Nơi Trú Ẩn Cuối Cùng
Tiếng mưa gõ liên hồi vào mái tôn rỉ sét của dãy nhà trọ nghèo nằm sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo ở rìa huyện Bình Chánh. Căn phòng chưa đầy mười lăm mét vuông, nồng nặc mùi ẩm mốc của những mảng tường bong tróc và hơi nước bốc lên từ đống quần áo sũng nước bão. Ánh sáng duy nhất trong phòng tỏa ra từ chiếc đèn dầu leo lét đặt trên mặt chiếc bàn nhựa đỏ cũ kỹ, hắt những bóng đen dài, chập chờn lên bức vách loang lổ vết ố vàng.
Lâm Thu Thảo ngồi khép nép trên chiếc giường tre ọp ẹp, hai tay cô đan chặt vào nhau. Dưới ống tay áo sơ mi giản dị đã sờn vai, vết bầm tím trên cổ tay Thảo do còng số tám – chứng tích đau đớn từ những đêm bị giam lỏng tại phòng tạm giam Quận 3 – vẫn còn hiện rõ mồn một. Mỗi khi cô cử động mạnh để kéo chiếc chăn mỏng đắp cho ấm, vết bầm lại nhói lên một cơn đau âm ỉ. Cô ngước mắt nhìn Trần Phong, người đang cẩn thận dùng một chiếc nhíp y tế gắp những mảnh vụn kính vỡ li ti còn sót lại trên vết rách ở mu bàn tay trái của mình.
"Anh Phong, để em làm cho. Anh không thể tự sát trùng bằng tay phải khi tay trái đang bị thương thế kia đâu," Thảo khẽ nói, giọng cô khàn đặc vì kiệt sức và lo âu. Dù tấm thẻ hành nghề điều dưỡng quốc gia của cô đã bị đình chỉ tạm thời, nhưng bản năng lâm sàng của một y tá chăm sóc giảm nhẹ suốt sáu năm qua không cho phép cô đứng nhìn vết thương của đồng minh bị nhiễm trùng.
Phong khẽ mỉm cười, nhường chiếc nhíp và lọ cồn sát trùng cho Thảo. Anh ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế đẩu gỗ, cố nén một tiếng rên rỉ khi Thảo nhẹ nhàng thấm bông gòn tẩm cồn vào vết thương. Vết rách rỉ máu tươi trên mu bàn tay trái của Phong dưới lớp băng gạc trắng – hậu quả của cú bám vào hàng rào kẽm gai rỉ sét tại An Bình đêm hôm trước – đã bị rách miệng rộng hơn sau cuộc trốn chạy nghẹt thở ở chung cư Thanh Đa và vụ đập phá văn phòng vừa qua. Từng vệt máu đỏ thẫm lại rỉ ra, thấm đẫm lớp bông gạc mới.
"Vết thương này sâu quá, anh Phong. Nếu không giữ sạch và tiêm phòng uốn ván sớm, em sợ anh sẽ bị nhiễm trùng máu," Thảo vừa nói vừa khéo léo quấn lại lớp băng gạc trắng sạch sẽ cho anh. Ánh mắt cô tràn ngập sự dằn vặt. "Tất cả là tại em... Nếu em không nhận lời ủy thác di chúc của ông Hải, văn phòng của anh đã không bị đập phá nát bét, và anh cũng không phải chịu cảnh trốn chui trốn lủi thế này."
"Đừng nói thế, Thảo," Phong đanh giọng, đôi mắt sắc sảo sau cặp kính cận gọng mảnh bám đầy hơi nước nhìn thẳng vào cô. "Chúng ta chọn con đường này không phải vì tiền của ông Hải, mà vì danh dự của người làm luật và y đức của người thầy thuốc. Trịnh Hoàng Long nghĩ rằng dùng bạo lực đập phá văn phòng của anh là có thể khiến chúng ta hoảng sợ giao nộp mẫu tóc. Nhưng gã đã lầm. Gã càng điên cuồng, càng chứng tỏ mẫu tóc này chính là tử huyệt của gã."
