Tro Tàn Và Sự Thật
Sương mù buổi sớm tại Nghĩa trang Nam Khánh dày đặc như một tấm liệm xám xịt phủ lên những dãy mộ đá cẩm thạch lạnh lẽo. Cơn bão đêm qua đã ngớt, nhưng bầu trời vẫn trĩu nặng những dải mây chì âm u, thỉnh thoảng lại trút xuống những hạt mưa lầm thâm, buốt giá. Gió bấc rít qua những tán thông già, mang theo hơi ẩm nồng nặc mùi đất ẩm và mùi nhang tàn lạnh lẽo của vùng ngoại ô.
Trên con đường đất đỏ sũng nước dẫn vào khu mộ gia tộc Trịnh, chiếc xe sedan cũ kỹ của Trần Phong lao đi điên cuồng. Tiếng động cơ groaning rên rỉ dưới áp lực cực hạn, bánh xe quay tít, bắn những vệt bùn đất đỏ loang lổ lên thân xe xám xịt.
Bên trong cabin, không khí đặc quánh sự căng thẳng và mùi thuốc sát trùng nồng nặc bám trên người Lâm Thu Thảo. Cô ngồi ở ghế phụ, hai bàn tay gầy gộc đan chặt vào nhau, cố chịu đựng cơn run rẩy của thể xác sau một đêm trốn chạy nghẹt thở. Cổ tay cô, nơi những vết bầm tím do chiếc còng số tám đêm qua vẫn còn hằn sâu, nhói lên từng cơn đau buốt mỗi khi chiếc xe sập ổ gà. Nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng là gì so với sự dằn vặt đang cào xé tâm can cô.
"Anh Phong... nhanh lên anh..." Giọng Thảo khàn đặc, hai mắt đỏ ngầu vì mất ngủ và khóc. "Chúng ta chỉ còn chưa đầy ba mươi phút nữa thôi. Sáng sớm là giờ lành mà Trịnh Mỹ Linh chọn để hạ huyệt... thực chất là để thiêu xác ông Hải nhằm phi tang vĩnh viễn."
Trần Phong không đáp, ánh mắt anh đanh lại sau cặp kính cận gọng mảnh bám đầy hơi nước. Anh siết chặt vô-lăng bằng cả hai tay, mu bàn tay trái quấn lớp băng gạc trắng tinh đã bắt đầu rỉ máu tươi – vết rách sâu do kẽm gai rào rỉ sét của viện dưỡng lão An Bình đêm qua lại rách miệng rộng hơn trong cuộc trốn chạy nghẹt thở ở chung cư Thanh Đa. Từng vệt máu đỏ thẫm thấm qua lớp vải gạc, rịn ra trên mặt da vô-lăng đen bóng. Anh đạp lút ga, chiếc xe sedan rồ lên một tiếng điên cuồng, lao thẳng qua cánh cổng sắt rỉ sét của nghĩa trang.
Nhưng ngay khi chiếc xe vừa vượt qua khúc cua dẫn vào nhà hỏa táng, Phong buộc phải đạp lút phanh.
*KÍTTTT!*
Tiếng lốp xe miết mạnh trên nền đường nhựa sũng nước vang lên chói tai. Chiếc xe trượt dài một đoạn trước khi dừng lại sát sạt hàng rào xe máy đang dàn ngang chắn lối.
Phía trước họ, hơn mười chiếc xe máy phân khối lớn của băng nhóm Trần Văn Đao (Mặt Sẹo) đang dàn hàng ngang phong tỏa toàn bộ lối vào. Đao Mặt Sẹo đứng ở giữa, khoác chiếc áo da đen bóng loáng sũng nước mưa, vết sẹo dài chạy dọc má trái giật giật đầy hung tợn. Gã ngậm điếu thuốc lá điện tử, khói trắng phả ra nhạt nhòa trong sương sớm. Đàn em của gã, tay lăm lăm những thanh tuýp sắt và gậy bóng chày, nhìn chiếc xe của Phong với ánh mắt thách thức đầy bạo lực.
"Tránh ra!" Phong hạ kính xe, hét lớn, tay đưa Quyết định tạm hoãn hỏa táng khẩn cấp của Tòa án Quận 3 có dấu mộc đỏ tươi ra ngoài cửa sổ. "Đây là lệnh của Tòa án! Ai cản trở việc thực thi pháp luật sẽ bị truy tố hình sự!"
