Nhạc nềnRecollection

Áp Lực Từ Thượng Tầng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới càn quét qua Nam Khánh suốt đêm qua đã bắt đầu suy yếu thành những dải mưa phùn dai dẳng, nhuộm xám xịt cả bầu trời buổi sớm ngày năm tháng sáu. Trong căn phòng trọ chật hẹp, ẩm thấp nằm sâu trong một con hẻm ngách ở rìa ngoại ô Bình Chánh, tiếng nước dột từ mái tôn rỉ sét rơi lộp bộp vào chiếc thau nhôm cũ kỹ tạo nên những âm thanh đều đặn, đơn điệu đến sốt ruột.


Lâm Thu Thảo quỳ trên nền xi măng lạnh, đôi bàn tay cô run rẩy nhưng những thao tác y tế vẫn giữ nguyên sự chuẩn xác lâm sàng khi cô băng bó vết thương cho Phạm Văn Toàn. Bàn tay của Toàn bị rỉ máu nghiêm trọng, những mảnh kính cường lực vỡ vụn từ phòng thí nghiệm bị tàn phá đêm qua đã găm sâu vào lòng bàn tay và cổ tay anh. Thảo dùng nhíp y tế khéo léo gắp từng mảnh kính nhỏ xíu ra, tiếng cồn đỏ sát trùng xèo xèo trên da thịt khiến Toàn khẽ nghiến răng, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.


"Xong rồi, anh Toàn. Vết thương không phạm vào bao gân, nhưng anh tuyệt đối không được vận động mạnh trong vòng một tuần tới," Thảo khẽ thì thầm, giọng cô khàn đặc vì kiệt sức sau một đêm trốn chạy không ngủ. Cô khẽ cử động cổ tay mình, vệt bầm tím sẫm do chiếc còng số tám đêm bị giam lỏng tại Công an Quận 3 nhói lên một cơn đau âm ỉ dưới lớp tay áo sơ mi giản dị.


Cách đó vài bước, Trần Phong đang ngồi tựa lưng vào chiếc tủ quần áo bằng nhựa ép đã bạc màu. Gương mặt vị luật sư trẻ đanh lại sau cặp kính cận bọng nước mưa. Mu bàn tay trái của anh – vết rách sâu do kẽm gai rào rỉ sét của viện dưỡng lão An Bình đêm hôm trước – lại bị rách miệng rộng hơn sau cuộc hỗn chiến giải vây đêm qua, giờ đây vệt máu đỏ tươi lại rỉ ra, thấm đẫm một góc băng gạc trắng tinh. Bên cạnh anh, cậu Bình – nhân viên chạy việc trung thành – đang ngồi bó gối, bả vai phải bầm dập tím tái do cú ghì đè cửa gỗ chống lại sức đập búa tạ của sát thủ Sầm Văn Sói vẫn còn sưng tấy.


"Chúng ta đã mất phòng thí nghiệm của Toàn," Phong lên tiếng, giọng anh trầm thấp và khàn đục. "Nhưng sợi chỉ sinh học cứu mạng em đã nằm ở đây."


Phong khẽ giơ chiếc USB bảo mật màu đen sần mà Toàn đã mạo hiểm tính mạng cứu ra khỏi đống đổ nát của máy sắc ký GC-MS. Bên trong vật nhỏ bé đó là toàn bộ tệp dữ liệu thô (raw data) ghi nhận nồng độ morphine phân đoạn trong nang tóc của cố tỷ phú Trịnh Hoàng Hải.