Ở góc phòng, cậu Bình đang nằm co quắp trên chiếc chiếu cói trải dưới nền đất lạnh. Vết thương bầm dập ở bả vai phải của cậu Bình – hậu quả của việc dùng cả thân mình ghì chặt cánh cửa phòng lưu trữ hồ sơ mật trước sức đập búa tạ của sát thủ Sầm Văn Sói đêm qua – đã được Thảo chườm đá và xoa bóp bằng dầu nóng. Bình khẽ cựa mình, tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ của cậu xé toạc bầu không khí im lặng của căn phòng trọ.
"Anh Phong... chị Thảo..." Bình thều thào, cố gắng ngồi dậy nhưng cơn đau ở bả vai khiến gương mặt trẻ măng của cậu nhăn nhó. "Em không sao đâu. Hòm hồ sơ gốc chứa mẫu tóc của ông Hải và chiếc máy ghi âm... vẫn an toàn tuyệt đối trong cặp da chống nước dưới gầm giường kia. Chỉ cần giữ được chúng, văn phòng mình bị đập nát cũng đáng."
Thảo bước đến, nhẹ nhàng đỡ Bình nằm xuống: "Bình, em nằm yên đi. Tổn thương phần mềm ở bả vai cần ít nhất ba ngày nghỉ ngơi để tiêu máu bầm. Em đã dũng cảm lắm rồi."
Phong đứng dậy, đi lại phía cửa sổ gỗ xập xệ, khẽ vén một góc tấm rèm vải bố cũ kỹ nhìn ra ngoài con hẻm tối tăm sũng nước mưa. Đầu óc anh đang vận hành hết công suất để phân tích cục diện pháp lý hiện tại. Đơn khởi kiện đòi bồi thường ba mươi tỷ của Trương Công Danh gửi đến tòa soạn báo Công Lý thực chất chỉ là một đòn nghi binh truyền thông để phong tỏa tài chính và bịt miệng phóng viên Nguyễn Minh Quân. Nhưng đòn hiểm nhất chính là việc Trịnh gia đã cưỡng chế hỏa táng thi thể ông Hải thành tro bụi tại nghĩa trang Nam Khánh.
"Thảo," Phong quay lại, giọng anh trầm thấp và đầy căng thẳng. "Mẫu tóc của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải đang nằm trong ba lô của em là chứng cứ sinh học duy nhất còn sót lại trên đời. Nhưng chúng ta đang gặp một rào cản pháp lý cực kỳ lớn: mẫu tóc này được thu thập không theo quy trình tố tụng chính thức. Nếu chúng ta tự nộp nó cho Viện kiểm sát, Trương Công Danh sẽ lập tức bẻ gãy nó tại tòa sơ thẩm với lập luận rằng mẫu tóc đã bị nhiễm bẩn hoặc không thể xác định nguồn gốc ADN một cách hợp pháp."
Thảo lo lắng hỏi: "Vậy chúng ta phải làm thế nào? Chẳng lẽ sự thật về nồng độ morphine bình thường của ông Hải sẽ vĩnh viễn bị bác bỏ sao?"
"Không," Phong lắc đầu, ánh mắt ánh lên một tia sáng quyết đoán. "Chúng ta phải đi trước một bước. Chúng ta cần một kết quả xét nghiệm độc chất học độc lập từ một trung tâm có uy tín quốc tế, được thực hiện bởi một chuyên gia không chịu sức ép của tập đoàn Trịnh Phát. Chỉ có như vậy, kết quả đó mới đủ sức nặng buộc Viện kiểm sát phải ra quyết định trưng cầu giám định pháp y lại từ đầu. Và người duy nhất giúp được chúng ta lúc này là Phạm Văn Toàn."
"Phạm Văn Toàn?" Thảo lặp lại cái tên, trí nhớ y khoa của cô nhanh chóng định vị. "Anh ấy là kỹ thuật viên trưởng của trung tâm xét nghiệm độc chất độc lập tại Quận 10 đúng không? Em nhớ anh ấy từng có một công trình nghiên cứu về phân tích độc chất trong nang tóc đạt chuẩn quốc tế."
