Đêm Phá Hoại
Cơn bão số hai đổ bộ vào Nam Khánh mang theo những luồng gió giật liên hồi, quật những dòng nước mưa xối xả vào lớp kính cửa sổ hoen ố của Văn phòng Luật sư Trần Phong tại Quận 3. Kim đồng hồ trên bức tường vôi bong tróc chỉ mười một giờ đêm. Không gian văn phòng nhỏ hẹp, ngập tràn trong những thùng các-tông đựng hồ sơ xếp chồng lên nhau, chỉ được thắp sáng bởi ánh đèn tuýp leo lét và vầng sáng xanh nhạt hắt ra từ màn hình máy tính xách tay của Phong.
Lâm Thu Thảo ngồi khép nép trên chiếc ghế xếp bằng nhựa, hai tay cô đan chặt vào nhau. Dưới ống tay áo sơ mi giản dị đã sờn vai, vệt bầm tím trên cổ tay Thảo do còng số tám – chứng tích đau đớn từ những đêm bị giam lỏng tại phòng tạm giam Quận 3 – vẫn còn hiện rõ mồn một dưới ánh đèn trắng. Mỗi khi cô cử động mạnh để vuốt lại mái tóc buộc gọn sau gáy, vết bầm lại nhói lên một cơn đau âm ỉ, như một lời nhắc nhở lạnh lùng về ranh giới mong manh giữa công lý và sự áp bức của đồng tiền.
"Thảo, em uống chút trà gừng cho ấm người đi," Trần Phong khẽ nói, giọng anh khàn đặc vì mệt mỏi nhưng vẫn giữ nguyên sự trầm tĩnh, quyết đoán thường có.
Phong mặc bộ vest xanh đen quen thuộc nhưng đã tháo cà vạt, hai ống tay áo xắn cao để lộ mu bàn tay trái đang quấn một lớp băng gạc trắng tinh. Vết rách rỉ máu tươi trên mu bàn tay trái của Phong – hậu quả của cú bám vào hàng rào kẽm gai rỉ sét tại An Bình đêm hôm trước – đã bắt đầu rách miệng rộng hơn sau cuộc trốn chạy nghẹt thở ở Thanh Đa, giờ đây vệt máu đỏ thẫm lại rỉ ra, thấm đẫm một góc băng gạc.
Ở góc phòng, cậu Bình – nhân viên chạy việc trung thành của văn phòng – đang cặm cụi dùng băng keo đóng gói các tệp tài liệu giấy. Bình mới ngoài hai mươi, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, luôn coi Phong như anh trai ruột và sẵn sàng xông pha vào những việc nguy hiểm nhất mà không một lời oán thán.
"Anh Phong," Bình ngẩng đầu lên, quệt mồ hôi trên trán, giọng lo lắng. "Em vừa đối chiếu xong danh mục tài liệu. Đơn khởi kiện đòi bồi thường ba mươi tỷ của Trương Công Danh gửi đến tòa soạn báo Công Lý thực sự là một đòn hiểm. Nó đang khiến ban biên tập bên chú Hùng chịu áp lực khủng khiếp từ các cổ đông. Nếu chúng ta không nhanh chóng đưa mẫu tóc của ông Hải đi xét nghiệm ADN độc lập để chứng minh nồng độ morphine bình thường, em sợ phía tòa soạn sẽ không trụ nổi trước sức ép phong tỏa tài chính của bà Lệ Hoa."
Phong thở hắt ra một hơi, ánh mắt anh đanh lại sau cặp kính cận gọng mảnh: "Trương Công Danh thừa biết vụ kiện ba mươi tỷ đó không có cơ sở pháp lý vững chắc, nhưng gã vẫn làm để kéo dài thời gian, tạo bình phong cho Trịnh Hoàng Long rảnh tay hành động. Mục tiêu tối thượng của tụi nó lúc này là tiêu hủy bằng được Mẫu tóc của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải đang nằm trong tay chúng ta."
