Nhạc nềnRecollection

Lạnh Lẽo Nhà Xác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới quét qua Nam Khánh vào lúc nửa đêm mang theo những luồng gió giật rít gào, quật thẳng những hạt mưa nặng hạt như roi da vào những mảng tường kính xám xịt của Bệnh viện Đa khoa Trịnh Phát. Dưới gầm cầu thang tối tăm ở ngách sân sau, tiếng sấm rền vang dội từ phía chân trời xa xôi dường như bị bóp nghẹt bởi lớp bê tông cốt thép dày đặc. Không khí ở đây đặc quánh mùi đất ẩm, mùi rác thải y tế chưa kịp xử lý và cái lạnh buốt xương của nước mưa ngấm qua lớp áo mỏng.


Lâm Thu Thảo khẽ áp lưng vào bức tường xi măng nhám, nín thở. Hai bàn tay cô siết chặt lấy chiếc thẻ từ bảo mật màu xanh lục của khoa cấp cứu mà y tá thực tập Trịnh Mai Chi vừa giao cho. Chiếc thẻ nhựa mỏng, lạnh ngắt, nhưng đối với Thảo lúc này, nó nặng tựa ngàn cân. Trên cổ tay gầy gộc của cô, những vết bầm tím do chiếc còng số tám siết chặt từ đồn công an Quận 3 vẫn còn nguyên vẹn, nhói lên từng cơn đau âm ỉ mỗi khi cô cử động mạnh. Cô cúi xuống nhìn chiếc ba lô vải cũ kỹ đặt sát gót chân, nơi cất giữ Bản di chúc viết tay thứ nhất của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải bên trong chiếc hộp sắt chống cháy niêm phong sáp xanh. Cô không thể lùi bước. Thời gian hỏa táng thi thể ông Hải chỉ còn chưa đầy mười hai tiếng đồng hồ. Nếu đêm nay cô không lấy được mẫu tóc của ông để làm xét nghiệm độc chất độc lập, sự thật về cái chết của vị ân nhân sẽ vĩnh viễn bị tro tàn của lò thiêu nghĩa trang Nam Khánh nuốt chửng.


"Chị Thảo..." Mai Chi thì thầm, giọng cô gái trẻ run lên bần bật dưới lớp khẩu trang y tế sờn vai. "Thời gian đổi ca trực của bảo vệ hầm chỉ có đúng năm phút, từ hai mươi ba giờ năm mươi lăm đến đúng không giờ. Chị phải đi ngay. Nhưng hãy nhớ, Nguyễn Hùng đã cho lắp camera nhận diện khuôn mặt ở cuối hành lang nhà xác. Nếu hệ thống quét trúng mặt chị, còi báo động toàn viện sẽ rú lên lập tức."


"Chị nhớ rồi. Em quay lại phòng trực ngay đi, đừng để ai phát hiện ra sự vắng mặt của em," Thảo khẽ siết nhẹ bả vai run rẩy của Mai Chi, ánh mắt mộc mạc nhưng cương nghị rực lên một quyết tâm sắt đá.


Mai Chi gật đầu, kéo vội chiếc áo khoác thực tập sờn vai rồi nhanh chóng bước ngược lên cầu thang, biến mất sau cánh cửa ngách khoa cấp cứu. Thảo đứng lại một mình trong bóng tối. Cô cúi xuống, kéo chiếc mũ trùm đầu của bộ đồng phục nhân viên vệ sinh dọn rác thải y tế màu xanh sẫm sụp xuống sát trán, kéo cao chiếc khẩu trang kháng khuẩn che kín toàn bộ gương mặt, chỉ để lộ đôi mắt sáng nhưng hằn sâu quầng thâm mệt mỏi.


Đồng hồ chỉ đúng 23 giờ 55 phút.


Thảo hít một hơi thật sâu, luồn lách qua đống thùng rác y tế màu vàng cỡ lớn đặt sát lối đi hành lang sân sau. Theo sơ đồ góc chết camera mà Bác sĩ nội trú Lê Tuấn Anh đã vẽ vội trên tờ giấy ăn, cô bước đi cực kỳ chậm rãi, ép sát người vào đường ống dẫn nước thải bằng nhựa đen lớn chạy dọc theo mép tường phía Tây. Đây chính là điểm mù duy nhất rộng khoảng một mét mà chiếc camera quét góc rộng trên trần hành lang không thể chạm tới. Tiếng nước mưa rỉ rả chảy dọc theo đường ống át đi tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô.


