Cạm Bẫy Giăng Sẵn
Tiếng sấm rền vang ngoài trời ngoại ô Nam Khánh như muốn xé toạc bầu không khí ngột ngạt bên trong phòng bệnh đặc biệt số 402 của Viện dưỡng lão An Bình. Đồng hồ treo tường vừa điểm 01 giờ 35 phút sáng ngày 29 tháng 5. Gió rít qua khe cửa kính, mang theo hơi nước lạnh buốt phả vào gương mặt đầm đìa mồ hôi của Lâm Thu Thảo.
Cô vừa dứt nhịp ép tim ngoài lồng ngực thứ hai mươi mốt. Hai bàn tay cô run rẩy, dính bết nước ấm và mồ hôi, tê dại đi vì kiệt sức. Nhưng sự kiệt quệ thể xác không thể sánh được với cơn địa chấn đang càn quét tâm trí cô khi nhìn thấy vết xước sinh học trên cổ ông Hải rỉ máu đỏ tươi. Vết bầm tím hằn sâu quanh động mạch cảnh của vị tỷ phú là một minh chứng đanh thép cho hành vi ngạt thở cơ học. Ông Hải không chết vì suy tim tự nhiên do ung thư di căn. Ông đã bị bóp cổ!
Chưa kịp để Thảo đưa tay kiểm tra kỹ hơn dấu vết chí mạng ấy, cánh cửa gỗ dày của phòng 402 đã bị đạp văng ra bằng một lực cực mạnh. Bản lề cửa rên rỉ dưới sức ép bạo lực.
"Tránh ra! Đồ sát nhân!"
Một giọng nói ồm ồm, nồng nặc mùi rượu cognac đắt tiền vang lên đầy phẫn nộ giả tạo. Trịnh Hoàng Long – phó chủ tịch tập đoàn Trịnh Phát, con trai cả của ông Hải – sầm sập bước vào. Đi sau gã là Trưởng bảo vệ Nguyễn Hùng, một gã đàn ông cao lớn vạm vỡ trong bộ đồng phục an ninh màu xanh đậm, ánh mắt lạnh lùng như một loài thú săn mồi.
"Long... Anh Long!" Thảo run giọng, nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự cứng cỏi của một y tá lâm sàng. Cô chỉ tay vào vùng cổ của thi thể ông Hải. "Nhìn cổ ông Hải đi! Vết xước rỉ máu này là dấu vết của sự giằng co, ông ấy bị ngạt thở do ngoại lực tác động! Hãy gọi cảnh sát pháp y đến ngay lập tức!"
"Mày câm miệng lại cho tao!" Long gầm lên, gương mặt mập mạp của gã đỏ gay vì kích động. Gã cố tình giấu mu bàn tay phải có vết xước nhẹ vào túi áo mưa đen sũng nước, rồi trợn mắt quát lớn: "Hùng! Khống chế nó! Nó chính là kẻ đã tiêm morphine quá liều để mưu sát cha tao hòng chiếm đoạt Quỹ từ thiện Thiên Đức!"
Nguyễn Hùng không nói một lời, gã tiến lên với sải bước dài đầy áp lực. Bàn tay to bản, thô bạo của gã chộp lấy hai cổ tay của Thảo, bẻ ngược ra sau lưng. Thảo đau đớn kêu lên một tiếng, vùng vẫy trong vô vọng. Sức lực của một nữ y tá nghèo hoàn toàn bất lực trước gã cựu võ sĩ tự do.
"Buông tôi ra! Các người đang xâm hại hiện trường vụ án mạng!" Thảo hét lên, mắt cô nhìn trừng trừng vào Long. "Tôi chỉ tiêm đúng 2mg morphine theo y lệnh điều trị giảm nhẹ của Bác sĩ Tuấn Anh! Sổ trực giấy vẫn còn ghi rõ chữ ký của ông Hải!"
Long không thèm nhìn Thảo. Gã bước đến bên giường bệnh, nhìn thi thể lạnh ngắt của cha mình bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi quay sang Hùng: "Tịch thu điện thoại của nó ngay lập tức. Không được để nó liên lạc với bất kỳ ai bên ngoài dưới danh nghĩa 'phối hợp điều tra nội bộ' của tập đoàn."