Đao Mặt Sẹo nhếch mép cười khẩy, gã bước lên một bước, gõ mạnh chiếc tuýp sắt vào nắp ca-pô xe của Phong vang lên một tiếng *bộp* khô khốc: "Luật sư trẻ tuổi ơi, ở cái nghĩa trang này, lệnh của ai cũng không bằng lệnh của tiền mặt đâu. Hôm nay gia đình tỷ phú Trịnh gia bao trọn gói khu này rồi. Không phận sự miễn vào."
"Tránh ra!" Thảo không thể kiềm chế được nữa, cô mở cửa xe lao xuống đất, bất chấp cơn mưa lầm thâm thấm đẫm vai áo y tá màu xanh nhạt sờn cũ. Cô ôm chặt chiếc ba lô vải chứa Bản di chúc viết tay thứ nhất trước ngực như một tấm lá chắn cuối cùng. "Đao! Các người là đồ vô nhân tính! Ông Hải đã nằm xuống rồi, tại sao các người còn tiếp tay cho lũ bất hiếu tiêu hủy thi thể ông ấy?"
"Cô Thảo, bớt lời đi," Đao Mặt Sẹo lạnh lùng gạt đi. Gã khẽ phẩy tay, bốn tên đàn em vạm vỡ lập tức tiến lên, tạo thành một bức tường thịt khóa chặt lối đi của cô. "Tụi tôi chỉ nhận tiền làm việc. Cô muốn nói lý thì vào mà nói với Đội trưởng Thắng kìa."
Lúc này, từ phía sảnh nhà hỏa táng, Đội trưởng điều tra Lê Văn Thắng chậm rãi bước ra. Gã mặc sắc phục cảnh sát điều tra phẳng phiu nhưng chiếc mũ kê-pi đội hơi lệch, miệng ngậm điếu thuốc lá rẻ tiền, phong thái đầy vẻ ngạo mạn và tự mãn. Đi sau gã là hai điều tra viên cấp dưới.
Phong lập tức mở cửa xe bước xuống, nhanh chóng đứng chắn trước mặt Thảo để bảo vệ cô. Anh giơ cao tờ quyết định của tòa án, giọng nói đanh thép dội vào không gian lạnh lẽo: "Đội trưởng Lê Văn Thắng! Căn cứ theo quyết định khẩn cấp tạm thời số 45 của Tòa án nhân dân Quận 3 ký chiều qua, yêu cầu tạm dừng mọi hoạt động hỏa táng, chôn cất đối với thi thể ông Trịnh Hoàng Hải để phục vụ công tác giám định độc chất học độc lập. Tôi yêu cầu ông thực thi lệnh ngay lập tức!"
Thắng dừng lại cách Phong ba bước chân. Gã rít một hơi thuốc dài, phả khói thẳng vào mặt Phong, rồi thong thả đón lấy tờ quyết định từ tay vị luật sư trẻ. Gã nheo mắt đọc từng dòng, gương mặt sạm đen không lộ chút biểu cảm hoảng sợ nào. Gã lật qua lật lại tờ giấy, rồi chậc lưỡi một tiếng đầy vẻ khó chịu giả tạo.
"Luật sư Phong à, tôi là người của cơ quan điều tra, tôi làm việc theo đúng quy trình tố tụng," Thắng nói, giọng nói ồm ồm đầy tính trì hoãn hành chính. "Tờ giấy này... nhìn dấu mộc đỏ thì có vẻ thật đấy. Nhưng bây giờ là năm giờ ba mươi phút sáng. Tòa án chưa làm việc. Làm sao tôi biết được quyết định này không phải là giả mạo do các anh tự in ấn bằng công nghệ cao? Tôi cần phải gọi điện xác minh trực tiếp với Thư ký Lê Thu Hà hoặc Thẩm phán chủ tọa phiên tòa."
"Đội trưởng Thắng!" Phong phẫn nộ bước lên một bước, mu bàn tay rách miệng rỉ máu tươi siết chặt lại. "Đây là quyết định khẩn cấp có hiệu lực thi hành ngay lập tức theo Điều 139 Bộ luật Tố tụng! Ông không có quyền dùng thủ tục xác minh giả lập để trì hoãn! Nếu ông cố tình làm chậm trễ dẫn đến việc thi thể bị tiêu hủy, tôi sẽ khởi kiện ông tội cố ý không chấp hành bản án, quyết định của Tòa án theo Điều 380 Bộ luật Hình sự!"
