Kế Hoạch Đêm Mưa
Tiếng mưa xối xả đập liên hồi vào mái hiên tôn của quán cà phê cũ nằm khuất sâu trong con hẻm nhỏ đối diện Bệnh viện Đa khoa Trịnh Phát. Hơi ẩm lạnh buốt của những ngày mưa bão Nam Khánh tràn qua khe cửa kính mờ đục, mang theo mùi đất ẩm và mùi khói xe nồng nặc. Trong góc quán tối tăm, dưới ánh đèn vàng leo lét chỉ đủ soi sáng nửa khuôn mặt, Lâm Thu Thảo ngồi bất động.
Đôi bàn tay gầy gộc của cô đan chặt vào nhau đặt trên mặt bàn gỗ ép loang lổ vết nước. Nơi cổ tay cô, những vết bầm tím nhạt màu – chứng tích đau đớn của chiếc còng số tám từ đồn công an Quận 3 – vẫn nhói lên từng cơn âm ỉ theo mỗi nhịp đập của mạch máu. Dưới chân cô, chiếc ba lô vải sờn cũ chứa Bản di chúc viết tay thứ nhất của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải vẫn được giữ chặt. Đó là tất cả những gì cô còn lại để bảo vệ danh dự của bản thân và thực hiện lời hứa trước linh hồn người quá cố. Nhưng thời gian không còn đợi cô nữa. Chỉ còn đúng mười hai tiếng đồng hồ trước khi Trịnh Hoàng Long tiến hành hỏa táng cưỡng chế thi thể ông Hải tại nghĩa trang Nam Khánh nhằm phi tang vĩnh viễn dấu vết ngạt thở trên cổ ông.
Cánh cửa gỗ của quán cà phê khẽ kẹt mở. Bác sĩ nội trú Lê Tuấn Anh bước vào, rũ sạch những hạt mưa bám trên vạt áo blouse trắng phẳng phiu. Gương mặt thanh tú của anh lộ rõ vẻ mệt mỏi sau ca trực kéo dài, cặp kính gọng tròn khẽ mờ đi vì hơi nước. Tuấn Anh kéo chiếc ghế đối diện Thảo rồi ngồi xuống, đôi mắt anh đầy e dè và né tránh khi nhìn vào những vết bầm trên tay cô.
"Thảo... em hẹn anh ra đây có việc gì gấp thế?" Tuấn Anh khẽ hỏi, giọng anh run nhẹ, tay lúng túng vân vê chiếc ly sứ trống rỗng trên bàn. "Anh đang trong ca trực cấp cứu, nếu Nguyễn Hùng hoặc người của ban giám đốc phát hiện anh gặp em lúc này, sự nghiệp của anh coi như chấm dứt."
Thảo ngước mắt nhìn thẳng vào vị bác sĩ trẻ. Ánh mắt cô mộc mạc nhưng cương nghị, không có sự van xin, chỉ có một sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô đẩy nhẹ chiếc ly nước ấm về phía anh: "Anh Tuấn Anh, em biết em đang đặt anh vào thế nguy hiểm. Nhưng em không còn lựa chọn nào khác. Em cần anh giúp em đột nhập vào Phòng đông lạnh nhà xác đêm nay."
Tuấn Anh giật nảy mình, suýt chút nữa làm đổ ly nước. Anh vội vã nhìn quanh quán, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, gương mặt tái mét: "Em điên rồi sao, Thảo? Nhà xác đã bị bác sĩ Dũng khóa chặt bằng chùm chìa khóa lớn hai lớp cửa sắt. Nguyễn Hùng cũng đã tăng cường lực lượng bảo vệ tuần tra 24/7 ở tầng hầm xử lý chất thải. Anh chỉ là một bác sĩ nội trú mới về khoa, anh không có quyền hạn gì ở đó cả! Giúp em đồng nghĩa với việc anh tự tay hủy hoại sáu năm học đại học và tương lai của chính mình!"
