Trận Chiến Bảo Lãnh
Tiếng đập cửa sắt rầm rầm ngoài sân như những nhát búa nện thẳng vào lồng ngực đang phập phồng nghẹn khí của bà Lâm Mỹ Hạnh. Mùi mắm tôm nồng nặc trộn lẫn với dung môi sơn đỏ volatile độc hại xộc qua những ô kính vỡ vụn, len lỏi vào tận phòng ngủ ẩm mốc. Trên chiếc giường gỗ sờn rách, bà Hạnh bắt đầu co giật mạnh, khóe miệng sùi ra những vệt bọt hồng nhạt – dấu hiệu lâm sàng tồi tệ nhất của chứng phù phổi cấp do tràn dịch màng phổi.
Lâm Minh Khánh đứng thủ thế sau cánh cửa gỗ, hai tay siết chặt chuôi con dao bếp rỉ sét đến trắng bệch cả khớp xương. Đầu gã ong lên, mồ hôi lạnh hòa cùng nước mắt chảy ròng ròng xuống cằm. Bên ngoài, tiếng gầm rú của những chiếc xe máy độ pô và tiếng chửi bới của Tí Đô vẫn vang lên đầy thú tính. Ngay dưới vũng bùn loãng đầu hẻm Bình Thạnh, vết xích xe máy của Tí Đô hằn sâu hoắm dưới màn mưa bong bóng, như một dấu ấn bạo lực găm chặt lấy ngôi nhà nghèo.
"Khánh! Mở cửa ra! Xe cấp cứu đến rồi!"
Tiếng hét quen thuộc của Luật sư Trần Phong vang lên từ phía cổng sắt, xé toạc bầu không khí đặc quánh bạo lực. Đi kèm với đó là ánh đèn pha quét rộng của một chiếc xe cứu thương từ thiện gầm cao, gầm rú vượt qua vũng nước ngập sâu đầu hẻm. Sự xuất hiện đột ngột của chiếc xe chuyên dụng cùng tiếng còi hú giả lập vang dội khiến Tí Đô và đám đàn em Đao Mặt Sẹo giật mình. Chúng chửi thề một tiếng, liếc nhìn những bóng người mặc đồ bảo hộ y tế đang lao xuống xe, rồi nhanh chóng rồ ga phóng vụt đi vào màn mưa tối sầm.
Khánh run rẩy buông con dao bếp rơi keng xuống nền gạch, vội vã chốt mở cửa sắt. Trần Phong cùng nhân viên xã hội Đỗ Thúy Quỳnh lao vào nhà như những bóng ma trong đêm. Nhìn thấy bà Hạnh đang sùi bọt hồng, Quỳnh lập tức hét lớn với hai hộ lý đi cùng:
"Bệnh nhân bị phù phổi cấp do suy thận giai đoạn cuối! Cho thở oxy liều cao và chuyển dịch khẩn cấp!"
Trong lúc các nhân viên y tế khẩn trương cố định bà Hạnh lên cáng cứu thương, Phong giữ chặt bả vai đang run rẩy của Khánh, giọng anh đanh lại nhưng đầy trấn tĩnh: "Mẹ em sẽ được chuyển đến Phòng khám Thận học Bình An của Quỳnh. Ở đó có máy lọc máu độc lập ngoài hệ thống của Trịnh Phát. Em đi theo xe chăm sóc mẹ, còn anh phải đi lo việc quan trọng nhất lúc này. Chúng ta chỉ có vài tiếng trước khi phiên điều trần bảo lãnh bắt đầu."
Khánh gật đầu lia lịa, nước mắt tràn ra: "Anh Phong... cứu chị Thảo... cứu mẹ em với..."
Nhìn chiếc xe cứu thương lao đi trong màn mưa bong bóng, Trần Phong khẽ siết chặt quai chiếc cặp da chứa đầy hồ sơ. Anh không có thời gian để thở. Mức tiền bảo lãnh tại ngoại mà phía Trương Công Danh – luật sư trưởng của tập đoàn Trịnh Phát – cố tình tác động để nâng lên là 500 triệu VND, một con số không tưởng đối với gia đình y tá nghèo như Thảo. Nếu không có số tiền này ký quỹ trước giờ điều trần, Viện kiểm sát Quận 3 dưới sự cứng nhắc của Phó viện trưởng Phạm Ngọc Hải sẽ lập tức phê chuẩn lệnh bắt tạm giam Thảo ba tháng để phục vụ điều tra mưu sát.