"Đúng vậy," Phong gật đầu. "Toàn là bạn học thời đại học của anh. Cậu ấy rất chính trực và quan trọng nhất, phòng thí nghiệm của cậu ấy sở hữu máy sắc ký khí khối phổ (GC-MS) hiện đại nhất Nam Khánh, nằm hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát tài chính của bệnh viện Trịnh Phát. Anh đã liên hệ ngầm với Toàn qua một kênh thư điện tử bảo mật. Cậu ấy đồng ý chạy thử nghiệm mẫu tóc cho chúng ta ngay trong đêm nay nếu chúng ta mang mẫu đến một cách an toàn."
Nhưng hy vọng vừa nhen nhóm đã lập tức bị dội một gáo nước lạnh. Thảo bước lại gần cửa sổ để kiểm tra lại chiếc ba lô vải chứa di chúc, ánh mắt cô vô tình quét qua khoảng sân tối tăm phía trước dãy trọ. Dưới ánh đèn đường mờ ảo nhấp nháy ngoài đầu hẻm, một bóng người mặc áo khoác shipper màu xanh lá sũng nước đang dựng chiếc xe máy Wave cũ sát vách tường đối diện.
Gã shipper không hề bấm điện thoại để giao hàng, cũng không nhìn vào số nhà. Gã đứng im dưới làn mưa mỏng, đôi mắt giấu sau chiếc mũ bảo hiểm sụp kính đang nhìn chằm chằm vào ban công tầng một của dãy trọ – chính là khu vực phòng của Thảo.
Tim Thảo đập hụt một nhịp. Cô lùi lại một bước, giọng run lên: "Anh Phong... nhìn kìa. Có người đang theo dõi chúng ta."
Phong lập tức bước đến bên cạnh Thảo, nép mình sau cánh cửa gỗ khép hờ. Anh nheo mắt quan sát gã shipper giả danh. Với kinh nghiệm đối phó với các truy binh ngầm, Phong nhanh chóng nhận diện chiếc khuyên tai bạc nhỏ lấp lánh ở tai trái của gã – đặc điểm nhận dạng quen thuộc của một trong những đàn em thân tín dưới quyền thám tử tư Vũ Văn Hắc.
"Là người của Vũ Văn Hắc," Phong thì thầm, giọng anh lạnh ngắt. "Hắc đã bắt đầu rà soát danh sách các mối quan hệ cũ của anh và định vị khu vực trọ nghèo này. Gã giao hàng đó đang làm tai mắt vòng ngoài để chờ lực lượng của Sầm Văn Sói kéo đến bao vây."
Căn phòng trọ nhỏ bé đột ngột trở nên ngột ngạt như một chiếc lồng sắt đang dần khép chặt. Chỉ còn chưa đầy ba mươi phút nữa là đến giờ hẹn với Phạm Văn Toàn. Nếu họ không thể rời khỏi đây ngay lập tức, mẫu tóc chứng cứ sẽ bị cướp mất, và cơ hội minh oan duy nhất của Thảo sẽ hoàn toàn tan biến.
"Chúng ta phải chạy trốn sao anh Phong?" Thảo hỏi, bàn tay cô siết chặt lấy chiếc túi zip chứa mẫu tóc trong ngực áo.
"Nếu bây giờ cả ba chúng ta cùng chạy ra cửa trước, gã thám tử đó sẽ lập tức phát báo động và chúng ta sẽ bị chặn đứng ngay đầu hẻm," Phong phân tích nhanh, trí óc anh hoạt động cực kỳ tỉnh táo dưới áp lực sát sườn. "Anh đã quan sát lối thoát hiểm phía sau dãy trọ. Có một lối cửa ngách nhỏ thông ra con hẻm đất dẫn ra đường lớn. Chúng ta phải dùng kế nghi binh để phân tán sự chú ý của gã."
