Nhạc nềnRecollection

Đột Nhập Hầm Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông mùa hè ở ngoại ô Nam Khánh trút xuống mỗi lúc một nặng hạt, gõ liên hồi vào những tấm tôn rỉ sét của phòng khám từ thiện Bình An. Bên trong phòng lọc máu, tiếng máy chạy thận nhân tạo vẫn phát ra những nhịp âm đều đặn, tẻ nhạt nhưng là sợi dây duy nhất níu giữ sinh mệnh của bà Lâm Mỹ Hạnh. Lâm Thu Thảo đứng bên cạnh giường bệnh của mẹ, khẽ vuốt lại mái tóc bạc xơ xác của bà. Gương mặt mẹ cô đã bớt xám xịt hơn lúc trưa, nhưng hơi thở vẫn còn mệt nhọc sau chuyến di chuyển bão táp thoát khỏi vòng vây vô nhân đạo của bệnh viện Trịnh Phát.


Thảo khẽ đưa tay xoa nhẹ cổ tay mình. Dưới lớp tay áo khoác mỏng, vết bầm tím do chiếc còng số tám siết chặt từ những ngày ở phòng tạm giam quận 3 vẫn còn âm ỉ đau nhức. Mỗi vết hằn trên da thịt như một lời nhắc nhở lạnh lùng về sự tàn nhẫn của quyền lực tài phiệt. Chỉ mới sáng nay thôi, tấm thẻ hành nghề điều dưỡng của cô đã bị bẻ gãy làm đôi, danh dự nghề nghiệp bị chà đạp không thương tiếc. Nhưng cô biết, mình không có thời gian để gục ngã.


Điện thoại của Trần Phong chợt rung lên trong túi quần. Anh bước vội ra hành lang, áp điện thoại vào tai. Chỉ vài giây sau, gương mặt vị luật sư trẻ đanh lại, anh quay vào phòng bệnh, ra hiệu cho Thảo bước ra ngoài.


"Có biến rồi, Thảo," Phong nói, giọng trầm thấp và đầy căng thẳng khi họ đứng dưới hiên che mưa của phòng khám. "Mai Chi vừa lén dùng điện thoại công cộng gọi cho anh. Cô ấy nghe trộm được cuộc đối thoại giữa y tá trưởng Ngân và Giám đốc Cường. Ngân đã nhận lệnh từ Trịnh Hoàng Long, chuẩn bị cho người tiêu hủy toàn bộ hồ sơ bệnh án giấy cũ của khoa giảm nhẹ tại An Bình ngay trong đêm nay."


Thảo cảm thấy tim mình hụt đi một nhịp. Cô siết chặt hai vạt áo khoác sũng nước: "Tiêu hủy? Họ muốn xóa sạch dấu vết đối chiếu sao?"


"Đúng vậy," Phong gật đầu, ánh mắt sắc sảo sau cặp kính cận nhòe nước mưa. "Họ biết cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy có chữ ký tay của ông Hải là thứ duy nhất có thể bẻ gãy báo cáo pháp y giả mạo của bác sĩ Dũng. Hệ thống bệnh án điện tử HIS đã bị Ngân sửa đổi thành liều morphine mười miligram, nhưng cuốn sổ giấy lưu tại kho hầm An Bình vẫn ghi nhận con số hai miligram thực tế. Nếu cuốn sổ đó bị thiêu rụi, chúng ta sẽ mất đi phao cứu sinh duy nhất trước tòa sơ thẩm."


Thảo nhìn ra đầu hẻm. Chiếc xe sedan màu đen của thám tử Vũ Văn Hắc vẫn đang đỗ lẳng lặng dưới rặng cây dầu cổ thụ, ánh đèn gầm mù mờ như hai con mắt quỷ đang canh chừng mọi di động của cô. Hắc đang giăng một tấm lưới vô hình xung quanh cô, chỉ chờ cô sơ hở để báo cáo cho Long.