Phong rút điện thoại, bấm vào một số liên lạc được mã hóa bảo mật. Người duy nhất có thể giúp họ lúc này là doanh nhân Trần Thế Vinh – một người từng được cố tỷ phú Trịnh Hoàng Hải cứu giúp trong một thương vụ mười năm trước, và cũng là người âm thầm theo dõi di nguyện thành lập Quỹ Thiên Đức.
Cuộc gặp diễn ra chớp nhoáng tại sảnh một khách sạn vắng vẻ ở Quận 1 vào lúc hai giờ sáng. Ông Trần Thế Vinh ngồi trong góc tối, mái tóc muối tiêu chải chuốt gọn gàng, gương mặt phảng phất nét ưu tư của một người trải đời. Khi Phong đặt tập hồ sơ bệnh án suy thận cấp của bà Hạnh và các bằng chứng về việc Trịnh gia phong tỏa y tế lên bàn, mắt ông Vinh khẽ nheo lại.
"Cậu Phong, tôi mang ơn ông Hải cả đời này. Ông ấy lập Quỹ Thiên Đức là để cứu những người cận tử nghèo khổ như mẹ của cô Thảo, chứ không phải để lũ con cháu bất hiếu dùng làm tài sản thế chấp nợ cờ bạc," Ông Vinh gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn gỗ gụ, giọng trầm và uy lực. "Năm trăm triệu VND tiền bảo lãnh tại ngoại không phải là vấn đề. Tôi sẽ ký một thư bảo lãnh tài chính và cấp séc bảo chứng khẩn cấp từ tài khoản doanh nghiệp của tôi. Nhưng cậu phải hứa với tôi một điều: bằng mọi giá phải đưa cô y tá đó ra ngoài. Chỉ có cô ấy mới giữ được chìa khóa tâm nguyện của ông Hải."
"Tôi lấy danh dự của một luật sư ra bảo đảm," Phong cúi đầu, nhận lấy tờ séc bảo chứng đỏ tươi từ tay ông Vinh. Luồng năng lực tài chính vô hình nhưng vững chắc này chính là tấm lá chắn đầu tiên giúp họ đập tan gọng kìm của Trịnh gia.
***
Tám giờ sáng ngày 30 tháng 5, Tòa án nhân dân Quận 3.
Bầu không khí bên trong phòng điều trần nhỏ hẹp của tòa án ngột ngạt đến mức có thể cảm nhận được tiếng thở gấp của những người tham dự. Ánh sáng từ những ngọn đèn tuýp trên trần nhà tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, hắt lên bức tường sơn vàng nhạt bong tróc.
Lâm Thu Thảo được hai cảnh sát hỗ trợ tư pháp áp giải vào phòng. Cô mặc bộ đồng phục y tá màu xanh nhạt sờn vai, gương mặt mộc mạc xám xịt vì mất ngủ nhiều đêm trong phòng tạm giam số 4, hai cổ tay hằn sâu những vết bầm tím do còng số tám siết chặt. Thế nhưng, đôi mắt cô vẫn sáng lên một vẻ cương nghị kỳ lạ khi nhìn thấy Trần Phong đang ngồi ở bàn bào chữa.
Ở phía đối diện, Trương Công Danh ngồi ung dung trên chiếc ghế bọc da. Gã diện bộ vest may đo đắt tiền từ Anh Quốc, mái tóc chải chuốt bạc hai bên thái dương bóng loáng, tay khẽ lật giở những trang tài liệu đóng dấu đỏ của bệnh viện Trịnh Phát. Ánh mắt gã nhìn Phong đầy vẻ khinh khỉnh của một kẻ bề trên nắm giữ thang quyền lực tuyệt đối.
Ngồi ở bục kiểm sát là Nguyễn Hoàng Yến – nữ kiểm sát viên trẻ tuổi với gương mặt sắc sảo, mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng. Cô lật giở hồ sơ vụ án với phong thái nghiêm nghị, nguyên tắc nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại dừng lại ở những vết bầm trên cổ tay của Thảo.
Thẩm phán chủ tọa gõ búa khai mạc phiên điều trần tranh chấp quyền tại ngoại. Ngay lập tức, Trương Công Danh đứng lên, giọng nói trầm hùng, vang dội khắp căn phòng:
"Kính thưa Hội đồng Thẩm phán, đại diện Viện kiểm sát. Bị can Lâm Thu Thảo đang bị điều tra về tội danh đặc biệt nghiêm trọng: Mưu sát tỷ phú Trịnh Hoàng Hải bằng cách cố ý tiêm morphine quá liều. Đây là hành vi vô đạo đức, lợi dụng sự tin tưởng của người già cận tử để trục lợi di chúc. Chúng tôi có biên bản kỷ luật giả... xin lỗi, biên bản kỷ luật chính thức từ Y tá trưởng Phạm Kim Ngân xác nhận bị can Thảo có nhân thân xấu, thường xuyên tự ý lấy thuốc giảm đau nhóm A trái quy chuẩn và đã bị cảnh cáo nhiều lần. Với tính chất nguy hiểm của hành vi và nguy cơ bị can tiêu hủy chứng cứ hoặc bỏ trốn khỏi địa phương, chúng tôi kiên quyết yêu cầu tiếp tục tạm giam bị can Thảo vĩnh viễn."
