Nhạc nềnRecollection

Manh Mối Sinh Học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào rầm rì của buổi sớm Nam Khánh vẫn chưa chịu dứt, nó kéo theo những dải mây xám xịt sà thấp xuống những mái nhà cổ kính của Quận 5. Chiếc xe sedan cũ kỹ của Trần Phong đỗ xịch trước một con hẻm nhỏ tĩnh lặng, nơi những tán cây dầu cổ thụ đang trút từng đợt lá sũng nước xuống mặt đường nhựa loang lổ vết dầu.


Lâm Thu Thảo bước xuống xe, khẽ kéo lại vạt áo khoác kaki sờn cũ để che đi bộ đồng phục y tá màu xanh nhạt bên trong. Cổ tay cô khẽ cọ vào lớp vải thô, nhói lên một cơn đau buốt âm ỉ. Cô cúi xuống nhìn, những vệt bằn tím sẫm do chiếc còng số tám đêm hôm trước vẫn hằn rõ trên làn da xanh xao, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về bóng tối của phòng giam tạm giữ Quận 3 mà cô vừa thoát ra. Nhưng lúc này, tâm trí Thảo không còn chỗ cho nỗi đau thể xác. Một tay cô ôm chặt chiếc ba lô vải cũ chứa Bản di chúc viết tay thứ nhất của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải, tay còn lại lén vuốt nhẹ qua lớp túi áo trong, nơi chiếc túi zip bảo quản sinh học chứa Mẫu tóc của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải đang được cất giữ như báu vật.


Trần Phong bước xuống sau cô, tay anh xách theo chiếc cặp da chứa đầy hồ sơ tố tụng. Thảo nhìn sang, lòng dâng lên sự xót xa khi thấy mu bàn tay trái của anh – vết rách sâu do kẽm gai rào rỉ sét của viện dưỡng lão An Bình đêm qua – đã bắt đầu rách miệng trở lại dưới áp lực ghì vô-lăng suốt chặng đường dài. Lớp băng gạc trắng tinh giờ đây đã sũng đỏ một vệt máu tươi tròn trịa, rỉ ra từng giọt thẫm màu.


"Anh Phong, tay anh lại chảy máu rồi," Thảo khẽ nói, giọng cô khàn đặc vì mất ngủ. "Để em tìm chỗ rửa vết thương cho anh trước đã."


Phong khẽ lắc đầu, nụ cười của anh dưới làn mưa mỏng vẫn giữ nguyên sự kiên định thường có: "Không sao đâu Thảo, chỉ là vết xước nhỏ thôi. Chúng ta phải vào gặp Giáo sư Vĩnh ngay. Thời gian không đợi chúng ta nữa. Lò thiêu ở nghĩa trang Nam Khánh đã hoạt động từ sáu giờ sáng, thi thể ông Hải đã hóa thành tro bụi. Mẫu tóc này... là cơ hội duy nhất của chúng ta."


Họ bước nhanh qua khoảng sân nhỏ rợp bóng cây sử quân tử của một căn biệt thự cổ kiểu Pháp. Đây là nơi ở kiêm phòng nghiên cứu tư nhân của Giáo sư Trần Vĩnh, nguyên Viện trưởng Viện Pháp y Quốc gia, một trong những chuyên gia độc chất học hàng đầu đã nghỉ hưu nhưng uy tín vẫn bao trùm cả giới y khoa Nam Khánh.


Cánh cửa gỗ sồi dày bản mở ra, đón họ vào một không gian tĩnh mịch sực nức mùi giấy cũ, cồn y tế và mùi gỗ mục. Giáo sư Trần Vĩnh ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ gụ, mái tóc bạc trắng như cước chải ngược gọn gàng. Trên mũi ông là cặp kính lão gọng kim loại tròn cổ điển, ánh mắt sắc sảo đầy trí tuệ ngước lên nhìn hai người khách trẻ tuổi. Trên bàn ông, hàng chục cuốn y thư cổ và các bản báo cáo hóa sinh nằm xếp chồng lên nhau một cách ngăn nắp.


"Vào đi," giọng Giáo sư Vĩnh trầm ấm nhưng đầy uy lực chuyên môn. Ông chỉ tay vào hai chiếc ghế gỗ đối diện. "Phong, tay cậu lại chảy máu rồi kìa. Thanh, lấy cho tôi hộp cứu thương khẩn cấp."


