Nhạc nềnRecollection

Bản Di Chúc Thứ Hai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng máu đỏ thẫm vẫn không ngừng tuôn qua kẽ tay Lâm Thu Thảo, nóng hổi và nhớp nháp, tương phản hoàn toàn với bầu không khí lạnh ngắt, sũng nước mưa của căn phòng 304. Trong bóng tối lờ mờ của khu chung cư cũ Thanh Đa chờ giải tỏa, tiếng sấm từ ngoài sông Sài Gòn dội vào nghe ù ù như tiếng xay đá, lấn át cả tiếng thở dốc đầy kinh hoàng của Luật sư Lê Gia Huy.


"Anh Phong! Giữ chặt bả vai ông ấy, đừng để ông ấy cử động!" Thảo hét lên, giọng cô đanh lại, mang theo uy lực lâm sàng của một y tá điều dưỡng đã trải qua hàng trăm ca trực cấp cứu cận tử.


Đôi bàn tay gầy gộc của Thảo ấn mạnh vạt áo sơ mi trắng đã bị xé rách của mình vào góc cổ trái của Huy. Vết bầm tím nhạt màu nơi cổ tay cô – chứng tích đau đớn của chiếc còng số tám từ đồn công an Quận 3 – nhói lên từng cơn buốt giá khi cô phải gồng hết sức bình sinh để ép áp lực trực tiếp lên vết thương.


Trần Phong nén cơn đau từ mu bàn tay trái đang chảy máu tươi do vết xước kẽm gai đêm qua bị rách miệng trở lại. Anh quỳ sụp xuống bên cạnh, dùng cả hai tay giữ chặt lấy khung vai đang co giật liên hồi của Huy. Vết máu tươi của Phong nhỏ xuống, hòa lẫn với dòng máu đang tuôn ra từ cổ vị luật sư tội nghiệp, thấm đẫm nền đất đầy cát bụi và rác vụn.


"Thảo... có chạm vào động mạch không?" Phong hỏi, giọng anh khàn đặc, mắt chăm chú quan sát sắc mặt đang nhợt nhạt dần của Huy dưới ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khe cửa sổ vỡ.


"Không! Máu chảy đều, màu đỏ sẫm, không phun thành tia. Đây là tổn thương tĩnh mạch cảnh ngoài," Thảo nhanh chóng phân tích bằng chuyên môn y khoa nhạy bén. "Nhưng nếu không cầm máu trong vòng hai phút nữa, ông ấy sẽ rơi vào sốc mất máu thể tích cực hạn. Anh Phong, tìm trong cặp da của anh xem còn cuộn băng thun hay gạc vô trùng nào không! Nhanh lên!"


Phong dùng tay phải lục lọi điên cuồng trong chiếc cặp da sũng nước mưa, lôi ra một cuộn băng thun y tế mà anh luôn mang theo phòng hờ. Thảo đón lấy cuộn băng bằng những ngón tay nhuốm máu. Cô khéo léo đặt một cục gạc tự chế từ vạt áo sơ mi lên vết thương, rồi quấn băng thun vòng qua nách đối diện của Huy chứ không quấn quanh cổ, tránh việc chèn ép đường thở và động mạch cảnh bên còn lại. Thao tác của cô nhanh nhẹn, dứt khoát và chuẩn xác đến mức kinh ngạc, dù trong điều kiện thiếu thốn thiết bị y tế trầm trọng của một căn hộ bỏ hoang.


Khi dòng máu bắt đầu ngưng chảy và thấm qua lớp băng thun, nhịp thở của Luật sư Huy dần ổn định trở lại. Đôi mắt trợn trừng kinh hoàng của ông khẽ dịu đi, ông nhìn Thảo bằng ánh mắt đầy biết ơn và dằn vặt lương tâm. Gương mặt hốc hác, râu quai nón lởm chởm của ông run lên bần bật.


"Cảm... cảm ơn cô... Thảo..." Huy thều thào, giọng nói yếu ớt như sợi chỉ mỏng trước gió bão. "Tôi đã trốn chạy... đã hèn nhát... nhưng Hải đã đúng... cô thực sự là người duy nhất xứng đáng..."


"Ông Huy, đừng nói nhiều nữa, ông cần giữ sức," Thảo khẽ nói, tay vẫn giữ nhẹ vạt băng để kiểm tra độ căng lâm sàng.


"Không... tôi phải nói..." Huy cố sức rướn người lên, ngón tay biến dạng do căn bệnh viêm khớp mãn tính run rẩy chỉ về phía góc phòng tối tăm. "Di chúc... bản sao thứ hai... niêm phong sáp xanh... dưới bệ thờ... cứu tôi..."


