Nhạc nềnRecollection

Pháo Đài Bị Khóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc xe sedan cũ kỹ của Trần Phong gầm rú vượt qua những con đường ngập nước của thành phố Nam Khánh, hướng thẳng về phía quận 2, nơi tọa lạc của Bệnh viện Đa khoa Trịnh Phát. Cơn mưa giông lúc chiều muộn trút xuống xối xả, quất liên hồi vào kính chắn gió, khiến tầm nhìn phía trước nhòe đi trong màn sương mù trắng xóa. Bên trong xe, bầu không khí ngột ngạt và im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng máy sưởi chạy rè rè và tiếng gạt nước đập dồn dập vào mặt kính.


Lâm Thu Thảo ngồi ở ghế phụ, hai bàn tay gầy gộc đan chặt vào nhau đặt trên đùi. Vết bầm tím nhạt màu nơi cổ tay cô – chứng tích đau đớn của chiếc còng số tám từ đồn công an Quận 3 – nhói lên từng cơn đau âm ỉ theo mỗi cú xóc của chiếc xe. Cô khẽ liếc nhìn sang Phong. Vị luật sư trẻ đang tập trung cao độ vào tay lái, quai hàm bạnh ra đầy căng thẳng. Mu bàn tay trái của anh, vết rách sâu do kẽm gai rào rỉ sét của viện dưỡng lão An Bình đêm qua đã bắt đầu rỉ máu tươi, thấm qua lớp băng gạc trắng sũng nước dưới áp lực ghì vô-lăng.


"Anh Phong, tay anh lại chảy máu rồi kìa," Thảo khẽ nói, giọng cô nghẹn ngào vì lo lắng.


"Anh không sao," Phong trả lời, mắt vẫn không rời khỏi con đường phía trước. Anh khẽ nới lỏng tay lái một chút, nhưng sự quyết đoán trong ánh mắt anh không hề giảm đi. "Chúng ta chỉ còn chưa đầy mười một tiếng đồng hồ trước khi trời sáng. Quyết định tạm hoãn hỏa táng khẩn cấp này chỉ có hiệu lực thực tế nếu chúng ta tống đạt được nó đến tận tay ban giám đốc Trịnh Phát trước khi thi thể ông Hải bị di chuyển. Trịnh Hoàng Long là một kẻ tàn nhẫn, gã sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để b bịt miệng chúng ta."


Thảo nhìn xuống chiếc ba lô vải cũ kỹ đặt dưới chân mình. Bên trong đó, Bản di chúc viết tay thứ nhất của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải vẫn nằm an toàn trong chiếc hộp sắt chống cháy niêm phong sáp xanh. Đó là tất cả những gì cô còn lại để bảo vệ di nguyện của người quá cố, và cũng là chiếc phao cứu sinh duy nhất của gia đình cô trước cơn cuồng phong tài phiệt.


Mười lăm phút sau, chiếc xe rẽ vào cổng chính của Bệnh viện Đa khoa Trịnh Phát.


Hiện ra trước mắt họ là một pháo đài kính khổng lồ, rực rỡ ánh đèn led xanh lam sang trọng giữa màn đêm bão bùng. Trịnh Phát không giống như những bệnh viện công lập nghèo nàn, chật chội mà Thảo từng làm việc. Nơi đây là thánh đường y tế dành riêng cho giới thượng lưu Nam Khánh, với sảnh đón khách lát đá cẩm thạch bóng loáng, những đài phun nước trong nhà rì rào và đội ngũ nhân viên mặc đồng phục phẳng phiu như khách sạn năm sao. Thế nhưng, đằng sau vẻ hào nhoáng, vô trùng và hiện đại ấy lại là một hệ thống mục nát, vô pháp, sẵn sàng bẻ cong mọi quy chuẩn y đức vì đồng tiền và lợi ích nhóm.


Phong đỗ xe ngay trước sảnh đón khách VIP. Anh nhanh chóng mở cặp da, rút ra quyết định tạm hoãn hỏa táng khẩn cấp của Tòa án Quận 3 với dấu mộc đỏ tươi còn thơm mùi mực mới.


"Đi thôi, Thảo. Hãy giữ chặt ba lô," Phong dặn dò rồi đẩy cửa bước xuống xe dưới làn mưa xối xả. Thảo ôm chặt chiếc ba lô trước ngực, bước nhanh theo sau anh vào bên trong sảnh lớn.


