Nhạc nềnRecollection

Khủng Bố Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông ập xuống quận Bình Thạnh vào lúc nửa đêm mang theo những luồng gió giật rít liên hồi qua các khe hở của mái tôn rỉ sét. Trong con hẻm sâu ngoằn ngoèo chỉ vừa đủ hai xe máy tránh nhau, ánh sáng từ những ngọn đèn đường vàng vọt hắt xuống những vũng nước đục ngầu, sủi bọt bong bóng. Không gian ngột ngạt và đặc quánh mùi ẩm mốc của rác thải sinh hoạt bốc lên dưới sức nóng của mặt đường nhựa vừa bị dội nước mưa.


Bên trong ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ của gia đình Thảo, tiếng mưa rơi rầm rập trên mái tôn tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn, đè nặng lên màng nhĩ. Lâm Minh Khánh ngồi bó gối trên chiếc ghế nhựa sứt góc, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ dán chặt vào màn hình chiếc điện thoại thông minh cũ nứt vỡ mặt kính. Những dòng tin nhắn đe dọa từ số máy lạ liên tục nhảy lên, mỗi tiếng bíp phát ra từ điện thoại lại khiến bả vai gầy guộc của gã thanh niên hai mươi bốn tuổi giật nảy lên vì sợ hãi.


Trên chiếc giường gỗ đặt sát góc tường ẩm mốc, bà Lâm Mỹ Hạnh nằm co quắp dưới tấm chăn len sờn rách. Gương mặt bà xám xịt do độc tố thận tích tụ, lồng ngực phập phồng nhọc nhằn, phát ra những tiếng thở khò khè đứt quãng. Cơn suy thận cấp giai đoạn cuối đang tàn phá thể xác bà từng giờ, và việc thiếu hụt chu kỳ lọc máu định kỳ do các bệnh viện tư liên tục từ chối tiếp nhận dưới áp lực của Trịnh gia đang đẩy bà vào trạng thái tràn dịch màng phổi nguy kịch.


"Khánh... nước... cho mẹ xin hớp nước..." Bà Hạnh thều thào, giọng nói yếu ớt như sợi chỉ mỏng trước gió.


Khánh vội vàng buông điện thoại, luống cuống rót nước từ chiếc ấm nhôm cũ. Tay gã run bắn làm nước đổ lênh láng ra mặt bàn gỗ ép. Khi gã vừa đỡ đầu mẹ lên để đút từng thìa nước nhỏ, một tiếng động kinh hoàng bất ngờ vang lên từ phía cửa sắt ngoài sân.


"Bộp! Rầm!"


Một thứ chất lỏng đặc quánh, đỏ lòm như máu tươi bắn tung tóe qua khe cửa lưới, dội thẳng vào thềm nhà. Ngay lập tức, một mùi hôi thối nồng nặc, tanh tưởi tột cùng của mắm tôm trộn lẫn với mùi dung môi sơn volatile nồng nặc sộc thẳng vào mũi. Mùi thối kinh tởm ấy nhanh chóng chiếm lĩnh toàn bộ không gian chật hẹp của căn nhà cấp bốn, bóp nghẹt bầu không khí vốn đã thiếu dưỡng khí.


"Khủng bố! Bọn nó đến rồi!" Khánh hét lên một tiếng thất thanh, chiếc thìa inox trên tay rơi xuống nền gạch men ố vàng vang lên tiếng leng keng khô khốc.


Bên ngoài cửa sắt, tiếng gầm rú của những chiếc xe máy độ pô vang lên chói tai, xé toạc màn mưa đêm. Ánh đèn pha cực mạnh từ hai chiếc xe máy rọi thẳng qua cửa sổ, quét những vệt sáng loang lổ, ma quái lên bức tường vôi bong tróc.


"Lâm Minh Khánh! Thằng chó trốn nợ! Mày có giỏi thì bước ra đây!" Tiếng hét của Tí Đô – gã đàn em ruột của Đao Mặt Sẹo – vang lên đầy hung hãn qua làn mưa bão. "Chị mày làm y tá giết người cướp tiền tỷ, còn mày thì ôm tiền cờ bạc trốn chui trốn lủi hả con? Hôm nay không trả tiền cho đại ca Tèo thì tao đốt cả nhà mày!"


Bà Hạnh giật mình tỉnh giấc sau tiếng nổ lớn, lồng ngực bà co thắt dữ dội. Nỗi sợ hãi tột độ cộng với mùi sơn volatile độc hại kích thích niêm mạc phổi khiến bà bắt đầu co giật. Bà hai tay ôm lấy cổ, miệng há hốc cố hít thở nhưng chỉ phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Tràn dịch màng phổi cấp tính đang bóp nghẹt đường thở của bà.


"Mẹ! Mẹ ơi! Đừng làm con sợ!" Khánh lao đến bên giường, hai tay giữ chặt lấy bả vai đang co giật của mẹ. Gã hoàn toàn bất lực. Gã không có tri thức y khoa lâm sàng như chị gái Thảo, gã không biết làm cách nào để giải phóng đường thở cho người bệnh đang suy hô hấp. Tất cả những gì gã có thể làm là khóc lóc và run rẩy.