Khi tiếp cận được cánh cửa sắt dày bản của lối vào hầm nhà xác, Thảo khẽ thở hắt ra một hơi lạnh. Cô đưa chiếc thẻ từ màu xanh lục lên sát đầu đọc mã hóa. Một tiếng *cạch* khô khốc vang lên, đèn tín hiệu trên đầu đọc chuyển từ màu đỏ sang xanh lục. Thảo nhanh chóng đẩy cửa lách người vào trong, khép chặt cánh cửa lại phía sau để ngăn cái lạnh buốt giá tràn ra ngoài.


Thế nhưng, ngay khi chiếc thẻ từ của Mai Chi vừa được quẹt, tại phòng điều khiển an ninh trung tâm ở tầng một, một âm thanh cảnh báo bíp bíp nhỏ nhấp nháy trên màn hình máy tính chủ.


Trưởng bảo vệ Nguyễn Hùng đang ngồi gác chân trên bàn, tay cầm điếu thuốc lá cháy dở, bất ngờ nhíu mày nhìn vào dòng chữ đỏ rực hiển thị trên hệ thống: *"Cảnh báo: Thẻ từ bảo mật số 047 (Khoa Cấp cứu) đăng nhập bất thường tại cửa ngách hầm nhà xác lúc 23:56."*


Gương mặt vạm vỡ, đầy những vết sẹo nhỏ của gã cựu võ sĩ tự do đanh lại. Gã nhớ rất rõ, chiếc thẻ số 047 là thẻ trực ca của bác sĩ Tuấn Anh, người đáng lẽ giờ này đang ở trong phòng mổ chấn thương sọ não tầng ba. Nguyễn Hùng lập tức dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn, chộp lấy chiếc bộ đàm lớn bên hông, giọng nói hống hách vang lên đầy ra lệnh:


"Đội hai nghe rõ! Khóa chặt toàn bộ lối thoát hiểm thang bộ của Block B ngay lập tức! Ngắt điện cabin thang máy dẫn xuống hầm. Có kẻ dùng thẻ trộm đột nhập vào khu vực nhà xác. Đi theo tôi xuống hầm đông lạnh ngay!"


Dưới hầm nhà xác, Thảo hoàn toàn không biết hành tung của mình đã bị phát hiện. Cô bước đi trong dãy hành lang dài, hun hút dưới ánh đèn huỳnh quang màu xanh lam mờ nhạt, tạo nên một bầu không khí u ám, lạnh lẽo đến rợn người. Nhiệt độ ở đây thấp hơn rất nhiều so với bên ngoài, hơi thở của Thảo ngưng tụ thành những làn khói trắng mỏng mỗi khi cô thở ra. Mùi hóa chất formalin nồng nặc trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng cực mạnh xộc thẳng vào mũi, khiến cổ họng cô tê dại và lồng ngực co thắt nhọc nhằn.


Cô dừng lại trước cánh cửa sắt thứ hai dẫn vào phòng đông lạnh chính. Đây là nơi đặt thi thể của những bệnh nhân quá cố chờ bàn giao cho gia đình. Thảo đưa thẻ từ lên quẹt lần thứ hai. Cánh cửa sắt nặng nề rít lên một tiếng khô khốc rồi từ từ mở ra.


Bên trong căn phòng rộng lớn, những dãy tủ đông lạnh bằng thép không gỉ sáng loáng xếp san sát nhau dọc theo các bức tường bê tông xám xịt. Tiếng động cơ của hệ thống làm lạnh phát ra những âm thanh rầm rì, đều đặn trong không gian tĩnh mịch, càng làm tăng thêm sự rùng rợn và cô độc. Thảo đi nhanh đến chiếc bàn gỗ đặt ở góc phòng, nơi để cuốn sổ danh sách bệnh nhân tử vong lâm thời. Tay cô run lên bần bật vì cái lạnh âm độ của phòng đông lạnh bắt đầu ngấm qua lớp găng tay cao su mỏng.


Cô lật nhanh từng trang giấy ẩm ướt. Mắt cô dừng lại ở dòng chữ viết tay bằng mực đen: *"Trịnh Hoàng Hải - Sinh ngày 15/04/1945 - Tử vong lúc 01:30 ngày 29/05 - Ngăn đông lạnh số 104."*


Thảo khẽ nuốt nước bọt. Cô nhìn quanh để tìm kiếm tập hồ sơ bệnh án giấy thường được kẹp ở đầu giường hoặc trên thi thể, nhưng khay chứa tài liệu hoàn toàn trống rỗng. Đúng như lời Trần Phong đã cảnh báo, Bác sĩ pháp y biến chất Ngô Chí Dũng đã cho người tịch thu và tiêu hủy toàn bộ các tài liệu giấy liên quan đến ông Hải tại bệnh viện này để tránh việc đối chiếu chéo chỉ số sinh hóa. Bây giờ, vũ khí duy nhất của cô là sự thật sinh học nằm trên chính cơ thể người quá cố.