Ngay khi bước chân của họ vừa chạm vào nền đá cẩm thạch mát lạnh, bầu không khí yên bình của sảnh bệnh viện lập tức bị phá vỡ. Từ phía các góc khuất, năm nhân viên bảo vệ vạm vỡ trong bộ đồng phục an ninh màu xanh đậm sầm sập bước ra, chặn đứng lối đi dẫn đến thang máy trung tâm.


Dẫn đầu nhóm bảo vệ chính là Nguyễn Hùng – Trưởng bộ phận an ninh của bệnh viện. Gã đàn ông cao lớn với bờ vai vạm vỡ của một cựu võ sĩ tự do, gương mặt vuông chữ điền lạnh lùng không một chút cảm xúc. Gã nhìn Thảo bằng ánh mắt sắc lạnh của một kẻ săn mồi, bàn tay to bản đặt hờ lên chiếc bộ đàm lớn đeo bên hông.


"Luật sư Phong, cô Thảo," Nguyễn Hùng đanh giọng, bước lên một bước chặn sát trước mặt hai người. "Bệnh viện Trịnh Phát hiện đang trong giờ giới nghiêm đối với khách ngoài. Đề nghị hai vị lập tức rời khỏi khuôn viên bệnh viện."


"Tôi là Luật sư Trần Phong, đại diện pháp lý cho bị can Lâm Thu Thảo," Phong thẳng lưng, giơ cao quyết định tạm hoãn hỏa táng có dấu mộc đỏ trước mặt Hùng. "Tôi đến đây để tống đạt quyết định khẩn cấp tạm thời của Tòa án nhân dân Quận 3, yêu cầu tạm dừng mọi thủ tục di chuyển và hỏa táng đối với thi thể ông Trịnh Hoàng Hải. Yêu cầu ông cho chúng tôi gặp trực tiếp Giám đốc Nguyễn Văn Cường để bàn giao văn bản pháp lý!"


Nguyễn Hùng liếc nhìn tờ quyết định trên tay Phong, khóe môi gã khẽ giật lên một nụ cười khinh khỉnh: "Giám đốc Cường hiện đang chủ trì cuộc họp hội đồng quản trị khẩn cấp, không tiếp khách ngoài. Mọi văn bản pháp lý vui lòng gửi qua đường bưu điện hoặc nộp cho bộ phận văn thư vào giờ hành chính sáng mai."


"Sáng mai?" Thảo không kìm được sự phẫn nộ, cô bước lên phía trước, giọng run rẩy nhưng đanh thép: "Sáu giờ sáng mai các người đã cưỡng chế hỏa táng thi thể ông Hải rồi! Các người cố tình trì hoãn để tiêu hủy vật chứng hình sự đúng không?"


"Cô Thảo, tôi cảnh cáo cô," Nguyễn Hùng lạnh lùng chỉ tay vào mặt Thảo. "Cô hiện đang là bị can tại ngoại và đã bị Hội đồng Điều dưỡng đình chỉ tư cách hành nghề y tế tạm thời. Cô không có tư cách phát ngôn về các quy trình chuyên môn của bệnh viện chúng tôi. Nếu cô tiếp tục gây mất trật tự, tôi sẽ cho người cưỡng chế trục xuất cô ngay lập tức."


"Các ông không có quyền đó!" Phong gầm lên, anh bước lên đứng chắn trước Thảo, mu bàn tay trái rỉ máu khẽ run lên vì giận dữ. "Hành vi từ chối tiếp nhận quyết định của tòa án là vi phạm pháp luật nghiêm trọng! Tôi sẽ lập biên bản ghi nhận hành vi cản trở tống đạt này ngay tại đây!"


Phong nhanh chóng rút chiếc máy ghi âm kỹ thuật số chuyên dụng từ túi vest ra, bật nút ghi âm và dõng dạc nói: "Bây giờ là mười lăm giờ ba mươi phút ngày hai tháng sáu, tôi là Luật sư Trần Phong đang thực hiện việc tống đạt quyết định của tòa án tại sảnh bệnh viện Trịnh Phát dưới sự chứng kiến của Trưởng bảo vệ Nguyễn Hùng. Ông Hùng đã lạm dụng quyền hạn nội bộ để ngăn cản..."


