Nhạc nềnRecollection

Áp Lực Phòng Giam

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa bão ngoài trời Nam Khánh vọng vào qua khe hở nhỏ của ô cửa thông gió sát trần nhà, âm u và rền rĩ. Nhưng bên trong phòng tạm giam số 4 của Trụ sở Công an Quận 3, thế giới chỉ tồn tại một thứ ánh sáng duy nhất: luồng sáng trắng buốt, gay gắt từ chiếc đèn cao áp rọi thẳng vào gương mặt mệt mỏi của Lâm Thu Thảo. Luồng sáng ấy mạnh đến mức khiến võng mạc cô bỏng rát, mỗi lần nhắm mắt lại vẫn thấy những quầng sáng màu xanh lam nhảy múa dưới mi mắt.


Thảo khẽ dịch chuyển hai cổ tay. Tiếng kim loại của chiếc còng số tám va vào thanh sắt dưới gầm bàn nghe lạch cạch, lạnh ngắt. Cổ tay cô đã bầm tím, những vệt hằn đỏ ửng lên sau nhiều giờ bị khống chế vật lý. Thể xác cô kiệt quệ sau một đêm trực dài không ngủ, dạ dày trống rỗng cồn cào, nhưng tâm trí cô thì tỉnh táo một cách kỳ lạ.


Trong túi áo khoác xanh nhạt sờn vai của bộ đồng phục điều dưỡng – thứ duy nhất họ chưa tịch thu – Thảo cảm nhận được góc cạnh cứng cáp của cuốn sổ tay lâm sàng của người cha quá cố Lâm Hoài Nam. Bàn tay cô khẽ siết chặt lấy nó qua lớp vải. Đó là ngọn hải đăng tinh thần duy nhất của cô lúc này. Mỗi khi nỗi sợ hãi cô độc trong căn phòng bốn bức tường bê tông xám xịt này dâng lên, cô lại nhớ đến gương mặt phúc hậu của cha dưới ánh đèn dầu nơi tuyến huyện xa xôi, nhớ đến lời dặn của ông: “Y đức không nằm ở tấm áo blouse con khoác, nó nằm ở việc con bảo vệ sự tôn nghiêm của sự sống đến hơi thở cuối cùng.”


Cánh cửa sắt của phòng giam rít lên một tiếng khô khốc. Đội trưởng điều tra Lê Văn Thắng bước vào. Gã không mặc sắc phục mà khoác một chiếc áo khoác da sờn màu, nồng nặc mùi thuốc cá rẻ tiền và hơi ẩm của cơn mưa rạng sáng. Gã kéo chiếc ghế đối diện, ném tập hồ sơ dày cộp xuống mặt bàn gỗ ép vang lên một tiếng “bộp” khô khốc, rồi ngồi xuống, nhìn Thảo bằng ánh mắt sắc lạnh của một kẻ đã quen với việc bẻ gãy ý chí của những phạm nhân cứng đầu.


“Nghĩ kỹ chưa, cô Thảo?” Thắng mở đầu bằng một giọng trầm khàn, chậm rãi rút một điếu thuốc ra châm lửa. Khói thuốc mù mịt nhanh chóng bị luồng sáng của chiếc đèn cao áp xé toạc. “Cô đã ngồi đây hơn bốn tiếng đồng hồ rồi. Ở tuổi hai mươi tám, tương lai của cô còn rất dài. Đừng để sự ngoan cố nhất thời biến thành bản án chung thân.”


Thảo ngước mắt lên, nhìn thẳng vào gã điều tra viên biến chất. Giọng cô khản đặc nhưng rành rọt: “Tôi đã nói rất nhiều lần, thưa điều tra viên. Tôi không phạm tội. Tôi chỉ thực hiện đúng y lệnh của bác sĩ điều trị lâm sàng, tiêm đúng 2mg morphine súc tích cho ông Trịnh Hoàng Hải để giảm nhẹ cơn đau co thắt. Tôi không hề tự ý nâng liều.”


Thắng cười khẩy, gã gõ ngón tay lên tập hồ sơ: “Cô vẫn bám vào cái lý lẽ đó sao? Hệ thống quản trị thông tin y tế HIS của Viện dưỡng lão An Bình ghi nhận rõ ràng: tài khoản của cô đã xuất kho và thực hiện tiêm 10mg morphine vào lúc 01 giờ 15 phút sáng. Báo cáo khám nghiệm tử thi sơ bộ của Bác sĩ Ngô Chí Dũng – một chuyên gia đầu ngành pháp y – cũng kết luận nạn nhân chết do ngộ độc morphine cấp tính. Chữ ký số của cô lù lù trên hệ thống. Cô định cãi thế nào?”


