Cuộc Đua Với Thời Gian
Ánh nắng nhạt nhòa của buổi trưa Nam Khánh không thể xua đi cái lạnh buốt đang ngấm dần vào da thịt Lâm Thu Thảo. Đứng dưới mái hiên rộng của Tòa án nhân dân Quận 3, cô khẽ rùng mình, hai bàn tay vô thức siết chặt lấy nhau. Vết bầm tím nhạt màu nơi cổ tay – chứng tích đau đớn của chiếc còng số tám mà Đội trưởng điều tra Lê Văn Thắng đã siết chặt đêm xảy ra vụ án – khẽ cọ vào lớp vải áo sơ mi mỏng, nhói lên một cơn đau âm ỉ. Cô vừa được tuyên bố tại ngoại vô thời hạn, một chiến thắng tưởng chừng như không tưởng trước pháo đài quyền lực của Trịnh gia. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, lời cảnh báo khẩn cấp của Kiểm sát viên Nguyễn Hoàng Yến vẫn còn văng vẳng bên tai cô như một bản án tử hình treo lơ lửng.
"Trịnh gia sẽ hỏa táng thi thể ông Hải khẩn cấp trong vòng hai mươi tư giờ tới để phi tang vĩnh viễn dấu vết ngạt thở cơ học."
Thảo quay sang nhìn Trần Phong. Vị luật sư trẻ đang tựa lưng vào lan can rỉ sét, gương mặt đanh lại dưới cặp kính cận gọng mảnh. Mu bàn tay trái của anh, vết rách sâu do kẽm gai rào rỉ sét của viện dưỡng lão An Bình đêm qua đã bị rách miệng rộng hơn trong cuộc trốn chạy nghẹt thở ở chung cư Thanh Đa, giờ đây vẫn còn âm ỉ rỉ máu tươi dưới lớp băng gạc trắng sũng nước. Phong không màng đến vết thương của mình, ánh mắt anh dồn toàn bộ sự chú ý vào chiếc đồng hồ đeo tay. Đã mười một giờ bốn mươi lăm phút trưa.
"Chúng ta không có thời gian để thở đâu, Thảo," Phong nói, giọng khàn đặc nhưng chứa đựng sự quyết đoán tột cùng. "Chiến dịch cưỡng chế hỏa táng thi thể ông Hải của Trịnh Hoàng Long và Trịnh Mỹ Linh đã được lên kế hoạch từ trước. Mục đích thực sự của việc hỏa táng cấp tốc này chính là tiêu hủy vĩnh viễn các mô phổi của ông Hải – nơi lưu giữ bằng chứng trực tiếp về tình trạng ngạt thở cơ học do bị rút ống thở bóp cổ. Một khi xác ông ấy hóa thành tro bụi, báo cáo pháp y giả mạo của bác sĩ Dũng sẽ nghiễm nhiên trở thành chứng cứ tối cao không thể bác bỏ. Chúng ta phải có được quyết định khẩn cấp tạm thời hoãn hỏa táng từ Tòa án Quận 3 ngay trong ngày hôm nay."
Phía sau họ, tiếng đập phá điên cuồng của Trịnh Hoàng Long ngoài hành lang tòa án vẫn chưa dứt. Gã tài phiệt mặc chiếc áo vest may đo đắt tiền nhưng xộc xệch, gương mặt mập mạp đỏ gay vì rượu và sự giận dữ chưa nguôi từ thất bại tại phiên điều trần bảo lãnh. Gã liên tục quát tháo, đe dọa sẽ dùng mọi thế lực tài chính của tập đoàn Trịnh Phát để nghiền nát văn phòng luật sư nhỏ bé của Phong. Sự tức giận mất kiểm soát của Long ngoài hành lang tòa án như một lời nhắc nhở lạnh lùng rằng con thú dữ đã bị dồn vào đường cùng, và nó sẵn sàng cắn xé bất kỳ ai cản đường.
"Để anh vào văn phòng văn thư nộp đơn xin lệnh tạm hoãn," Phong chỉnh lại cổ áo vest xanh đen sờn vai, tay ôm chặt chiếc cặp da chứa Bản di chúc viết tay thứ nhất. "Em ngồi đây chờ anh. Đừng đi đâu cả."
"Anh Phong, để em đi cùng anh," Thảo kiên quyết đứng dậy, đôi mắt mộc mạc nhưng sáng lên vẻ cương nghị. "Đây là cuộc chiến của em. Em không thể đứng nhìn anh gánh vác một mình trong khi tay anh đang chảy máu."