"Vậy còn y đức của anh thì sao?" Thảo ngắt lời anh, giọng cô trầm thấp nhưng đanh thép như một nhát dao găm găm thẳng vào khoảng không gian im lặng. Cô chậm rãi rút từ trong ba lô ra cuốn sổ tay lâm sàng của người cha quá cố Lâm Hoài Nam, đặt nó lên bàn, lật mở trang giấy vàng ố ghi lại lời thề Hippocrates mà cả hai từng đọc vang trong ngày tốt nghiệp. "Anh Tuấn Anh, anh là người đầu tiên tiếp nhận thi thể ông Hải đêm đó. Chính anh đã nói với em rằng lồng ngực ông ấy có dấu hiệu co thắt ngạt thở cơ học trước khi bị tiêm liều morphine mười miligram giả mạo. Anh biết rõ sự thật, nhưng anh lại chọn ký vào biên bản tử vong do suy tim tự nhiên chỉ vì sợ hãi thế lực Trịnh gia!"
Tuấn Anh nhìn chăm chằm vào nét chữ viết tay của cha Thảo trên trang giấy. Đôi môi anh mím chặt, những ngón tay gõ nhè nhẹ lên mặt bàn đầy căng thẳng. Sự giằng xé nội tâm hiển hiện rõ trên vầng trán nhăn tít của anh. Một bên là tương lai sự nghiệp rạng rỡ mà gia đình anh đã phải đánh đổi cả gia tài để nuôi ăn học; một bên là lương tri của một người thầy thuốc đang bị bóp nghẹt bởi sự đồng lõa hèn nhát.
"Thảo... em không hiểu đâu," Tuấn Anh khàn giọng, mắt anh đỏ lên vì bất lực. "Trịnh gia quá mạnh. Bà Lệ Hoa chỉ cần một cuộc điện thoại là có thể tước bằng hành nghề của anh vĩnh viễn. Anh còn mẹ già, còn các em ở quê... Anh không thể dũng cảm như em được."
"Anh không cần phải dũng cảm," một giọng nói trẻ trung, trong trẻo nhưng đầy quyết đoán đột ngột vang lên từ phía sau lưng họ.
Trịnh Mai Chi bước ra từ bóng tối của góc quán. Cô em họ xa của Trịnh gia, hiện là y tá thực tập dưới quyền Thảo, rũ bỏ chiếc áo mưa hồng nhạt để lộ bộ đồng phục thực tập sờn vai. Ánh mắt Mai Chi sáng rực, cô bước đến đứng cạnh Thảo, đặt tay lên vai người đàn chị mà cô luôn thần tượng.
"Nếu anh Tuấn Anh sợ, thì để em làm," Mai Chi nhìn thẳng vào Tuấn Anh, ánh mắt của cô gái trẻ không có sự sợ hãi, chỉ có sự chính trực thuần khiết của thế hệ kế nghiệp. "Em đã thực hiện việc Sao chép bệnh án mật qua cổng USB nội bộ từ máy theo dõi điện tim của ông Hải trước khi hệ thống bị reset. Nhưng em biết bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để bẻ gãy báo cáo pháp y giả của bác sĩ Dũng. Em sẽ lén lấy trộm thẻ từ bảo mật của khoa cấp cứu cho chị Thảo đột nhập đêm nay."
Tuấn Anh bàng hoàng nhìn cô sinh viên thực tập nhỏ tuổi: "Mai Chi! Em có biết mình đang nói gì không? Nếu bị bắt quả tang trộm thẻ bảo mật, em sẽ bị đuổi học ngay lập tức và không bao giờ có thể bước chân vào bất kỳ bệnh viện nào nữa!"
"Em chấp nhận," Mai Chi đanh giọng, bàn tay cô siết chặt lại. "Em học ngành y là để cứu người, chứ không phải để nhìn những người chính trực như chị Thảo bị vu oan và những kẻ sát nhân như Trịnh Hoàng Long đắc thắng ngoài vòng pháp luật. Nếu cái giá phải trả là tương lai của em, em sẵn sàng trả!"
Sự dũng cảm vô tư của Mai Chi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự ích kỷ của Tuấn Anh. Anh nhìn cô gái trẻ, rồi nhìn lại cuốn sổ tay y khoa của cha Thảo đang mở sẵn trên bàn. Sự dằn vặt lương tâm tột cùng dồn ép anh vào góc tường của lòng tự trọng nghề nghiệp. Anh thở dài một tiếng dài đầy bất lực, tháo chiếc kính cận ra lau vội bằng vạt áo blouse.