Thảo khẽ run lên, cô đưa tay vuốt nhẹ qua lớp áo khoác gió bên ngoài, nơi chiếc túi zip bảo quản sinh học chứa mẫu tóc của người ân nhân quá cố đang được cô cất giữ cẩn thận như sinh mệnh của chính mình. Cô biết, hũ tro cốt của ông Hải đã bị Long cưỡng chế hỏa táng thành tro bụi tại nghĩa trang Nam Khánh. Sợi tóc này chính là chứng cứ sinh học duy nhất còn sót lại trên đời để chứng minh ông Hải chết do ngạt thở cơ học vì bị Long bóp cổ rút ống thở, chứ không phải do cô tiêm morphine quá liều.
"Reng... Reng..."
Tiếng chuông điện thoại bàn màu đỏ đột ngột reo vang dội, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của văn phòng. Phong nhanh chóng nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng nói dồn dập, thở dốc của Phóng viên Nguyễn Minh Quân:
"Anh Phong! Di tản ngay lập tức! Chú Hùng vừa nhận được tin từ nguồn tin mật trong giới thám tử tư. Trịnh Hoàng Long đã phát điên sau khi bài báo của tôi được xuất bản. Hắn đã chi trả một khoản tiền mặt khổng lồ để thuê sát thủ Sầm Văn Sói và băng nhóm đòi nợ thuê của Đao Mặt Sẹo đột nhập tàn phá văn phòng của anh ngay trong đêm nay để cướp mẫu tóc và chiếc máy ghi âm gốc! Tụi nó đang trên đường đến rồi, nhanh lên!"
"Cái gì?" Phong biến sắc. Anh chưa kịp dứt câu thì một tiếng động kinh hoàng đã vang lên từ phía tầng trệt tòa nhà.
"Rắc... Két...!"
Tiếng kim loại bị cắt đứt bởi kìm cộng lực lực lớn vang lên khô khốc, theo sau đó là tiếng cửa sắt kéo bị đẩy mạnh ra. Tiếng bước chân dồn dập của nhiều người đang nện huỳnh huỵch lên bậc cầu thang gỗ dẫn thẳng lên văn phòng tầng hai.
"Tụi nó tới rồi!" Bình hét lớn, gương mặt trẻ măng cắt không còn giọt máu.
"Bình! Khóa chặt cửa phòng lưu trữ hồ sơ mật ngay lập tức!" Phong ra lệnh dứt khoát, giọng anh đanh thép như một mệnh lệnh quân sự. "Thảo! Em cầm lấy chiếc ba lô này, trốn sau tủ tài liệu góc tối, tuyệt đối không được ra ngoài dù có chuyện gì xảy ra!"
Thảo ôm chặt chiếc ba lô chứa Bản di chúc viết tay thứ nhất và túi zip mẫu tóc, chạy vội về phía góc phòng tối tăm phía sau chiếc tủ sắt lớn đựng hồ sơ cũ. Trong khi đó, Bình nhanh như một con sóc, lao về phía phòng lưu trữ nhỏ ở góc trong cùng – nơi cất giữ chiếc két sắt bảo mật chứa Chiếc máy ghi âm kỹ thuật số cũ của Thảo và các hồ sơ vụ án gốc. Bình sập mạnh cánh cửa gỗ dày, xoay ổ khóa hai vòng rồi dùng cả tấm lưng gầy guộc của mình đè chặt vào cánh cửa.
"Rầm!"
Cánh cửa kính cường lực phía ngoài văn phòng bị một lực cực mạnh đập vỡ vụn. Hàng nghìn mảnh kính vỡ bắn tung tóe như những hạt mưa sa, loang lổ trên nền gạch. Bốn gã đàn ông vạm vỡ mặc áo mưa đen sũng nước, tay lăm lăm những thanh tuýp sắt dài và gậy bóng chày bước vào. Dẫn đầu bọn chúng chính là Sầm Văn Sói. Gã sát thủ có dáng người gầy cao như bóng ma, chiếc mũ sụp che kín nửa khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc, đôi mắt sắc lẹm như dao quét nhanh qua một lượt khắp văn phòng.