"Chúng ta phải đột nhập vào kho lưu trữ ngay đêm nay," Thảo kiên định nói, ánh mắt cô không còn sự sợ hãi, chỉ còn quyết tâm rực cháy. "Mưa bão thế này, bảo vệ ca đêm của An Bình sẽ chủ quan. Tiếng mưa rơi trên mái tôn sẽ át đi tiếng bước chân của chúng ta. Đây là cơ hội duy nhất."


Phong nhìn Thảo, khẽ thở dài nhưng rồi gật đầu dứt khoát: "Được, anh sẽ lái xe đưa em đi. Nhưng chúng ta phải cắt đuôi được gã thám tử tư kia trước."


***


Mười một giờ đêm, cơn bão nhiệt đới chính thức đổ bộ vào Nam Khánh. Gió rít gầm rú qua những kẽ lá của rặng cây ngoại ô, cuốn theo những màn mưa trắng xóa mịt mù. Chiếc xe Wave cũ của Phong luồn lách qua những con hẻm nhỏ ngập nước của quận Bình Thạnh. Để đánh lạc hướng thám tử Hắc, Phong đã nhờ một người xe ôm quen mặc chiếc áo khoác gió màu vàng của mình chạy xe máy ra cổng trước phòng khám, dụ chiếc sedan đen bám theo hướng ngược lại, trong khi anh và Thảo lén thoát ra bằng lối ngách sau của khu nhà kho.


Khi chiếc xe máy dừng lại ở ngách hẻm phía sau Viện dưỡng lão An Bình, Thảo và Phong sũng nước từ đầu đến chân. Khuôn viên viện dưỡng lão chìm trong bóng tối âm u, chỉ có vài ánh đèn bảo vệ mờ nhạt từ phía sảnh chính hắt ra.


"Hàng rào phía này rỉ sét hết rồi, nhưng có dây kẽm gai," Phong thì thầm, khẽ đẩy những tán lá dâm bụt rậm rạp ra. Anh đưa tay đỡ Thảo trèo qua trước. Trong lúc rướn người đẩy Thảo lên, một tiếng "xoẹt" khẽ vang lên. Phong nghiến răng nén đau khi một sợi kẽm gai rỉ sét cào rách một đường dài trên mu bàn tay trái của anh, máu đỏ rỉ ra nhanh chóng bị nước mưa gột sạch.


"Anh Phong, anh có sao không?" Thảo lo lắng thì thầm khi đã đáp xuống thảm cỏ ướt bên trong.


"Vết xước nhỏ thôi, không sao. Đi nhanh lên, chúng ta chỉ có chưa đầy một tiếng trước ca tuần tra tiếp theo của bảo vệ," Phong quệt máu vào vạt áo, kéo Thảo nép sát vào bóng tối của bức tường gạch rêu phong.


Họ di chuyển dọc theo chân tường để đến cổng ngách của tầng hầm. Đúng như kế hoạch, một bóng người gầy guộc mặc bộ đồ bảo hộ lao công sờn rách, tay cầm chiếc chổi quét rác lớn đang đứng chờ sẵn trong bóng tối của hành lang thoát hiểm. Đó là cô Năm 'Chổi', người lao công trung thành đã làm việc tại An Bình hơn mười lăm năm.


"Cô Năm!" Thảo khẽ gọi.


Cô Năm 'Chổi' giật mình, vội vàng vẫy tay ra hiệu cho họ bước vào khu vực ngách khuất tầm nhìn của camera an ninh. Gương mặt khắc khổ của người đàn bà luống tuổi hiện rõ vẻ lo âu tột độ, đôi bàn tay chai sần run rẩy cầm chiếc chìa khóa đồng cổ điển.


