Nhạc nềnRecollection

Đường Thoát Hiểm Khẩn Cấp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái lạnh âm độ của phòng đông lạnh nhà xác Bệnh viện Đa khoa Trịnh Phát không chỉ thấm qua lớp găng tay cao su mỏng, mà nó như đang đóng băng từng dòng máu trong huyết quản của Lâm Thu Thảo. Hơi thở của cô ngưng tụ thành những làn khói trắng xóa, bảng lảng dưới ánh đèn huỳnh quang màu xanh lam u ám. Tay cô run lên bần bật, chiếc kéo y tế nhỏ trong lòng bàn tay khẽ chạm vào thành khay sắt của ngăn đông lạnh số 104, phát ra một tiếng *coong* nhỏ nhoi nhưng sắc lẹm, dội thẳng vào màng nhĩ đang căng ra như dây đàn.


Ngay phía sau cánh cửa sắt dày bản kia, tiếng bước chân nặng nề của Trưởng bảo vệ Nguyễn Hùng đã dừng lại. Tiếng xủng xoảng của chùm chìa khóa vạn năng va vào nhau nghe như tiếng gõ cửa của tử thần.


"Cạch. Rắc."


Ổ khóa cửa sắt rên rỉ. Tay nắm cửa bằng kim loại từ từ xoay xuống. Ánh sáng từ chiếc đèn pin cực mạnh của Nguyễn Hùng đã bắt đầu lách qua khe cửa khẽ hở, quét một luồng sáng trắng sắc lạnh vào nền đá hoa cương trơn trượt của nhà xác.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Thảo tưởng như tim mình đã ngừng đập. Cổ tay cô – nơi những vết bầm tím do chiếc còng số tám đêm qua vẫn còn hằn sâu dưới lớp áo vệ sinh dọn rác màu xanh sẫm – nhói lên một cơn đau dữ dội. Cô nhìn vào gương mặt xám ngoét, không còn chút sinh khí của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải đang nằm bất động trên khay sắt. Vết bầm tím sẫm sát động mạch cảnh trên cổ ông – minh chứng cho hành vi bạo lực bóp cổ rút ống thở của Trịnh Hoàng Long – như một lời cầu cứu câm lặng xoáy sâu vào tâm can cô. Cô không thể bị bắt ở đây. Nếu cô bị bắt, Mẫu tóc của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải sẽ bị tiêu hủy, và sự thật về cái chết của vị ân nhân quá cố sẽ vĩnh viễn bị tro tàn của lò thiêu nghĩa trang Nam Khánh nuốt chửng vào sáng sớm mai.


Nhưng làm sao thoát? Lối thoát hiểm thang bộ đã bị khóa chặt. Thang máy đã bị ngắt điện. Căn phòng này là một cái bẫy băng giá không lối thoát.


"Mẹ kiếp, cửa ngách hầm này sao lại mở? Kẻ nào dùng thẻ từ của khoa cấp cứu?" Giọng nói hống hách, đầy sát khí của Nguyễn Hùng dội vào qua khe cửa.


Đột nhiên, từ sảnh ngoài của tầng hầm – cách phòng đông lạnh chỉ một dãy hành lang ngắn – một tiếng đổ vỡ kinh hoàng vang lên.


*ẦM! XOẢNG! RẦM!*


Tiếng kim loại va đập dữ dội vào tường bê tông, tiếng thủy tinh vỡ vụn hàng loạt, và tiếng những chai lọ nước cất, khay thép rơi loảng xoảng trên nền gạch vang lên chói tai, xé toạc bầu không khí đặc quánh bạo lực của tầng hầm. Ngay sau đó là tiếng thét thất thanh, đầy hoảng loạn của một cô gái trẻ:


"Cấp cứu! Đổ xe tiêm thuốc rồi! Có tai nạn! Ai cứu với! Mau lên!"


Đó là giọng của Trịnh Mai Chi.


Thảo giật mình, đôi mắt mộc mạc dưới lớp khẩu trang kháng khuẩn trợn tròn. Mai Chi – cô y tá thực tập chính trực, người họ hàng xa của Trịnh gia nhưng luôn thần tượng y đức của Thảo – đã không quay về phòng trực như lời Thảo dặn. Chi đã ở lại vòng ngoài, canh gác hành lang, và trong giây phút Thảo bị dồn vào đường cùng, cô gái nhỏ ấy đã đưa ra một quyết định điên rồ và dũng cảm tột cùng.


