Nhạc nềnRecollection

Vây Ráp Tịnh Thất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào Nam Khánh tầm tã trút xuống những tán lá sử quân tử sũng nước, biến con đường đất dẫn vào Tịnh thất Liên Hoa thành một bãi bùn lầy lội đỏ quạch. Tiếng động cơ chiếc xe sedan cũ kỹ của Trần Phong gầm rú bất lực, bánh xe quay tít, bắn những vệt bùn bẩn lên hai bên vệ cỏ trước khi dừng hẳn lại cách cổng chùa khoảng năm mươi mét.


Trong xe, Lâm Thu Thảo ngồi ở ghế phụ, hai tay ôm khư khư chiếc ba lô vải sờn cũ kỹ. Bên trong chiếc ba lô đó, Bản di chúc viết tay thứ nhất của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải vẫn được bọc kín trong hộp sắt chống cháy niêm phong sáp xanh như một bảo vật vô giá. Nhưng lúc này, sự chú ý của cô hoàn toàn dồn vào chiếc túi zip nhỏ giấu sâu trong túi áo khoác kaki bên ngực trái. Cô lén vuốt nhẹ qua lớp vải thô, cảm nhận được những sợi tóc bạc thưa thớt của người ân nhân quá cố. Đó là Mẫu tóc của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải – chứng cứ sinh học duy nhất còn sót lại sau khi Trịnh Hoàng Long cưỡng hỏa táng thi thể cha mình hòng phi tang vĩnh viễn dấu vết ngạt thở cơ học.


"Thảo, em xuống xe trước đi. Anh phải lùi xe lại một chút để tránh bị sụt hố," Phong nói, giọng anh khàn đặc vì mệt mỏi và lo âu sau cuộc gọi đe dọa tống tiền đầy điên cuồng của Long.


Thảo nhìn sang Phong, lòng dâng lên một nỗi xót xa tột cùng. Mu bàn tay trái của anh – vết rách sâu do kẽm gai rào rỉ sét của viện dưỡng lão An Bình đêm qua – đã bắt đầu rách miệng rộng hơn dưới áp lực ghì chặt vô-lăng suốt chặng đường dài trốn chạy. Lớp băng gạc trắng tinh mà trợ lý Thanh vừa quấn cho anh tại văn phòng Giáo sư Vĩnh giờ đây đã sũng đỏ một vệt máu tươi tròn trịa, rỉ ra từng giọt thẫm màu. Cổ tay cô cũng khẽ chuyển động, vệt bầm tím sẫm do chiếc còng số tám đêm hôm trước nhói lên một cơn đau âm ỉ.


"Anh Phong, tay anh lại chảy máu nhiều quá. Em phải rửa vết thương cho anh ngay khi vào trong," Thảo khẽ thì thầm, đôi mắt mộc mạc hằn sâu quầng thâm mệt mỏi đầy lo lắng.


"Không sao đâu, Thảo. Khánh và mẹ đang ở trong chùa. Anh lo rằng Long sẽ không dừng lại ở lời đe dọa," Phong đanh mặt lại, ánh mắt sắc sảo sau cặp kính cận bám đầy hơi nước nhìn chăm chằm vào con đường dẫn vào tịnh thất.


Thảo bước xuống xe, che chiếc ô rách góc để chạy nhanh vào khuôn viên Tịnh thất Liên Hoa. Không gian nơi đây vốn là một cõi thanh tịnh biệt lập với sự xô bồ của đô thị Nam Khánh. Mùi hương trầm nhẹ nhàng tỏa ra từ chánh điện hòa quyện với mùi đất ẩm sau mưa, tạo nên một cảm giác bình yên giả tạo. Trên chiếc phản gỗ ở gian nhà hậu, bà Lâm Mỹ Hạnh – mẹ Thảo – đang nằm co quắp dưới tấm chăn len sờn. Da dẻ bà xám xịt do độc tố thận tích tụ, lồng ngực phập phồng nhọc nhằn đứt quãng. Cạnh đó, Lâm Minh Khánh – em trai Thảo – đang đứng ngồi không yên, gương mặt gầy gộc, mắt thâm quầng vì lo sợ bọn đòi nợ thuê của Nguyễn Văn Tèo tìm đến.


