Lá Chắn Lý Tưởng
Tiếng mưa rả rích của buổi sớm Nam Khánh vẫn không ngừng gõ vào những tấm kính mờ đục của Trụ sở Công an Quận 3. Dưới sảnh chờ, bầu không khí sực mùi thuốc sát trùng trộn lẫn với hơi ẩm ngột ngạt từ những chiếc áo mưa sũng nước của người ra kẻ vào. Trần Phong đứng đó, hai tay siết chặt quai chiếc cặp da đã sờn góc. Gương mặt anh phảng phất vẻ mệt mỏi sau một đêm thức trắng rà soát các quy định tố tụng, nhưng đôi mắt sau cặp kính cận gọng mảnh vẫn sáng quắc một niềm tin kiên định. Ở tuổi hai mươi tám, với vị thế của một Luật sư tranh tụng cấp cơ sở, Phong biết mình đang bước vào một trận chiến không cân sức, nơi đối thủ của anh là cả gia tộc tỷ phú Trịnh gia đầy quyền lực.
"Tôi nhắc lại, bị can Lâm Thu Thảo đang trong diện tạm giữ khẩn cấp để phục vụ điều tra đặc biệt. Luật sư vui lòng quay lại sau khi có lịch hẹn chính thức từ Đội trưởng Thắng," gã cảnh sát trực ban uể oải gõ ngón tay lên tập hồ sơ trực, giọng điệu lạnh lùng và đầy tính từ chối.
Phong không lùi bước. Anh thẳng lưng, rút từ trong cặp da ra chiếc thẻ luật sư còn thơm mùi nhựa mới, đặt dứt khoát lên mặt kính bàn tiếp dân. Giọng anh vang lên, trầm ấm nhưng đanh thép, đủ để vài người dân xung quanh phải ngoái đầu nhìn:
"Căn cứ theo Điểm b, Khoản 1, Điều 73 của Bộ luật Tố tụng Hình sự năm 2015, người bào chữa có quyền gặp bị can, bị cáo để thực hiện quyền bào chữa kể từ thời điểm có quyết định tạm giữ khẩn cấp. Thân chủ của tôi, cô Lâm Thu Thảo, đã bị tạm giữ hơn bốn tiếng đồng hồ mà không được tiếp cận trợ giúp pháp lý. Việc các ông cố tình trì hoãn bằng lý do hành chính ca trực là vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng hành chính và xâm phạm quyền tự do dân chủ của công dân. Nếu Đội trưởng Lê Văn Thắng tiếp tục né tránh, tôi sẽ lập biên bản hành vi cản trở người bào chữa và gửi đơn khiếu nại khẩn cấp lên Viện Kiểm sát Nhân dân Quận 3 ngay trong sáng nay."
Gã trực ban khựng lại, cái nhìn khinh khỉnh ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi sự dè chừng trước những điều luật được đọc vanh vách. Gã khẽ tặc lưỡi, cầm điện thoại nội bộ lên bấm số. Sau vài câu trao đổi ngắn ngủi, gã cúp máy, hất hàm về phía hành lang tối tăm bên trong:
"Phòng gặp gỡ biệt lập số hai. Luật sư có mười lăm phút."
Phong khẽ gật đầu, cầm lại thẻ luật sư rồi rảo bước nhanh qua cánh cửa sắt rít lên khô khốc. Hành lang dẫn đến phòng gặp gỡ sâu hút, lạnh lẽo và nồng nặc mùi vôi ẩm mốc. Khi cánh cửa phòng số hai mở ra, trái tim Phong như thắt lại.
Lâm Thu Thảo đang ngồi đó, cô độc dưới ánh đèn tuýp trắng bợt. Bộ đồng phục y tá màu xanh nhạt của cô đã nhàu nát, hai cổ tay gầy gò hằn sâu những vệt đỏ tím do vết siết của còng số tám. Gương mặt mộc mạc của cô gái từng rạng rỡ bên những luống hoa của Viện dưỡng lão An Bình giờ đây tái nhợt, quầng thâm đen kịt dưới mắt tố cáo một đêm dài bị tra tấn tinh thần. Nhưng khi nhìn thấy Phong, đôi mắt cô chợt bừng lên một tia hy vọng ấm áp.
