Nhạc nềnRecollection

Ánh Sáng Tạm Thời

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng ngày mùng hai tháng sáu, bầu trời thành phố Nam Khánh không còn những cơn giông bão sấm sét dữ dội như đêm qua ở bán đảo Thanh Đa, nhưng màn sương mù xám xịt vẫn bao phủ dày đặc trên những mái nhà cổ kính của Quận 3. Không khí bên ngoài phòng xử án của Tòa án nhân dân Quận 3 lạnh ngắt và ẩm ướt. Những hàng ghế gỗ bóng loáng, xỉn màu theo thời gian xếp san sát nhau dưới ánh đèn huỳnh quang trắng nhạt, tạo nên một cảm giác uy nghiêm đến ngột ngạt.


Lâm Thu Thảo ngồi ở hàng ghế dành cho bị can, hai bàn tay gầy gộc đan chặt vào nhau. Cô khẽ kéo ống tay chiếc áo sơ mi trắng giản dị xuống để che đi những vết bầm tím nhạt màu nơi cổ tay – chứng tích đau đớn của chiếc còng số tám mà Đội trưởng điều tra Lê Văn Thắng đã siết chặt đêm xảy ra vụ án. Dù đã được tại ngoại tạm thời nhờ số tiền bảo lãnh năm trăm triệu đồng do doanh nhân Trần Thế Vinh âm thầm tài trợ, lồng ngực Thảo vẫn thắt lại mỗi khi nghĩ đến việc danh dự y tế của mình đang bị treo lơ lửng. Tấm thẻ hành nghề điều dưỡng quốc gia – thành quả của sáu năm học tập và cống hiến – đã bị bẻ gãy làm đôi, niêm phong tạm thời trong hồ sơ kỷ luật.


"Đừng lo lắng, Thảo. Có anh ở đây rồi," Trần Phong khẽ thì thầm bên cạnh cô.


Phong mặc bộ vest xanh đen quen thuộc, mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng phía sau cặp kính cận gọng mảnh. Phong thái của anh điềm tĩnh đến lạ lùng, nhưng Thảo vẫn nhận ra mu bàn tay trái của anh đang được quấn một lớp băng gạc trắng tinh. Vết rách sâu do kẽm gai rào rỉ sét của viện dưỡng lão An Bình đêm qua đã bị rách miệng rộng hơn trong cuộc trốn chạy nghẹt thở ở chung cư Thanh Đa, giờ đây vẫn còn âm ỉ đau nhức dưới lớp băng thun.


Ở phía bên kia dãy hành lang, Trịnh Hoàng Long bước vào cùng đội ngũ pháp lý sừng sỏ của tập đoàn Trịnh Phát. Gã tài phiệt mặc chiếc áo vest may đo đắt tiền nhưng xộc xệch, gương mặt mập mạp đỏ gay vì rượu bia và sự giận dữ chưa nguôi từ thất bại đêm qua. Đi ngay cạnh gã là Luật sư Trương Công Danh – gã luật sư trưởng xảo quyệt với mái tóc chải chuốt bạc hai bên thái dương và cặp kính gọng sừng sang trọng. Danh nhìn Phong bằng ánh mắt khinh khỉnh, đầy tự tin của một kẻ tin rằng mình đang nắm giữ một ván bài lật ngửa.


"Hội đồng Thẩm phán sơ thẩm bước vào phòng làm việc!" Tiếng thư ký tòa vang lên dõng dạc, cắt đứt bầu không khí căng thẳng.


Thẩm phán chủ tọa bước vào với vẻ mặt nghiêm nghị, theo sau là các hội thẩm nhân dân. Kiểm sát viên trẻ Nguyễn Hoàng Yến ngồi ở bàn công tố, mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, gương mặt sắc sảo và nguyên tắc chăm chú rà soát lại tập hồ sơ vụ án hình sự "Mưu sát" liên quan đến cái chết của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải.


Phiên điều trần bắt đầu. Thẩm phán chủ tọa gõ búa, yêu cầu đại diện cơ quan tố tụng và luật sư hai bên trình bày lập luận.