Mai Chi đã cố tình lao thẳng người vào chiếc xe tiêm thuốc cấp cứu cỡ lớn của khoa, đẩy đổ nó ngay trước lối vào sảnh hầm để tạo ra một hiện trường tai nạn y khoa giả lập cực kỳ hỗn loạn.


"Cái quái gì thế kia? Đội hai, quay lại sảnh ngoài mau!" Nguyễn Hùng gầm lên qua bộ đàm. Tiếng bước chân nặng nề của gã cựu võ sĩ lập tức quay ngoắt đi, rầm rập chạy ngược ra phía sảnh ngoài cùng đám đàn em. "Này! Cô kia! Làm cái trò gì thế hả? Ai cho phép đẩy xe tiêm xuống đây?"


"Em... em xin lỗi... Em bị trượt chân... Nước mưa dột trơn quá... Ôi chân em..." Tiếng Mai Chi khóc lóc, cố tình kéo dài giọng để thu hút toàn bộ sự chú ý của đội bảo vệ.


Thảo biết, Mai Chi đang dùng cả tương lai nghề nghiệp của mình để đổi lấy từng giây ngắn ngủi cho cô. Cô không được phép lãng phí sự hy sinh đó.


Nén cơn run rẩy của thể xác, Thảo quay ngoắt lại phía thi thể ông Hải. Đôi bàn tay gầy gộc của cô, bất chấp cái lạnh buốt xương bám vào da thịt, nhanh chóng luồn xuống dưới gáy ông Hải. Cô dùng chiếc kéo y tế nhỏ, bấm mạnh ba nhát dứt khoát sát tận chân tóc. Một lọn tóc dày, xám bạc của vị tỷ phú nằm gọn trong lòng bàn tay cô.


Thảo nhanh tay nhét lọn tóc vào chiếc túi zip bảo quản sinh học chuyên dụng, miết chặt miệng khóa nilon, rồi nhét tọt nó vào túi áo trong của bộ đồng phục vệ sinh, đặt ngay cạnh cuốn sổ tay lâm sàng của người cha quá cố Lâm Hoài Nam.


"Cảm ơn ông... Hãy phù hộ cho chúng con," Thảo thì thầm, nước mắt cô lặn vào trong.


Cô dùng hết sức đẩy mạnh chiếc khay sắt số 104 trượt trở lại vào trong vách tủ đông. Tiếng kim loại rít lên một tiếng nhỏ nhoi rồi sập khóa *kịch*. Thảo kéo vội khóa kéo của túi bọc tử thi trắng, che giấu mọi dấu vết như chưa từng có ai chạm vào.


Ngay khi cô vừa hoàn thành, cánh cửa ngách xử lý rác thải y tế ở cuối phòng đông lạnh khẽ kẹt mở. Một bóng người gầy guộc, mặc bộ đồ bảo hộ lao công sờn rách, tay đẩy một chiếc thùng rác y tế màu vàng cỡ lớn bước vào.


Đó là Cô Năm 'Chổi'.


Gương mặt khắc khổ, đầy những nếp nhăn của người đàn bà cả đời dọn dẹp rác thải bệnh viện hiện lên dưới ánh đèn mờ. Đôi mắt cô Năm hấp háy đầy lo âu, nhưng hành động của cô lại cực kỳ dứt khoát. Cô đẩy chiếc thùng rác lớn – bên trong chứa đầy những túi nilon đen đựng drap trải giường bẩn và rác thải vô trùng – đến sát bên Thảo.


"Thảo! Vào đây mau! Mau lên con!" Cô Năm thì thầm hoảng hốt, giọng khàn đặc vì sợ hãi nhưng đầy tình thương.


Thảo nhìn chiếc thùng rác sâu hoắm, bốc lên mùi thuốc sát trùng nồng nặc và mùi ẩm mốc của vải bẩn. Cô biết đây là lối thoát duy nhất của mình. Thảo nhanh chóng tháo chiếc ba lô vải cũ chứa Bản di chúc viết tay thứ nhất ôm khư khư trước ngực, rồi thu mình, trèo vào trong chiếc thùng rác lớn. Cô nằm co quắp dưới đáy thùng, ôm chặt chiếc ba lô như ôm lấy sinh mệnh của mình.