"Phong... Cậu đến rồi," Thảo khàn giọng nói, định đứng dậy nhưng Phong đã nhanh chóng bước tới, đặt tay lên vai cô khẽ ấn xuống.
"Thảo, bình tĩnh. Có tớ ở đây rồi. Từ giờ trở đi, cậu có quyền giữ im lặng và chỉ trả lời khi có sự hiện diện của tớ," Phong ngồi xuống chiếc ghế đối diện, mở cuốn sổ tay ghi chép ra. "Tớ đã nghe Thắng đe dọa về việc khởi tố Khánh. Đó chỉ là đòn tâm lý chiến để ép cậu ký biên bản nhận tội. Cậu tuyệt đối không được thỏa hiệp."
Thảo hít một hơi thật sâu, cố ngăn giọt nước mắt chực trào: "Tớ biết. Tớ đã dùng dược động học lâm sàng để bẻ gãy lập luận của Thắng về liều morphine. Nhưng Phong ơi, có những chuyện nằm ngoài hồ sơ số mà cậu phải biết. Đêm ông Hải mất, tớ phát hiện trên cổ ông ấy có một vết xước sinh học rỉ máu đỏ tươi sát động mạch cảnh. Đó không phải là vết thương do bạo bệnh, đó là dấu vết của sự giằng co dữ dội trước khi ngưng tim. Ông Hải đã bị ngạt thở do ngoại lực tác động trước khi bị tiêm liều morphine cực đại để ngụy tạo hiện trường giả!"
Phong ngừng bút, ánh mắt anh tối sầm lại: "Ngạt thở cơ học? Vết xước đó có được ghi vào báo cáo khám nghiệm tử thi sơ bộ của Bác sĩ Ngô Chí Dũng không?"
"Không!" Thảo kiên quyết lắc đầu. "Tớ đã nhìn thoáng qua bản báo cáo trên bàn của Thắng. Dũng hoàn toàn phớt lờ vết xước đó, chỉ kết luận nạn nhân chết do ngộ độc morphine cấp tính. Hơn thế nữa, cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy – nơi ghi chép liều lượng thực tế 2mg morphine có chữ ký sống đối chứng của ông Hải hàng ngày – đã bị Y tá trưởng Phạm Kim Ngân lén giấu vào túi xách cá nhân ngay đêm xảy ra án mạng. Hệ thống HIS điện tử bị sửa đổi, nhưng cuốn sổ giấy đó chính là lá chắn bảo mệnh duy nhất chứng minh tớ vô tội!"
Phong gõ nhẹ đầu bút lên trang giấy, bộ óc luật sư của anh nhanh chóng xâu chuỗi các dữ kiện. "Ngân giấu sổ giấy để tiêu hủy theo lệnh của Long. Dũng làm giả báo cáo để khớp hồ sơ. Đây là một liên minh khép kín từ tiền bạc đến chuyên môn. Thảo, tớ sẽ tìm cách lấy lại cuốn sổ giấy đó và chứng minh vết xước cổ. Nhưng trước hết, tớ phải đưa cậu ra ngoài bằng thủ tục bảo lãnh tại ngoại. Sức khỏe của bác Hạnh..."
Nghe đến tên mẹ, Thảo run rẩy bám chặt lấy tay Phong: "Mẹ tớ sao rồi Phong? Hôm nay là chu kỳ chạy thận nhân tạo của mẹ. Nếu không được lọc máu đúng hạn, độc tố ure tích tụ sẽ gây tràn dịch màng phổi... Mẹ tớ không chịu nổi đâu!"
"Khánh đang ở nhà chăm sóc bác. Tớ đã nộp đơn xin bảo lãnh khẩn cấp lên Viện kiểm sát. Bây giờ tớ phải sang đó để thuyết phục Phó viện trưởng Phạm Ngọc Hải phê duyệt. Cậu phải giữ vững tinh thần thép trong này, hiểu không?"
Thảo gật đầu, ánh mắt cương nghị trở lại: "Tớ tin cậu, Phong."
