Tự Do Trong Vòng Vây
Tiếng búa gỗ của Thẩm phán chủ tọa vẫn còn âm vang trong màng nhĩ của Lâm Thu Thảo khi cô bước ra khỏi cánh cửa gỗ nặng nề của Tòa án nhân dân Quận 3. Ánh nắng ban mai của ngày cuối tháng Năm rọi xuống sảnh tòa rực rỡ, nhưng nó không mang lại cảm giác ấm áp, chỉ khiến cô y tá trẻ bị lóa mắt sau nhiều đêm giam mình trong phòng tạm giam số 4 lạnh lẽo. Thảo khẽ đưa tay lên che trán. Trên cổ tay cô, những vết lằn đỏ tím do còng số tám siết chặt vẫn còn nguyên, đau nhức mỗi khi cô cử động. Vạt áo y tá màu xanh nhạt sờn vai của cô vẫn phảng phất mùi ẩm mốc của phòng giam và cả mùi mắm tôm tanh tưởi – dấu tích từ vụ khủng bố bằng chất bẩn của băng nhóm Đao Mặt Sẹo tại ngôi nhà nhỏ Bình Thạnh vẫn chưa thể gột sạch.
Trần Phong bước nhanh từ phía sau lên, khẽ vỗ nhẹ vào vai cô. Gương mặt vị luật sư trẻ lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm thức trắng vận động nguồn tài chính, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng lên niềm tin kiên định.
"Em tự do rồi, Thảo. Ít nhất là vào lúc này," Phong nói, giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng sự trấn an to lớn. "Số tiền năm trăm triệu VND bảo lãnh tại ngoại đã được Kho bạc Nhà nước xác nhận. Ông Trần Thế Vinh đã thực hiện đúng lời hứa. Nhưng chúng ta không có thời gian để ăn mừng đâu."
Thảo quay sang nhìn Phong, bờ môi khô khốc khẽ mấp máy: "Mẹ em... mẹ em đang ở đâu rồi anh Phong? Đêm qua Khánh nói bà bị phù phổi cấp..."
Phong khẽ thở dài, rút từ trong cặp da ra một văn bản có đóng dấu xanh của Hội đồng Điều dưỡng thành phố: "Mẹ em đã được Quỳnh đưa đến nơi an toàn. Nhưng anh phải báo cho em một tin xấu trước. Trương Công Danh đã dùng áp lực của tập đoàn Trịnh Phát để ép Hội đồng Điều dưỡng ra quyết định này. Thẻ hành nghề điều dưỡng quốc gia của em đã bị đình chỉ tạm thời kể từ tám giờ sáng nay để phục vụ điều tra. Em không được phép thực hiện bất kỳ hoạt động y tế công khai nào nữa."
Thảo nhìn tấm quyết định hành chính trên tay Phong, lồng ngực thắt lại. Tấm thẻ nhựa trầy xước góc ấy là thành quả của sáu năm học tập gian khổ, là danh dự cả đời cô quyết giữ vững trước vong linh người cha quá cố Lâm Hoài Nam. Giờ đây, chỉ bằng một cái nháy mắt của giới tài phiệt, họ đã tước đi sinh kế và vũ khí chuyên môn duy nhất của cô.
"Họ muốn triệt đường sống của em," Thảo siết chặt nắm tay, những móng tay găm vào lòng bàn tay đau nhói. "Họ biết mẹ em cần chạy thận định kỳ ba lần một tuần. Nếu em bị đình chỉ, em không thể đi làm kiếm tiền, cũng không thể tự tay chăm sóc bà."
"Chưa dừng lại ở đó đâu," Phong khẽ hất hàm về phía bên kia đường.
Thảo nhìn theo hướng mắt của Phong. Dưới bóng râm của một cây dầu cổ thụ đối diện cổng tòa, một chiếc xe hơi sedan màu đen bóng đang đỗ lẳng lặng. Kính xe dán phim cách nhiệt tối màu, nhưng khi kính khẽ hạ xuống một phần ba, Thảo lập tức nhận ra gương mặt lầm lì, đôi mắt sắc lạnh như rắn độc của Vũ Văn Hắc – gã cựu trinh sát biến chất nay là thám tử tư được Trịnh gia thuê riêng. Hắn đang cầm một chiếc máy ảnh ống kính thu phóng hướng thẳng về phía cô, ghi lại từng cử động nhỏ nhất.
