Nhạc nềnRecollection

Sợi Chỉ Sinh Học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa tầm tã đêm mùng bốn rạng sáng ngày mùng năm tháng sáu trút xuống những con hẻm ngang dọc của Quận 10 như một tấm lưới nước khổng lồ, xóa nhòa mọi ranh giới của đô thị Nam Khánh. Dưới mái hiên tôn rỉ nước của một dãy nhà lụp xụp, Lâm Thu Thảo kéo sụp chiếc nón lá cũ, đôi bàn tay gầy gộc ôm chặt lấy lồng ngực. Bên trong lớp áo khoác sờn vai ướt sũng, chiếc túi zip bảo quản sinh học chứa mẫu tóc của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải tì sát vào da thịt cô, lạnh buốt nhưng lại như một hòn than nóng bỏng thiêu đốt tâm can.


Thảo khẽ rùng mình. Cổ tay cô nhói lên một cơn đau âm ỉ. Dưới ánh đèn đường mờ ảo nhấp nháy, vệt bầm tím sẫm do chiếc còng số tám đêm bị giam lỏng tại Công an Quận 3 vẫn hiện rõ, hằn sâu vào da thịt như một vết nhơ mà cô quyết tâm phải gột rửa. Cô liếc nhìn xung quanh, bản năng lâm sàng của một y tá chăm sóc giảm nhẹ suốt sáu năm qua giúp cô nhận diện những chuyển động bất thường trong màn mưa. Không có xe máy bám đuôi. Đòn nghi binh bằng chiếc xe Wave của anh Phong ở Bình Chánh đã thành công đánh lạc hướng thám tử của Vũ Văn Hắc. Nhưng cô biết, khoảng trống thời gian này cực kỳ ngắn ngủi.


Thảo bước nhanh qua lối cửa ngách của tòa nhà ba tầng sơn màu xám tro nằm khuất sau rặng cây dầu cổ thụ. Đây là trung tâm xét nghiệm độc lập do Phạm Văn Toàn điều hành – một cơ sở tư nhân nhưng đạt đầy đủ chứng nhận ISO quốc tế, đồng thời là đối tác kỹ thuật uy tín của Viện Khoa học Hình sự trung ương.


Cánh cửa kính cường lực khẽ mở, hơi ấm từ hệ thống điều hòa trung tâm phả vào mặt Thảo, mang theo mùi đặc trưng của cồn sát trùng và các dung môi hóa học. Phạm Văn Toàn đã đứng chờ sẵn ở sảnh trong bộ đồ bảo hộ trắng kín mít, đeo kính bảo hộ lớn, gương mặt lầm lì nhưng ánh mắt đầy vẻ lo âu.


"Thảo, vào đây mau!" Toàn khẽ nói, giọng trầm thấp. Anh nhanh chóng khóa hai lớp cửa sắt bảo mật phía sau cô. "Phong đã gửi email bảo mật cho tôi. Cậu ấy và Bình đang ở đâu?"


"Anh Phong đang tìm cách cắt đuôi thám tử của Hắc ở rìa ngoại ô. Còn Bình..." Thảo nghẹn giọng, cô cởi chiếc nón lá, để lộ gương mặt mộc mạc xơ xác vì mất ngủ, đôi mắt trũng sâu nhưng ngập tràn sự kiên định. "Bình bị thương bầm dập ở bả vai phải do ghì đè cửa gỗ chống lại sát thủ Sầm Văn Sói đêm qua. Em đã chườm đá sát trùng cho em ấy ở phòng trọ trước khi đi. Anh Toàn, đây là vật chứng duy nhất còn lại."


Thảo run rẩy rút chiếc túi zip nilon từ ngực áo ra. Bên trong là vài sợi tóc bạc sẫm màu có nguyên vẹn chân tóc sinh học của ông Hải mà cô đã mạo hiểm cắt được ngay trước giờ quan tài bị đưa vào lò hỏa táng tại nghĩa trang Nam Khánh.