"Được rồi..." Tuấn Anh khẽ nói, giọng anh run lên nhưng đã có sự quyết tâm. "Anh không thể lấy trộm thẻ từ cho em, Thảo ạ. Nhưng anh biết lịch trình đổi ca trực của đội bảo vệ dưới hầm đêm nay. Nguyễn Hùng đã tăng cường tuần tra, nhưng cứ mỗi hai tiếng, sẽ có một khoảng trống năm phút khi ca trực của cổng hầm xử lý rác thải bàn giao ca trực từ hai mươi ba giờ năm mươi lăm đến đúng không giờ."
Tuấn Anh rút chiếc bút bi dắt trên túi áo, kéo tờ giấy ăn trên bàn ra và bắt đầu vẽ nhanh sơ đồ các góc chết của camera an ninh tại lối vào hầm nhà xác: "Đây là khu vực đặt máy nén khí, camera quét góc rộng ở đây có một điểm mù rộng khoảng một mét sát bức tường phía Tây do bị che khuất bởi đường ống dẫn nước thải. Em phải đi sát vào mép tường đó để tiếp cận cửa ngách. Nhưng hãy nhớ, hệ thống cửa ngách đã được nâng cấp lên khóa từ sinh trắc học và thẻ từ bảo mật hai lớp. Nếu không có thẻ từ của khoa cấp cứu, em không thể mở được hai lớp cửa sắt phòng đông lạnh."
Thảo nhìn sơ đồ vẽ tay trên tờ giấy ăn, cô khẽ gật đầu, ghi nhớ từng chi tiết vi tế bằng khả năng ghi nhớ siêu việt của mình. Cô nắm chặt lấy tay Mai Chi: "Cảm ơn em, Mai Chi. Nhưng em phải cẩn thận. Việc lấy trộm thẻ từ..."
"Chị Thảo, chị đừng lo cho em," Mai Chi mỉm cười, nụ cười hiền hậu xua đi phần nào bầu không khí căng thẳng của đêm bão. "Em biết thẻ từ của bác sĩ trưởng ca cấp cứu thường được cất trong tủ đồ cá nhân ở phòng trực khi anh ấy vào phòng mổ. Đêm nay có ca phẫu thuật chấn thương sọ não kéo dài ba tiếng từ hai mươi hai giờ. Đó là cơ hội duy nhất của em."
Kế hoạch đột nhập mạo hiểm đã được thông qua. Thảo cất cuốn sổ tay của cha vào ba lô, cô biết mình đang bước vào một ván bài sinh tử mà cái giá phải trả không chỉ là tự do của bản thân, mà còn là tương lai của những người đồng nghiệp trẻ tuổi đã tin tưởng cô.
Đúng mười một giờ đêm, cơn mưa bão Nam Khánh càng lúc càng trở nên điên cuồng. Gió rít gào qua các khe hở của tòa nhà kính bệnh viện Trịnh Phát, tạo nên những âm thanh hú hét rợn người. Thảo khoác chiếc áo mưa tối màu, nép mình dưới gầm cầu thang tối tăm của khu vực ngách sân sau, nơi tiếp giáp giữa khoa cấp cứu và lối xuống hầm nhà xác. Không gian tối tăm, ẩm mốc và sực mùi nước javel tẩy rửa.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía trên bậc thang. Thảo giật mình thu mình sâu hơn vào bóng tối. Một bóng người nhỏ nhắn bước xuống, hơi thở dồn dập đầy hoảng sợ. Đó là Mai Chi. Cô gái trẻ vẫn mặc nguyên bộ đồng phục thực tập, hai vai run lên bần bật vì lạnh và vì nỗi sợ hãi tột độ sau phi vụ trộm thẻ.
Mai Chi quỳ sụp xuống bên cạnh Thảo, run rẩy rút từ trong túi tất chân ra một chiếc thẻ từ màu xanh lục có dán nhãn bảo mật của khoa cấp cứu bệnh viện Trịnh Phát, giao nó vào bàn tay đang run rẩy của Thảo.
"Em... em lấy được rồi, chị Thảo," Mai Chi thì thầm, giọng cô nghẹn lại, nước mắt chực trào ra vì căng thẳng. "Nhưng... nhưng nguy rồi chị ơi... Em vừa nghe thấy Nguyễn Hùng nói chuyện qua bộ đàm. Gã phát hiện hệ thống thẻ từ khoa cấp cứu có dấu hiệu đăng nhập bất thường nên đã cho người tăng cường thêm hai camera nhận diện khuôn mặt công nghệ mới ngay tại lối hành lang dẫn vào phòng đông lạnh nhà xác. Chị phải cực kỳ cẩn thận..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!