Toàn nhìn chiếc USB, ánh mắt anh lộ rõ sự xót xa cho cơ nghiệp phòng thí nghiệm cả đời mình vừa bị băng nhóm Đao Mặt Sẹo đập nát, nhưng giọng anh vẫn tràn đầy sự dũng cảm chính trực: "Dữ liệu thô đã được mã hóa an toàn theo tiêu chuẩn ISO. Nhưng Trương Công Danh và Trịnh Hoàng Long chắc chắn sẽ dùng mọi kẽ hở tố tụng để bác bỏ nó nếu chúng ta tự ý công bố. Để tệp dữ liệu này có tư cách pháp lý tối cao trước Viện kiểm sát và Hội đồng xét xử sơ thẩm, chúng ta bắt buộc phải có chữ ký bảo chứng và bản kết luận giám định độc lập của một cây đại thụ trong ngành độc chất học pháp y. Người duy nhất có đủ uy tín bẻ gãy báo cáo giả mạo của bác sĩ Dũng lúc này... chỉ có thể là Giáo sư Trần Vĩnh."


Thảo nhìn chiếc USB, lòng dâng lên một nỗi xúc động và biết ơn tột cùng đối với những con người nhỏ bé đã xả thân vì cô. Cô siết chặt cuốn sổ tay lâm sàng của người cha quá cố Lâm Hoài Nam trong túi áo khoác, tự nhủ bản thân quyết không được gục ngã trước ngưỡng cửa của công lý.


***


Bốn giờ ba mươi phút sáng, chiếc xe sedan cũ kỹ của Phong lặng lẽ lăn bánh dừng trước ngôi biệt thự cổ kính rợp bóng cây hoa sữa trên đường Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3. Đây là nhà riêng kiêm phòng nghiên cứu tài liệu của Giáo sư Trần Vĩnh – nguyên Viện trưởng Viện Pháp y Quốc gia, chuyên gia độc chất học hàng đầu đã nghỉ hưu.


Căn phòng làm việc của Giáo sư Vĩnh ngập tràn mùi giấy cũ, mùi gỗ thông và thoang thoảng hương trà ấm. Trên các bức tường gỗ, hàng nghìn cuốn y thư cổ và giáo trình độc chất học bằng tiếng Pháp, tiếng Anh được xếp ngăn nắp sát trần nhà. Giáo sư Vĩnh ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ gụ, mái tóc ông bạc trắng như cước, gương mặt nghiêm nghị hằn sâu những nếp nhăn trí tuệ sau hơn bốn mươi năm cầm cân nảy mực khoa học hình sự. Ông đeo chiếc kính lão dày, chăm chú quan sát Thảo và Phong đang đứng trước mặt trong bộ dạng quần áo sũng nước mưa và lấm lem bùn đất.


"Tôi đã đọc loạt bài điều tra của cậu Minh Quân trên báo Công Lý," Giáo sư Vĩnh mở lời, giọng nói của ông trầm ấm, uy lực nhưng chứa đựng sự khách quan tuyệt đối của một nhà khoa học. "Và tôi cũng biết cô là Lâm Thu Thảo – nữ y tá đang bị cả Nam Khánh này gắn mác 'kẻ đào mỏ giết người'. Nhưng ở căn phòng này, tôi không quan tâm đến dư luận bẩn hay những lời thóa mạ. Tôi chỉ tin vào chứng cứ vật lý và sự thật khoa học."


Trần Phong bước lên, dâng chiếc USB màu đen bằng cả hai tay: "Thưa Giáo sư, đây là toàn bộ dữ liệu phân tích sắc ký khí khối phổ thô thu được từ mẫu tóc của ông Trịnh Hoàng Hải trước khi thi thể bị hỏa táng cưỡng chế. Chúng cháu khẩn khoản cầu xin Giáo sư giải mã dữ liệu này và viết bản kết luận giám định độc lập."


Giáo sư Vĩnh đón lấy chiếc USB. Ông không nói một lời, cắm thiết bị vào máy trạm làm việc chuyên dụng của mình. Những ngón tay già nua nhưng nhanh nhẹn gõ phím, kích hoạt phần mềm phân tích phổ ký chuyên sâu. Màn hình máy tính lập tức hiện lên những biểu đồ hình cột phức tạp, những đường cong sắc ký ngoằn ngoèo biểu thị các chỉ số hóa sinh của morphine sulfat.