Sau khi trợ lý Thanh nhanh chóng băng bó lại vết thương cho Phong, Thảo run rẩy rút từ túi áo trong ra chiếc túi zip bảo quản sinh học. Bên trong là vài chục sợi tóc bạc thưa thớt, có cả phần nang tóc màu trắng sữa còn nguyên vẹn. Cô đặt nhẹ nhàng chiếc túi lên mặt bàn kính, như thể đang đặt cả sinh mạng của mình lên đó.


"Giáo sư... đây là mẫu tóc của ông Trịnh Hoàng Hải," Thảo nói, giọng cô nghẹn ngào nhưng ánh mắt sáng lên sự cương nghị. "Em đã lén cắt nó trước khi họ cưỡng chế hỏa táng thi thể ông ấy sáng nay. Báo cáo pháp y của bác sĩ Ngô Chí Dũng kết luận ông Hải chết do ngộ độc morphine cấp tính với nồng độ vượt ngưỡng an toàn năm lần. Nhưng em thề trước danh dự người y tá, em chỉ tiêm đúng liều lượng hai miligram theo y lệnh điều trị giảm nhẹ."


Giáo sư Vĩnh không vội vàng trả lời. Ông đeo găng tay cao su y tế màu trắng, dùng một chiếc kẹp kim loại nhẹ nhàng nhấc chiếc túi zip lên, đưa sát dưới ánh đèn bàn kính lúp công suất cao. Ông chăm chú quan sát cấu trúc của từng sợi tóc, đặc biệt là phần nang tóc sinh học.


"Kỹ thuật xét nghiệm độc chất học bằng mẫu tóc (Hair Toxicology)..." Giáo sư Vĩnh chậm rãi lên tiếng, giọng ông mang theo sự nghiêm túc của một nhà khoa học chân chính. "Thảo, cậu có biết tại sao mẫu tóc lại là khắc tinh của những bản báo cáo pháp y giả mạo không?"


Thảo khẽ gật đầu: "Dạ thưa Giáo sư, em biết sơ bộ qua các tài liệu lâm sàng của cha em để lại. Nhưng em muốn nghe sự phân tích cặn kẽ từ thầy."


Giáo sư Vĩnh đặt chiếc kẹp xuống, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Thảo: "Khi một chất độc hay dược chất như morphine đi vào cơ thể, nó sẽ được hấp thu vào máu và phân bổ đến các cơ quan. Đối với xét nghiệm máu hay nước tiểu, thời gian đào thải của morphine cực kỳ nhanh, chỉ trong vòng vài giờ đến vài ngày là không còn dấu vết. Đó là lý do tại sao Ngô Chí Dũng dễ dàng tráo đổi mẫu máu để ngụy tạo một con số nồng độ morphine khổng lồ ngay tại thời điểm tử vong."


Ông chỉ tay vào nang tóc trên bàn: "Nhưng tóc thì khác. Tóc phát triển trung bình khoảng một centimét mỗi tháng. Khi morphine tuần hoàn trong các mạch máu dưới da đầu, nó sẽ bị các tế bào nang tóc hấp thụ và khóa chặt bên trong cấu trúc keratin của sợi tóc khi nó dài ra. Sợi tóc giống như một cuốn băng ghi âm sinh học, nó ghi lại chính xác lịch sử sử dụng dược chất của cơ thể theo dòng thời gian."


Phong bước lên một bước, ánh mắt sắc sảo sau cặp kính cận đầy hy vọng: "Nghĩa là chúng ta có thể phân tích từng phân đoạn của sợi tóc để dựng lại biểu đồ sử dụng thuốc của ông Hải suốt ba tháng qua?"


"Chính xác," Giáo sư Vĩnh gật đầu, phong thái đầy tự tin. "Chúng tôi gọi đó là phương pháp phân tích phân đoạn (segmental analysis). Nếu chúng ta cắt sợi tóc dài ba centimét này thành ba đoạn bằng nhau, mỗi đoạn tương ứng với một tháng điều trị. Chúng tôi sẽ nghiền nhỏ mẫu tóc, dùng dung môi hóa học để chiết xuất morphine bị khóa trong cấu trúc keratin, sau đó chạy qua hệ thống sắc ký khí khối phổ (GC-MS). Kết quả sẽ cho ra một biểu đồ nồng độ tích lũy. Nếu Thảo luôn tiêm đúng liều giảm nhẹ hai miligram mỗi ngày, biểu đồ sẽ là một đường thẳng nằm ngang cực kỳ ổn định ở mức an toàn. Ngược lại, nếu có hành vi đầu độc hay tiêm quá liều tích lũy, biểu đồ sẽ xuất hiện những đỉnh nhọn đột biến cực kỳ phi lý."