Cô Năm 'Chổi' nhanh tay phủ lên người Thảo hai túi nilon đen chứa drap trải giường bẩn sũng nước để che mắt, rồi kéo nắp thùng rác nhựa vàng đậy lại. Bóng tối lập tức bao trùm lấy Thảo. Không gian chật hẹp, ngột ngạt và nồng nặc mùi hóa chất sát trùng khiến cô suýt ngạt thở, nhưng cô phải cắn chặt môi, nín thở để không phát ra bất kỳ tiếng động nào.


Bên ngoài, tiếng xủng xoảng của xe đẩy rác bắt đầu chuyển động. Cô Năm 'Chổi' dùng hết sức lực của đôi cánh tay gầy guộc, đẩy chiếc thùng rác nặng nề trượt trên nền đá hoa cương, hướng thẳng ra lối cửa ngách thoát hiểm sân sau dẫn ra bãi tập kết rác thải.


"Này! Đứng lại!"


Tiếng hét của một gã bảo vệ ca đêm vang lên ngay sát trạm gác cổng hầm thoát nước thải. Tiếng xe đẩy rác khựng lại.


Trái tim Thảo đập liên hồi vào lồng ngực. Qua khe hở nhỏ của nắp thùng rác, cô có thể nghe thấy cuộc đối thoại căng thẳng bên ngoài.


"Giờ này bão bùng thế này còn đẩy rác đi đâu thế bà già?" Gã bảo vệ hạch sách, giọng hống hách.


"Ôi dào, chú em không biết đấy thôi," cô Năm 'Chổi' lập tức lên giọng cằn nhằn, giọng điệu xởi lởi nhưng đầy ranh mãnh của một người lao động lão luyện. "Cái lão Nguyễn Hùng trưởng ban an ninh mới đổi ca trực, lão ấy khó tính như ma ấy. Lão bắt tôi phải dọn sạch toàn bộ drap bẩn của khoa cấp cứu dưới hầm trước mười hai giờ đêm để sáng mai người ta phun thuốc khử trùng toàn viện. Bão lớn thế này, nước ngập tràn cả vào hầm rác rồi, không đẩy ra container ngoài cổng hầm nhanh thì drap bẩn nó thối um lên, lão ấy lại trừ lương tôi thì tôi lấy gì nuôi cháu? Chú em tránh ra cho tôi đi nhờ tí, thối chết đi được!"


Để tăng tính thuyết phục, cô Năm khẽ hé mở một góc nắp thùng rác, để mùi hóa chất sát trùng và mùi vải bẩn sũng nước xộc thẳng vào mặt gã bảo vệ.


Gã bảo vệ nhăn mặt, bịt mũi, lùi lại hai bước đầy ghê tởm: "Thôi thôi, đi đi! Mẹ kiếp, thối thế không biết. Đi nhanh lên kẻo mưa nó tạt ướt hết lối gác của tôi!"


"Cảm ơn chú em nhé! Sáng mai tôi mời ly cà phê đá!" Cô Năm 'Chổi' cười xòa, rồi dùng sức đẩy mạnh chiếc xe rác đi qua trạm gác.


Bánh xe rác lăn qua gờ cửa sắt, tiếng mưa bão gào rú ngoài trời lập tức dội thẳng vào tai Thảo. Những hạt mưa lạnh ngắt lách qua khe nắp thùng tạt vào mặt cô, mang theo hơi thở tự do của đất trời ngoại ô Nam Khánh.


Cô Năm đẩy chiếc xe rác vào góc tối dưới bóng cây đa cổ thụ sát hàng rào phía Tây bệnh viện – nơi ánh đèn cao áp không thể chiếu tới. Cô gõ nhẹ ba tiếng lên nắp thùng:


"Thảo ơi, ra mau con! Xe của cậu Phong chờ ngoài kia rồi!"


Thảo lập tức đẩy mạnh túi rác bẩn, bật nắp thùng nhảy ra ngoài. Toàn thân cô ướt sũng nước mưa và mồ hôi, bộ đồng phục vệ sinh dính bết vào người bốc mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Nhưng đôi mắt cô sáng lên rực rỡ dưới màn mưa bong bóng. Cô ôm chặt chiếc ba lô vải chứa di chúc, khẽ cúi đầu chào cô Năm 'Chổi':


"Con cảm ơn cô Năm nhiều lắm! Cô giữ gìn sức khỏe nha cô!"