"Vũ Văn Hắc đang bám theo em hai mươi tư trên bảy," Phong cảnh báo, khẽ kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai trên đầu Thảo xuống. "Hắn muốn tìm ra sơ hở của em, hoặc tìm kiếm tung tích của Luật sư Lê Gia Huy thông qua em. Chúng ta phải đến phòng khám ngay lập tức. Mẹ em đang đợi."
***
Mười một giờ trưa cùng ngày, chiếc taxi chở Thảo và Phong dừng lại trước cổng Bệnh viện Đa khoa Trịnh Phát tại trung tâm Nam Khánh. Đây là nơi bà Lâm Mỹ Hạnh có lịch hẹn chạy thận định kỳ theo diện bảo hiểm y tế cũ. Dù biết đây là pháo đài của kẻ thù, Thảo vẫn phải đưa mẹ đến vì tình trạng tràn dịch màng phổi của bà đã ở mức báo động đỏ, nếu chậm trễ một ca lọc máu, độc tố thận tích tụ sẽ hủy hoại tim của bà chỉ trong vòng vài giờ.
Thế nhưng, ngay khi chiếc taxi vừa đỗ lại, bầu không khí đặc quánh bạo lực đã bủa vây lấy họ.
Giám đốc bệnh viện Nguyễn Văn Cường đứng sừng sững ngay trước sảnh chính, hai tay chắp sau lưng, phong thái hống hách. Đứng cạnh ông ta là Trưởng bảo vệ Nguyễn Hùng cùng sáu gã bảo vệ vạm vỡ mặc đồng phục đen, tay lăm lăm dùi cui điện.
Khi Thảo vừa đỡ bà Hạnh bước xuống xe lăn, Nguyễn Hùng đã bước lên chặn cửa, giọng gã cộc lốc:
"Bệnh viện Trịnh Phát từ chối tiếp nhận bệnh nhân Lâm Mỹ Hạnh. Mời gia đình đi nơi khác."
Thảo bàng hoàng nhìn gã bảo vệ, rồi nhìn sang Giám đốc Cường: "Ông Cường! Mẹ tôi có lịch hẹn chạy thận định kỳ hôm nay! Hồ sơ bảo hiểm của bà vẫn còn hiệu lực! Tại sao các người lại từ chối cứu người?"
Nguyễn Văn Cường nhếch mép cười nhạt, đeo lại gọng kính vuông vàng sang trọng: "Cô Thảo, cô đang bị điều tra về tội mưu sát người sáng lập tập đoàn chúng tôi. Bệnh viện chúng tôi có quyền từ chối phục vụ những đối tượng có nguy cơ gây mất an ninh trật tự và ảnh hưởng đến uy tín thương hiệu. Đây là chỉ đạo trực tiếp từ Hội đồng quản trị."
"Chỉ đạo của bà Trịnh Lệ Hoa đúng không?" Trần Phong bước lên chắn trước xe lăn của bà Hạnh, giọng anh đanh thép vang dội khắp sảnh bệnh viện. "Ông Cường, hành vi từ chối tiếp nhận bệnh nhân cấp cứu của ông là vi phạm nghiêm trọng Luật Khám bệnh, chữa bệnh và đạo đức nghề y! Nếu mẹ của thân chủ tôi có mệnh hệ gì, tôi sẽ khởi kiện cá nhân ông tội vô ý làm chết người do vi phạm quy chế chuyên môn!"
"Luật sư Phong, cậu cứ việc kiện," Cường cười khẩy, ánh mắt không chút sợ hãi. "Nhưng trước khi tòa thụ lý, bệnh nhân này sẽ chết vì suy hô hấp trước. Hùng, đưa họ ra ngoài!"