"Tắt cái máy đó đi!" Nguyễn Hùng quát lớn, gã giơ tay định giật lấy chiếc máy ghi âm trên tay Phong nhưng Phong đã nhanh nhẹn lùi lại né tránh.


Cùng lúc đó, từ phía ban công tầng lửng nhìn xuống sảnh, Giám đốc Nguyễn Văn Cường xuất hiện. Gã giám đốc mập mạp đeo kính gọng vuông vàng sang trọng, mặc bộ vest công sở sẫm màu cài huy hiệu giám đốc bóng loáng. Cường không bước xuống sảnh, gã chỉ đứng từ trên cao nhìn xuống bằng ánh mắt hèn nhát nhưng đầy hống hách. Gã cầm chiếc micro của hệ thống phát thanh nội bộ, giọng gã vang dội khắp sảnh lớn qua hệ thống loa trần:


"Nguyễn Hùng! Cậu làm việc kiểu gì thế? Tại sao lại để những kẻ không phận sự vào sảnh VIP gây rối, làm ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của các bệnh nhân thượng lưu? Cho bảo vệ trục xuất bọn họ ra ngoài ngay lập tức!"


"Giám đốc Cường!" Phong hét lớn ngược lên phía tầng lửng. "Tôi yêu cầu ông bước xuống đây nhận quyết định của tòa án! Nếu ông cố tình trốn tránh, ông sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự về tội đồng lõa che giấu tội phạm giết người!"


Cường không thèm trả lời Phong, gã chỉ quay sang ra hiệu cho Hùng rồi quay lưng bước nhanh vào trong phòng làm việc, cánh cửa kính cách âm dày cộp sập lại ngay sau lưng gã.


"Lên! Đuổi bọn họ ra ngoài!" Nguyễn Hùng ra lệnh bằng bộ đàm.


Năm gã bảo vệ vây quanh lập tức áp sát. Hai gã nắm lấy bắp tay Phong bẻ ngược ra sau, cố gắng đẩy anh về phía cửa kính lớn. Phong chống trả quyết liệt, anh cố giãy giụa để giữ chặt tập hồ sơ trên tay: "Thảo! Chạy đi! Tìm lối vào nhà xác!"


Thảo định lao vào giúp Phong nhưng một gã bảo vệ khác đã chặn đứng cô lại. Hắn thô bạo đẩy mạnh vào vai cô, khiến cô lùi lại mấy bước, suýt ngã xuống nền đá cẩm thạch trơn trượt. Chiếc ba lô vải của cô suýt nữa tuột khỏi tầm tay.


Trong lúc xô xát hỗn loạn diễn ra, điện thoại của Thảo trong túi áo khoác bất ngờ rung lên bần bật. Cô vội vàng lùi lại góc sảnh, dùng một tay bấm nút nghe. Giọng nói của nhân viên xã hội Đỗ Thúy Quỳnh vang lên ở đầu dây bên kia, đầy hoảng loạn và dồn dập:


"Thảo ơi! Nguy rồi! Bà Trịnh Lệ Hoa đã dùng áp lực tài chính để phong tỏa phòng khám Bình An! Đoàn thanh tra của Sở Y tế vừa ập vào phòng khám, họ lấy lý do phòng khám vi phạm quy định xử lý rác thải y tế để ra lệnh niêm phong toàn bộ máy móc! Họ đang yêu cầu ngắt điện máy lọc máu của mẹ em khẩn cấp! Em phải về đây ngay!"


Tai Thảo như ù đi. Lời nói của Quỳnh như một tia sét đánh thẳng vào đại não cô, khiến toàn thân cô đông cứng lại vì kinh hoàng. Thủ đoạn phong tỏa y tế bằng áp lực tài chính của bà Lệ Hoa đã bắt đầu giáng xuống gia đình cô một cách tàn nhẫn nhất. Họ muốn triệt hạ nguồn sống của mẹ cô để buộc cô phải đầu hàng, phải giao nộp bản di chúc gốc. Sự dằn vặt tột cùng dâng lên trong lòng Thảo: Liệu lòng tốt vô tư của cô có đáng giá bằng mạng sống của mẹ cô lúc này?