Luật sư Trương Công Danh dõng dạc đứng lên trước, giọng gã vang lên đầy áp đặt và tự tin: "Kính thưa Hội đồng Thẩm phán, thưa Kiểm sát viên. Hồ sơ vụ án mưu sát tỷ phú Trịnh Hoàng Hải đã hoàn toàn khép kín và rõ ràng. Chúng tôi đã trình lên tòa Bản báo cáo khám nghiệm tử thi sơ bộ của Bác sĩ Ngô Chí Dũng – một chuyên gia pháp y đầu ngành của thành phố. Kết luận nêu rõ: nạn nhân tử vong do suy hô hấp cấp tính gây ra bởi ngộ độc Morphine liều cao. Đồng thời, dữ liệu trích xuất từ hệ thống thông tin bệnh viện HIS của bệnh viện Trịnh Phát ghi nhận bị can Lâm Thu Thảo đã thực hiện lệnh tiêm mười miligram Morphine vào lúc một giờ mười lăm phút sáng ngày hai mươi chín tháng năm. Đây là liều lượng vượt ngưỡng an toàn gấp năm lần đối với một bệnh nhân suy kiệt giai đoạn cuối. Động cơ của bị can là vô cùng đê hèn: mưu sát người cận tử để chiếm đoạt quỹ từ thiện Thiên Đức trị giá năm mươi triệu đô la thông qua một bản di chúc viết tay giả mạo."


Danh quay sang nhìn Thảo bằng ánh mắt tàn nhẫn, rồi dâng tập hồ sơ đóng dấu đỏ của bệnh viện lên bàn thư ký tòa: "Chúng tôi yêu cầu Hội đồng Thẩm phán bác bỏ quyền tại ngoại, lập tức bắt tạm giam bị can Lâm Thu Thảo để ngăn chặn hành vi tiêu hủy chứng cứ và bỏ trốn."


Một tiếng xôn xao nhỏ vang lên từ hàng ghế báo chí phía sau. Những phóng viên lá cải được Trịnh gia mua chuộc bắt đầu chuẩn bị máy ảnh để ghi lại khoảnh khắc Thảo bị áp giải đi.


Trần Phong vẫn ngồi im lặng, khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Chờ cho Danh dứt lời, Phong chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại gọng kính cận. Anh không hề tỏ ra vội vã, phong thái ung dung tự tại của anh khiến ngay cả Kiểm sát viên Yến cũng phải chăm chú quan sát.


"Kính thưa Hội đồng Thẩm phán, thưa Kiểm sát viên Yến," Phong mở đầu bằng giọng trầm ấm nhưng vô cùng sắc sảo. "Tôi xin chỉ ra một vết nứt logic chí mạng trong toàn bộ hồ sơ buộc tội của Luật sư Trương Công Danh. Báo cáo của Bác sĩ Ngô Chí Dũng khẳng định ông Hải tử vong do ngộ độc morphine cấp tính sau khi bị tiêm mười miligram vào lúc một giờ mười lăm phút sáng. Nhưng tôi xin hỏi Luật sư Danh và cơ quan điều tra: Tại sao dữ liệu điện tâm đồ từ máy theo dõi nhịp tim của ông Hải – vốn được lưu trữ độc lập trên hệ thống HIS – lại ghi nhận nhịp tim của ông dao động đều đặn và hoàn toàn ổn định cho đến tận hai giờ sáng?"


Phong rút từ trong cặp da ra một tập tài liệu, trình lên cho Kiểm sát viên Yến: "Theo y văn lâm sàng về độc chất học, nếu một bệnh nhân suy kiệt giai đoạn cuối bị tiêm quá liều morphine gấp năm lần ngưỡng an toàn, hệ hô hấp và tuần hoàn sẽ sụp đổ hoàn toàn trong vòng mười đến mười lăm phút. Đồng tử sẽ co nhỏ như đầu đinh ghim, nhịp thở giảm xuống dưới tám lần một phút và nhịp tim sẽ rơi vào trạng thái rung thất trước khi ngừng đập hoàn toàn vào khoảng một giờ ba mươi phút sáng. Việc nhịp tim ông Hải vẫn đập đều đặn đến hai giờ sáng đã bẻ gãy hoàn toàn tính khoa học của báo cáo pháp y do bác sĩ Dũng soạn thảo!"