Toàn đón lấy chiếc túi zip bằng đôi găng tay cao su y tế một cách cẩn trọng như đón lấy một sinh mệnh. Anh đưa mẫu tóc lên dưới ánh đèn huỳnh quang cực mạnh của phòng đệm, quan sát kỹ lưỡng phần nang tóc màu trắng sữa.


"May mắn là em cắt được cả chân tóc," Toàn thở phào nhẹ nhõm, phong thái chuyển sang sự tỉ mỉ chuyên nghiệp của một kỹ thuật viên trưởng. "Để chứng minh nồng độ morphine tích tụ trong cơ thể ông Hải là bình thường, chúng ta bắt buộc phải sử dụng Kỹ thuật xét nghiệm độc chất học bằng mẫu tóc. Trương Công Danh chắc chắn sẽ lập luận rằng mẫu tóc bị nhiễm độc chất từ môi trường bên ngoài hoặc bị tráo đổi. Nhưng phân tích nang tóc bằng máy sắc ký khí khối phổ (GC-MS) sẽ bẻ gãy mọi sự ngụy tạo. Tốc độ phát triển của tóc là khoảng một centimet mỗi tháng. Bằng cách cắt mẫu tóc thành từng đoạn nhỏ từ chân tóc ra ngoài, chúng ta sẽ tái dựng lại chính xác biểu đồ sử dụng morphine của ông Hải trong suốt ba tháng cuối đời. Nếu nồng độ phân bổ đều đặn, không có đỉnh nhọn đột biến, điều đó chứng minh ông ấy được điều trị giảm đau đúng liều lượng, hoàn toàn không có chuyện ngộ độc cấp tính do em tiêm quá liều."


Toàn dắt Thảo vào phòng thí nghiệm vô trùng cấp độ hai. Ở trung tâm căn phòng, chiếc máy sắc ký khí khối phổ GC-MS lớn như một chiếc tủ lạnh mini đang phát ra tiếng vo vo đều đặn. Hệ thống màn hình hiển thị các thông số hóa sinh phức tạp chạy liên tục.


"Quy trình này gồm ba bước," Toàn vừa nói vừa bắt đầu thao tác dưới tủ hút khí độc. "Đầu tiên, tôi phải rửa sạch mẫu tóc bằng dichloromethane và nước cất để loại bỏ hoàn toàn bụi bẩn hay hóa chất bám ngoài da đầu. Sau đó, chúng ta sẽ nghiền nhỏ mẫu tóc thành bột mịn bằng nitơ lỏng, rồi tiến hành chiết tách độc chất bằng dung môi methanol trong bể siêu âm suốt ba mươi phút. Cuối cùng, dung dịch chiết xuất sẽ được bơm vào cột sắc ký để máy phân tích."


Thảo đứng lặng yên bên cạnh, đôi mắt cô không rời khỏi những ngón tay thuần thục của Toàn. Cô thấu hiểu sâu sắc rằng, từng miligram bột tóc đang được nghiền nhỏ kia chính là danh dự cả đời của cô, là lời hứa trước vong linh người cha quá cố Lâm Hoài Nam và là chìa khóa giải phóng Quỹ từ thiện Thiên Đức trị giá năm mươi triệu đô la khỏi bàn tay tham tàn của Trịnh gia.


Trong khi Toàn đặt ống nghiệm chứa dung dịch chiết xuất vào bể siêu âm, Thảo bước lại góc phòng, lòng dâng lên nỗi lo lắng tột cùng cho Phong. Mu bàn tay trái của Phong bị rách sâu do kẽm gai rào rỉ sét của viện dưỡng lão An Bình đêm hôm trước, vết thương liên tục bị rách miệng rỉ máu tươi sũng đỏ lớp băng gạc trắng trong cuộc trốn chạy nghẹt thở. Anh đang một mình đối đầu với mạng lưới thám tử tư dày đặc của Vũ Văn Hắc để bảo vệ cô. Liệu anh có an toàn?