"Lục soát hết cho tao! Tìm cái túi bảo quản và chiếc máy ghi âm cũ!" Sói ra lệnh, giọng gã trầm đục, lạnh ngắt.
"Mấy người là ai? Đây là văn phòng luật sư hợp pháp, các người đang xâm nhập gia cư bất hợp pháp và hủy hoại tài sản!" Phong đứng thẳng người trước bàn làm việc, tay anh ghì chặt chiếc ghế gỗ nặng, mu bàn tay trái rách miệng rỉ máu tươi nhuộm đỏ cả lớp băng gạc trắng.
Sói không thèm đáp lời. Gã khẽ phẩy tay, ba tên đàn em lập tức xông lên. Tiếng đập phá vang lên chói tai. Chúng dùng tuýp sắt quật nát bét màn hình máy tính, lật tung các bàn làm việc, đập vỡ các tủ kính đựng sách luật. Tài liệu, hồ sơ bay tứ tung trong không khí, bị dẫm đạp dưới những đôi ủng đầy bùn đất của đám côn đồ. Cả văn phòng nhỏ bé, ấm áp mới phút trước giờ đây đã biến thành một đống đổ nát hoang tàn.
Một tên côn đồ phát hiện ra cánh cửa phòng lưu trữ mật đang bị khóa chặt từ bên trong. Hắn dùng chân đạp mạnh vào cửa: "Đại ca! Có đứa trốn trong này! Cửa bị khóa trong rồi!"
Sói bước chậm rãi đến trước cửa phòng lưu trữ, gã rút từ trong túi áo mưa ra chiếc dao bấm chuyên dụng bằng thép đen không phản quang. Lưỡi dao bật ra với một tiếng "xoạch" lạnh người. Gã cắm mũi dao vào khe cửa, cố gắng bẻ gãy chốt khóa từ bên ngoài.
Từ bên trong, Bình hét lớn, giọng cậu run rẩy nhưng đầy dũng cảm: "Anh Phong! Em đang giữ hòm hồ sơ gốc rồi! Em quyết không mở cửa đâu!"
Sói nghe thấy tiếng Bình, gã lạnh lùng dùng búa sắt đập mạnh vào phần tay nắm cửa gỗ. Tiếng gỗ vỡ vụn vang lên rùng rợn. Sói luồn bàn tay đeo găng đen qua khe nứt, cố gắng bóp chặt cổ tay Bình qua khe hở để bẻ gãy tay cậu, ép cậu phải buông chốt cửa bên trong.
"Buông tay ra! Đồ khốn!" Phong gầm lên.
Bất chấp sự chênh lệch thể lực và vết thương đang rỉ máu trên tay trái, Phong lao vào như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Anh vung chiếc ghế gỗ nặng nề bằng cả hai tay, dùng hết sức bình sinh phang mạnh vào lưng Sói. Cú va đập cực mạnh khiến chiếc ghế gỗ gãy đôi, Sói bị chấn động mạnh, gã grunt lên một tiếng đau đớn và buộc phải rút bàn tay ra khỏi khe cửa nứt.
Sói quay phắt lại, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ sọc đầy sát khí. Gã vung dao bấm lao về phía Phong. Đường dao sắc lạnh vạch một đường vòng cung trong không khí tối tăm, sượt qua vai áo Phong làm rách một mảng lớn.
Phong nhanh chóng lùi lại, lưng anh chạm vào bức tường vôi lạnh ngắt. Ngay phía trên đầu anh là chiếc bình chữa cháy khí CO2 màu đỏ treo trên vách. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Phong giật mạnh chiếc bình chữa cháy xuống, rút chốt an toàn và bóp mạnh cụm van.
"Xoẹt... Phụt...!"
Một luồng khí CO2 lạnh buốt, trắng xóa phun ra như một vòi rồng, nhắm thẳng vào mặt Sầm Văn Sói và đám đàn em. Luồng khí lạnh âm độ đột ngột làm đông cứng không khí, tạo ra một màn sương mù dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn trong văn phòng chật hẹp. Sói và đám côn đồ bị sặc khí gas, chúng ho sặc sụa, bước chân lảo đảo thối lui trong màn sương trắng.