Căn phòng chìm vào sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng click chuột đều đặn và tiếng thở nhè nhẹ của Thảo. Cô nín thở, hai tay đan chặt vào nhau đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.


Sau gần hai mươi phút phân tích đối chiếu, Giáo sư Vĩnh khẽ ngả lưng ra ghế, tháo kính lão xuống. Ánh mắt ông sáng lên một tia nhìn sắc sảo đầy kinh ngạc:


"Sắc ký đồ phân đoạn rất rõ ràng. Chiều dài mẫu tóc là ba centimet, tương đương với lịch sử tích tụ độc chất trong vòng ba tháng cuối đời của nạn nhân. Nhìn vào biểu đồ này, nồng độ morphine phân bổ cực kỳ đều đặn, dao động ổn định ở mức từ 1,8mg đến 2,2mg mỗi ngày. Hoàn toàn không hề có bất kỳ đỉnh nhọn đột biến nào chứng tỏ có sự nạp thuốc quá liều cấp tính trong vòng hai mươi tư giờ trước khi tử vong."


Giáo sư Vĩnh đập mạnh tay xuống bàn, giọng ông đanh lại đầy phẫn nộ: "Bản báo cáo pháp y của Ngô Chí Dũng kết luận nạn nhân chết do ngộ độc morphine cấp tính vượt ngưỡng an toàn năm lần là một sự ngụy tạo khoa học đê hèn! Dũng đã dùng mẫu máu của một bệnh nhân sốc thuốc khác để tráo đổi mẫu thử. Biểu đồ nang tóc này chính là bằng chứng vật lý không thể chối cãi, bẻ gãy hoàn toàn cáo trạng mưu sát chống lại cô, cô Thảo!"


Thảo quỵ xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh, nước mắt cô lã chã rơi sau chuỗi ngày dài chịu đựng sự oan ức tột cùng. Sự thật khoa học cuối cùng đã lên tiếng.


"Cháu cảm ơn Giáo sư... cảm ơn ông..." Thảo nghẹn ngào.


"Đừng vội mừng, cô Thảo," Giáo sư Vĩnh nghiêm giọng, ông nhìn ra cửa sổ bão bùng. "Sự thật khoa học là một chuyện, nhưng đưa nó ra trước tòa án để chiến thắng quyền lực của đồng tiền lại là một trận chiến đẫm máu khác. Trương Công Danh và tập đoàn Trịnh Phát sẽ không để yên cho tôi ký vào bản báo cáo này đâu."


"Giáo sư, ông có sẵn lòng ký tên bảo chứng vào bản kết luận giám định này để chúng cháu nộp lên Viện kiểm sát không?" Phong khẩn khoản hỏi.


Giáo sư Vĩnh đứng dậy, dáng người ông cao gầy nhưng quắc thước nghiêm trang. Ông bước lại phía tủ kính, lấy ra chiếc bút máy cổ hiệu Montblanc và con dấu cá nhân danh dự của mình: "Cả đời tôi làm pháp y, chưa từng có một đồng tiền nào mua chuộc được ngòi bút của tôi. Tôi sẽ viết và ký bản báo cáo này ngay lập tức."


***


Tám giờ sáng, khi Giáo sư Vĩnh vừa hoàn thành những trang viết tay cuối cùng của bản báo cáo độc chất học lâm sàng, tiếng chuông cửa biệt thự đột ngột vang lên dồn dập, phá vỡ bầu không khí thanh tịnh của buổi sớm.


Từ cửa sổ phòng làm việc, Phong kinh hoàng phát hiện một chiếc xe Mercedes Maybach màu đen bóng loáng đang đỗ xịch trước cổng biệt thự. Bước xuống xe là Trương Công Danh – luật sư trưởng của tập đoàn Trịnh Phát. Danh mặc bộ vest may đo đắt tiền từ Anh Quốc phẳng phiu, mái tóc chải chuốt bạc hai bên thái dương vuốt ngược sắc sảo, đeo chiếc kính gọng sừng sang trọng. Đi sau gã là hai trợ lý pháp lý trẻ tuổi mang theo những cặp tài liệu da dày cộp.