"Thảo ơi, cô mạo hiểm cả cái ghế lao công này để giúp con đó," cô Năm thì thầm, giọng run run vì sợ hãi. "Y tá trưởng Ngân đã cho người khóa cửa kho lưu trữ bằng xích sắt mới từ chiều nay. Cô ấy nói đêm nay sẽ có xe rác y tế đặc biệt đến chở toàn bộ hồ sơ giấy đi đốt. Cô chỉ có chiếc chìa khóa phụ của cửa ngách hầm từ thời ban quản lý cũ. Các con phải nhanh lên, nếu bảo vệ Hùng phát hiện ra cô mở cửa, cô sẽ bị đuổi việc lập tức."


"Con biết ơn cô nhiều lắm, cô Năm," Thảo nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của người lao công. "Con hứa sẽ không để cô phải liên lụy. Chỉ cần tìm được cuốn sổ, con sẽ rời đi ngay."


Cô Năm không nói gì thêm, lén tra chiếc chìa khóa đồng vào ổ khóa cũ của cửa ngách hầm. Tiếng khóa lạch cạch khẽ vang lên, bị tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài át đi hoàn toàn. Cánh cửa sắt nặng nề hé mở một khe hẹp, phả ra một luồng khí ẩm mốc, lạnh lẽo đặc trưng của tầng hầm bị bỏ hoang nhiều năm.


***


Thảo và Phong lẻn vào bên trong. Không gian tối đen như mực, chỉ có ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn pin chuyên dụng nhỏ của Phong quét qua những dãy kệ sắt cao ngất ngưởng. Nơi đây là Kho lưu trữ hồ sơ bệnh án giấy cũ của An Bình, chứa đựng hàng vạn trang tài liệu y tế của những bệnh nhân đã khuất suốt hai mươi năm qua. Không khí đặc quánh mùi giấy mục, mùi gián và hơi ẩm lạnh lẽo của nước mưa rò rỉ từ những vết nứt trên trần hầm.


"Tìm kệ của khoa giảm nhẹ, năm nay," Phong thì thầm, ánh đèn pin quét nhanh qua các nhãn mác dán trên kệ sắt rỉ sét.


Thảo bước nhanh qua những lối đi chật hẹp, nước mưa ngập đến mắt cá chân ở những vùng trũng của sàn hầm. Cô dùng điện thoại của Phong để định vị, cố gắng bật camera lên để chụp ảnh các nhãn hồ sơ. Thế nhưng, độ ẩm quá cao cùng màn sương ẩm mốc bốc lên từ sàn nhà khiến ống kính camera bị lóa mờ, hoàn toàn không thể lấy nét được các dòng chữ viết tay nhỏ trên nhãn hộp (failed attempt).


"Không chụp được rồi, anh Phong," Thảo sốt ruột thì thầm. "Ống kính bị hơi nước bám mờ hết. Em bắt buộc phải tìm và mang cả cuốn sổ giấy gốc đi thôi."


"Được, tìm nhanh lên!" Phong gật đầu, anh đứng gác ngay góc hành lang tối, mắt không ngừng quan sát khe sáng hắt ra từ phía cửa ngách.


Thảo lùng sục giữa hàng trăm hộp hồ sơ cát-tông loang lổ vết ẩm mốc. Tay cô run rẩy lật từng tập tài liệu dày cộp. Những cái tên của các bệnh nhân cận tử lướt qua trước mắt cô – những người cô đã từng tự tay chăm sóc, xoa dịu những cơn đau cuối đời cho họ. Lòng tự trọng và y đức nung nấu trong lồng ngực cô, biến nỗi sợ hãi thành một nguồn năng lượng kỳ lạ.


Bỗng nhiên, từ phía cầu thang bộ dẫn xuống tầng hầm, tiếng bước chân nặng nề cùng ánh đèn pin quét dồn dập vang lên.


"Có người xuống kìa!" Phong cảnh báo bằng giọng cực nhỏ, anh nhanh chóng tắt phụp chiếc đèn pin cầm tay.


Ánh đèn pin mạnh mẽ của bảo vệ tuần tra bắt đầu quét qua các dãy kệ sắt. Tiếng xích sắt khóa cửa chính hầm lách cách vang lên. Có tiếng bước chân của hai gã bảo vệ đang tiến sát vào lối đi nơi Thảo đang đứng.