Phong lập tức đứng dậy, bật chiếc đèn pin nhỏ bọc nilon tránh nước mưa, rọi luồng sáng trắng về phía góc phòng. Ở đó, dưới lớp bụi dày cộp và mạng nhện giăng kín, là một bệ thờ rỉ sét cũ kỹ thờ di ảnh người mẹ quá cố của Huy. Phong quỳ rạp xuống nền xi măng ẩm ướt, dùng bàn tay trái đang chảy máu gạt bỏ những mảnh vỡ bê tông và gạch vụn phía dưới bệ thờ.


"Cạch."


Đầu ngón tay Phong chạm vào một bề mặt kim loại lạnh ngắt. Anh dùng sức kéo mạnh, lôi ra một chiếc hộp sắt chống cháy màu xám tro, xỉn màu vì rỉ sét nhưng khóa chốt vẫn còn nguyên vẹn. Trên nắp hộp, một vệt sáp niêm phong màu xanh lam có đóng dấu biểu tượng hoa sen của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải vẫn còn nguyên vẹn, chưa hề bị cạy mở.


"Tìm thấy rồi!" Phong khẽ reo lên, anh ôm chiếc hộp đứng dậy, quay lại phía Thảo. "Bản di chúc viết tay thứ nhất của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải bản sao thứ hai nằm ở đây!"


Nhưng niềm vui của họ kéo dài chưa đầy ba giây.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Tiếng đập cửa bạo lực vang lên rầm rầm từ lối hành lang chính của lô C chung cư Thanh Đa. Cánh cửa gỗ sồi cũ kỹ của phòng 304 rung lên bần bật dưới sức ép của những cú đạp mạnh mẽ.


"Mở cửa! Thằng chó Huy! Tao biết mày đang trốn ở trong! Giao cái hộp ra đây không tao đốt cả cái phòng này!" Tiếng chửi thề thô tục của Tí Đô – đàn em ruột của Đao Mặt Sẹo – vang lên lồng lộn giữa tiếng sấm rền.


"Tụi nó đến rồi!" Thảo giật mình, cô vội vàng nhét chiếc chìa khóa đồng cổ số mười hai đang giấu trong túi áo khoác vào tay Phong. "Anh Phong, cầm lấy chiếc hộp sắt này! Chúng ta phải đưa ông Huy đi!"


Phong lao đến đỡ lấy cánh tay của Luật sư Huy, cố gắng dìu ông đứng dậy khỏi chiếc ghế gỗ đổ nát. Thế nhưng, ngay khi trọng lượng cơ thể dồn xuống chân, Huy hét lên một tiếng đau đớn tột cùng rồi quỵ sụp xuống nền đất. Hai đầu gối của ông sưng vù, biến dạng hoàn toàn dưới lớp quần tây sờn rách.


"Không... không được... chân tôi... bị viêm khớp nặng... không thể đi nhanh được..." Huy khóc nghẹn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. "Sói đã bẻ khớp gối của tôi trước khi các người đến... Tôi là gánh nặng... tụi nó sẽ bắt được cả ba..."


"Tôi không bỏ ông lại đây được!" Phong kiên quyết gầm lên, cố gắng xốc nách Huy lên vai mình. Vết thương trên mu bàn tay trái của anh rách miệng rộng hơn, máu tươi chảy dọc theo cánh tay áo vest sũng nước.


"Phong! Thảo! Nghe tôi nói!" Huy dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Phong ra ngoài. Ánh mắt vị luật sư già lúc này sáng lên một khí tiết chính trực cuối cùng của cuộc đời. "Tôi là luật sư... tôi biết luật... Long cần tôi ký giấy vô hiệu hóa di chúc này trước mặt công chứng viên... nên tụi nó không dám giết tôi ngay đâu! Nhưng nếu tụi nó lấy được chiếc hộp sắt này, di nguyện của Hải sẽ biến mất vĩnh viễn! Quỹ Thiên Đức sẽ bị tiêu hủy!"


Huy chỉ tay về phía gian bếp nhỏ phía sau căn hộ, nơi có một cánh cửa sắt rỉ sét dẫn ra khu vực kỹ thuật của tòa nhà.


"Chạy đi! Đường ống thoát rác cũ của chung cư... nó thông thẳng xuống bãi rác ngầm dưới đất... Đó là lối duy nhất không bị tụi nó chốt chặn ngoài hành lang! Chạy đi cứu lấy di chúc! Tôi sẽ câu giờ!"


"Rầm!"


Một góc bản lề cửa chính phòng 304 nứt vỡ, để lộ một khe hở lớn. Ánh đèn pin của đám giang hồ quét loang loáng vào phòng khách.


"Phong! Đi đi!" Thảo quyết đoán giật lấy chiếc hộp sắt nhét vào ba lô vải của mình, cô kéo tay Phong. "Chúng ta phải sống để đưa bản di chúc này ra tòa sơ thẩm! Sự hy sinh của ông Huy sẽ vô ích nếu chúng ta bị bắt ở đây!"