"Trương Công Danh!" Phong nghiến răng, mu bàn tay trái đang quấn băng gạc khẽ siết chặt thành nắm đấm.


"Cứ để gã vào," Giáo sư Vĩnh điềm tĩnh nói, ông ra hiệu cho Thảo và Phong lánh tạm vào căn phòng sách phụ phía sau bức rèm nhung dày.


Cửa phòng làm việc mở ra. Trương Công Danh bước vào với phong thái ngạo mạn, tự tin của một kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối của giới thượng lưu. Gã khẽ cúi đầu chào Giáo sư Vĩnh, nụ cười ngoại giao giả tạo thường trực trên môi:


"Thưa Giáo sư Trần Vĩnh, đã lâu không gặp. Trông Giáo sư vẫn quắc thước và minh mẫn như ngày nào."


"Luật sư Danh," Giáo sư Vĩnh lạnh lùng đáp, ông không hề đứng dậy mời khách ngồi. "Hôm nay cơn gió độc nào đưa vị luật sư bận rộn của tập đoàn Trịnh Phát đến căn nhà rách của một kẻ hưu trí như tôi thế này?"


Danh khẽ cười, gã tự nhiên kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống, đặt chiếc cặp da sang trọng lên bàn. Gã liếc nhìn chiếc máy trạm máy tính vẫn đang hiển thị biểu đồ sắc ký của ông Hải, ánh mắt gã lóe lên một tia lạnh lùng sắc bén nhưng nhanh chóng thu lại:


"Tôi đến đây trước hết là để thăm hỏi sức khỏe của tiền bối. Sau là... muốn mang đến cho Giáo sư một tin vui từ Hội đồng Quản trị tập đoàn Trịnh Phát. Tập đoàn chúng tôi vừa quyết định thành lập một Quỹ Nghiên cứu Độc chất học Pháp y độc lập trị giá mười tỷ đồng. Và chúng tôi muốn trân trọng mời Giáo sư Trần Vĩnh làm Chủ tịch danh dự của quỹ này, với khoản tài trợ nghiên cứu cá nhân ban đầu là một tỷ đồng."


Danh rút từ trong túi áo vest ra một tấm séc ngân hàng ký sẵn, đẩy nhẹ về phía Giáo sư Vĩnh. Con số một tỷ đồng nổi bật trên nền giấy trắng tinh khôi.


"Một tỷ đồng gọi là 'tài trợ nghiên cứu' sao?" Giáo sư Vĩnh khẽ nhếch mép, ông dùng một ngón tay đẩy ngược tấm séc về phía Danh. "Cái giá để một gã hưu trí như tôi nhắm mắt làm ngơ trước một báo cáo pháp y giả mạo hóa ra lại rẻ mạt đến thế sao, luật sư Danh?"


Nụ cười trên gương mặt Trương Công Danh đông cứng lại trong giây lát. Gã khẽ nheo mắt, tháo chiếc kính gọng sừng xuống, lau nhẹ bằng khăn lụa: "Giáo sư Vĩnh, ông là người thông minh, chắc chắn hiểu rõ luật chơi ở Nam Khánh này. Cái chết của ông Trịnh Hoàng Hải đã được kết luận rõ ràng bằng báo cáo pháp y chính thức của bác sĩ Ngô Chí Dũng. Đó là chứng cứ khoa học duy nhất được pháp luật thừa nhận. Mọi nỗ lực ngụy tạo dữ liệu từ những mẫu tóc không rõ nguồn gốc, do những phòng thí nghiệm tư nhân không đủ thẩm quyền thực hiện... đều là hành vi vi phạm nghiêm trọng quy chuẩn tố tụng hình sự."