Phong nhìn Thảo, khẽ gật đầu. Hai người bước nhanh qua cánh cửa kính lớn, quay ngược trở lại tòa nhà hành chính của Tòa án Quận 3. Không khí bên trong sảnh văn thư ngột ngạt và nồng nặc mùi hồ sơ giấy cũ. Đồng hồ treo tường chỉ mười một giờ năm mươi phút. Các nhân viên văn phòng đã bắt đầu thu dọn tài liệu để chuẩn bị nghỉ trưa.
Phong bước đến bàn tiếp nhận hồ sơ khẩn cấp, dõng dạc nói với nữ nhân viên trực ban: "Tôi là Luật sư Trần Phong, đại diện hợp pháp cho bị can Lâm Thu Thảo. Tôi muốn nộp đơn yêu cầu áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời: tạm hoãn thủ tục hỏa táng đối với thi thể ông Trịnh Hoàng Hải để phục vụ công tác giám định lại độc chất học và dấu vết cơ học."
Nữ nhân viên liếc nhìn Phong, rồi nhìn vết máu tươi đang thấm đỏ lớp băng gạc trên tay anh, khẽ nhíu mày đầy ái ngại: "Luật sư thông cảm, bây giờ đã sát giờ nghỉ trưa. Quy trình tiếp nhận đơn khẩn cấp phải được Thẩm phán chủ tọa phê duyệt trực tiếp. Anh vui lòng quay lại vào lúc hai giờ chiều."
"Không được!" Thảo không kìm được tiếng gọi khẩn thiết. "Đến chiều thì quá muộn rồi! Đối phương đang tiến hành di chuyển thi thể từ nhà xác bệnh viện Trịnh Phát đến nghĩa trang Nam Khánh. Nếu các vị không nhận đơn bây giờ, một mạng người đã khuất sẽ bị phi tang oan ức vĩnh viễn!"
"Cô này buồn cười thật," nữ nhân viên tỏ vẻ khó chịu, đẩy tập hồ sơ sang một bên. "Tòa án làm việc theo quy trình pháp luật, không làm việc theo sự khẩn cấp cá nhân của các vị. Muốn gặp Thẩm phán chủ tọa thì phải có lịch hẹn trước."
Phong biết tranh cãi hành chính lúc này chỉ làm mất thêm thời gian quý báu. Anh khẽ giữ vai Thảo để trấn an cô, rồi bước thẳng về phía lối đi dẫn lên khu vực phòng làm việc của các Thẩm phán ở tầng hai. Tuy nhiên, ngay khi chân anh vừa chạm vào bậc cầu thang gỗ, hai nhân viên bảo vệ tòa án vạm vỡ đã bước ra chặn đứng lối đi.
"Luật sư Phong, yêu cầu anh dừng lại," một gã bảo vệ đanh giọng, tay đặt lên chiếc dùi cui điện đeo bên hông. "Khu vực văn phòng làm việc của Thẩm phán nghiêm cấm người ngoài tự tiện xâm nhập khi không có lịch hẹn trực tiếp. Đề nghị anh hợp tác rời khỏi đây."
"Tôi có quyền gặp Thẩm phán để trình bày về một vụ án có dấu hiệu tiêu hủy vật chứng hình sự đặc biệt nghiêm trọng!" Phong lập luận, giọng anh vang dội khắp sảnh văn thư trống trải. "Căn cứ theo quy định về tố tụng khẩn cấp, Thẩm phán có nghĩa vụ tiếp nhận yêu cầu ngăn chặn thiệt hại không thể khắc phục vĩnh viễn!"
"Chúng tôi chỉ làm theo lệnh," gã bảo vệ lạnh lùng bước lên một bước, áp sát người để ép Phong phải lùi lại.
Trong lúc tình thế đang rơi vào bế tắc nghẹt thở, một giọng nói sắc lạnh, ngạo mạn bất ngờ vang lên từ phía cửa vào sảnh:
"Luật sư Phong, anh vẫn giữ cái thói quen hành xử vô pháp của một kẻ nghèo kiết xác như vậy sao?"