Thảo cảm thấy lồng ngực mình nhẹ đi một nhịp, những giọt nước mắt dồn nén suốt đêm qua giờ đây khẽ rơm rớm nơi khóe mắt: "Nghĩa là khoa học có thể chứng minh em không hề nâng liều lượng thuốc một cách đột ngột để mưu sát ông ấy?"


"Khoa học không biết nói dối, Thảo ạ," Giáo sư Vĩnh thở dài, gương mặt ông thoáng chút u buồn khi nghĩ đến sự suy đồi y đức của đồng nghiệp. "Báo cáo của Ngô Chí Dũng kết luận ông Hải chết do ngộ độc cấp tính tức thời. Nhưng nếu nồng độ morphine trong tóc suốt ba tháng qua hoàn toàn ổn định ở mức điều trị an toàn, thì con số ngộ độc cấp tính trong báo cáo máu của Dũng chỉ có thể là giả mạo do tráo đổi mẫu thử. Đây là bằng chứng ngoại phạm đanh thép nhất bẻ gãy hoàn toàn cáo buộc mưu sát chống lại cậu."


Tuy nhiên, nụ cười của Phong nhanh chóng vụt tắt khi anh nghĩ đến rào cản tiếp theo: "Nhưng thưa Giáo sư, để kết quả xét nghiệm này được thừa nhận tại tòa án sơ thẩm sắp tới, chúng ta bắt buộc phải có Quyết định trưng cầu giám định tư pháp từ Viện kiểm sát hoặc Cơ quan điều tra. Nếu không, đây chỉ được xem là tài liệu tham khảo tự túc, không có giá trị tố tụng hình sự."


Giáo sư Vĩnh trầm ngâm một lát, ông gỡ kính lão xuống, khẽ thở dài: "Đúng vậy. Hiện tại vụ án của Thảo đang do Viện kiểm sát nhân dân Quận 3 thụ lý phê chuẩn khởi tố. Người nắm quyền ký quyết định trưng cầu giám định bổ sung là Phó viện trưởng Phạm Ngọc Hải. Hải là một kiểm sát viên cực kỳ cứng nhắc và nguyên tắc đến mức giáo điều. Ông ta rất tin vào các báo cáo đóng dấu đỏ chính thức của bệnh viện Trịnh Phát. Các cậu phải thuyết phục được ông ta chấp nhận mẫu tóc này."


"Chúng em sẽ đi ngay bây giờ," Phong dứt khoát thu dọn hồ sơ vào cặp da. Anh nhìn Thảo, ánh mắt đầy sự khích lệ: "Thảo, hãy mang theo túi mẫu tóc. Chúng ta sẽ đối chất trực tiếp với Phạm Ngọc Hải."


***


Mười giờ sáng, trụ sở Viện kiểm sát nhân dân Quận 3 nằm lặng lẽ dưới cơn mưa rào nặng hạt. Những dãy hành lang lát gạch bông cũ kỹ, lạnh lẽo sực nức mùi hồ sơ giấy và nước lau sàn javel.


Bên trong phòng làm việc của Phó viện trưởng Phạm Ngọc Hải, bầu không khí ngột ngạt và trang nghiêm đến mức nghẹt thở. Ông Hải ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ ép lớn, mặc đồng phục kiểm sát viên màu xanh đen nghiêm nghị, mái tóc muối tiêu cắt ngắn phẳng phiu ôm lấy gương mặt chữ điền khắc khổ. Trên bàn ông là những tập hồ sơ vụ án được thắt dây chun đỏ, bên cạnh là tách trà bốc khói nghi ngút.


Trần Phong đặt tập Đơn yêu cầu trưng cầu giám định độc chất học bổ sung kèm theo bản ý kiến chuyên môn viết tay của Giáo sư Trần Vĩnh lên bàn làm việc của vị kiểm sát viên lão thành.