Gã rít một hơi thuốc sâu, rồi ghé sát mặt về phía Thảo, hạ thấp giọng đầy đe dọa: “Hơn nữa, cô nên nghĩ đến gia đình mình đi. Em trai cô, Lâm Minh Khánh, đang nợ nần ngập đầu vì cờ bạc ngầm. Trùng hợp làm sao, ngay đêm ông Hải mất, người ta phát hiện Khánh lảng vảng gần khu vực viện dưỡng lão. Cô có biết tội ‘Đồng phạm mưu sát để chiếm đoạt tài sản’ có khung hình phạt thế nào không? Chỉ cần tôi ký lệnh, em trai cô sẽ nhập kho ngay trong sáng nay.”


Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng Thảo. Khánh! Đứa em trai nông nổi, dại dột của cô. Cô biết Khánh đang nợ nần, nhưng cô cũng biết em mình không bao giờ dám giết người. Đây là đòn ly gián tâm lý hiểm độc của Long thông qua Thắng để bẻ gãy sự kháng cự của cô, ép cô phải nhận tội thay để bảo vệ em trai.


Nỗi hoảng loạn dâng lên nghẹn ứ nơi lồng ngực Thảo. Đôi môi cô run rẩy. Cô muốn hét lên, muốn yêu cầu được gọi điện về nhà để kiểm tra tình hình của mẹ – bà Mỹ Hạnh đang suy thận cấp, nếu nghe tin cả hai đứa con bị bắt, bà làm sao chịu đựng nổi?


“Tôi muốn gọi điện cho gia đình. Mẹ tôi đang bệnh nặng...” Thảo khẩn khoản, ánh mắt lộ rõ sự yếu thế lâm thời.


“Không có điện thoại nào hết!” Thắng thô bạo ngắt lời, đập mạnh tay xuống bàn khiến tàn thuốc rơi lả tả. “Cô đang bị tạm giữ khẩn cấp vì tội danh đặc biệt nghiêm trọng. Cô không có tư cách ra điều kiện ở đây! Một là ký vào biên bản tự nguyện nhận tội để em trai cô được vô can, hai là cả hai chị em cùng dắt tay nhau ra tòa lĩnh án tử hình!”


Áp lực tinh thần đè nặng như muốn bóp nát ý chí của Thảo. Cô nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, hình ảnh người cha quá cố lại hiện về. Cuốn sổ tay lâm sàng trong túi áo như tỏa ra một hơi ấm vô hình nâng đỡ cô. Thảo hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải thoát khỏi cái bẫy cảm xúc của Thắng. Cô là một điều dưỡng chuyên nghiệp, cô đã trải qua hàng trăm ca trực đêm đối mặt với ranh giới sinh tử. Cô phải dùng tri thức khoa học để tự vệ.


Thảo mở mắt, ánh nhìn không còn sự hoảng loạn mà thay vào đó là sự lạnh lùng, sắc bén của một chuyên gia lâm sàng. Cô nhìn vào tập báo cáo pháp y của bác sĩ Dũng đang mở ra trên bàn.


“Thưa điều tra viên,” Thảo điềm tĩnh lên tiếng, giọng cô không còn run rẩy. “Tôi yêu cầu ông ghi nhận những phân tích độc chất học lâm sàng này vào biên bản lấy lời khai.”


Thắng nhướng mày, khịt mũi một tiếng đầy khinh bỉ: “Cô định dạy khôn cảnh sát à?”


“Không, tôi đang chỉ ra vết nứt chết người trong hồ sơ buộc tội của các ông,” Thảo thẳng thắn đối chất. “Theo báo cáo của bác sĩ Dũng, nồng độ morphine trong máu của ông Hải đạt mức 500 nanogram/mililit, tương đương với việc hấp thụ một liều 10mg morphine súc tích qua đường tĩnh mạch. Ông Hải là một bệnh nhân ung thư phổi giai đoạn cuối, thể trạng suy kiệt hoàn toàn, chỉ số khối cơ thể BMI dưới mười sáu, và đặc biệt là ông ấy bị suy chức năng hô hấp nặng.”


Thảo dừng lại một nhịp, đôi mắt cô khóa chặt lấy gương mặt bắt đầu cứng lại của Thắng. Nhờ kỹ năng ghi nhớ siêu việt chỉ số độc chất tích lũy qua nhiều năm chăm sóc ông Hải, cô đọc vanh vách các thông số dược động học lâm sàng:


“Với thể trạng suy kiệt và suy hô hấp như vậy, nếu bị tiêm một liều cực đại 10mg morphine vào lúc 01 giờ 15 phút sáng như hệ thống HIS giả mạo ghi nhận, tốc độ ức chế trung tâm hô hấp của thuốc sẽ diễn ra cực kỳ nhanh. Trong vòng mười đến mười lăm phút, tức là trước 01 giờ 30 phút sáng, nồng độ thuốc trong huyết tương sẽ đạt đỉnh, gây ra tình trạng ngưng thở hoàn toàn và tim sẽ ngừng đập do thiếu oxy não cấp tính.”