Gương mặt Trương Công Danh khẽ biến sắc. Gã vội vàng đứng lên cắt lời: "Thưa Hội đồng Thẩm phán, đây chỉ là những suy đoán lý thuyết lâm sàng của một luật sư không có chuyên môn y khoa. Chúng tôi căn cứ trên báo cáo thực tế có đóng dấu đỏ của bệnh viện!"


"Đó không phải là suy đoán lý thuyết, thưa Luật sư Danh," Phong đanh giọng, ánh mắt anh sắc như dao cạo nhìn thẳng vào đối thủ. "Đó là sự thật vật lý học. Và sự thật ấy được chứng minh bằng vật chứng thứ hai mà tôi chuẩn bị trình diện sau đây."


Phong mở chiếc cặp da đen, chậm rãi lôi ra một cuốn sổ tay bìa da màu đen sờn gáy – Cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy của khoa chăm sóc giảm nhẹ Viện dưỡng lão An Bình.


"Kính thưa tòa, đây là cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy gốc của khoa chăm sóc giảm nhẹ An Bình đêm xảy ra vụ án. Cuốn sổ này đã được y tá Nguyễn Thị Mai lén tuồn ra ngoài trước khi y tá trưởng Phạm Kim Ngân cho người tiêu hủy trong lò đốt rác y tế. Trên trang viết ngày hai mươi chín tháng năm, dòng chữ ghi nhận liều lượng tiêm thực tế cho tỷ phú Trịnh Hoàng Hải là hai miligram Morphine – hoàn toàn nằm trong giới hạn an toàn điều trị giảm đau của Bộ Y tế. Và đặc biệt, bên cạnh dòng chữ đó là chữ ký sống bằng bút mực xanh rõ nét của chính ông Trịnh Hoàng Hải đối chứng xác nhận! Chữ ký này đã được chúng tôi gửi đi giám định chữ viết tay độc lập và kết quả trùng khớp một trăm phần trăm với nét chữ của ông Hải lúc sinh thời!"


Cả phòng xử án bùng nổ tiếng xôn xao lớn. Kiểm sát viên Yến lập tức đứng dậy, đón lấy cuốn sổ giấy từ tay thư ký tòa. Cô dùng kính lúp rà soát kỹ lưỡng chữ ký sống màu xanh, rồi đối chiếu với tập tài liệu log dữ liệu mà phóng viên Minh Quân đã cung cấp trước đó.


"Thưa Hội đồng Thẩm phán," Yến dõng dạc công bố trước tòa. "Tôi xác nhận có dấu vết đăng nhập chỉnh sửa hệ thống HIS của tài khoản ADMIN_NGAN_402 vào lúc ba giờ mười lăm phút sáng ngày hai mươi chín tháng năm – tức là hai tiếng sau khi ông Hải đã qua đời. Số liệu morphine đã bị sửa từ hai miligram thành mười miligram trên hệ thống số để khớp với báo cáo giả mạo của bác sĩ Dũng!"


Trương Công Danh sững sờ, gã đứng chết lặng tại bục tranh tụng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dọc theo hai bên thái dương. Gương mặt gã chuyển từ đỏ gay sang xám ngoét khi nhận ra toàn bộ mạng lưới chứng cứ ngụy tạo bấy lâu nay đã bị một luật sư trẻ bẻ gãy một cách không thể chối cãi.


Trịnh Hoàng Long ngồi phía sau điên cuồng đập mạnh tay xuống bàn gỗ, gầm lên: "Lũ khốn kiếp! Cuốn sổ đó là giả! Con nhỏ Thảo đã tự tay làm giả chữ ký của cha tôi để cướp tài sản!"


"Im lặng! Yêu cầu bị hại giữ trật tự phòng xử án!" Thẩm phán chủ tọa gõ mạnh búa phiên tòa, ánh mắt nghiêm khắc quét qua phía Long.