"Quỳnh... Quỳnh ơi! Hãy bảo vệ mẹ em! Đừng cho họ ngắt điện! Em... em sẽ tìm cách giải quyết!" Thảo hét lên vào điện thoại, nước mắt cô đã lã chã rơi trên gương mặt mộc mạc xám xịt vì kiệt sức.


"Tránh ra!" Phong dùng hết sức bình sinh, dùng vai húc mạnh vào ngực gã bảo vệ đang giữ mình để thoát ra. Anh lao đến bên Thảo, nhìn thấy gương mặt cô cắt không còn giọt máu: "Thảo! Có chuyện gì thế?"


"Mẹ em... họ đang niêm phong phòng khám Bình An... họ muốn ngắt máy lọc máu của mẹ em..." Thảo khóc nghẹn, hai vai cô run lên bần bật.


Phong đanh mặt lại. Anh nhận ra Trịnh gia đang thực hiện một chiến dịch gọng kìm tàn bạo: một mặt khóa chặt thi thể ông Hải tại nhà xác để chuẩn bị hỏa táng, một mặt bóp nghẹt sinh mạng mẹ Thảo ở bên ngoài để bẻ gãy ý chí đấu tranh của họ. Đây là một cuộc chiến không cân sức giữa những kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối của đồng tiền và những con người cô độc chỉ có sự thật làm vũ khí.


"Chúng ta không được đầu hàng, Thảo!" Phong siết chặt lấy vai cô, ánh mắt anh rực lên sự kiên định vô song dưới cặp kính cận dính đầy nước mưa. "Nếu em quay lại phòng khám bây giờ, em sẽ sập bẫy của chúng và mất đi cơ hội cuối cùng để minh oan cho bản thân và cứu mạng mẹ em vĩnh viễn! Anh đã liên hệ với chú Hùng cựu cảnh sát, chú ấy đang trên đường đến phòng khám Bình An để hỗ trợ Quỳnh trì hoãn đoàn thanh tra. Việc của chúng ta bây giờ là phải giữ được xác ông Hải!"


"Nhưng họ đã khóa chặt mọi lối đi rồi! Chúng ta không thể tống đạt lệnh tòa án bằng con đường chính thống nữa!" Thảo nghẹn ngào, mắt nhìn về phía Nguyễn Hùng đang lăm lăm dùi cui điện tiến lại gần.


"Không có con đường chính thống thì chúng ta sẽ đi con đường ngầm!" Phong thì thầm nhanh sát tai cô. "Em là y tá ở đây ba năm, em biết quy trình vận hành rác thải y tế của bệnh viện này đúng không?"


Thảo khựng lại. Câu nói của Phong như kích hoạt một vùng ký ức chuyên môn trong đại não cô. Đúng vậy. Bệnh viện Trịnh Phát có một quy trình xử lý rác thải y tế cực kỳ nghiêm ngặt. Để tránh lây nhiễm chéo, tất cả các rác thải độc hại từ phòng đông lạnh nhà xác và phòng giải phẫu tử thi ở hầm ngầm bắt buộc phải được vận chuyển qua một đường ống thông gió và thang nâng rác chuyên dụng dẫn thẳng xuống khu vực xử lý chất thải ở góc phía Tây của tầng hầm.


Cô khẽ liếc nhìn lên bức tường sảnh lớn, nơi có treo một tấm bản đồ sơ đồ thoát hiểm và sơ đồ hệ thống kỹ thuật của tòa nhà. Bằng khả năng quan sát vi tế được rèn luyện, Thảo nhanh chóng định vị được vị trí của đường ống thông gió trung tâm và cửa ngách dẫn xuống khu vực nhà xác.


"Lối vào hầm xử lý rác thải ở phía sau sân sau," Thảo nói nhanh, giọng cô đã lấy lại sự tỉnh táo lâm sàng. "Nơi đó không có camera nhận diện khuôn mặt vì chỉ dành cho nhân viên lao công dọn rác."


"Tốt! Anh sẽ thu hút sự chú ý của Nguyễn Hùng ở sảnh trước. Em lách ra cửa ngách phía sau ngay!" Phong quyết định khẩn cấp.


"Nhưng còn anh..."


"Đừng lo cho anh! Chạy đi!"


Phong bất ngờ lao thẳng về phía Nguyễn Hùng, giơ cao tờ quyết định tạm hoãn hỏa táng và hét lớn để kích động đám bảo vệ: "Tôi cảnh cáo các người! Hành vi bạo lực trục xuất luật sư đang thực thi công vụ sẽ được phát trực tiếp lên mạng xã hội! Trợ lý Thanh đang ghi hình toàn bộ sự việc từ xa!"