"Thưa Phó viện trưởng," Phong mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép vang lên trong căn phòng khép kín. "Chúng tôi nộp đơn này yêu cầu Viện kiểm sát ra quyết định trưng cầu giám định độc chất học bổ sung trên mẫu tóc của nạn nhân Trịnh Hoàng Hải. Đây là chứng cứ sinh học duy nhất còn sót lại sau khi thi thể nạn nhân bị cưỡng chế hỏa táng trái pháp luật vào sáng sớm nay."


Phạm Ngọc Hải không nhìn tập hồ sơ ngay. Ông ta chậm rãi nâng tách trà lên nhấp một ngụm, ánh mắt nghiêm nghị dưới cặp kính gọng vuông đen lớn quét qua Phong, rồi dừng lại trên gương mặt mệt mỏi nhưng kiên định của Lâm Thu Thảo. Cổ tay Thảo khẽ rụt vào trong tay áo khoác để che đi vệt bầm tím của còng số tám, nhưng Hải đã kịp nhìn thấy. Ông ta khẽ nhíu mày, rồi đặt tách trà xuống bàn phát ra một tiếng *cạch* khô khốc.


"Luật sư Phong," giọng ông Hải lạnh lùng và cứng nhắc như những điều khoản trong bộ luật tố tụng. "Tôi đã đọc đơn khiếu nại của anh. Nhưng tôi phải nhắc lại cho anh nhớ một quy tắc cấm kỵ của luật tố tụng hình sự. Mọi chứng cứ muốn được thừa nhận tại tòa phải được thu thập bằng con đường hợp pháp theo đúng quy định tại Điều 86 và Điều 88 Bộ luật Tố tụng Hình sự 2015."


Ông ta gõ nhẹ ngón tay lên tập hồ sơ: "Mẫu tóc này từ đâu ra? Do bị can Lâm Thu Thảo lén cắt từ tử thi trong nhà xác bệnh viện Trịnh Phát ca đêm bão. Quy trình thu giữ không có sự chứng kiến của cơ quan điều tra, không có biên bản niêm phong của điều tra viên Lê Văn Thắng, không có chữ ký của đại diện gia đình nạn nhân. Về mặt pháp lý, đây là nguồn chứng cứ tự thu giữ bất hợp pháp, hoàn toàn không có giá trị chứng minh trong vụ án hình sự mưu sát."


"Thưa Phó viện trưởng!" Phong lập tức phản công, anh đứng thẳng người, ánh mắt sắc sảo đối diện trực tiếp với áp lực của vị kiểm sát viên cấp cao. "Điều 86 quy định chứng cứ phải là những gì có thật, được thu thập theo trình tự, thủ tục do bộ luật này quy định. Nhưng tôi hỏi ông, trình tự thủ tục nào cho phép gia đình Trịnh Hoàng Long cưỡng chế hỏa táng thi thể nạn nhân trong vòng chưa đầy hai mươi tư giờ, bất chấp Quyết định tạm hoãn khẩn cấp có hiệu lực thi hành ngay của Tòa án?"


Phong đập mạnh tay xuống mặt bàn, mu bàn tay rách miệng rỉ máu tươi khẽ run lên vì phẫn nộ: "Họ đã cố tình tiêu hủy vật chứng gốc là tử thi để xóa sạch dấu vết ngạt thở cơ học! Khi cơ quan công quyền không bảo quản được vật chứng gốc do sự can thiệp phi pháp của thế lực tài phiệt, thì mọi nguồn chứng cứ thứ cấp có khả năng chứng minh sự thật khách quan đều phải được xem xét theo nguyên tắc suy đoán vô tội! Nếu ông bác bỏ mẫu tóc này chỉ vì lý do thủ tục hành chính, ông đang gián tiếp tiếp tay cho hành vi hủy hoại chứng cứ của Trịnh Hoàng Long!"


Sắc mặt Phạm Ngọc Hải đanh lại trước lập luận sắc bén của vị luật sư trẻ. Ông ta tựa lưng vào ghế, hai tay đan chặt vào nhau, ánh mắt lộ rõ sự giằng xé giữa quy tắc cứng nhắc và sự thật khách quan của vụ án.