Trần Phong vẫn chưa dừng lại. Anh bước thêm một bước về phía bục nhân chứng, giọng anh vang lên dõng dạc, đầy uy lực: "Để đập tan hoàn toàn cáo buộc về động cơ 'mưu sát cướp tài sản' do phía đối phương tự vẽ ra, tôi xin trình diện vật chứng tối thượng của vụ án này."


Phong cúi xuống, nâng từ trong chiếc cặp da lên một chiếc hộp sắt chống cháy màu xám tro, xỉn màu vì rỉ sét nhưng khóa chốt vẫn còn nguyên vẹn. Trên nắp hộp, một vệt sáp niêm phong màu xanh lam có đóng dấu biểu tượng hoa sen của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải nổi bật dưới ánh đèn huỳnh quang phòng xử án.


"Kính thưa Hội đồng Thẩm phán, đây chính là Bản di chúc viết tay thứ nhất của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải bản sao thứ hai hợp pháp, được ông Hải tự tay lập dưới sự chứng kiến của Luật sư Lê Gia Huy tại phòng bốn trăm hai của Viện dưỡng lão An Bình. Chiếc hộp sắt này được niêm phong sáp xanh bằng chính con dấu cá nhân của ông Hải và được giấu kín dưới bệ thờ rỉ sét tại căn hộ chung cư cũ Thanh Đa của Luật sư Huy. Trong bản di chúc này, ông Hải khẳng định dòng tiền năm mươi triệu đô la của Quỹ từ thiện Thiên Đức hoàn toàn là tài sản tự nguyện hiến tặng cho cộng đồng cận tử nghèo dưới sự quản lý minh bạch của Lâm Thu Thảo. Ông Hải hoàn toàn minh mẫn khi ký giấy tờ này, và ông đã lường trước việc con trai Long sẽ làm giả hồ sơ bệnh án để cướp tài sản nên đã lập bản sao thứ hai này làm bảo chứng pháp lý tối hậu!"


Thảo nhìn chiếc hộp sắt rỉ sét đặt trên bàn thư ký tòa, nước mắt cô khẽ rơi xuống gò má gầy gộc. Cô nhớ đến gương mặt thông thái, bao dung của ông Hải trong những ngày cuối đời, nhớ đến lời dặn của cha cô về sự tôn nghiêm của sự sống. Sự thật khoa học và y đức liêm chính cuối cùng đã đứng vững trước sức mạnh tàn bạo của đồng tiền tài phiệt.


Kiểm sát viên Nguyễn Hoàng Yến rà soát kỹ lưỡng vệt sáp niêm phong xanh lam, đối chiếu chữ ký sống trên di chúc với cuốn sổ giấy ca trực. Cô quay sang nhìn Thẩm phán chủ tọa, khẽ gật đầu đầy dứt khoát.


Thẩm phán chủ tọa gõ mạnh búa phiên tòa, âm thanh vang dội xé toạc bầu không khí căng thẳng của phòng xử án: "Căn cứ vào các chứng cứ vật lý mới được trình diện, bao gồm cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy gốc có chữ ký sống của nạn nhân và bản di chúc viết tay thứ nhất bản sao thứ hai hợp pháp có niêm phong sáp xanh; xét thấy có dấu hiệu vi phạm quy trình tố tụng và làm sai lệch hồ sơ vụ án từ phía cơ quan điều tra cấp quận và bệnh viện Trịnh Phát. Hội đồng Thẩm phán sơ thẩm quyết định: Hủy bỏ hoàn toàn lệnh bắt giữ khẩn cấp đối với bị can Lâm Thu Thảo. Tuyên bố bị can Lâm Thu Thảo được tự do tại ngoại vô thời hạn và vô hiệu hóa mọi cáo buộc mưu sát lâm thời để chờ kết quả điều tra bổ sung từ Viện kiểm sát nhân dân tối cao!"


"Bộp!"


Tiếng búa gõ xuống bàn gỗ như một tiếng sấm công lý dội thẳng vào lòng phòng xử án. Thảo quỵ xuống ghế, hai vai rung lên bần bật vì những giọt nước mắt hạnh phúc và nhẹ nhõm tột cùng sau chuỗi ngày bị giam cầm oan ức. Phong bước đến bên cô, đặt bàn tay phải ấm áp lên vai cô vỗ nhẹ che chở.