Phong bước ra khỏi trụ sở công an, che chiếc cặp da dưới làn mưa xối xả rồi bắt taxi lao thẳng đến Viện Kiểm sát Nhân dân Quận 3. Anh biết mình không có nhiều thời gian. Quy trình chạy thận nhân tạo chu kỳ cấp cứu của bà Lâm Mỹ Hạnh bắt buộc phải thực hiện ba lần một tuần tại bệnh viện, và hôm nay chính là ngày giới hạn sinh tử của bà.
Tại văn phòng Phó viện trưởng Viện kiểm sát Quận 3, bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng máy lạnh chạy rì rì và tiếng lật tài liệu sột soạt. Phạm Ngọc Hải ngồi sau chiếc bàn gỗ lớn, gương mặt chữ điền nghiêm nghị không một chút biểu cảm. Ông đeo chiếc kính gọng vuông đen lớn, chăm chú đọc tờ đơn xin bảo lãnh tại ngoại do Phong vừa nộp.
"Luật sư Phong," ông Hải đẩy nhẹ chiếc kính, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự cứng nhắc giáo điều của một người đã đứng trong hệ thống tư pháp hàng chục năm. "Tôi đã xem qua hồ sơ vụ án 'Mưu sát' liên quan đến cái chết của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải. Đây là vụ án đặc biệt nghiêm trọng, gây chấn động dư luận Nam Khánh. Bị can Lâm Thu Thảo bị cáo buộc dùng morphine quá liều để sát hại bệnh nhân cận tử nhằm chiếm đoạt di chúc từ thiện. Theo quy định, tội danh này không thuộc diện được xem xét bảo lãnh tại ngoại ở giai đoạn điều tra ban đầu."
Phong đứng thẳng trước bàn làm việc, dùng tư thế tranh tụng của một Luật sư tranh tụng cấp cơ sở để thuyết phục:
"Thưa Phó viện trưởng, tôi hiểu tính chất nghiêm trọng của vụ án. Nhưng xin ông xem xét khía cạnh nhân đạo tối thượng của pháp luật Việt Nam. Mẹ của bị can, bà Lâm Mỹ Hạnh, hiện đang bị suy thận cấp giai đoạn cuối, hoàn toàn phụ thuộc vào sự chăm sóc và đưa đi điều trị của bị can. Hôm nay là ngày bà Hạnh phải thực hiện Quy trình chạy thận nhân tạo chu kỳ cấp cứu để duy trì sự sống. Nếu không có người bảo hộ đưa đi, tính mạng của bà sẽ bị đe dọa trực tiếp từng giờ. Thân nhân tốt của cô Thảo đã được chứng minh qua năm năm đạt danh hiệu y tá tiêu biểu, cô ấy không có nguy cơ bỏ trốn hay cản trở điều tra."
Ông Hải lắc đầu, gõ ngón tay lên bản báo cáo pháp y của bác sĩ Dũng:
"Luật pháp dựa trên chứng cứ khách quan, thưa luật sư. Báo cáo khám nghiệm tử thi sơ bộ của Trưởng khoa pháp y Ngô Chí Dũng – một chuyên gia có uy tín tuyệt đối – kết luận nạn nhân chết do ngộ độc morphine. Chữ ký số của cô Thảo cũng ghi nhận việc xuất kho thuốc vượt định mức trên hệ thống HIS của bệnh viện Trịnh Phát. Một cơ sở y tế lớn như Trịnh Phát không thể đưa ra những số liệu sai lệch. Ý kiến của luật sư về việc báo cáo pháp y bị làm giả chỉ là suy luận chủ quan, không có chứng cứ vật lý đối chứng."
"Nhưng thưa ông Hải, hệ thống HIS hoàn toàn có thể bị can thiệp bởi quyền quản trị của y tá trưởng Ngân! Cuốn sổ giấy ca trực gốc có chữ ký sống của ông Hải đã bị giấu đi..." Phong cố gắng giải thích dồn dập.