"Chị Thảo! Anh Phong!" Khánh lao ra ngay khi thấy bóng chị gái dưới hiên. Giọng cậu run bắn lên: "Thằng Long... nó biết em ở đây rồi phải không chị? Đêm qua có mấy đứa lảng vảng đầu hẻm nhìn vào chùa..."


Thảo đặt tay lên vai em trai, cố giữ cho giọng mình điềm tĩnh lâm sàng: "Khánh, bình tĩnh. Chị và anh Phong đã có thỏa thuận hoãn khởi tố tạm thời năm ngày từ Viện kiểm sát. Chúng ta có thời gian."


Thế nhưng, lời trấn an của Thảo chưa kịp thấm vào tâm trí Khánh thì một tiếng gầm rú kinh hoàng của hàng chục động cơ xe máy phân khối lớn bất ngờ xé toạc bầu không khí thanh tịnh của tịnh thất.


"RẦM! RẦM!"


Tiếng đập cửa sắt ngoài cổng chùa vang lên dồn dập, đi kèm là những tiếng chửi thề tục tĩu bặm trợn. Qua khe hở của cánh cửa gỗ chánh điện, Thảo bàng hoàng nhìn thấy hơn mười gã đàn ông vạm vỡ, xăm trổ kín hai cánh tay, lăm lăm gậy sắt và ống tuýp nước đang bao vây toàn bộ lối ra vào của tịnh thất. Dẫn đầu băng nhóm này không ai khác chính là Trần Văn Đao – tức Đao "Mặt Sẹo", gã trùm đòi nợ thuê khét tiếng quận Bình Thạnh được Long mướn bằng dòng tiền đen khổng lồ.


"Con nhỏ Thảo kia! Thằng Khánh trốn nợ kia! Khôn hồn thì mở cửa ra nộp mạng!" Đao Mặt Sẹo gầm lên, vết sẹo dài chạy dọc má trái hung tợn co giật theo từng tiếng chửi. Gã vung chiếc gậy sắt đập mạnh vào cánh cổng gỗ cổ kính của tịnh thất, làm văng ra những mảnh gỗ vụn.


Khánh hoảng loạn tột độ, mặt cắt không còn giọt máu. Cậu điên cuồng nhìn xung quanh, định vớ lấy chiếc gậy gỗ chống đỡ của bác làm vườn đứng gần đó: "Chị ơi! Tụi nó đông quá! Em phải ra liều mạng với tụi nó!"


"Khánh! Dừng lại ngay!" Thảo hét lên, cô dùng cả hai tay ôm chặt lấy bả vai em trai, ghì chặt cậu xuống phản gỗ. Vết bầm trên cổ tay cô nhói lên đau đớn dưới sức ghì lực mạnh. "Em lao ra lúc này là sập bẫy của tụi nó! Chỉ cần em động thủ trước, Trương Công Danh và điều tra viên Thắng sẽ lập tức khép em vào tội cố ý gây thương tích, bóp nghẹt quyền tại ngoại của chị! Chúng ta không được dùng bạo lực!"


"Nhưng tụi nó sẽ đập nát cái chùa này mất!" Khánh khóc ròng, hai vai run lên bần bật.


Ngay giữa khoảnh khắc hỗn loạn và sợ hãi tột cùng ấy, cánh cửa chánh điện khẽ mở. Sư cô Diệu Nhã – trụ trì Tịnh thất Liên Hoa – chậm rãi bước ra ngoài hiên. Sư cô khoác trên mình bộ áo nâu sồng giản dị, gương mặt thanh thoát không một chút gợn sóng sợ hãi, đôi mắt từ bi quét qua đám giang hồ hung hãn ngoài cổng. Sư cô chắp hai tay trước ngực, bước đi ung dung tự tại như thể tiếng đập phá và những lời thóa mạ ngoài kia chỉ là tiếng gió thoảng qua hư không.