Danh vừa dứt lời, một vài phóng viên bẩn đứng ngoài cửa phòng điều trần lập tức bấm máy ảnh tanh tách, cố tình chụp góc nghiêng tiều tụy của Thảo để chuẩn bị cho chiến dịch định hướng dư luận 'Y tá đào mỏ' tiếp theo.
Trần Phong đứng thẳng dậy, chỉnh lại gọng kính cận. Anh không hề nao núng trước đòn phủ đầu đầy uy lực của gã luật sư sừng sỏ. Giọng anh đanh thép, rõ ràng từng chữ:
"Kính thưa Thẩm phán chủ tọa, kính thưa Kiểm sát viên Nguyễn Hoàng Yến. Lập luận của luật sư Danh hoàn toàn dựa trên một biên bản kỷ luật nội bộ chưa từng được thông qua bởi Hội đồng Y khoa thành phố, và quan trọng hơn, nó mâu thuẫn hoàn toàn với thực tế y đức của thân chủ tôi. Tôi xin trình lên tòa hồ sơ nhân thân của Lâm Thu Thảo: 5 năm liên tiếp đạt danh hiệu y tá tiêu biểu của khoa chăm sóc giảm nhẹ, nhận được hơn năm mươi thư tay cảm ơn của thân nhân các bệnh nhân nghèo cận tử. Một người coi sự tôn nghiêm của cái chết hơn tiền bạc như cô Thảo không bao giờ có động cơ bỏ trốn hay mưu sát!"
Phong dâng tập bằng khen và hồ sơ y tế của Thảo lên bàn thư ký tòa. Anh tiếp tục tấn công vào điểm yếu chí mạng của đối phương:
"Hơn thế nữa, mẹ của bị can – bà Lâm Mỹ Hạnh – hiện đang bị suy thận cấp giai đoạn cuối nguy kịch, vừa phải cấp cứu phù phổi cấp đêm qua tại Phòng khám Bình An. Bị can Thảo là người duy nhất có tri thức y khoa lâm sàng để trực tiếp chăm sóc và duy trì sự sống cho mẹ mình. Theo quy định nhân đạo của Bộ luật Tố tụng Hình sự Việt Nam, việc cho phép bị can tại ngoại để thực hiện nghĩa vụ gia đình là hoàn toàn chính đáng và cần thiết!"
Kiểm sát viên Nguyễn Hoàng Yến khẽ gật đầu, cô quay sang nhìn Danh rồi đưa ra quan điểm kiểm sát trung lập:
"Viện kiểm sát nhận thấy bị can có nhân thân tốt và hoàn cảnh gia đình đặc biệt khó khăn. Tuy nhiên, do tính chất nghiêm trọng của vụ án mưu sát, nếu xem xét cho phép tại ngoại, bắt buộc phải áp dụng biện pháp bảo lãnh tài chính ký quỹ ở mức cao để răn đe và bảo đảm nghĩa vụ tố tụng. Chúng tôi đề xuất mức ký quỹ là 500 triệu VND."
Trương Công Danh khẽ nhếch mép cười nhạt. Gã biết rõ gia đình Thảo đã kiệt quệ tài chính, căn nhà ở Bình Thạnh thậm chí còn đang bị giang hồ siết nợ. Năm trăm triệu VND đối với họ lúc này không khác gì một con số trên trời. Gã tin chắc Phong sẽ phải cúi đầu nhận thua.
Nhưng nụ cười của Danh lập tức đông cứng lại khi Trần Phong rút từ trong cặp da ra một văn bản đóng dấu nổi xanh của ngân hàng quốc gia:
"Kính thưa hội đồng, chúng tôi hoàn toàn đồng ý với mức ký quỹ của Viện kiểm sát. Đây là thư bảo lãnh tài chính ký quỹ 500 triệu VND hợp pháp được bảo chứng bởi Công ty của doanh nhân Trần Thế Vinh, kèm theo séc bảo chứng đã được nộp trực tiếp vào tài khoản tạm giữ của Kho bạc Nhà nước Quận 3 cách đây một giờ!"