Thắng khẽ nheo mắt, điếu thuốc trên tay gã ngừng chuyển động. Gã không ngờ một nữ y tá nghèo lại có thể đưa ra những lập luận y khoa chặt chẽ đến thế.


“Thì sao? Điều đó chẳng phải chứng minh cô đã giết ông ấy lúc một giờ mười lăm sao?” Thắng vớt vát lập luận.


“Không!” Thảo đanh giọng, cô rướn người về phía trước, chiếc còng số tám va vào mặt bàn gỗ vang lên một tiếng “bộp” đanh thép. “Nếu ông Hải ngưng thở và ngưng tim trước 01 giờ 30 phút sáng, thì tại sao hệ thống máy theo dõi điện tâm đồ kết nối trung tâm – thứ dữ liệu tự động không thể chỉnh sửa bằng tay của khoa giảm nhẹ – vẫn ghi nhận chỉ số nhịp tim của ông Hải dao động đều đặn ở mức 55 đến 60 nhịp/phút cho đến tận 02 giờ 00 phút sáng? Khi tôi thực hiện ca ép tim hồi sức lúc 01 giờ 35 phút, mạch của ông ấy vẫn còn dao động nhẹ.”


Thảo chỉ tay vào biểu đồ thời gian trong báo cáo: “Về mặt sinh lý học lâm sàng, không một cơ thể suy kiệt nào có thể duy trì hoạt động điện tim tự nhiên suốt bốn mươi lăm phút sau khi bị tiêm một liều morphine gây ngộ độc cấp tính mà không có sự can thiệp của máy thở xâm lấn. Vết nứt thời gian này chứng minh một sự thật duy nhất: ông Hải không hề bị ngộ độc morphine lúc 01 giờ mười lăm. Báo cáo nồng độ độc chất của bác sĩ Dũng hoàn toàn là một sự ngụy tạo phi lý về mặt khoa học!”


Phòng giam rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Tiếng mưa bão ngoài kia dường như cũng lùi lại phía sau.


Gương mặt của Lê Văn Thắng chuyển từ khinh bỉ sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là một cơn giận dữ tím tái. Gã nhận ra mình đã đánh giá thấp cô y tá này. Long và Ngân đã sửa hệ thống HIS, Dũng đã làm giả báo cáo máu, nhưng họ không ngờ rằng sự mâu thuẫn giữa tốc độ chuyển hóa thuốc lâm sàng và dữ liệu điện tâm đồ tự động lại để lại một kẽ hở logic lớn đến thế.


Thắng đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ bị đẩy mạnh ra sau rên rỉ trên nền bê tông. Gã đập mạnh tay xuống bàn, dí thẳng điếu thuốc đang cháy dở vào chiếc gạt tàn thủy tinh, gầm lên:


“Câm miệng! Cô tưởng dùng mấy cái thuật ngữ y khoa rác rưởi đó là có thể lòe được cơ quan điều tra sao? Luật pháp chỉ tin vào chứng cứ có dấu đỏ! Báo cáo của bác sĩ Dũng là chứng cứ pháp lý duy nhất được thừa nhận!”


“Đó là chứng cứ giả mạo!” Thảo đứng thẳng người, ánh mắt cô sáng lên rực rỡ dưới ánh đèn cao áp, không hề có một chút sợ hãi. “Và tôi sẽ không bao giờ ký vào bất kỳ biên bản nhận tội nào của các ông. Sự thật lâm sàng không biết nói dối!”


Thắng tức giận đến mức lồng ngực phập phồng. Gã cầm tập hồ sơ lên, chỉ tay vào mặt Thảo, nghiến răng ken két: “Được lắm, Lâm Thu Thảo. Cô cứng đầu lắm. Để xem cô chịu đựng được bao lâu trong này. Tôi sẽ không cho phép bất kỳ luật sư nào tiếp cận cô, và cũng đừng hòng có ai đứng ra bảo lãnh được cho cô!”


Gã quay lưng sầm sập bước ra ngoài, cánh cửa sắt phòng tạm giam số 4 sập mạnh lại rầm một tiếng, khóa chặt Thảo lại trong bóng tối cô độc của sự im lặng.


Thảo quỳ sụp xuống chiếc bệ bê tông, bả vai đau nhức nhối. Cô ôm chặt lấy cuốn sổ tay của cha vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi dưới ánh đèn trắng buốt. Trận chiến mới chỉ bắt đầu, và cô biết, áp lực của những ngày giam cầm sắp tới sẽ còn tàn khốc hơn gấp bội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!