Hùng thò tay vào túi quần đồng phục của Thảo, giật mạnh chiếc điện thoại cá nhân Samsung cũ kỹ của cô. Thảo cố gắng dùng chân đá ngược ra sau để cản trở nhưng gã bảo vệ dễ dàng né tránh, khóa chặt bả vai cô bằng một thế khóa chuyên nghiệp.
"Điện thoại cá nhân của Thảo... các người không có quyền tịch thu bất hợp pháp!" Thảo nghiến răng, cơn giận dữ dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. "Đó là tài sản cá nhân!"
"Tại bệnh viện thuộc sở hữu của tập đoàn Trịnh Phát, tao là luật!" Long cười khẩy, ánh mắt gã quét qua chiếc bàn trực phụ đặt ở góc phòng 402, nơi cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy bìa da đen sờn gáy đang nằm im lìm dưới ánh đèn vàng vọt. Ánh mắt gã lóe lên một tia độc địa rồi dập tắt ngay lập tức. Gã quay người bước ra ngoài hành lang, ra lệnh: "Hùng, niêm phong phòng 402. Mang con mụ này ra phòng trực điều dưỡng trung tâm. Tao sẽ gọi cảnh sát đến xử lý."
***
02 giờ 00 phút sáng.
Tại phòng trực điều dưỡng trung tâm của khoa chăm sóc giảm nhẹ, không khí tĩnh lặng đến rợn người. Thảo bị ép ngồi trên chiếc ghế gỗ ở góc phòng, hai bên là hai gã bảo vệ cao lớn đứng canh gác như những bức tượng đá.
Ở phía đối diện, Y tá trưởng Phạm Kim Ngân đang ngồi trước màn hình máy tính điều trị. Chiếc bảng tên vàng bóng cài trên ngực áo phẳng phiu của Ngân khẽ rung lên theo nhịp thở dồn dập của cô ta. Ngân đang hoảng loạn. Đôi bàn tay sơn sửa cầu kỳ của cô ta lướt trên bàn phím một cách ngập ngừng.
Cách đó vài bước chân, Trịnh Hoàng Long đứng dựa lưng vào tủ thuốc độc dược, tay xoay xoay chiếc ly thủy tinh chứa thứ chất lỏng màu hổ phách. Gã khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ, tạo ra những âm thanh cộc cộc đều đặn như tiếng gõ cửa của tử thần.
"Chị Ngân, con trai chị... nghe nói đang nợ ngân hàng ba tỷ tiền mua căn hộ chung cư trả góp ở Quận 2 đúng không?" Long hờ hững lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực ép buộc. "Nếu tháng này không thanh toán, ngân hàng sẽ phát mãi tài sản. Lúc đó, cả gia đình chị sẽ ra đường đứng."
Ngân run bắn người, cô ta ngước nhìn Long bằng ánh mắt cầu khẩn: "Anh Long... tôi... tôi thực sự không muốn làm chuyện này... Thảo nó là đứa tốt..."
"Tốt hay xấu không giúp chị giữ lại căn nhà đâu." Long bước đến gần, cúi xuống sát tai Ngân, đặt một chiếc thẻ ngân hàng màu đen lên bàn phím. "Trong này có khoản tiền hối lộ năm tỷ VND đứng tên em vợ của chị. Chỉ cần chị đăng nhập vào hệ thống HIS, sửa đổi mốc liều lượng morphine từ 2mg thành 10mg trong ca trực của Lâm Thu Thảo. Đồng thời, xóa sạch lịch sử ca trực số của đêm nay. Chị hiểu ý tôi chứ?"
Năm tỷ VND. Con số khổng lồ ấy như một chiếc thòng lọng vô hình siết chặt lấy chút lương tri cuối cùng của người y tá trưởng ghen tị. Ngân nhìn chiếc thẻ đen, rồi nhìn sang Thảo đang bị khống chế ở góc phòng. Sự ích kỷ và lòng tham đã chiến thắng.