Trong khi đó, ở phía đối diện, Trịnh Hoàng Long điên cuồng đứng bật dậy, xô đổ chiếc ghế gỗ phía sau. Gã trợn trừng mắt nhìn Danh, quát lớn: "Đồ ăn hại! Tao trả cho mày hàng chục tỷ để mày để một thằng luật sư ranh con đập nát thế cờ thế này à?"


Danh không dám hé răng nửa lời, gã vội vàng thu dọn tài liệu vào cặp da, cúi đầu lủi nhanh ra cửa ngách phòng xử án để tránh ánh nhìn khinh bỉ của các hội thẩm nhân dân.


Khi Thảo và Phong bước ra ngoài dãy hành lang đá cẩm thạch của Tòa tòa án Quận 3, tiếng la hét chửi bới của Long vẫn vang lên dữ dội từ phía sau. Gã tài phiệt điên cuồng đập phá một chiếc ghế băng gỗ ngoài hành lang, dùng chân đá mạnh vào thùng rác sắt phát ra những tiếng động chói tai, bất chấp sự can thiệp và cảnh cáo của các bảo vệ tòa án.


"Cô Thảo, Luật sư Phong! Xin dừng bước một chút!"


Tiếng gọi khẽ của Kiểm sát viên Nguyễn Hoàng Yến vang lên từ phía sau. Cô bước nhanh đến bên họ, gương mặt sắc sảo vẫn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt đã dịu đi phần nào.


"Chúc mừng cô đã được tại ngoại vô thời hạn, cô Thảo," Yến nói, giọng cô trầm thấp vừa đủ cho ba người nghe. "Cuốn sổ giấy và bản di chúc thứ hai là những chứng cứ tuyệt vời. Nhưng tôi phải đưa ra một lời cảnh báo nghiêm túc cho cả hai người."


Thảo khẽ ngước mắt nhìn vị kiểm sát viên trẻ: "Lời cảnh báo gì vậy, thưa Kiểm sát viên?"


Yến liếc nhìn về phía Long đang bị bảo vệ giữ chặt ngoài hành lang, rồi ghé sát tai Thảo: "Chiến thắng hôm nay chỉ là tạm thời để cứu cô khỏi trại giam. Trịnh gia đang lâm vào thế đường cùng vì nợ nần cờ bạc ngầm của Long. Tôi vừa nhận được thông tin tình báo nội bộ: Long và Mỹ Linh đã hoàn tất các thủ tục hành chính giả mạo để cưỡng chế hỏa táng thi thể ông Hải tại nghĩa trang Nam Khánh trong vòng hai mươi tư giờ tới. Mục đích thực sự của việc hỏa táng cấp tốc này là tiêu hủy vĩnh viễn các mô phổi của ông Hải – nơi lưu giữ bằng chứng trực tiếp về tình trạng ngạt thở cơ học do bị rút ống thở bóp cổ, chứ không phải do ngộ độc morphine. Một khi thi thể hóa thành tro bụi, cuộc chiến pháp y ở Cấp 2 của các bạn sẽ mất đi vũ khí vật lý quan trọng nhất. Các bạn chỉ còn đúng hai mươi tư giờ để ngăn chặn tội ác phi tang này!"


Lời cảnh báo của Yến rơi vào không gian như một gáo nước lạnh buốt xối thẳng vào niềm vui chiến thắng vừa nhen nhóm của Thảo. Cô nhìn xuống bàn tay bầm tím cổ tay của mình, rồi nhìn vết thương rách miệng trên mu bàn tay trái của Phong đang rỉ máu tươi thấm qua lớp băng gạc trắng.


Bóng tối của gia tộc tài phiệt Trịnh gia vẫn chưa hề buông tha họ. Ngọn lửa của lò thiêu nghĩa trang Nam Khánh đã bắt đầu được nhen nhóm, sẵn sàng thiêu rụi vĩnh viễn sự thật cuối cùng về cái chết của người ân nhân quá cố.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!