Đúng ba mươi phút sau, bể siêu âm phát ra tiếng "bíp" báo hiệu quá trình chiết tách hoàn tất. Toàn dùng pipet tự động hút lấy dung dịch trong suốt, cẩn thận bơm vào khay nạp mẫu của máy GC-MS. Anh gõ nhanh một chuỗi lệnh trên bàn phím máy tính.


"Máy bắt đầu chạy chạy sắc ký," Toàn nói, mồ hôi rịn ra trên trán dưới lớp kính bảo hộ. "Thời gian chạy phân tích thô và xuất biểu đồ dự kiến là bốn mươi lăm phút. Hệ thống UPS điện dự phòng của phòng máy chỉ duy trì được tối đa ba mươi phút nếu mất điện lưới, nên chúng ta phải cầu nguyện nguồn điện ổn định."


Trên màn hình, thanh tiến trình màu xanh lục bắt đầu nhích từng phần trăm đầu tiên: 3%... 7%...


Thời gian trôi đi chậm chạp như tra tấn. Thảo và Toàn ngồi im lặng trong phòng máy, chỉ có tiếng vo vo của bơm chân không và tiếng bão rít ngoài cửa sổ kính hai lớp.


Đột ngột, vào lúc thanh tiến trình đạt đến 42%, ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà chớp nháy liên tục ba lần rồi tắt phụt. Toàn bộ phòng thí nghiệm chìm vào bóng tối dày đặc, chỉ còn lại ánh sáng xanh loe loét từ màn hình máy GC-MS đang chạy bằng nguồn điện dự phòng của bộ lưu điện UPS.


"Mất điện lưới?" Toàn giật mình, anh lao lại phía bảng điều khiển nguồn phụ. "Không thể thế được, khu vực này có đường điện ưu tiên của quận, rất hiếm khi mất điện đột ngột thế này."


Anh nhanh chóng bấm nút kiểm tra máy phát điện dự phòng của tòa nhà nhưng bảng điện tử hoàn toàn tê liệt.


"Đường dây điện chính bên ngoài đã bị phá hủy vật lý rồi!" Toàn thốt lên, giọng lạc đi sau khi nhìn qua khe cửa sổ phát hiện tủ điện tổng ở đầu hẻm đang bốc khói đen dưới mưa. "Có kẻ cố tình cắt cáp nguồn!"


Ngay sau câu nói của Toàn, một tiếng động kinh hoàng vang lên từ tầng trệt tòa nhà.


"Rầm! Choang!"


Tiếng kính cường lực ở sảnh chính bị đập vỡ vụn dội thẳng lên tầng hai qua giếng trời. Tiếp theo đó là tiếng bước chân dồn dập của nhiều người dẫm lên những mảnh kính vỡ, kèm theo những tiếng quát tháo hung hãn vang dội.


"Lục soát hết các phòng cho tao! Thằng Long bảo con nhỏ y tá đang trốn ở đây với mẫu tóc! Đập nát hết máy móc phòng thí nghiệm cho tao!"


Thảo rùng mình nhận ra giọng nói ồm ồm, thô bạo của Trần Văn Đao (Mặt Sẹo) – gã đầu sỏ giang hồ chuyên đòi nợ thuê được Long mướn để truy sát cô. Bọn chúng đã tìm ra nơi này thông qua việc rà soát các giao dịch thiết bị y tế cũ mà Toàn vừa thực hiện tuần trước để nâng cấp máy sắc ký.


"Chúng ta bị bao vây rồi," Thảo thì thầm, cô nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo lâm sàng. Cô nhìn lên màn hình máy GC-MS: tiến trình chạy mới đạt 68%. Bộ lưu điện UPS bắt đầu phát ra những tiếng kêu "tít... tít..." ngắt quãng báo hiệu dung lượng pin đang cạn dần.


"Toàn! Máy còn bao nhiêu phút?" Thảo hỏi dồn.


"Ít nhất năm phút nữa mới chạy xong và xuất dữ liệu thô!" Toàn hoảng loạn, tay run rẩy gõ bàn phím. "Nếu máy bị tắt đột ngột trước 100%, mẫu thử sẽ bị hỏng hoàn toàn và chúng ta không còn mẫu tóc thứ hai để chạy lại!"