"Vi phạm quy chuẩn tố tụng?" Giáo sư Vĩnh đứng thẳng người lên, giọng ông vang lên đanh thép như sấm truyền giữa phòng xử án. "Hơn bốn mươi năm qua, tôi là người trực tiếp soạn thảo và hiệu đính các quy chuẩn giám định độc chất học cho Bộ Y tế! Kết quả sắc ký khí khối phổ phân đoạn trên mẫu tóc này là sự thật vật lý khách quan, không thể chối cãi! Nó chứng minh nồng độ morphine của nạn nhân hoàn toàn bình thường suốt ba tháng qua. Ngô Chí Dũng đã làm giả báo cáo pháp y để đồng lõa với hành vi giết người của Trịnh Hoàng Long! Cậu nghĩ một tấm séc dơ bẩn này có thể bẻ cong được sự thật khoa học và lương tri của Trần Vĩnh này sao?"


Trương Công Danh đứng dậy, phong thái nhã nhặn biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự lạnh lùng tàn nhẫn của một kẻ tài phiệt quen áp chế kẻ yếu. Gã chống hai tay xuống mặt bàn gỗ gụ, ghé sát mặt vào Giáo sư Vĩnh, giọng gã trầm xuống đầy đe dọa:


"Giáo sư Vĩnh, ông đừng quên rằng danh tiếng cả đời của ông được xây dựng trên sự thừa nhận của hệ thống y tế quốc gia. Nếu ông kiên quyết ký tên bảo chứng vào cái gọi là báo cáo độc lập này để giúp đỡ con nhỏ y tá sát nhân đó... tập đoàn Trịnh Phát sẽ dùng toàn bộ tầm ảnh hưởng thượng tầng để hủy hoại ông. Chúng tôi sẽ yêu cầu Bộ Y tế và Hội đồng Giám định tư pháp thành phố thực hiện một cuộc thanh tra toàn diện đối với tất cả các hồ sơ giám định cũ trong suốt hai mươi năm qua của ông. Chỉ cần tìm ra một sai sót hành chính nhỏ nhất, danh tiếng cả đời của Giáo sư Trần Vĩnh sẽ biến thành một vết nhơ dơ bẩn trước công chúng!"


Giáo sư Vĩnh đứng lặng người trước lời đe dọa tàn nhẫn của Danh. Đôi bàn tay già nua của ông khẽ run lên dưới áp lực khủng khiếp của đòn áp chế hành chính. Danh là kẻ có mạng lưới quan hệ tư pháp khổng lồ, gã hoàn toàn có khả năng biến lời đe dọa đó thành sự thật. Tuổi già của một nhà khoa học lão thành đang bị đặt lên bàn cân sinh tử danh tiếng.


Nhìn thấy sự do dự của Vĩnh, Danh đắc ý cười nhạt, gã rút từ trong túi hồ sơ ra một văn bản có đóng dấu treo đỏ chói của Sở Y tế Nam Khánh:


"Đây là quyết định thanh tra hành chính khẩn cấp đối với tư cách giám định viên của ông, do Hội đồng Điều dưỡng và Hiệp hội Y tế thành phố vừa phê duyệt theo đơn kiến nghị của chúng tôi. Nếu ông đặt bút ký vào bản báo cáo mẫu tóc kia, quyết định này sẽ được kích hoạt lập tức. Ông sẽ bị tước danh hiệu Thầy thuốc Ưu tú, bị đình chỉ tư cách thành viên thường trực Hội đồng Giám định tư pháp thành phố vĩnh viễn, và toàn bộ lương hưu trí của ông sẽ bị phong tỏa để phục vụ điều tra."