"Tôi... tôi biết rồi." Ngân mím chặt môi, nhanh chóng nhập mật mã quản trị tối cao vào hệ thống quản trị thông tin y tế (HIS).
Trên màn hình, hồ sơ bệnh án điện tử của bệnh nhân Trịnh Hoàng Hải hiện ra. Ngân dùng chuột bôi đen dòng số liệu "2mg" mà Thảo đã nhập lúc 01 giờ 15 phút, thay thế bằng con số "10mg" rực đỏ. Chỉ bằng vài cú click chuột, lịch sử ca trực số đã bị viết đè lên bằng một kịch bản hoàn toàn mới. Thảo bị biến thành kẻ tự ý lấy thuốc giảm đau quá liều từ tủ kiểm soát nhóm A mà không có y lệnh thực tế.
Thảo nhìn thấy mọi chuyển động của Ngân qua hình ảnh phản chiếu trên tấm kính tủ thuốc. Cô điên cuồng vùng lên, hét lớn:
"Chị Ngân! Chị đang bẻ cong sự thật! Chị là y tá trưởng, chị biết rõ liều 10mg morphine súc tích sẽ gây ức chế hô hấp chết người ngay lập tức! Chị đang đồng lõa với kẻ giết người!"
Ngân không dám quay đầu lại, cô ta gõ mạnh phím Enter để hoàn tất quy trình chỉnh sửa, giọng nói run rẩy nhưng cố tỏ ra lạnh lùng: "Tôi chỉ làm theo đúng số liệu thực tế hiển thị trên hệ thống HIS. Cô tự ý rút ruột thuốc độc dược để mưu sát tỷ phú, đừng có ngậm máu phun người!"
***
02 giờ 30 phút sáng.
Tiếng còi xe cứu thương gầm rú ngoài cổng viện dưỡng lão, nhưng không phải để cứu người, mà là để đưa thi thể ông Hải về nhà xác Bệnh viện đa khoa Trịnh Phát. Đi cùng xe là Bác sĩ pháp y biến chất Ngô Chí Dũng – trưởng khoa pháp y được Trịnh gia mua chuộc bằng một căn biệt thự nghỉ dưỡng bỏ hoang ở Hồ Tràm.
Dũng bước vào phòng 402 với chiếc vali chuyên dụng cầm tay. Ông ta đeo găng tay cao su, lướt mắt qua thi thể ông Hải một cách hời hợt. Khi nhìn thấy vết xước sinh học rỉ máu tươi trên cổ nạn nhân, chân mày Dũng khẽ giật nhẹ. Ông ta biết rõ đây là dấu vết của hành vi bóp cổ gây ngạt thở cơ học.
Nhưng Long đã đứng ngay phía sau ông ta, khẽ hắng giọng.
"Bác sĩ Dũng, kết quả khám nghiệm sơ bộ thế nào?" Long hỏi, giọng đầy ẩn ý.
"À... nạn nhân chết do ngộ độc morphine cấp tính dẫn đến suy hô hấp và ngưng tim." Dũng nhanh chóng lấy một mẫu máu từ xi-lanh có sẵn trong vali của mình – thực chất là mẫu máu của một bệnh nhân chết vì sốc thuốc quá liều ở phòng cấp cứu khác mà ông ta đã chuẩn bị sẵn – để dán nhãn tên Trịnh Hoàng Hải. "Vết xước trên cổ chỉ là do móng tay của chính nạn nhân vô tình cào vào trong cơn giãy giụa co thắt trước khi chết. Không có dấu hiệu bạo lực ngoại lực."
Dũng nhanh chóng đặt bút ký vào Báo cáo khám nghiệm tử thi sơ bộ của Bác sĩ Ngô Chí Dũng. Bản báo cáo giả mạo được đóng dấu đỏ rực của bệnh viện Trịnh Phát, trở thành thứ vũ khí tối tân nhất để khép chặt chiếc thòng lọng vào cổ Thảo.
***
03 giờ 00 phút sáng.
Mưa bão ngoài trời đã chuyển thành một trận cuồng phong trút nước xuống Nam Khánh. Ánh đèn chớp của xe cảnh sát điều tra quét những vệt sáng xanh đỏ loang loáng qua khung cửa kính phòng trực điều dưỡng.