"Khóa chặt cửa phòng máy lại!" Thảo quyết đoán ra lệnh.


Toàn lao ra cửa ngách phòng thí nghiệm, vặn chặt ổ khóa cơ hai lớp và sập chốt sắt an toàn. Nhưng cánh cửa gỗ sồi của phòng máy không thể chống chịu được lâu trước những hung khí hạng nặng của đám giang hồ.


"Bộp! Rầm!"


Tiếng gậy sắt và xà beng đập mạnh vào cánh cửa gỗ vang lên chát chúa.


"Mở cửa ra! Con điếm Thảo kia, mày trốn trong đó đúng không?" Tiếng đàn em của Đao hét lớn ngoài hành lang. "Mày không thoát được đâu!"


"Thảo, giúp tôi một tay!" Toàn hét lên, anh cố sức ghì vai vào chiếc tủ tài liệu bằng sắt dày đặt sát vách tường để đẩy nó ra chặn trước cửa gỗ.


Thảo lập tức lao đến. Vết bầm tím trên cổ tay cô cọ sát vào cạnh sắt sắc nhọn của tủ tài liệu, đau nhói đến mức cô muốn quỵ xuống, nhưng cô vẫn nghiến răng, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để cùng Toàn đẩy chiếc tủ sắt nặng hàng trăm ký dịch chuyển từng centimet. Chiếc tủ sắt nặng nề cuối cùng cũng đổ sụp, chắn ngang ba phần tư cánh cửa gỗ ngay khi một cú đập cực mạnh từ bên ngoài khiến bản lề cửa rên rỉ.


"Rầm!"


Một lưỡi búa tạ sắc bén xuyên thủng lớp gỗ sồi, để lại một vết rách lớn ngay giữa cánh cửa. Ánh đèn pin từ bên ngoài quét qua khe nứt, rọi thẳng vào gương mặt đầy mồ hôi của Thảo.


"Tụi nó chặn tủ sắt rồi! Dùng búa tạ đập nát cánh cửa cho tao!" Giọng gã đàn em gầm rú.


Trên màn hình GC-MS, tiến trình nhích lên cực kỳ chậm chạp: 85%... 90%...


Bộ lưu điện UPS phát ra tiếng kêu liên tục, ánh sáng màn hình mờ dần. Toàn quỳ sụp dưới bàn máy, hai tay ôm đầu gối run rẩy: "Không kịp rồi Thảo ơi... Tụi nó sẽ xông vào đập nát máy mất..."


"Kịp! Nhất định phải kịp!" Thảo đanh giọng. Cô bước nhanh lại phía kệ hóa chất thí nghiệm đặt ở góc phòng. Bằng kiến thức hóa sinh lâm sàng, mắt cô quét nhanh qua các nhãn chai thủy tinh: Acid acetic đậm đặc, Ammonia, Ether... Cô nhanh chóng chộp lấy một bình xịt nhựa dùng để vệ sinh thiết bị, đổ đầy dung dịch acid acetic đậm đặc và ammonia vào bên trong, lắc mạnh. Đây là hỗn hợp tạo ra khí amoniac và hơi acid cực kỳ kích ứng, có khả năng gây bỏng niêm mạc mắt và đường hô hấp ngay lập tức nếu tiếp xúc gần.


"Rầm! Crắc!"


Cánh cửa gỗ sồi hoàn toàn vỡ vụn dưới cú đập thứ tư của búa tạ. Chiếc tủ sắt bị đẩy lệch sang một bên dưới sức mạnh bạo lực của ba gã giang hồ vạm vỡ xăm trổ đầy mình. Gã đi đầu – một tên tay sai mặt rỗ lăm lăm chiếc xà beng – lách người qua khe hở, trợn mắt nhìn Thảo.


"Con ranh! Mày đưa mẫu tóc đây!"


Ngay khi gã vừa giơ xà beng định lao đến chiếc máy GC-MS, Thảo bước lên một bước dũng cảm đứng chắn trước bàn máy. Cô giơ thẳng bình xịt hóa chất, bóp mạnh cò xịt liên tục ba phát vào thẳng mặt gã.