Danh lập luận đanh thép, từng lời nói như những nhát búa nện vào tinh thần của người già lão thành. Gã chỉ tay vào tấm séc một tỷ đồng:


"Hoặc là ông nhận khoản tài trợ này, tuyên bố mẫu tóc bị nhiễm độc ngoại cảnh không đủ điều kiện giám định, giữ vững danh tiếng tuổi già an nhàn. Hoặc là ông tự tay chôn vùi cả đời sự nghiệp của mình vì một đứa y tá nghèo không quen biết. Lựa chọn nằm ở ông, Giáo sư Trần Vĩnh."


Từ phía sau bức rèm nhung, Thảo chứng kiến toàn bộ sự việc. Trái tim cô thắt lại đau đớn. Cô bóp chặt hai vạt áo sơ mi, vệt bầm tím trên cổ tay như rỉ máu. Cô không muốn vì minh oan cho bản thân mà hủy hoại danh tiếng cả đời của người thầy y đức lão thành này. Cô định bước ra ngoài để ngăn cản Giáo sư Vĩnh thỏa hiệp, nhưng bàn tay trái quấn băng gạc rỉ máu tươi của Trần Phong đã kịp thời giữ chặt vai cô lại. Phong khẽ lắc đầu, ánh mắt anh nhìn thẳng vào bóng lưng của vị giáo sư già với niềm tin tuyệt đối.


Giáo sư Trần Vĩnh nhìn tờ quyết định thanh tra hành chính trên tay Danh. Đôi mắt ông mờ đi dưới cặp kính lão dày, bàn tay ông run lên bần bật. Đó là sự run rẩy của một thể xác đã xế chiều trước sức mạnh tàn bạo của quyền lực thượng tầng. Nhưng ngay sau đó, ông hít một hơi thật sâu, ánh mắt ông chuyển từ sự dao động sang một quyết tâm cương nghị, sáng rực như ngọn lửa bùng cháy giữa đêm đông.


Ông thong thả cầm tấm séc một tỷ đồng lên. Trương Công Danh khẽ nhếch mép cười đắc thắng, chuẩn bị đưa tay ra nhận lại sự thỏa hiệp.


"Xoẹt! Xoẹt!"


Giáo sư Vĩnh lạnh lùng xé toạc tấm séc làm bốn mảnh, rồi dứt khoát ném thẳng vào chiếc sọt rác mây dưới chân bàn làm việc.


Danh biến sắc, gương mặt gã đanh lại đầy giận dữ:


"Ông... ông điên rồi sao, Trần Vĩnh?"


"Người điên là cậu và lũ tài phiệt coi tiền bạc đứng trên mạng sống con người và pháp luật!" Giáo sư Vĩnh dõng dạc nói, giọng ông vang dội, uy nghiêm đến mức khiến hai gã trợ lý của Danh phải lùi lại một bước sợ hãi. "Cả đời tôi làm pháp y, điều tôi sợ hãi nhất không phải là mất đi danh hiệu, mất đi lương hưu hay bị thanh tra bôi nhọ. Điều tôi sợ hãi nhất là khi nhắm mắt xuôi tay, linh hồn tôi phải đối mặt với sự phán xét của lương tri vì đã đồng lõa với tội ác bằng sự im lặng hèn nhát!"


Giáo sư Vĩnh dứt khoát đặt bản báo cáo độc chất học lâm sàng viết tay lên bàn. Ông cầm chiếc bút máy Montblanc, bằng một động tác mạnh mẽ và dứt khoát, ông ký tên đóng dấu đỏ danh dự cá nhân của mình vào trang cuối cùng của bản kết luận giám định:


"Tôi, Giáo sư Trần Vĩnh, cựu Viện trưởng Viện Pháp y Quốc gia, bằng danh dự khoa học và y đức cả đời mình, xác nhận: Tỷ phú Trịnh Hoàng Hải tử vong hoàn toàn không phải do ngộ độc morphine cấp tính. Bản báo cáo của Ngô Chí Dũng là giả mạo!"