Đội trưởng điều tra quận 3, Lê Văn Thắng, bước vào phòng với sắc phục cảnh sát chỉnh tề nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đầy tính toán. Thắng nhận cái gật đầu ngầm từ Long, rồi tiến thẳng về phía Thảo. Ông ta rút ra một tờ giấy có đóng dấu mộc đỏ của Viện kiểm sát quận.
"Lâm Thu Thảo, cô bị bắt giữ khẩn cấp vì cáo buộc liên quan đến hành vi mưu sát tỷ phú Trịnh Hoàng Hải bằng cách tiêm quá liều morphine súc tích." Giọng Thắng vang lên đều đều, vô cảm.
"Tôi bị oan!" Thảo đứng bật dậy, chiếc còng số tám lạnh ngắt lập tức khóa chặt lấy hai cổ tay mảnh khảnh của cô. Tiếng kim loại va vào nhau lách cách khô khốc. "Báo cáo pháp y của bác sĩ Dũng là giả mạo! Các người hãy kiểm tra cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy trên bàn trực phụ phòng 402! Chữ ký sống của ông Hải vẫn còn ở đó!"
Thắng khinh khỉnh nhìn Thảo: "Mọi chứng cứ kỹ thuật số trên hệ thống HIS của bệnh viện đều ghi nhận cô đã xuất kho và tiêm 10mg morphine. Báo cáo pháp y của Trưởng khoa Dũng cũng kết luận nồng độ morphine trong máu nạn nhân vượt ngưỡng an toàn năm lần. Cô còn muốn chối cãi bằng một cuốn sổ giấy tự chế sao?"
"Hệ thống số đã bị chị Ngân chỉnh sửa! Các người hãy kiểm tra lịch sử đăng nhập máy chủ!" Thảo hét lên, nước mắt uất ức cuối cùng cũng trào ra khỏi khóe mắt đỏ hoe. Cô quay sang nhìn Ngân: "Chị Ngân! Chị nhìn vào mắt tôi đi! Chị có ngủ ngon được không khi bán đứng y đức để đổi lấy tiền bẩn của Trịnh gia?"
Ngân quay mặt đi, vờ như đang bận rộn sắp xếp lại đống hồ sơ bệnh án điện tử trên máy tính. Gương mặt cô ta xám xịt dưới ánh đèn huỳnh quang.
"Dẫn đi!" Thắng ra lệnh.
Hai viên cảnh sát áp giải Thảo bước ra ngoài hành lang. Dưới cơn mưa tầm tã trút xuống sân viện dưỡng lão, Thảo bị đẩy đi giữa hàng lính bảo vệ của Nguyễn Hùng đang đứng thành hai hàng phong tỏa hiện trường.
Khi đi ngang qua bàn trực điều dưỡng chính ở sảnh ngoài, ánh mắt Thảo điên cuồng lùng sục tìm kiếm cuốn sổ tay bìa da đen sờn gáy – vật chứng ngoại phạm duy nhất của cô. Nhưng chiếc bàn gỗ hoàn toàn trống trơn. Cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy gốc đã biến mất không một dấu vết. Ngân đã lén giấu nó đi để tiêu hủy chứng cứ.
Thảo bàng hoàng quay đầu lại, nhìn thấy Ngân đang đứng sau cánh cửa kính phòng trực, tay ôm chặt chiếc túi xách cá nhân có khóa kéo kín.
Chiếc còng số tám siết chặt vào cổ tay Thảo đau nhói khi cô bị đẩy lên băng ghế sau của chiếc xe cảnh sát đang nổ máy chờ sẵn. Tiếng cửa xe sập mạnh rầm một tiếng, ngăn cách cô hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Qua khung cửa kính nhòe nước mưa, Thảo nhìn thấy Trịnh Hoàng Long đứng dưới hiên che ô đen, gương mặt gã nở một nụ cười đắc thắng tột cùng trong bóng tối.
Cơn mưa bão Nam Khánh vẫn gầm rú như muốn chôn vùi người y tá nghèo vào vực thẳm oan sai không lối thoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!