"Luật sư Phong, anh đang dùng cảm xúc để tranh luận pháp lý," ông Hải đè giọng xuống, cố giữ vẻ uy nghiêm của người cầm cân nảy mực. "Tôi làm việc dựa trên hồ sơ chính thức. Hiện tại, chúng tôi đã có báo cáo khám nghiệm tử thi đóng dấu đỏ của Trưởng khoa pháp y Ngô Chí Dũng – một chuyên gia có uy tín lâu năm được nhà nước bổ nhiệm. Báo cáo kết luận nạn nhân chết do ngộ độc morphine cấp tính. Lời khai của y tá trưởng Phạm Kim Ngân cũng xác nhận bị can Thảo có hành vi tự ý lấy morphine vượt mức cho phép. Tôi không thể bác bỏ những chứng cứ hợp pháp đó chỉ vì một túi tóc do bị can tự ý mang đến."


Thảo không thể im lặng được nữa. Cô đứng thẳng dậy, đôi mắt mộc mạc nhìn thẳng vào Phạm Ngọc Hải, giọng nói trong trẻo nhưng đanh thép dội vào không gian ngột ngạt của phòng làm việc:


"Thưa Phó viện trưởng Hải! Ông tin vào báo cáo đóng dấu đỏ của bác sĩ Dũng, nhưng ông có từng tự hỏi tại sao một bệnh nhân suy kiệt giai đoạn cuối như ông Hải, nếu bị tiêm một liều morphine mười miligram gây ngộ độc cấp tính vào lúc một giờ mười lăm phút sáng, mà dữ liệu điện tâm đồ trên hệ thống HIS lại ghi nhận nhịp tim ông ấy vẫn dao động đều đặn đến tận hai giờ sáng?"


Cô bước lên một bước, hai bàn tay gầy gộc đặt lên bàn, để lộ vết bầm tím nhạt màu do còng số tám siết chặt: "Về mặt sinh lý học lâm sàng, một liều morphine quá liều gấp năm lần sẽ gây ức chế hô hấp và ngưng tim chỉ trong vòng tối đa mười phút đối với thể trạng của ông Hải. Vết nứt thời gian bốn mươi lăm phút đó chứng minh điều gì? Nó chứng minh ông Hải không hề chết do ngộ độc thuốc tại thời điểm đó! Báo cáo của bác sĩ Dũng đã hoàn toàn bóp méo sự thật khoa học lâm sàng!"


Phạm Ngọc Hải im lặng. Những lời phân tích chuyên môn y khoa sắc sảo của Thảo như một cú đấm thép đánh thẳng vào sự tự tin hành chính của ông ta. Ông ta nhìn xuống bản ý kiến chuyên môn của Giáo sư Trần Vĩnh, nhận ra chữ ký của người thầy cũ trong ngành pháp y. Sự dằn vặt lương tâm bắt đầu hiện rõ trên những nếp nhăn nơi khóe mắt vị kiểm sát viên cứng nhắc.


"Dù phân tích của cô có cơ sở khoa học," ông Hải chậm rãi lên tiếng, giọng điệu đã bớt đi phần gay gắt nhưng vẫn giữ nguyên ranh giới pháp lý. "Thì tôi vẫn gặp một nút thắt không thể tháo gỡ. Anh lấy gì chứng minh sợi tóc này là của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải chứ không phải do các anh tự lấy từ một người khác để ngụy tạo kết quả? Nếu tôi phê chuẩn trưng cầu giám định trên một mẫu thử không rõ nguồn gốc, luật sư Trương Công Danh của Trịnh gia sẽ lập tức kiện tôi tội vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng tại phiên tòa sơ thẩm."


Phong mỉm cười, anh biết mình đã tìm ra kẽ hở để lách qua rào cản hành chính của Hải. Anh rút từ trong cặp ra một văn bản cam kết:


"Chúng tôi đã lường trước được điều này, thưa Phó viện trưởng. Chúng tôi đề xuất một giải pháp khép kín quy trình tố tụng. Chúng tôi sẽ tự chi trả toàn bộ chi phí để thực hiện một xét nghiệm ADN độc lập đối chiếu giữa mẫu nang tóc này và mẫu ADN niêm phong gốc của ông Hải đang được lưu trữ tại ngân hàng gen của Bệnh viện đa khoa Trịnh Phát hoặc mẫu sinh học cũ của ông tại bệnh viện công lập. Chỉ cần kết quả xét nghiệm ADN trùng khớp một trăm phần trăm, Viện kiểm sát bắt buộc phải phê chuẩn quyết định trưng cầu giám định độc chất học bổ sung trên mẫu tóc này!"