Hùng và đám bảo vệ bị bất ngờ trước sự liều mạng của Phong, tất cả lập tức dồn lực lượng vây quanh anh để khống chế chiếc điện thoại và máy ghi âm. Tận dụng khoảng trống lộn xộn kéo dài chưa đầy mười giây đó, Thảo khẽ cúi người, ôm chặt chiếc ba lô vải cũ kỹ, nhanh nhẹn lách qua bức rèm nhung của khu vực phòng chờ VIP, biến mất vào hành lang tối dẫn ra phía sân sau của bệnh viện.


Cơn bão ngoài trời lúc này đã lên đến đỉnh điểm. Khi Thảo vừa đẩy cánh cửa ngách bước ra sân sau, những luồng gió mạnh kèm theo mưa lạnh quất thẳng vào mặt cô, khiến cô suýt ngã quỵ. Cô nép mình sát vào bức tường kính xám xịt của tòa nhà, bước đi tập tễnh dưới làn nước mưa buốt giá. Cổ tay cô bầm tím nhói lên đau đớn, nhưng cô vẫn dùng cả hai tay ôm chặt lấy chiếc ba lô chứa bản di chúc trước ngực như thể đó là sinh mạng của chính mình.


Cô đi vòng qua rặng cây cảnh sũng nước, tiếp cận khu vực cửa hầm xử lý rác thải y tế ở góc phía Tây. Cánh cửa sắt lớn màu xám sẫm đang được khóa chặt bằng một sợi xích sắt cổ điển, bên trên có tấm biển cảnh báo màu vàng rực: "KHU VỰC NGUY HIỂM - CẤM VÀO".


Thảo bước đến gần, ghé mắt nhìn qua khe cửa kính nhỏ mờ sương của cánh cửa hầm dẫn xuống Phòng đông lạnh nhà xác Bệnh viện Trịnh Phát.


Bên trong hầm tối, ánh đèn huỳnh quang màu xanh lạnh lẽo thỉnh thoảng lại nhấp nháy phát ra những tiếng kêu xè xè ghê rợn. Qua lớp kính mờ dính đầy nước mưa, Thảo bàng hoàng nhìn thấy bóng dáng của Bác sĩ pháp y biến chất Ngô Chí Dũng. Dũng mặc bộ đồ bảo hộ giải phẫu màu xanh lá sẫm, gương mặt đeo khẩu trang kín mít chỉ để lộ cặp kính gọng vàng trí thức lạnh lùng. Ông ta đang cầm một chùm chìa khóa lớn, lạch cạch khóa chặt cánh cửa sắt dày hai lớp của phòng đông lạnh – nơi đặt thi thể của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải.


Trái tim Thảo như thắt lại, lồng ngực cô phập phồng nhọc nhằn thở dốc dưới cơn mưa xối xả. Cô nhận ra Trịnh gia đã đi trước họ một bước. Ngô Chí Dũng đã khóa chặt phòng đông lạnh nhà xác để ngăn chặn mọi nỗ lực tiếp cận thi thể từ bên ngoài, chuẩn bị cho chuyến xe di chuyển hỏa táng vào rạng sáng mai.


Official channels đã hoàn toàn sụp đổ. Không có tống đạt, không có cảnh sát hỗ trợ, và mạng sống của mẹ cô đang bị đe dọa từng phút ở bên ngoài.


Thảo khẽ tựa trán vào lớp kính lạnh buốt của cánh cửa hầm, nước mưa hòa lẫn nước mắt chảy dài trên má. Trong bóng tối u ám của pháo đài bị khóa chặt, cô nhìn chằm chằm vào chùm chìa khóa trên tay Dũng, ánh mắt mộc mạc của người y tá nghèo dần biến chuyển thành một sự cương nghị, dũng cảm tột cùng.


Cô không thể quay đầu lại nữa. Để cứu mẹ, để minh oan cho bản thân, và để bảo vệ di nguyện cuối cùng của người quá cố, cô chỉ còn một con đường duy nhất.


Cô phải đột nhập vào bên trong phòng đông lạnh nhà xác này ngay trong đêm nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!