Đúng lúc đó, hệ thống chuông báo động an ninh tự chế mà Bình và Phong thiết lập ngầm dưới gầm bàn trực bất ngờ kích hoạt do đường dây điện bị đập phá chập mạch. Tiếng còi rú vang dội, chói tai xé toạc màn đêm Quận 3, đi kèm với ánh đèn đỏ nhấp nháy liên hồi ngoài ban công.
Sói đứng trong làn khói trắng, gã lấy tay che mũi, nghe tiếng chuông báo động rú vang dội bên ngoài và tiếng còi xe cảnh sát tuần tra dường như đang vọng lại từ xa. Gã biết, yếu tố bất ngờ đã mất, và nếu tiếp tục dây dưa, cả băng nhóm sẽ bị cảnh sát bao vây bắt giữ tại trận.
"Rút!" Sói gầm lên đầy tức tối qua kẽ răng.
Gã cùng đám đàn em nhanh chóng lao ra ngoài cửa vỡ, chạy tháo thân xuống cầu thang gỗ và biến mất vào màn mưa bão trắng xóa của đường phố ca đêm.
Văn phòng luật sư giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, sực mùi khí CO2 lạnh buốt và tiếng còi báo động vẫn rú liên hồi. Phong quỳ sụp xuống sàn, thở dốc, mu bàn tay trái của anh máu tươi đã nhuộm đỏ toàn bộ lớp băng gạc, nhỏ từng giọt xuống nền nhà đầy mảnh kính vỡ.
"Bình! Thảo! Hai người có sao không?" Phong gọi lớn trong làn khói trắng.
Cánh cửa phòng lưu trữ mật khẽ mở ra. Bình bước ra ngoài, bả vai phải của cậu bị bầm dập, sưng đỏ do cố ghì chặt cửa dưới sức đập búa của Sói, nhưng trên tay cậu vẫn ôm chặt chiếc cặp da chống nước chứa hòm hồ sơ gốc. Bình mếu máo nhưng ánh mắt đầy tự hào: "Anh Phong... Em giữ được hòm hồ sơ rồi. Máy ghi âm và mẫu tóc... vẫn an toàn!"
Thảo từ sau tủ tài liệu lao ra, cô đỡ lấy Bình và Phong. Nhìn văn phòng bị đập phá nát bét, nhìn những vết thương rỉ máu trên người hai người đàn ông đã xả thân bảo vệ mình, nước mắt Thảo trào ra dâng đầy khóe mắt. Cô nhanh chóng dùng kỹ năng lâm sàng để kiểm tra vết thương vai cho Bình và quấn lại băng gạc cho Phong.
"Chúng ta không thể ở lại đây nữa," Phong nén đau, đứng thẳng dậy, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ sương mù bão bùng. "Văn phòng đã bị lộ. Hắc và Long sẽ nhanh chóng cho thám tử tư phong tỏa toàn bộ khu vực này. Chúng ta phải đi ngay trong đêm nay, đi vào hoạt động ngầm hoàn toàn."
Thảo gật đầu dứt khoát. Cô nhận lấy chiếc cặp da từ tay Bình, cẩn thận nhét chiếc máy ghi âm kỹ thuật số cũ và túi zip chứa mẫu tóc sinh học của ông Hải vào sâu trong ba lô vải của mình.
Dưới cơn mưa tầm tã của màn đêm Nam Khánh, ba bóng người lặng lẽ bước ra từ lối cửa sau của tòa nhà đổ nát. Phong dắt Thảo đi sát bên cạnh, tay anh che chở cho cô khỏi những luồng gió giật bão bùng, trong khi Thảo ôm chặt chiếc ba lô chứa đựng niềm hy vọng cuối cùng của công lý vào lồng ngực. Họ bước nhanh vào con hẻm tối tăm, sâu thẳm của Quận 3, chính thức bắt đầu cuộc trốn chạy ngầm đầy cam go để chờ ngày phiên tòa tối cao quyết định phán quyết cuối cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!