Thảo quay lại. Luật sư Trương Công Danh đang chậm rãi bước vào, mái tóc chải chuốt bạc hai bên thái dương phẳng phiu, bộ vest may đo đắt tiền từ Anh Quốc không hề dính một hạt bụi mưa. Theo sau gã là Trịnh Mỹ Linh, con gái thứ hai của ông Hải. Linh mặc chiếc váy hiệu đen sang trọng, gương mặt trang điểm kỹ càng nhưng lộ rõ vẻ nôn nóng và ích kỷ tột cùng. Cô ta nhìn Thảo bằng ánh mắt khinh bỉ, đầy ghét bỏ.
Danh bước đến trước bàn văn thư, lôi từ trong cặp da cao cấp ra một văn bản có đóng dấu công chứng đỏ chói, đặt dứt khoát lên mặt bàn kính: "Thưa chị văn thư. Tôi là Luật sư Trương Công Danh, đại diện pháp lý cho gia tộc Trịnh và Tập đoàn Y tế Trịnh Phát. Đây là Văn bản ủy quyền của gia tộc Trịnh, do bà Trịnh Lệ Hoa và cô Trịnh Mỹ Linh đây ký xác nhận, yêu cầu bàn giao thi thể ông Trịnh Hoàng Hải để tiến hành hỏa táng theo đúng nguyện vọng và tín ngưỡng gia đình vào lúc sáu giờ sáng mai tại nghĩa trang Nam Khánh."
Danh quay sang nhìn Phong, khẽ nhếch môi cười khẩy: "Mọi thủ tục hành chính, giấy chứng tử và quyết định cho phép hỏa táng của cơ quan chức năng quận 3 đã hoàn tất hợp pháp. Pháp luật Việt Nam bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng và quyền tự quyết hậu sự của thân nhân hợp pháp. Một người ngoài, lại là một kẻ đang bị khởi tố tội mưu sát như cô Lâm Thu Thảo đây, lấy tư cách gì để cản trở quyền hiếu nghĩa của con cháu ông Hải?"
"Quyền hiếu nghĩa?" Thảo bước lên một bước, đôi mắt cô rực lên ngọn lửa phẫn nộ tột cùng. Cô chỉ thẳng vào mặt Trịnh Mỹ Linh: "Cô Linh! Cô là con gái của ông Hải. Cô thừa biết vết xước rỉ máu trên cổ cha cô đêm qua là từ đâu mà có! Các người vội vã hỏa táng xác ông ấy không phải vì hiếu nghĩa, mà là vì các người muốn thiêu rụi vĩnh viễn bằng chứng bóp cổ của Trịnh Hoàng Long dưới lò thiêu! Các người đang đồng lõa giết cha để cướp tiền!"
"Mày câm miệng lại cho tao!" Linh rít lên, gương mặt xinh đẹp biến dạng vì giận dữ và hoảng loạn. Cô ta giơ chiếc túi xách Hermes đắt tiền lên như muốn lao vào đánh Thảo. "Đồ y tá đào mỏ dơ bẩn! Mày đã quyến rũ cha tao để lừa di chúc, giờ lại còn dám vu khống anh trai tao! Bác sĩ Dũng đã kết luận cha tao chết do suy tim tự nhiên và ngộ độc morphine do mày tiêm quá liều! Mày mới là kẻ giết người!"
"Báo cáo của bác sĩ Dũng là một sự giả mạo bỉ ổi!" Phong cắt lời Linh, giọng anh đanh thép dội thẳng vào Trương Công Danh. "Luật sư Danh, ông thừa biết nồng độ morphine mười miligram trong báo cáo đó là phi thực tế đối với thể trạng suy kiệt của ông Hải. Chữ ký sống trên cuốn sổ giấy ca trực mà chúng tôi vừa trình diện trước tòa đã chứng minh ông Hải chỉ nhận đúng hai miligram. Việc các ông cố tình đẩy nhanh tiến trình hỏa táng trong vòng hai mươi tư giờ là hành vi cố ý tiêu hủy vật chứng hình sự theo Điều 382 Bộ luật Hình sự!"
Danh không hề nao núng, gã chỉnh lại gọng kính sừng sang trọng, nở một nụ cười lạnh lùng: "Luật sư Phong, lập luận của anh rất hay, nhưng tiếc là nó không có giá trị pháp lý trước một bản báo cáo chuyên môn có đóng dấu đỏ của bệnh viện đa khoa Trịnh Phát. Cơ quan điều tra quận 3 đã chấp nhận báo cáo đó làm chứng cứ chính thức. Cho đến khi có quyết định trưng cầu giám định lại của cơ quan có thẩm quyền cấp cao hơn, thi thể ông Hải vẫn thuộc quyền quản lý hợp pháp của gia đình. Và gia đình quyết định hỏa táng vào sáng mai."