Nguyễn Hùng nhận lệnh, lập tức vẫy tay cho ba gã bảo vệ xông lên. Chúng thô bạo nắm lấy tay đẩy của chiếc xe lăn, cưỡng chế đẩy bà Hạnh ra ngoài thềm sảnh, ngay dưới làn mưa giông bất ngờ ập xuống của mùa hè Nam Khánh.
"Buông mẹ tôi ra! Các người không có lương tâm sao?" Thảo gào lên, cô lao vào ôm lấy chiếc xe lăn để che chắn cho mẹ khỏi những giọt mưa lạnh buốt. Bà Hạnh co rúm người lại, gương mặt xám xịt do thiếu oxy, đôi môi run rẩy thều thào không ra tiếng.
Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, Thảo rút từ trong túi áo ra tấm thẻ hành nghề điều dưỡng quốc gia bị trầy xước góc, giơ lên trước mặt Nguyễn Hùng: "Tôi là điều dưỡng chính thức! Tôi tự vận hành máy chạy thận cho mẹ tôi! Tôi không cần các người can thiệp chuyên môn! Chỉ cần cho mẹ tôi vào phòng lọc máu!"
Nguyễn Hùng nhìn tấm thẻ nhựa, khinh khỉnh cười một tiếng. Gã bất ngờ vung tay, giật phăng tấm thẻ từ tay Thảo. Với thể lực vượt trội của một cựu võ sĩ, gã dùng hai ngón tay bẻ gãy đôi tấm thẻ nhựa phát ra một tiếng "rắc" giòn giã, rồi ném những mảnh vụn xuống vũng nước mưa dưới chân Thảo.
"Thẻ của cô đã bị đình chỉ rồi, đồ sát nhân," Hùng ghé sát tai cô, thì thầm đầy đe dọa. "Bà Hoa đã nói rồi, một đồng tiền của Trịnh gia cũng không dùng để nuôi mạng sống của lũ lừa đảo các người."
Nhìn những mảnh vỡ của tấm thẻ hành nghề trôi nổi trong vũng nước mưa hòa lẫn với vệt sơn đỏ còn sót lại trên tay áo, Thảo sụp đổ hoàn toàn. Danh dự của cô, sinh mệnh của mẹ cô, tất cả đang bị chà đạp dưới gót giày của đồng tiền tài phiệt. Cô quỳ sụp xuống bên xe lăn của mẹ dưới làn mưa xối xả, gạt nước mắt van xin trong bất lực:
"Tôi xin các người... hãy cứu mẹ tôi... bà không có tội..."
***
"Dừng tay lại!"
Một tiếng hét lanh lảnh, đầy uy lực vang lên từ phía cổng bệnh viện. Một chiếc xe taxi y tế chuyên dụng gầm cao lao thẳng vào sảnh, phanh gấp tạo ra tiếng rít chói tai trên nền gạch ướt nước.
Đỗ Thúy Quỳnh bước xuống xe, mái tóc cô ướt sũng nhưng phong thái vô cùng quyết đoán. Trên tay cô là một tập hồ sơ pháp lý dày cộp có đóng dấu nổi của Tổ chức Y tế phi chính phủ quốc tế. Cô bước thẳng đến trước mặt Giám đốc Cường, xuất trình văn bản bảo lãnh:
"Ông Cường! Tôi là Đỗ Thúy Quỳnh, điều phối viên của Quỹ Cứu trợ Y tế Cộng đồng. Đây là văn bản bảo lãnh y tế nhân đạo khẩn cấp dành cho bệnh nhân Lâm Mỹ Hạnh. Chúng tôi đã hoàn tất thủ tục chuyển viện độc lập sang hệ thống phòng khám của chúng tôi. Mọi hành vi cản trở việc di chuyển bệnh nhân cấp cứu lúc này sẽ bị ghi nhận trực tiếp vào báo cáo gửi lên Bộ Y tế và cơ quan thanh tra quốc tế!"