Phong nhìn vết máu tươi của mình dính trên lan can rỉ sét gần ban công, rồi nhìn ánh mắt kiên định của Huy. Anh cắn chặt răng đến bật máu môi, xoay người lao vào phòng bếp cùng Thảo.


Phong dùng hết sức lực còn lại đẩy chiếc tủ gỗ ép đựng bát đĩa cũ kỹ trong bếp chặn ngang cánh cửa thông với phòng khách để kéo dài hai phút vàng ngọc. Tiếng đập phá cửa chính đã chuyển sang phòng khách, kèm theo tiếng chửi bới điên cuồng của Tí Đô khi phát hiện ra Huy đang nằm dưới sàn.


Thảo dùng chiếc chìa khóa đồng cổ số mười hai cạy mạnh cánh cửa sắt nhỏ của đường ống thoát rác cũ nát. Cánh cửa rít lên một tiếng khô khốc rồi mở ra, để lộ một họng tối đen ngòm, bốc mùi ẩm mốc của rác rưởi lâu năm và nước mưa rỉ rả từ mái nhà theo đường ống dẫn xuống.


"Đường ống này dột nước mưa, rất trơn. Em xuống trước, anh Phong xuống sau chặn đuôi!" Thảo nói nhanh, cô khoác chặt chiếc ba lô chứa hộp sắt chống cháy trước ngực, hai tay bám chặt vào mép ống bê tông.


"Cẩn thận, Thảo!" Phong hét lên giữa tiếng gỗ vỡ vụn của chiếc tủ chặn cửa phía sau.


Thảo nhắm mắt, buông tay. Cơ thể cô trượt nhanh xuống lòng ống tối tăm của chung cư ba tầng. Lực ma sát cực mạnh giữa lưng áo y tá sờn rách và lớp thành ống bê tông ẩm ướt khiến da thịt cô nóng rát như bị bỏng. Mùi hôi thối của rác rưởi phân hủy và nước mưa lạnh ngắt dội thẳng vào mặt cô. Cô co chặt hai chân, bảo vệ tuyệt đối chiếc ba lô trước ngực.


"Bộp!"


Thảo đáp mạnh xuống một đống rác thải sinh hoạt mềm nhũn, ẩm ướt dưới hầm chứa rác của Lô C. Cơn chấn động mạnh khiến lồng ngực cô nghẹn lại, toàn thân đau đớn như rã rời. Quần áo cô rách nát loang lổ những vết bẩn đen đúa của bãi rác lâu ngày.


Chưa đầy năm giây sau, một tiếng động lớn khác vang lên. Phong lao xuống ngay bên cạnh cô, anh nhanh nhẹn lăn một vòng trên đống rác để giảm lực va chạm, tay phải vẫn ôm chặt chiếc cặp da bảo mật.


"Thảo! Em có sao không?" Phong lồm cồm bò dậy, mặt mũi dính đầy sình lầy và nước bẩn.


"Em... em không sao! Di chúc vẫn an toàn!" Thảo thở dốc, cô lôi chiếc hộp sắt từ ba lô ra kiểm tra nhanh dưới làn mưa tầm tã ngoài trời.


Từ ô cửa sổ phòng 304 trên tầng ba hắt ra ánh sáng đèn pin dồn dập. Tiếng la hét của đám đàn em Long vang lên điên cuồng:


"Mẹ kiếp! Tụi nó trốn thoát bằng đường ống rác rồi! Đuổi theo!"


Thảo và Phong nép mình dưới bóng tối của những khối bê tông đổ nát của khu chung cư chờ giải tỏa. Dưới cơn mưa như trút nước, họ nhìn thấy ba gã giang hồ vạm vỡ đang khiêng Luật sư Lê Gia Huy – lúc này đã ngất lịm đi vì mất máu và chấn thương – thô bạo quăng ông vào băng ghế sau của một chiếc xe SUV màu đen đang nổ máy chờ sẵn dưới lòng đường hẻm 142.


"Không... ông Huy..." Thảo khẽ nấc lên, định lao ra ngoài nhưng bị Phong dùng bàn tay trái dính máu tươi ấn chặt vai cô lại.


"Đừng, Thảo! Chúng ta không thể cứu ông ấy lúc này bằng bạo lực," Phong thì thầm, giọng anh nghẹn ngào nhưng chứa đựng một sự căm phẫn tột cùng. "Long cần Huy ký giấy tờ, hắn sẽ không dám lấy mạng ông ấy trước khi đạt được mục đích. Chúng ta phải giữ mạng sống và bản di chúc này. Đây là vũ khí duy nhất để đưa tụi nó ra trước ánh sáng công lý tại tòa sơ thẩm!"


Chiếc xe SUV đen rú ga, lốp xe Yokohama gai ngược rít lên trên vũng bùn loãng, để lại những vệt xích hằn sâu dưới lòng đường rồi lao vút đi vào màn đêm giông bão trắng xóa của bán đảo Thanh Đa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!