Danh quay sang nói với nữ nhân viên văn thư: "Yêu cầu chị tiếp nhận văn bản ủy quyền của chúng tôi và chuyển thẳng đến Thẩm phán chủ tọa để lưu hồ sơ. Mọi nỗ lực nộp đơn cản trở của phía đối phương đều không đúng thẩm quyền tố tụng và cần bị bác bỏ lập tức."
Nữ nhân viên văn thư gật đầu, cầm lấy văn bản của Danh và bắt đầu đóng dấu tiếp nhận.
Phong nhìn dòng người xếp hàng đông đúc, nhìn hai gã bảo vệ vẫn đang đứng chắn lối cầu thang, rồi nhìn vết máu tươi trên tay mình đang rỉ ra nhiều hơn do áp lực căng thẳng. Anh nhận ra nếu đi theo con đường thủ tục hành chính thông thường, đơn xin của anh sẽ bị ngâm ít nhất ba ngày trước khi đến được tay Thẩm phán. Đến lúc đó, tro cốt của ông Hải đã nằm sâu dưới lòng đất, và sự thật sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn.
Lòng Phong thắt lại. Họ đã mất mười hai tiếng vàng ngọc kể từ khi phiên tòa bảo lãnh kết thúc. Quỹ thời gian hai mươi tư giờ để cứu vãn chứng cứ vật lý đang trôi đi một cách tàn nhẫn. Chỉ còn đúng mười hai tiếng nữa là đến giờ hỏa táng.
Bất ngờ, cửa phòng làm việc của Thẩm phán ở tầng hai mở ra. Một cô gái trẻ mặc đồng phục thư ký tòa án thanh lịch, đeo kính gọng tròn mảnh, tay ôm một tập hồ sơ dày bước xuống cầu thang. Phong nhìn kỹ gương mặt cô gái, mắt anh khẽ lóe lên một tia sáng hy vọng.
Lê Thu Hà. Bạn học cùng khóa luật thời đại học của anh.
"Hà!" Phong gọi lớn, bước nhanh về phía chân cầu thang bất chấp sự ngăn cản của bảo vệ.
Lê Thu Hà khựng lại khi nghe thấy tiếng gọi quen thuộc. Cô ngước mắt lên nhìn, nhận ra Phong và Thảo đang đứng giữa vòng vây của bảo vệ và luật sư Danh. Gương mặt Hà thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, cô vội bước nhanh xuống cầu thang:
"Phong? Có chuyện gì thế này? Sao tay cậu lại chảy máu thế kia?"
"Hà, tớ cần sự giúp đỡ khẩn cấp của cậu," Phong nói nhanh, giọng anh đầy khẩn thiết nhưng vô cùng mạch lạc. "Tớ đang giữ đơn xin áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời hoãn hỏa táng thi thể ông Trịnh Hoàng Hải. Đối phương đang dùng kẽ hở thủ tục hành chính để đẩy nhanh việc hỏa táng vào sáu giờ sáng mai nhằm tiêu hủy vết xước cơ học trên cổ nạn nhân. Cậu là thư ký của Thẩm phán chủ tọa phiên tòa bảo lãnh sáng nay đúng không? Cậu phải giúp tớ chuyển tập hồ sơ này lên bàn Thẩm phán ngay lập tức!"
Trương Công Danh lập tức bước lên can thiệp, giọng gã đầy uy quyền áp đặt: "Thư ký Hà, tôi yêu cầu cô tuân thủ đúng quy trình tiếp nhận hồ sơ của tòa án. Việc ưu tiên tiếp nhận đơn từ một luật sư không có lịch hẹn trước là vi phạm nghiêm trọng quy chế công vụ và có thể bị kỷ luật hành chính!"
Lê Thu Hà khựng lại trước lời đe dọa của gã luật sư tài phiệt sừng sỏ. Cô nhìn Danh, rồi nhìn sang Phong – người bạn học cũ vốn nổi tiếng chính trực và kiên cường thời sinh viên. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt mộc mạc, nhạt nhòa nước mắt nhưng đầy dũng khí của Lâm Thu Thảo.