Thắng cười khẩy, gã thong thả rút chiếc điện thoại cá nhân ra, bấm số. "Tôi đang thực hiện đúng nhiệm vụ xác minh chứng cứ để tránh oan sai, Luật sư Phong ạ. Anh không có quyền dạy tôi cách làm luật."
Gã áp điện thoại vào tai, đi bộ chậm rãi về phía góc sảnh, giả vờ như sóng yếu: "Alo... Hà hả? Tôi Thắng quận 3 đây... Sao cơ? Sóng yếu quá, không nghe rõ... Anh nói lại xem quyết định số 45 có đúng không..."
Thảo nhìn biểu cảm giả tạo của Thắng, lồng ngực cô phập phồng thở dốc vì phẫn nộ. Cô quay đầu nhìn qua bức tường kính lớn của phòng chờ nhà hỏa táng.
Bên trong không gian rực rỡ ánh đèn ấm áp nhưng lạnh lẽo tình người ấy, Trịnh Hoàng Long đang đứng cạnh chiếc quan tài bằng gỗ gụ đắt tiền. Gã mặc bộ đồ tang màu đen, đầu quấn băng trắng, nhưng gương mặt mập mạp đỏ gay vì rượu cognac không hề có một nét u buồn. Gã liên tục nhìn vào chiếc đồng hồ Patek Philippe vàng khối trên cổ tay, phong thái đầy vẻ sốt ruột. Đứng cạnh gã là Trịnh Mỹ Linh, cô ta trang điểm lộng lẫy dưới lớp khăn tang lụa mỏng, tay vẫn cầm chiếc túi Hermes đắt đỏ, mắt chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại điều phối công việc tập đoàn.
"Long! Trịnh Mỹ Linh!" Thảo hét lên, cô điên cuồng lao về phía cửa kính, nhưng lập tức bị hai tên đàn em của Đao Mặt Sẹo dùng lực lượng vật lý chặn lại. Chúng nắm chặt lấy hai bả vai cô, giật mạnh ra sau. "Thả tôi ra! Lũ giết người! Long! Anh bóp cổ cha mình, bây giờ anh còn muốn thiêu xác ông ấy để xóa dấu vết sao?"
Long nghe tiếng hét của Thảo qua lớp kính cách âm mỏng. Gã quay đầu lại, đôi mắt thâm độc khẽ nheo lại đầy vẻ khinh bỉ. Gã không hề hoảng sợ, ngược lại còn nhếch mép nở một nụ cười lạnh lùng, rồi đưa tay ra hiệu cho nhân viên vận hành lò hỏa táng.
"Dừng lại! Tôi ra lệnh cho các người dừng lại!" Trần Phong cố gắng lao vào cứu Thảo nhưng bị Đao Mặt Sẹo dùng bả vai vạm vỡ hất văng ra ngoài nền đất sũng nước. Vết thương trên mu bàn tay trái của anh va vào cạnh sắc của hàng rào sắt, máu tươi chảy ra sũng đỏ cả lớp băng gạc trắng.
Nhân viên vận hành lò hỏa táng – một gã đàn ông trung niên run rẩy dưới cái nhìn đầy đe dọa của Long và Nguyễn Hùng đứng cạnh – cúi đầu, nhấn mạnh nút kích hoạt màu đỏ trên bảng điều khiển kỹ thuật số.
*ẦM...*
Tiếng hệ thống lò đốt gas công nghiệp công suất lớn khởi động phát ra một tiếng gầm rú trầm đục, rung chuyển cả nền đất dưới chân Thảo. Cánh cửa thép cách nhiệt dày bản của lò thiêu từ từ hạ xuống, nuốt chửng chiếc quan tài bằng gỗ gụ vào trong lòng lửa đỏ rực.
"KHÔNGGGGG!"
Thảo quỳ sụp xuống nền đất lạnh lẽo, hai tay cô bấu chặt vào cỏ sũng nước bão, tiếng khóc xé lòng vang lên giữa nghĩa trang u ám. Cô bất lực nhìn qua khe cửa kính, nơi ánh lửa cam đỏ rực rỡ bắt đầu bùng lên, liếm trọn lấy chiếc quan tài của người ân nhân quá cố.