Nhìn thấy dấu mộc đỏ của tổ chức phi chính phủ quốc tế và chiếc máy ảnh của Minh Quân đang hướng thẳng từ xa để ghi hình, Giám đốc Cường khẽ biến sắc. Ông ta biết nếu vụ việc này bị phanh phui lên báo chí nước ngoài, giá cổ phiếu của tập đoàn Trịnh Phát sẽ bốc hơi hàng triệu USD chỉ trong một đêm.
Cường hắng giọng, lùi lại một bước: "Chúng tôi chỉ làm theo đúng quy trình an ninh. Nếu các người đã có bảo lãnh chuyển viện, mời tự di chuyển."
"Thảo! Phong! Giúp chị đưa bác lên xe nhanh lên!" Quỳnh hét lớn.
Phong nhanh chóng bế bà Hạnh đặt vào băng ghế sau của chiếc taxi y tế, trong khi Thảo vội vàng thu dọn chiếc xe lăn gấp gọn nhét vào cốp xe. Chiếc xe cứu thương từ thiện nổ máy, lao vút đi trong màn mưa bão, bỏ lại phía sau tiếng chửi thề của Nguyễn Hùng và ánh mắt hậm hực của Giám đốc Cường.
***
Nửa tiếng sau, chiếc xe dừng lại trước một con hẻm nhỏ hẹp, chằng chịt dây điện tại quận Bình Thạnh. Nằm sâu trong con hẻm nghèo ấy là Phòng khám Thận học Bình An – một cơ sở y tế từ thiện nhỏ, cũ kỹ nhưng vô cùng sạch sẽ.
Quỳnh nhanh chóng phối hợp với các y tá tại đây đẩy bà Hạnh vào phòng lọc máu khẩn cấp. Tiếng máy lọc máu phát ra những âm thanh đều đặn, nhịp nhàng. Khi nhìn thấy dòng máu đỏ sẫm của mẹ chạy qua màng lọc thủy tinh, dần trả lại sắc thái hồng hào cho đôi gò má xám xịt của bà Hạnh, Thảo mới đổ gục xuống chiếc ghế nhựa bên hành lang, hai hàng nước mắt lã chã rơi.
Quỳnh bước đến, đưa cho cô một cốc nước ấm: "Bác Hạnh đã qua cơn nguy kịch rồi, Thảo. Phòng khám này hoạt động bằng nguồn quỹ phi chính phủ độc lập, Trịnh gia không thể dùng tiền để ép họ đóng cửa lập tức đâu. Chị đã sắp xếp Chi phí chạy thận nhân đạo định kỳ cho bác suốt ba tháng tới."
"Em cảm ơn chị Quỳnh... nếu không có chị hôm nay..." Thảo nghẹn ngào.
"Đừng cảm ơn chị, hãy cảm ơn sự kiên cường của chính em," Quỳnh khẽ cười, nhưng rồi gương mặt cô chợt đanh lại. Cô kéo Thảo ra phía cửa sổ kính của phòng khám, khẽ hất hàm ra ngoài đường.
Dưới cơn mưa tầm tã ngoài đầu hẻm, chiếc xe hơi sedan màu đen của thám tử Vũ Văn Hắc vẫn đang lẳng lặng đỗ bên kia đường. Ánh đèn pha của chiếc xe thỉnh thoảng lại quét qua con hẻm nhỏ như một đôi mắt quỷ rình rập trong bóng tối, ghi nhận chính xác tọa độ mới của gia đình cô.
Thảo gạt nước mắt, nhìn thẳng vào chiếc xe đen đầy căm phẫn. Sự tự do của cô lúc này thực chất chỉ là một vòng vây vô hình được siết chặt bằng quyền lực và tiền bạc của Trịnh gia. Cô khẽ siết chặt cuốn sổ tay lâm sàng của cha trong túi áo, tự nhủ với bản thân:
*Họ có thể tước đi thẻ hành nghề của mình, có thể bẻ gãy danh dự của mình dưới gót giày, nhưng họ không bao giờ bẻ gãy được sự thật y khoa. Mình phải tìm lại cuốn sổ ca trực gốc trước khi họ thiêu rụi nó.*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!