Hà nhớ lại những gì đã diễn ra trong phòng xử án sáng nay. Chữ ký sống trên cuốn sổ giấy ca trực và vết nứt hệ thống HIS bị phanh phui đã chứng minh có một âm mưu ngụy tạo chứng cứ khổng lồ đứng sau vụ án này. Nếu thi thể ông Hải bị hỏa táng cưỡng chế trái lệnh tòa, chính uy tín của Tòa án nhân dân Quận 3 và Thẩm phán chủ tọa sẽ bị bôi nhọ nghiêm trọng vì đã để lọt lưới một vụ phi tang vật chứng ngay dưới chân lý pháp luật.
"Luật sư Danh," Hà điềm tĩnh đáp, phong thái nguyên tắc của một thư ký tòa án thực thụ. "Căn cứ theo Điều 111 của Bộ luật Tố tụng Dân sự và các quy định tương đương về tố tụng hình sự khẩn cấp, thư ký tòa án có nghĩa vụ báo cáo kịp thời các yêu cầu áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời liên quan đến việc bảo toàn chứng cứ vật lý cho Thẩm phán chủ tọa giải quyết trong ngày. Đây không phải là sự ưu tiên cá nhân, đây là nghĩa vụ bảo vệ tính nghiêm minh của vụ án đang trong quá trình điều tra bổ sung."
Hà quay sang Phong, đón lấy tập đơn hoãn hỏa táng từ tay anh: "Phong, đưa hồ sơ cho tớ. Tớ sẽ trình trực tiếp lên Thẩm phán ngay bây giờ."
"Thư ký Hà! Cô dám..." Trịnh Mỹ Linh rít lên định lao tới giật lại tập hồ sơ nhưng bị Danh giữ chặt tay lại. Gương mặt Danh đanh lại, ánh mắt gã nhìn Hà đầy đe dọa.
"Cảm ơn cậu, Hà," Phong khẽ thở phào, bàn tay phải anh siết chặt lấy vai Thảo để giữ cho cô không quỵ xuống vì kiệt sức.
Hà khẽ gật đầu, ôm chặt tập hồ sơ quay ngược trở lên cầu thang, biến mất sau cánh cửa gỗ của phòng làm việc Thẩm phán.
Bầu không khí trong sảnh văn thư rơi vào trạng thái im lặng căng thẳng tột độ. Trương Công Danh lạnh lùng rút điện thoại ra, bấm một dãy số rồi bước ra góc sảnh nói chuyện bằng giọng trầm thấp. Thảo nhìn bóng lưng của gã, lòng cô tràn ngập lo âu. Cô biết Trịnh gia sẽ không đứng yên nhìn lệnh tạm hoãn được ký duyệt. Họ sẽ dùng mọi mối quan hệ chính trị thượng tầng để gây áp lực lên Thẩm phán chủ tọa.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Một tiếng... rồi hai tiếng. Đồng hồ treo tường chỉ hai giờ chiều. Sảnh văn thư đã mở cửa làm việc trở lại sau giờ nghỉ trưa, người ra vào nộp đơn đông đúc nhưng góc sảnh nơi Phong và Thảo đứng vẫn bao trùm bởi một áp lực vô hình.
Phong ngồi bệt xuống hàng ghế gỗ, dùng băng cá nhân băng lại vết rách trên mu bàn tay trái. Vết máu tươi đã ngừng chảy nhưng vết thương bắt đầu sưng tấy do nhiễm trùng nhẹ từ kẽm gai rỉ sét đêm qua. Thảo ngồi cạnh anh, cô lấy từ trong túi xách ra một chai nước nhỏ đưa cho anh:
"Anh Phong, uống chút nước đi. Tay anh... có sao không?"
"Anh không sao," Phong khẽ mỉm cười, ánh mắt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi sau hai đêm trắng chạy đua với tử thần. "Chỉ cần lấy được lệnh tạm hoãn, vết thương này chẳng là gì cả. Thảo, em có sợ không?"
Thảo nhìn xuống bàn tay bầm tím cổ tay của mình, khẽ lắc đầu: "Em không sợ cho bản thân mình. Em chỉ sợ linh hồn ông Hải không được thanh thản. Ông ấy đã sống một đời hiển hách nhưng những ngày cuối đời lại bị chính con ruột bạo hành tinh thần, giờ chết đi lại bị cưỡng chế hỏa táng để xóa sạch tội ác. Em đã hứa trước di ảnh của cha em là sẽ bảo vệ sự tôn nghiêm của sự sống đến hơi thở cuối cùng. Chăm sóc giảm nhẹ không chỉ là mang lại sự thanh thản thể xác khi sống, mà còn là bảo vệ công lý cho họ khi đã nằm xuống."