Mọi nỗ lực của cô... sự hy sinh tương lai của Mai Chi... vết thương rỉ máu của Phong... tất cả đều đã quá trễ trước sự vô pháp tàn nhẫn của liên minh tiền bạc và quyền lực.
Từ ống khói lớn trên mái nhà hỏa táng, một luồng khói đen kịt, đặc quánh bốc lên, cuộn tròn vào màn sương mù xám xịt của buổi sớm Nam Khánh. Mùi dầu gas cháy và mùi tro tàn khét lẹt theo gió thổi tạt vào mặt Thảo, cay xè và buốt nhói.
Lúc này, Lê Văn Thắng mới thong thả đi lại gần Phong, gã đút điện thoại vào túi quần, gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý bẩn thỉu. Gã đưa trả tờ quyết định của tòa án đã bị dính vài vệt bùn đất cho Phong.
"Tiếc quá, Luật sư Phong," Thắng mỉm cười, giọng điệu đầy vẻ mỉa mai vô cảm. "Tôi vừa xác minh xong với tòa án rồi. Lệnh là thật. Tôi cũng định vào ra lệnh dừng hỏa táng ngay đây. Nhưng có vẻ như quy trình của gia đình đã hoàn tất mất rồi. Lò hỏa táng đã chạy, không thể dừng giữa chừng được nữa. Thật là một sự trùng hợp đáng tiếc."
"Thắng... ông sẽ phải trả giá cho việc này!" Phong đứng dậy, đôi mắt anh đỏ ngầu sau cặp kính cận, giọng nói run lên vì phẫn nộ tột cùng. Anh chỉ thẳng vào mặt gã đội trưởng điều tra biến chất. "Hội đồng giám định tối cao sẽ khui ra toàn bộ sự thật về dòng tiền hối lộ năm tỷ của ông và bác sĩ Dũng!"
"Tôi làm việc đúng quy chuẩn, không sợ ai vu khống cả," Thắng lạnh lùng gạt đi, gã quay lưng, vẫy tay ra hiệu cho đám đàn em rút lui.
Cánh cửa kính của phòng chờ mở ra. Trịnh Hoàng Long bước ra sảnh nghĩa trang, hai tay gã nâng niu chiếc hũ tro cốt bằng đá marble trắng sang trọng, bên ngoài khắc nổi biểu tượng gia tộc Trịnh. Nguyễn Hùng và Trịnh Mỹ Linh đi hai bên che ô cho gã.
Long dừng lại trước mặt Thảo đang quỳ dưới đất. Gã nhìn cô y tá nghèo bằng ánh mắt của một kẻ chiến thắng tuyệt đối, kẻ đã dùng tiền bạc để bẻ cong mọi quy trình pháp luật và đạo đức.
Gã cúi người xuống sát tai Thảo, hơi thở nồng nặc mùi rượu cognac và sự tàn nhẫn dội vào mặt cô. Gã cười lớn, một điệu cười điên cuồng, man dại xé toạc bầu không khí u ám của nghĩa trang:
"Mày nhìn thấy chưa, con ranh? Mọi chứng cứ mưu sát đã biến mất vĩnh viễn vào hư vô rồi! Bây giờ, đống tro tàn này là tất cả những gì còn lại của cha tao. Mày lấy cái gì để kiện tao? Lấy cái gì để minh oan cho tấm thẻ y tá rách nát của mày?"
Thảo ngước mắt nhìn gã, đôi mắt mộc mạc của cô không còn giọt nước mắt nào, chỉ còn lại một ngọn lửa căm phẫn rực cháy. Cô khẽ chạm tay vào túi áo trong, cảm nhận được lớp nilon cứng cáp của túi zip bảo quản chứa Mẫu tóc của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải vẫn đang nằm an toàn bên cạnh cuốn sổ tay của cha cô.
*Mày sai rồi, Long,* Thảo thầm nghĩ, lồng ngực cô siết chặt lại vì quyết tâm phục hận. *Lửa có thể thiêu rụi thể xác của ông Hải, nhưng không thể thiêu rụi được sự thật sinh học đang nằm trong tay tao. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!