Ông dâng bản báo cáo lên, nhìn thẳng vào mắt Trương Công Danh đang run lên vì giận dữ:


"Cầm lấy tờ quyết định thanh tra của cậu và cút khỏi nhà tôi ngay lập tức! Tôi sẵn sàng hy sinh danh tiếng tuổi già này để bảo vệ sự thật khoa học đến cùng!"


Trương Công Danh giật lấy tờ quyết định thanh tra hành chính, gương mặt gã xám ngoét vì thất bại nhục nhã trước khí tiết của một nhà khoa học chính trực. Gã siết chặt tài liệu, ánh mắt gã lóe lên sự tàn nhẫn tột cùng trước khi quay lưng bước nhanh ra cửa:


"Trần Vĩnh... ông sẽ phải trả giá đắt cho quyết định ngu xuẩn ngày hôm nay! Kể từ giờ phút này, ông không còn là thành viên của Hội đồng Giám định tư pháp thành phố nữa. Bản báo cáo này của ông... sẽ chỉ là một tờ giấy lộn vô giá trị trước phiên tòa sơ thẩm sắp tới! Chúng tôi sẽ khiến cho phòng khám chạy thận của mẹ con nhỏ y tá kia biến mất vĩnh viễn khỏi Nam Khánh này!"


Cánh cửa phòng làm việc sập mạnh lại, tiếng động cơ chiếc xe Maybach gầm rú lao vút đi trong màn mưa phùn xám xịt ngoài phố.


Giáo sư Vĩnh đứng lặng trước tờ quyết định thanh tra hành chính của Bộ Y tế do Danh bỏ lại trên bàn, đôi bàn tay già nua của ông vẫn khẽ run lên dưới dư chấn của cuộc đối đầu quyền lực, nhưng ánh mắt ông đầy quyết đoán và thanh thản tột cùng. Ông quay lại phía bức rèm nhung, khẽ gọi:


"Thảo, Phong... hai đứa ra đây đi."


Thảo lao ra khỏi bức rèm, cô quỳ sụp xuống bên cạnh Giáo sư Vĩnh, ôm chặt lấy đôi bàn tay run rẩy của ông mà khóc nấc lên: "Giáo sư... con xin lỗi... con đã làm hại ông..."


Giáo sư Vĩnh nhẹ nhàng đặt tay lên mái tóc ướt sũng của Thảo, nụ cười của ông hiền từ như một người cha: "Đừng khóc, con gái. Lòng tốt không cần hào quang, nó tự chiếu sáng trong bóng tối. Ông không làm điều này vì con, ông làm điều này vì sự tôn nghiêm của ngành y, vì vong linh của cha con – bác sĩ Lâm Hoài Nam – người đồng nghiệp chính trực mà ông luôn kính trọng."


Ông trao bản báo cáo kết luận giám định có dấu mộc đỏ tươi cho Trần Phong:


"Phong, cầm lấy bản báo cáo này. Đây là vũ khí khoa học tối thượng của các con. Nhưng hãy cẩn thận, Trương Công Danh đã bị dồn vào đường cùng, gã sẽ chuyển hướng tấn công trực tiếp vào điểm yếu chí mạng của Thảo: phòng khám chạy thận nhân đạo – nơi duy trì sự sống từng ngày cho mẹ cô ấy."


Phong nhận lấy bản báo cáo bằng bàn tay quấn băng gạc rỉ máu tươi, ánh mắt anh lóe lên sự kiên định vô song: "Cháu hiểu thưa Giáo sư. Chúng cháu quyết không để sự hy sinh danh tiếng của ông bị uổng phí."


Ngoài trời, tiếng sấm sét lại rền vang dội trên bầu trời Nam Khánh, báo hiệu một cơn giông bão mới, tàn nhẫn và khốc liệt hơn gấp bội, chuẩn bị đổ ập xuống phòng khám Bình An – nơi mạng sống của bà Mỹ Hạnh đang bị treo lơ lửng trên sợi chỉ sinh tồn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!