Phong nhìn Thảo, lòng dâng lên một niềm kính trọng sâu sắc đối với người y tá nghèo nhưng giàu lòng tự trọng và y đức liêm chính này. Giữa một xã hội thượng lưu đầy rẫy sự lừa lọc và định kiến "người nghèo tiếp cận người giàu chỉ vì tiền", sự vô tư của Thảo như một đốm lửa nhỏ ấm áp chiếu sáng trong bóng tối.
Đúng hai giờ ba mươi phút chiều, cánh cửa cầu thang tầng hai mở ra. Lê Thu Hà bước xuống, trên tay cô cầm một văn bản có đóng dấu mộc đỏ tươi của Tòa án nhân dân Quận 3. Gương mặt Hà lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt cô sáng lên niềm vui.
Danh và Linh lập tức bước lên đón đầu Hà. Danh đanh giọng hỏi: "Kết quả thế nào thưa thư ký? Thẩm phán đã bác đơn yêu cầu vô lý đó rồi đúng không?"
Hà không nhìn Danh, cô đi thẳng đến trước mặt Phong và Thảo, dõng dạc công bố văn bản:
"Căn cứ vào đơn yêu cầu của Luật sư Trần Phong và các tài liệu chứng cứ đối chiếu y tế được trình diện; xét thấy việc hỏa táng thi thể ông Trịnh Hoàng Hải vào thời điểm này có nguy cơ tiêu hủy vĩnh viễn các dấu vết sinh học và độc chất học lâm sàng phục vụ công tác điều tra bổ sung vụ án hình sự. Thẩm phán chủ tọa phiên tòa sơ thẩm Tòa án nhân dân Quận 3 quyết định: Áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời, ra lệnh tạm hoãn thủ tục hỏa táng đối với thi thể ông Trịnh Hoàng Hải tại nghĩa trang Nam Khánh cho đến khi có kết luận giám định độc chất độc lập từ Viện Khoa học Hình sự trung ương!"
"Cái gì?" Trịnh Mỹ Linh hét lên, gương mặt cô ta tái mét vì kinh hoàng. "Các người dám ngăn cản đám tang của cha tôi sao? Tôi sẽ kiện các người lên Hội đồng Thẩm phán tối cao!"
Danh đứng chết lặng, chiếc cặp da đắt tiền trên tay gã khẽ run lên. Gã nhìn chằm chằm vào dấu mộc đỏ trên tờ quyết định, nhận ra liên minh pháp lý của mình đã bị bẻ gãy một cách cay đắng bởi sự ứng biến nhanh nhạy của Phong và sự dũng cảm của thư ký Hà.
"Quyết định này có hiệu lực thi hành ngay lập tức kể từ thời điểm ký," Hà dứt khoát trao văn bản cho Phong. "Phong, cậu cầm lấy quyết định này. Nhưng hãy nghe tớ nói, thời gian phục vụ lệnh cực kỳ ngắn. Lệnh tạm hoãn này bắt buộc phải được tống đạt trực tiếp và có chữ ký xác nhận tiếp nhận của Ban giám đốc bệnh viện Trịnh Phát trước khi thi thể được di chuyển ra khỏi nhà xác. Các cậu chỉ còn đúng mười hai tiếng trước khi trời sáng."
Phong nhận lấy tờ quyết định, nếp gấp giấy còn thơm mùi mực mới dường như nặng trĩu trách nhiệm. Anh quay sang nhìn Thảo, ánh mắt anh rực lên quyết tâm:
"Thảo, chúng ta đã có lệnh của tòa án. Nhưng trận chiến tống đạt quyết định tại pháo đài bệnh viện Trịnh Phát đêm nay mới là trận chiến sinh tử thực sự."
Thảo gật đầu, cô đứng thẳng lưng, bàn tay cô nắm chặt lấy chiếc quai ba lô vải cũ kỹ chứa Bản di chúc viết tay thứ nhất. Cuộc đua với thời gian để bảo vệ thân xác người quá cố khỏi ngọn lửa phi tang đã chính thức bắt đầu, và họ không được phép thất bại dù chỉ một giây.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!