"Đêm mưa bão thế này mà bà Ngân bắt xuống kiểm tra kho làm gì không biết," một gã bảo vệ càu nhàu, tiếng bước chân gã dừng lại cách kệ của Thảo chỉ hai dãy.


"Thì bả sợ có kẻ lẻn vào trộm hồ sơ chứ sao. Nghe nói con y tá Thảo được tại ngoại rồi, Trịnh gia đang gắt lắm," gã thứ hai trả lời.


Thảo nín thở, thu mình vào góc tối giữa hai chiếc kệ sắt lớn, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực để ngăn tiếng tim đập thình thịch đang dội liên hồi. Ánh đèn pin của gã bảo vệ quét sượt qua mép áo khoác của cô chỉ trong gang tấc.


Nhận thấy tình thế nguy kịch, Trần Phong ở góc đối diện nhanh trí cúi xuống, nhặt một ống tuýp sắt rỉ sét nằm dưới sàn nước ngập. Anh vung tay ném mạnh ống tuýp về phía góc hầm đối diện.


"Keng! Rầm!"


Tiếng kim loại va chạm mạnh vào kệ sắt vang lên chói tai trong không gian khép kín của tầng hầm.


"Ai đó?" Gã bảo vệ hét lớn, lập tức quay ngoắt ánh đèn pin về hướng phát ra tiếng động. "Phía bên kia! Chạy qua xem nhanh!"


Cả hai gã bảo vệ lăm lăm dùi cui điện, vội vã lao về phía góc hầm tối đối diện.


Tận dụng khoảng trống thời gian quý giá đó, Thảo lập tức lao đến chiếc kệ sắt ghi nhãn "KHOA GIẢM NHẸ - THÁNG 5". Cô dùng hai tay kéo mạnh chiếc hộp cát-tông số 402 ra. Bên trong, nằm ngay dưới xấp bệnh án cũ, là cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy của khoa chăm sóc giảm nhẹ. Bìa cuốn sổ màu xanh sẫm, hơi ẩm mốc nhưng gáy sổ vẫn còn nguyên vẹn. Thảo lật nhanh trang ngày 29 tháng 5. Dưới ánh sáng mờ nhạt của màn hình điện thoại, dòng chữ viết tay nắn nót của cô hiện ra rõ ràng: *"Morphine 2mg - Tiêm tĩnh mạch lúc 01:15 AM"*, và ngay bên cạnh là chữ ký đối chứng bằng mực xanh rõ nét, quen thuộc của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải.


"Tìm thấy rồi!" Thảo nghẹn ngào thì thầm, cô ôm chặt cuốn sổ giấy vào lồng ngực như ôm lấy sinh mệnh của chính mình.


"Thảo! Đi lối ngách ngay!" Phong từ bóng tối lao đến, nắm lấy tay cô kéo chạy ngược về phía cửa ngách nơi cô Năm 'Chổi' đang đứng canh giữ.


Thế nhưng, ngay khi Thảo vừa ôm cuốn sổ giấy bước ra góc hành lang tối chuẩn bị đẩy cửa thoát hiểm, tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng chìa khóa lạch cạch quen thuộc đột ngột vang lên ngay trước cửa kho lưu trữ.


Cánh cửa ngách bất ngờ bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Dưới ánh sáng nhập nhòe của đèn sảnh hầm, gương mặt sắc sảo, lạnh lùng của y tá trưởng Phạm Kim Ngân hiện ra ngay trước mắt họ. Trên tay Ngân là chùm chìa khóa gốc của viện dưỡng lão, ánh mắt mụ ta trợn trừng khi nhìn thấy Thảo đang ôm khư khư cuốn sổ giấy trước ngực.


"Lâm Thu Thảo?" Ngân rít lên qua kẽ răng, giọng mụ ta sắc lạnh đầy kinh hoàng. "Mày dám đột nhập vào đây sao? Bảo vệ đâu! Có trộm!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!