Phong quay sang nhìn chiếc xe máy cũ của mình đang dựng dưới sân trọ. Anh nhanh chóng lấy điện thoại ra, soạn một tin nhắn ngắn gửi cho anh Tư – một người xe ôm truyền thống quen thuộc đầu hẻm:
*"Anh Tư, giúp em một việc khẩn cấp. Lên sân trọ lấy chiếc xe máy của em, nổ máy chạy thật nhanh ra hướng đường lộ chính Quận 12. Có người bám theo thì anh cứ chạy thẳng vào chốt dân phòng giúp em. Em gửi anh một triệu tiền xăng xe."*
Chỉ năm phút sau, tiếng bước chân lạch bạch của anh Tư xe ôm vang lên dưới sân. Anh Tư nhanh chóng dắt chiếc xe máy của Phong ra cổng. Đúng như dự đoán của Phong, ngay khi nghe tiếng máy xe nổ giòn giã và bóng chiếc xe lao vút ra đầu hẻm, gã thám tử giả danh shipper lập tức rồ ga xe máy của gã bám theo hướng ngược lại, tin rằng Phong và Thảo đang tìm cách tẩu thoát bằng phương tiện cá nhân.
"Cơ hội đến rồi. Thảo, em đi ngay lối cửa sau!" Phong ra lệnh, anh nhanh tay lấy chiếc nón lá cũ và một bộ đồ bộ trung niên của bà chủ trọ treo ngoài sào đồ đưa cho Thảo. "Em cải trang thành phụ nữ trung niên đi chợ sớm, ôm chặt mẫu tóc và đi bộ ra đường lớn. Tuyệt đối không được dùng điện thoại di động để tránh bị định vị sóng."
"Còn anh và Bình?" Thảo lo lắng nhìn vết thương trên vai Bình và bàn tay rỉ máu của Phong.
"Anh và Bình sẽ di chuyển sau bằng một tuyến đường khác để thu hút sự chú ý của những tai mắt còn lại nếu có. Chúng ta sẽ gặp nhau tại phòng thí nghiệm của Toàn ở Quận 10. Đi đi Thảo, không còn thời gian nữa!"
Thảo cắn chặt môi để không bật khóc. Cô khoác chiếc áo khoác cũ, đội sụp chiếc nón lá che nửa khuôn mặt mộc mạc hằn sâu quầng thâm mệt mỏi, rồi nhanh chóng bước xuống lối cầu thang bộ thoát hiểm phía sau.
Bước chân Thảo ngập dưới làn nước mưa lạnh buốt của con hẻm đất ngoại ô. Tiếng sấm rền vang dội trên bầu trời Nam Khánh như một lời cảnh báo lạnh lùng về giông bão đang chờ đón cô phía trước. Cô đi bộ nhanh ra phía trạm xe buýt đầu đường lớn, định bụng sẽ bắt chuyến xe sớm nhất để đến chỗ Toàn.
Thế nhưng, ngay khi vừa bước đến gần mái hiên của trạm xe buýt đối diện, ánh mắt Thảo chợt khựng lại. Ở góc tối bên kia đường, một chiếc xe hơi sedan màu đen quen thuộc của văn phòng thám tử Vũ Văn Hắc đang đỗ lẳng lặng, đèn pha tắt lịm nhưng kính xe hạ xuống một nửa, để lộ ánh mắt sắc lạnh của một gã đàn ông đang chăm chú quan sát từng người qua đường.
Thảo nín thở, cô vờ cúi đầu chỉnh lại quai dép sứt, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô nhận ra mình không thể đi xe buýt công cộng lúc này – đó là mục tiêu quá lộ liễu. Quyết định nhanh chóng, Thảo bỏ lại chiếc túi xách cá nhân nhỏ chứa một vài đồ dùng hành lý không quan trọng ngay dưới băng ghế trạm xe để giảm nhẹ trọng lượng di chuyển, rồi lẳng lặng rẽ vào con hẻm ngách tối tăm phía sau, đi bộ men theo những dãy nhà dân san sát nhau.
Bàn tay Thảo siết chặt lấy chiếc túi vải chứa mẫu tóc sinh học của ông Hải giấu sâu trong ngực áo. Sợi chỉ sinh học mỏng manh này chính là vũ khí duy nhất còn lại để cô đối đầu với cả gia tộc tài phiệt Trịnh gia. Cô bước nhanh hơn vào bóng tối, trong lòng thầm cầu nguyện Phong và Bình sẽ an toàn thoát khỏi vòng vây của kẻ thù, mở đường cho ánh sáng công lý chiếu rọi vào màn đêm đen tối của oan sai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!