"Xoẹt! Xoẹt!"


Luồng hơi hóa chất nồng nặc, cay xè phả thẳng vào mắt và mũi gã tay sai. Gã hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, chiếc xà beng rơi keng xuống nền đá. Gã quỳ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt đang bỏng rát, ho sặc sụa liên hồi:


"Á! Mắt tao! Hóa chất... tụi nó dùng độc dược!"


Hai tên phía sau thấy đồng bọn bị tấn công đột ngột thì khựng lại trong giây lát vì sợ hãi luồng khí bốc mùi hắc ín nồng nặc trong phòng.


"Chạy xong rồi! Một trăm phần trăm!" Toàn hét lên đầy phấn khích từ góc phòng.


Thanh tiến trình trên màn hình vừa chuyển sang màu xanh dương hoàn thành. Toàn nhanh tay cắm chiếc USB bảo mật vào cổng sau của máy phân tích, nhấn phím tắt sao lưu toàn bộ tệp dữ liệu thô (raw data) của biểu đồ sắc ký nồng độ morphine.


"Đập nát cái máy tính đó cho tao!" Trần Văn Đao (Mặt Sẹo) từ phía sau hành lang gầm lên khi thấy đàn em bị chặn lại. Gã trực tiếp cầm một chiếc búa tạ lớn, đẩy văng tên tay sai mặt rỗ sang một bên, sầm sập bước vào phòng máy.


Gương mặt hung tợn với vết sẹo dài chạy dọc má trái của Đao co giật điên cuồng. Gã vung cao chiếc búa tạ, nhắm thẳng vào màn hình hiển thị của máy sắc ký GC-MS nện xuống.


"Rầm! Choang!"


Màn hình tinh thể lỏng vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh nhỏ, tia lửa điện xẹt ra đỏ rực từ các bo mạch bên trong máy phân tích đắt giá. Chiếc máy GC-MS trị giá hàng tỷ đồng hoàn toàn bị phá hủy vật lý vĩnh viễn, khói xám bốc lên nghi ngút.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc lưỡi búa của Đao vừa chạm vào vỏ máy, Phạm Văn Toàn đã nhanh tay rút mạnh chiếc USB chứa dữ liệu thô ra khỏi cổng cắm.


"Lấy được rồi! Đi mau Thảo!" Toàn hét lớn, anh dùng bả vai đẩy mạnh cánh cửa sổ thoát hiểm mở ra lối ban công sắt phía sau tòa nhà.


Thảo nhanh chóng lách người nhảy ra ngoài ban công sắt dưới trời mưa bão bùng. Toàn lao theo ngay sau cô, khóa chặt chốt cửa sổ từ bên ngoài để ngăn cản sự truy đuổi của Đao.


Cơn mưa lạnh buốt của đêm bão dội thẳng vào người Thảo, gột rửa đi mùi hóa chất nồng nặc bám trên tóc cô. Thảo nhìn chiếc USB bảo mật đang được Toàn nắm chặt trong bàn tay run rẩy rỉ máu do những mảnh kính vỡ cào xước. Sợi chỉ sinh học mỏng manh cứu mạng cô đã được bảo toàn thành công khỏi đống đổ nát của phòng thí nghiệm.


Thế nhưng, tiếng gầm rú điên cuồng của Đao Mặt Sẹo vẫn vang lên từ phía sau cánh cửa sổ kính bị đập vỡ, báo hiệu rằng cuộc săn đuổi tàn nhẫn của Trịnh gia vẫn chưa hề dừng lại. Những dữ liệu thô trong chiếc USB này mới chỉ là những con số vô hồn; chúng bắt buộc phải được giải mã và xác nhận bởi một chuyên gia pháp y có uy tín tối cao mới có thể biến thành vũ khí đanh thép đập tan báo cáo giả mạo của bác sĩ Dũng trước phiên tòa sơ thẩm đang cận tòa sơ thẩm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!