Ông Hải nhìn Phong, rồi nhìn Thảo. Sự kiên trì dũng cảm và chiến lược tranh tụng sắc bén của hai người trẻ tuổi trước mặt khiến ông ta thực sự bị thuyết phục. Ông ta cầm cây bút mực đen lên, gõ nhẹ xuống bàn.


"Được," ông Hải dứt khoát nói. "Tôi sẽ tạm hoãn việc phê chuẩn cáo trạng chính thức của điều tra viên Lê Văn Thắng trong vòng năm ngày để đợi kết quả xét nghiệm ADN đối chứng của các anh. Nhưng tôi nhắc trước, văn phòng luật sư của anh phải tự gánh vác toàn bộ chi phí xét nghiệm khẩn cấp này. Và nếu kết quả ADN không trùng khớp, tôi sẽ lập tức ký quyết định khởi tố bị can Lâm Thu Thảo tội mưu sát và ngụy tạo chứng cứ giả mạo."


"Chúng tôi chấp nhận điều kiện của ông," Phong dứt khoát đáp.


***


Bước ra khỏi trụ sở Viện kiểm sát, cơn mưa rào Nam Khánh đã chuyển thành những đợt mưa lầm thâm dai dẳng. Sương mù từ dòng sông thổi vào khiến bầu không khí càng thêm lạnh buốt.


Thảo đứng dưới hiên sảnh, khẽ run lên vì lạnh và kiệt sức. Cô nhìn Phong, mu bàn tay trái của anh giờ đây đã sũng đỏ cả lớp băng gạc mới, những giọt máu tươi thẫm màu khẽ nhỏ xuống thềm đá hoa cương xám xịt.


"Anh Phong... chi phí xét nghiệm ADN khẩn cấp trong vòng hai mươi tư giờ lên đến gần hai mươi triệu đồng," Thảo lo lắng nói, giọng cô nghẹn lại. "Văn phòng của anh vừa bị đập phá, tài khoản của em bị phong tỏa, mẹ thì đang nằm viện... Chúng ta lấy đâu ra số tiền lớn như vậy lúc này?"


Phong khẽ siết chặt bả vai cô, ánh mắt anh phản chiếu ánh sáng rực rỡ của niềm tin vào công lý: "Đừng lo, Thảo. Lòng tốt không cần hào quang, nó tự chiếu sáng trong bóng tối. Anh sẽ liên hệ với ông Trần Thế Vinh để ứng trước khoản kinh phí hoạt động pháp lý. Chúng ta đã đi được nửa chặng đường rồi. Sự thật sinh học của ông Hải nhất định sẽ được thừa nhận."


Nhưng ngay khi họ chuẩn bị bước xuống bậc thềm để ra xe, điện thoại của Phong bất ngờ rung lên bần bật trong túi quần. Màn hình hiển thị một số điện thoại lạ.


Phong áp điện thoại vào tai: "Alo, tôi nghe đây."


Từ đầu dây bên kia, giọng nói hống hách, điên cuồng của Trịnh Hoàng Long vang lên qua tiếng cười lạnh lùng xé toạc màn mưa bão:


"Luật sư Phong hả? Mày nghĩ mày mang được cái lệnh tạm hoãn rách nát đó đến nghĩa trang là thắng tao sao? Tao cho mày biết, tao vừa phát hiện ra con nhỏ Thảo đã lén cắt tóc cha tao trước khi thiêu xác rồi. Thám tử của tao đang rà soát từng phòng thí nghiệm ở cái đất Nam Khánh này. Mày khôn hồn thì bảo con nhỏ đó dâng nộp túi tóc đó ra đây, nếu không... đứa em trai Lâm Minh Khánh của nó sẽ không có mạng để nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai đâu!"


*TÚT... TÚT... TÚT...*


Cuộc gọi đột ngột bị ngắt giữa chừng. Phong đứng chết lặng dưới màn mưa lạnh buốt, mu bàn tay rách miệng rỉ máu tươi siết chặt chiếc điện thoại đến mức run rẩy. Thảo nhìn biểu cảm biến sắc của Phong, tim cô hụt đi một nhịp, chiếc ba lô chứa di chúc suýt tuột khỏi vòng tay bầm tím của cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!