"A Di Đà Phật. Nơi đây là cửa Phật thanh tịnh, xin các thí chủ giữ tự trọng, buông bỏ hung khí," giọng Sư cô Diệu Nhã trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng có một uy lực tinh thần kỳ lạ dội vào khoảng sân chùa sũng nước.


Đao Mặt Sẹo khựng lại một nhịp trước sự xuất hiện của vị sư cô trụ trì. Tuy nhiên, sự tàn nhẫn của đồng tiền hối lộ đã nhanh chóng khỏa lấp chút kiêng dè cuối cùng trong lòng gã. Gã chỉ thẳng chiếc gậy sắt vào mặt Sư cô:


"Bà cô kia! Tôi không muốn động chạm đến người tu hành. Nhưng hôm nay tôi nhận lệnh phải mang con nhỏ y tá Lâm Thu Thảo và túi mẫu tóc của Trịnh gia về. Bà khôn hồn thì giao người ra đây, nếu không, đừng trách anh em tôi dùng biện pháp mạnh!"


Nói rồi, Đao phẩy tay. Hai tên đàn em phía sau lập tức xách lên hai can nhựa lớn chứa đầy sơn đỏ pha lẫn mắm tôm bốc mùi nồng nặc – thủ đoạn Khủng bố tinh thần bằng chất bẩn quen thuộc của giới đòi nợ thuê. Chúng không ngần ngại tạt mạnh chất bẩn loang lổ lên bức tường vôi trắng và cánh cổng gỗ cổ kính của tịnh thất, tạo nên một cảnh tượng loang lổ, dơ bẩn cực kỳ nhức mắt.


"Sư cô!" Thảo hét lên từ phía sau chánh điện, cô định lao ra ngoài để tự mình gánh vác trách nhiệm nhưng Phong đã kịp giữ vai cô lại.


"Đừng Thảo, hãy tin vào Sư cô," Phong khẽ nói, ánh mắt anh nhìn ra cổng chùa đầy căng thẳng nhưng chứa đựng sự tính toán chuyên nghiệp. Anh biết Sư cô Diệu Nhã đang sử dụng uy tín tôn giáo và dũng khí tinh thần để trì hoãn bạo lực cực đoan của đối phương.


Sư cô Diệu Nhã vẫn đứng yên tại chỗ, không hề lùi bước trước mùi hôi thối nồng nặc và những vết sơn đỏ tươi loang lổ dưới chân mình. Sư cô nhìn thẳng vào Đao Mặt Sẹo, ôn tồn thuyết pháp:


"Thí chủ Đao, nhân quả nhãn tiền, nghiệp báo khó tránh. Thí chủ nhận tiền của kẻ ác để chà đạp lên cửa Phật, gieo rắc nỗi sợ hãi cho người già bệnh tật cận tử, cái nghiệp ấy đời này thí chủ gánh sao hết? Việc thí chủ làm hôm nay, hàng trăm phật tử xung quanh vùng ngoại ô này đều đang nhìn thấy. Liệu Trịnh Hoàng Long có thể dùng tiền bảo vệ thí chủ khỏi sự phán xét của luật pháp và lòng người?"


Lời nói của Sư cô như một đòn đánh thẳng vào tâm lý mê tín và sợ hãi quả báo của đám giang hồ vặt. Vài tên đàn em phía sau Đao bắt đầu dao động, chúng nhìn nhau, hạ thấp những chiếc gậy sắt trong tay. Đao Mặt Sẹo thấy thế liền điên tiết gầm lên:


"Câm miệng! Đừng có lôi nhân quả ra đây dọa tao! Tao chỉ biết tiền mặt! Đốt chùa cho tao! Nếu tụi nó không ra, tao sẽ phóng hỏa thiêu rụi cái xó này!"