Thảo tiến về phía dãy tủ đông bên phải, mắt rà soát các con số dập nổi trên mặt thép.


101... 102... 103...


Đây rồi. Ngăn số 104.


Thảo đứng trước ngăn tủ sắt lạnh ngắt, hai tay cô bám chặt vào tay cầm bằng kim loại lớn. Cái lạnh từ thanh thép như muốn đóng băng da thịt cô qua lớp găng tay. Cô dùng hết sức lực của hai bả vai, ghì chặt chân xuống nền đá hoa cương trơn trượt để kéo ngăn tủ ra. Tiếng bánh xe kim loại lăn trên đường ray rít lên một âm thanh chói tai, vang vọng khắp căn phòng trống rỗng.


Chiếc khay sắt từ từ trượt ra ngoài, mang theo một chiếc túi bọc tử thi màu trắng niêm phong kín bằng khóa kéo lớn.


Trái tim Thảo đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô run rẩy nắm lấy đầu khóa kéo kéo mạnh xuống. Khi lớp vải nhựa trắng mở ra, gương mặt xám ngoét, hốc hác của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải hiện ra dưới ánh sáng xanh xao của đèn huỳnh quang. Nhìn thấy gương mặt vị ân nhân từng hiền hậu cười với cô ở phòng bệnh 402, nay chỉ còn là một khối da thịt lạnh ngắt vô hồn, nước mắt Thảo chực trào ra. Cô nghẹn ngào, khẽ thì thầm qua lớp khẩu trang:


"Con xin lỗi... Ông Hải... Con nhất định sẽ đòi lại công lý cho ông."


Bằng kỹ năng quan sát lâm sàng nhạy bén của mình, Thảo khẽ lật nhẹ lớp vải liệm quanh cổ ông Hải. Dưới ánh sáng mờ nhạt, vết xước sinh học rỉ máu đỏ tươi đêm nào giờ đã chuyển thành một vệt bầm tím sẫm, hằn sâu sát động mạch cảnh bên phải – bằng chứng đứt gãy của một cuộc giằng co ngạt thở cơ học do bị bóp cổ mà bác sĩ Dũng đã cố tình lờ đi trong báo cáo pháp y giả mạo.


Thảo nhanh chóng rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc kéo y tế nhỏ và một chiếc túi zip bảo quản sinh học chuyên dụng. Tay cô run rẩy dữ dội vì lạnh, khiến việc điều khiển chiếc kéo trở nên vô cùng khó khăn. Cô khẽ nâng đầu ông Hải lên, luồn tay xuống vùng sau gáy – nơi các nang tóc ít bị ảnh hưởng bởi các yếu tố môi trường bên ngoài nhất – chuẩn bị cắt lấy Mẫu tóc của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải.


Đúng lúc đó, từ phía hành lang bên ngoài phòng đông lạnh, một tiếng động lớn vang lên. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của nhiều người đang chạy trên nền đất ẩm ướt, đi kèm với tiếng rè rè của bộ đàm an ninh.


"Ngăn chặn cửa ngách hầm rác y tế chưa?" Giọng nói ồm ồm, đầy uy lực của Nguyễn Hùng vang lên rõ mồn một qua khe cửa sắt.


"Báo cáo anh Hùng, đã khóa chặt lối thang bộ Block B! Lực lượng bảo vệ đang bao vây lối ra sân sau! Kẻ đột nhập vẫn còn ở bên trong nhà xác!" Tiếng gã bảo vệ cấp dưới trả lời.


Thảo chết lặng. Chiếc kéo y tế trong tay cô suýt rơi xuống nền đất lạnh. Toàn bộ các lối thoát hiểm chính đã bị khóa chặt từ xa bằng hệ thống điều khiển trung tâm. Cô đã rơi vào thế bị động hoàn toàn, bị cô lập bên trong căn phòng đông lạnh âm độ này mà không còn đường lui.


Tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang mỗi lúc một gần hơn, âm thanh nện gót giày da xuống nền gạch nghe như tiếng gõ cửa của tử thần. Nguyễn Hùng đang cầm chùm chìa khóa vạn năng lớn, tiếng kim loại va chạm lạch cạch vang lên khô khốc ngay sát cánh cửa sắt phòng đông lạnh.


Thảo nín thở, hai mắt cô trợn tròn nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa sắt đang từ từ chuyển động xoay xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!