"Đủ rồi, Luật sư Phong!" Phạm Ngọc Hải nghiêm giọng ngắt lời, ánh mắt lộ rõ sự không hài lòng trước sự kiên trì của chàng luật sư trẻ. "Viện kiểm sát chỉ làm việc trên các văn bản pháp lý có đóng dấu đỏ hợp pháp. Khi chưa có kết quả giám định lại từ cơ quan độc lập, báo cáo của bác sĩ Dũng vẫn là chứng cứ chính thức duy nhất. Tôi quyết định bác đơn xin bảo lãnh tại ngoại của Lâm Thu Thảo để ngăn ngừa nguy cơ bị can can thiệp vào các chứng cứ điện tử chưa được khôi phục."
Quyết định cứng nhắc của vị kiểm sát viên như một gáo nước lạnh dội thẳng vào niềm hy vọng của Phong. Anh siết chặt nắm tay dưới gầm bàn, cảm nhận rõ rệt bức tường định kiến giai cấp và sự bảo thủ của hệ thống đang bảo vệ cho những kẻ có tiền. Người nghèo như Thảo, dù có lý luận khoa học sắc bén đến đâu, vẫn bị gạt ra ngoài lề trước những tấm bằng chuyên gia và danh tiếng của tập đoàn tài phiệt.
Phong bước ra khỏi Viện kiểm sát, đứng dưới hiên tòa nhà nhìn những giọt mưa bong bóng vỡ tan trên mặt đường nhựa xám xịt. Sự thất bại đầu tiên này để lại trong anh một cảm giác bất lực tột cùng, nhưng cũng nung nấu trong anh một quyết tâm mãnh liệt. Anh nhận ra không thể dùng những lập luận tố tụng thông thường để thuyết phục những kẻ như Phạm Ngọc Hải. Anh cần một đòn bẩy nhân đạo mạnh mẽ hơn, và quan trọng nhất, anh cần một nguồn lực tài chính khổng lồ để hoàn thành thủ tục ký quỹ bảo lãnh đặc biệt.
Phong vội vã đón xe quay trở về Văn phòng Luật sư Trần Phong (Quận 3). Căn phòng nhỏ nằm trên tầng hai của một tòa nhà cũ kỹ rợp bóng cây sấu giờ đây bừa bộn những tập án lệ hình sự và các tài liệu đối chiếu y khoa mà anh đã thức thâu đêm để chuẩn bị. Anh cần phải liên hệ ngay với các nhà hảo tâm, hoặc tìm kiếm một kẽ hở pháp lý khác để cứu Thảo trước khi quá muộn.
Khi Phong vừa đặt chân vào văn phòng, chiếc điện thoại di động trong túi quần anh bất ngờ rung lên bần bật, phát ra tiếng chuông dồn dập xé tan bầu không khí tĩnh mịch. Nhìn màn hình hiển thị tên người gọi là "Khánh", tim Phong bỗng nảy lên một nhịp đầy bất an. Anh nhanh chóng nhấn nút nghe:
"Khánh! Có chuyện gì thế?"
Từ đầu dây bên kia, tiếng mưa rơi rầm rập hòa lẫn với tiếng khóc mếu máo, hoảng loạn tột độ của Lâm Minh Khánh vang lên, xé rách cả màng loa điện thoại:
"Anh Phong ơi! Cứu... cứu mẹ em với! Mẹ em... mẹ em co giật rồi! Bà ấy khó thở dữ dội, mặt mũi tím tái hết cả rồi anh ơi! Máu... hình như có máu trào ra từ miệng nữa! Em gọi xe cấp cứu của bệnh viện Trịnh Phát nhưng họ nói không có xe trống... Anh Phong ơi, em phải làm sao bây giờ?!"
Tiếng khóc của Khánh như một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực Phong. Giới hạn sinh tử của Quy trình chạy thận nhân tạo chu kỳ cấp cứu đã bị phá vỡ. Mẹ của Thảo đang cận kề cái chết ngay tại ngôi nhà nhỏ hẻm Bình Thạnh, trong khi Thảo vẫn đang bị giam cầm bất lực trong phòng giam lạnh lẽo. Tình thế đã rơi vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc, buộc Phong phải đưa ra một quyết định mạo hiểm ngay lập tức.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!