Một tên đàn em run rẩy rút chiếc bật lửa ra, chuẩn bị châm lửa vào bọc giẻ tẩm xăng dính sơn đỏ ngoài cổng. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tính mạng của cả gia đình Thảo và sự tôn nghiêm của tịnh thất đang bị đe dọa nghiêm trọng.


Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc Đao chuẩn bị ra lệnh phóng hỏa, từ con đường đất phía đầu hẻm, tiếng còi xe đặc chủng của lực lượng công an phường bất ngờ vang lên dồn dập, xé toạc màn mưa bão bùng.


Ánh đèn chớp đỏ xanh quét mạnh qua những rặng cây dầu cổ thụ, chiếu sáng rực cả khoảng sân trước cổng tịnh thất. Hóa ra, anh Long 'Cụt' – người tài xế xe ôm nghĩa khí đầu hẻm – đã phát hiện ra sự di chuyển bất thường của băng nhóm Đao Mặt Sẹo từ sớm và lập tức mật báo cho công an phường giải cứu khẩn cấp. Chiếc xe Wave cũ nát của anh Long 'Cụt' lao vút đi trước đầu xe công an, dẫn đường cho lực lượng chức năng áp sát hiện trường.


"Có công an! Rút nhanh đại ca ơi!" Một tên đàn em hoảng hốt hét lên, quăng chiếc can nhựa xuống vũng bùn.


Đao Mặt Sẹo nghiến răng kèn kẹt, gã liếc nhìn cánh cửa chánh điện khép hờ, nơi gã biết Thảo đang trốn phía sau. Biết không thể đối đầu trực tiếp với lực lượng công quyền có vũ trang, Đao nhảy lên chiếc xe máy phân khối lớn đang nổ máy chờ sẵn. Trước khi rồ ga phóng vụt đi vào màn mưa trắng xóa, gã quay lại ném về phía tịnh thất một tối hậu thư đầy tàn nhẫn:


"Lâm Thu Thảo! Tao cho mày đúng hai mươi tư giờ! Không nộp mẫu tóc gốc của ông Hải ra, mạng của thằng em trai mày sẽ không giữ được đâu! Thằng Long đã mất kiên nhẫn rồi!"


Tiếng động cơ gầm rú nhỏ dần rồi biến mất dưới cơn mưa tầm tã, để lại một hiện trường loang lổ vết sơn đỏ, mùi mắm tôm nồng nặc và cánh cổng gỗ tịnh thất bị đập phá nát bét.


Thảo lao ra ngoài sân, quỳ sụp xuống bên cạnh Sư cô Diệu Nhã, nước mắt cô hòa lẫn với nước mưa lạnh buốt: "Sư cô... con xin lỗi... vì con mà tịnh thất bị chà đạp thế này..."


Sư cô Diệu Nhã khẽ nâng Thảo dậy, ánh mắt vẫn từ bi thanh tịnh như nước hồ thu: "Lòng tốt không có lỗi, Thảo ạ. Bóng tối dẫu có hung hãn đến đâu cũng không thể dập tắt được ánh sáng của lương tri. Con hãy giữ vững đức tin của mình."


Phong bước đến bên cạnh họ, mu bàn tay trái của anh lại rỉ máu tươi ướt đẫm lớp băng gạc dưới mưa. Anh nhìn Thảo đầy kiên định, biết rằng Tịnh thất Liên Hoa đã không còn là nơi ẩn náu an toàn lâu dài cho gia đình cô nữa. Cuộc chạy đua đưa Mẫu tóc đi xét nghiệm ADN khẩn cấp để tự cứu mạng chính thức bước vào giai đoạn nghẹt thở nhất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!