Khánh vội vàng vớ lấy điện thoại, bấm số gọi cho công an phường Bình Thạnh. Thế nhưng, tiếng tút tút kéo dài vô tận rồi tắt lịm. Đường dây nóng của công an phường hoàn toàn bận do mưa bão lớn gây ngập lụt cục bộ trên toàn khu vực, lực lượng an ninh đang phải căng mình di dời các hộ dân vùng ngập lụt. Sự cô lập vật lý của con hẻm nghèo lúc này trở thành đồng minh hoàn hảo cho băng nhóm đòi nợ thuê.


"Rầm! Rầm!"


Tiếng đập cửa sắt dồn dập bằng gậy sắt vang lên rợn người. Cánh cửa sắt cũ kỹ rên rỉ dưới sức ép bạo lực, những vết sơn đỏ tươi loang lổ mắm tôm chảy dài xuống như những vệt máu khổng lồ.


Đúng lúc đó, từ đầu hẻm, tiếng loa pin cầm tay của bà Lê Thị Bích – tổ trưởng dân phố – vang lên chua ngoa, át cả tiếng mưa rơi:


"Bà con cô bác ơi! Ra mà xem gia đình nhà con Thảo giết người cướp của mang tai họa về cho xóm mình nè! Đêm hôm khuya khoắt toàn bọn giang hồ xăm trổ đến đập phá, tạt chất bẩn thế này thì ai mà sống nổi? Nhà bà Hạnh không biết dạy con, để con gái đi làm y tá đào mỏ giết tỷ phú, giờ kéo cả lũ nợ nần về phá hoại an ninh trật tự của tổ dân phố! Tôi yêu cầu gia đình bà phải dọn đi ngay lập tức, không được làm ảnh hưởng đến tiếng thơm của khu phố văn hóa này nữa!"


Tiếng loa của bà Bích như một mồi lửa châm vào đống rơm khô. Một vài hộ hàng xóm xung quanh hé cửa nhìn ra, nhưng thay vì giúp đỡ hay gọi xe cấp cứu, họ chỉ chỉ trỏ, bàn tán bằng những ánh mắt kỳ thị, khinh bỉ. Sức mạnh tàn phá của chiến dịch truyền thông bẩn 'Y tá đào mỏ' do bà Lệ Hoa giật dây đã đầu độc hoàn toàn tâm trí của những người dân nghèo trong con hẻm này. Họ tin rằng Thảo thực sự là kẻ giết người, và gia đình cô là mầm mống của tai họa.


"Đập vỡ kính cho tao!" Tiếng Tí Đô ra lệnh ngoài sân cắt đứt mọi suy nghĩ của Khánh.


"Choang! Choang!"


Hai viên gạch nửa ném mạnh xuyên qua lớp cửa kính sổ phòng khách, mảnh thủy tinh vỡ vụn bay tung tóe khắp nền nhà. Một viên gạch rơi sầm xuống chiếc bàn ăn, cuốn theo một tờ giấy gấp gọn được quấn chặt bằng dây thun đen.


Khánh run rẩy bò dưới sàn nhà để tránh mảnh kính, gã nhặt tờ giấy lên và mở ra dưới ánh sáng lập lòe của ngọn đèn neon sắp hỏng. Đó chính là bản sao Giấy cam kết nợ cờ bạc viết tay của Lâm Minh Khánh trị giá hai tỷ đồng, góc dưới tờ giấy có in đậm dấu vân tay đỏ của chính gã cùng dòng chữ viết bằng bút mực đỏ: "Hạn chót 12 giờ trưa mai. Không trả tiền, chặt tay lấy máu thế chấp."


Nỗi tuyệt vọng bóp nghẹt lấy trái tim Khánh. Gã nhìn sang người mẹ đang co giật trên giường, nước bọt lẫn bọt hồng bắt đầu trào ra khóe miệng bà Hạnh – dấu hiệu của phù phổi cấp nguy kịch. Gã nhìn ra cánh cửa sắt đang bị đập rầm rầm, loang lổ vết sơn đỏ thối tha. Gã nhận ra mình đã bị dồn vào chân tường của cái chết.


Trong cơn quẫn bách tột cùng, Khánh lao vào bếp, vớ lấy con dao thái thịt bằng thép rỉ sét. Gã đứng nép sát sau cánh cửa gỗ ngăn cách phòng khách và phòng ngủ, hai tay nắm chặt chuôi dao, hàm răng va vào nhau lập cập. Tiếng mưa bão ngoài trời vẫn gào rú, hòa lẫn với tiếng đập cửa rầm rầm và tiếng cười hô hố đầy tàn nhẫn của đám tay sai ngoài sân.


Gã bật điện thoại, bấm số gọi cho Trần Phong – người luật sư duy nhất đang cố gắng cứu chị gái gã. Điện thoại kết nối, giọng Phong vang lên đầy lo lắng giữa tiếng còi hú xe cấp cứu giả lập vòng ngoài:


"Khánh! Có chuyện gì thế?"


Khánh hét lên vào máy thoại, nước mắt giàn giụa hòa lẫn với mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên cổ:


"Anh Phong ơi! Mẹ... mẹ em co giật rồi! Mẹ không thở được, máu tràn màng phổi rồi anh ơi! Bọn đòi nợ thuê của Tèo đang đập nát cửa nhà em rồi! Chúng nó tạt sơn, tạt mắm tôm khắp nơi... Em... em đang cầm dao đứng sau cửa đây... Nếu tụi nó xông vào, em sẽ liều mạng với tụi nó! Anh ơi cứu mẹ em với!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!