Cả căn phòng xôn xao. Nguyễn Hoàng Yến nhanh chóng tiếp nhận tờ séc và thư bảo lãnh, đối chiếu mã số giao dịch trên hệ thống điện tử. Cô ngẩng đầu lên, gật đầu với Thẩm phán chủ tọa: "Thưa Thẩm phán, giao dịch ký quỹ 500 triệu VND là hoàn toàn hợp lệ và đã được hệ thống kho bạc xác nhận thành công."
Gương mặt Trương Công Danh đanh lại, những nếp nhăn xảo quyệt trên trán gã hằn sâu xuống dưới ánh đèn tuýp. Gã vội vã đập tay xuống bàn, cố gắng xoay chuyển tình thế bằng lập luận cuối cùng:
"Nhưng thưa Thẩm phán! Bị can Thảo là người trực tiếp vận hành hệ thống y tế tại An Bình. Cô ta có thể sử dụng các tài khoản cá nhân để đăng nhập trái phép vào máy chủ HIS của bệnh viện Trịnh Phát hòng tiêu hủy các chứng cứ điện tử về liều lượng morphine!"
Phong bật cười tự tin, câu trả lời của anh đập tan mọi nỗ lực ngụy biện của đối thủ:
"Luật sư Danh hình như đã quên một chi tiết cơ bản của quy trình tố tụng. Toàn bộ thiết bị điện tử cá nhân, bao gồm cả máy tính xách tay và điện thoại của thân chủ tôi, đã bị Trưởng bảo vệ Nguyễn Hùng tịch thu bất hợp pháp và hiện đang bị Đội cảnh sát điều tra của Lê Văn Thắng niêm phong làm vật chứng. Thân chủ tôi không có bất kỳ phương tiện vật lý hay kỹ thuật nào để tiếp cận hệ thống HIS. Hơn nữa, chữ ký sống trên cuốn sổ giấy ca trực mà chúng tôi đang yêu cầu đối chứng mới là chứng cứ gốc không thể bị chỉnh sửa số!"
Danh cứng họng, gã quay sang nhìn thuộc hạ của mình đang đứng ngoài cửa với ánh mắt giận dữ. Gã cố gắng yêu cầu áp dụng biện pháp giám sát điện tử nghiêm ngặt tại đồn công an đối với Thảo, nhưng Thẩm phán chủ tọa khẽ xua tay, bác bỏ yêu cầu này vì nó hoàn toàn không phù hợp với quy định nhân đạo dành cho người đang phải chăm sóc mẹ bệnh nặng.
"Căn cứ vào các tài liệu chứng cứ đã được thẩm định công khai, Hội đồng Thẩm phán nhận thấy bị can Lâm Thu Thảo có nhân thân tốt, hoàn cảnh gia đình đặc biệt khó khăn và đã hoàn thành đầy đủ nghĩa vụ ký quỹ bảo lãnh tài chính 500 triệu VND theo đúng quy định pháp luật."
Thẩm phán chủ tọa đứng thẳng, gõ mạnh búa gỗ xuống mặt bàn vang lên một tiếng "Cộc!" đanh gọn:
"Quyết định phê chuẩn cho phép bị can Lâm Thu Thảo được bảo lãnh tại ngoại khẩn cấp vì lý do nhân đạo! Bị can có nghĩa vụ cam kết không rời khỏi nơi cư trú tại thành phố Nam Khánh, chịu sự giám sát di chuyển nghiêm ngặt của công an phường và phải trình diện ngay khi có lệnh triệu tập của cơ quan điều tra!"
Tiếng búa gõ vang lên như một tiếng sấm mùa hè xé toạc bầu không khí ngột ngạt của phòng xử án. Lâm Thu Thảo khẽ thở phào, hai giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi gò má gầy gò, trút bỏ được gánh nặng giam cầm đè nặng suốt những ngày qua. Cô nhìn Phong bằng ánh mắt ngập tràn lòng biết ơn vô hạn.
Trương Công Danh đứng lặng người bên bục tranh tụng, gương mặt gã xám xịt, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm khi phải nhận thất bại đầu tiên trước một luật sư trẻ tuổi, nghèo khó như Trần Phong. Gã vội vã xếp hồ sơ vào cặp da, không thèm nhìn phóng viên bẩn đang đứng ngoài cửa, hầm hầm bước ra khỏi phòng điều trần.
Trần Phong quay sang nhìn Thảo, trên môi anh nở một nụ cười tự tin, ấm áp đầy chiến thắng. Anh khẽ gật đầu như muốn nói: "Chúng ta đã thắng trận đầu tiên. Hãy chuẩn bị, giông bão thực sự chỉ mới bắt đầu."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!