"Đi mau đi con, trời Phật bảo vệ con!" Cô Năm vội vã vẫy tay thúc giục.


Thảo lao nhanh qua khoảng sân ngập nước, luồn qua khe hở hàng rào kẽm gai rách nát mà Phong đã cắt sẵn từ trước. Ngay dưới lề đường sũng nước, chiếc xe sedan cũ kỹ của Trần Phong đang nổ máy chờ sẵn, đèn pha được tắt để tránh gây chú ý.


Thảo giật cửa xe, lao vào ghế phụ.


Trần Phong lập tức vào số, rồ ga cho xe lao vút đi vào màn mưa trắng xóa của đường phố ngoại ô. Mu bàn tay trái của anh, vết rách sâu do kẽm gai đêm qua vẫn còn quấn lớp băng gạc trắng tinh, nay dính nước mưa đã bắt đầu rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm trên vô-lăng.


"Em lấy được chưa, Thảo?" Phong hỏi dồn dập, mắt vẫn tập trung nhìn con đường ngập nước phía trước.


Thảo run rẩy rút chiếc túi zip chứa lọn tóc bạc từ trong túi áo ra, dâng lên trước mặt Phong: "Được rồi anh Phong! Mẫu tóc của ông Hải đây rồi!"


Phong nhìn thấy chiếc túi bảo quản sinh học nguyên vẹn, thở phào một hơi nhẹ nhõm tột cùng. Anh khẽ siết chặt vô-lăng bằng bàn tay rỉ máu: "Tốt lắm! Đây là chứng cứ sinh học duy nhất còn sót lại. Chỉ cần chúng ta chạy được xét nghiệm độc chất độc lập, báo cáo pháp y giả mạo của bác sĩ Dũng sẽ bị đập tan vĩnh viễn!"


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Điện thoại của Trần Phong đặt trên táp-lô bất ngờ rung lên bần bật. Màn hình hiển thị số cuộc gọi từ một thuê bao nội bộ bệnh viện. Phong khẽ nhíu mày, bấm nút nhận cuộc gọi và bật loa ngoài.


Giọng nói của Bác sĩ nội trú Lê Tuấn Anh vang lên qua loa điện thoại, run rẩy và đầy hoảng loạn tột độ, tiếng ồn ào của gió bão và tiếng còi báo động an ninh bệnh viện vọng lại rõ mồn một:


"Anh Phong... Thảo có ở đó không? Hỏng hết rồi... Mai Chi bị Nguyễn Hùng bắt quả tang tại trận rồi!"


Thảo cảm thấy tim mình như bị một bàn tay bóp nghẹt: "Anh Tuấn Anh! Chi bị sao thế anh?"


"Nguyễn Hùng phát hiện ra chiếc xe tiêm thuốc bị đẩy đổ là cố ý chứ không phải tai nạn," giọng Tuấn Anh nghẹn ngào, đầy sợ hãi. "Gã đã kiểm tra camera hành lang và nhận ra Chi cố tình tạo nghi binh cứu em. Hùng cùng ba tên bảo vệ vừa áp giải Chi lên phòng của Giám đốc Nguyễn Văn Cường rồi. Họ đang khống chế cô ấy, đe dọa sẽ khởi tố hình sự tội đồng lõa đột nhập nhà xác và đuổi học khỏi trường y lập tức nếu Chi không khai ra em đang trốn ở đâu!"


Chiếc điện thoại trên táp-lô vẫn tiếp tục phát ra tiếng rè rè lạnh ngắt.


Thảo chết lặng trên ghế phụ, hai bàn tay cô siết chặt lấy túi mẫu tóc đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Nước mắt cô hòa lẫn với nước mưa lạnh ngắt chảy dài trên má. Cái giá của sự thật... tại sao lại đắt đến thế? Mai Chi – cô gái nhỏ ngây thơ với ước mơ khoác áo blouse trắng – giờ đây đang phải đối mặt với vực thẳm hủy hoại cả cuộc đời chỉ vì lòng tốt vô tư bảo vệ cô.


Chiếc xe sedan cũ của Phong vẫn lao đi điên cuồng trong đêm giông bão, để lại phía sau pháo đài băng giá của bệnh viện Trịnh Phát, nơi ánh sáng công lý vừa nhen nhóm đã lập tức bị bủa vây bởi bóng tối tàn nhẫn của quyền lực và đồng tiền.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!