Nhạc nềnRecollection

Đối Đầu Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ mục nát của phòng 304 khẽ kẹt mở dưới áp lực từ bàn tay run rẩy của Lâm Thu Thảo. Một luồng khí ẩm mốc, sực mùi vôi vữa rữa nát và nước mưa tù đọng từ bên trong ập thẳng vào mặt cô. Bóng tối dày đặc như một tấm màn đen đặc quánh bao trùm không gian căn hộ chung cư cũ Thanh Đa chờ giải tỏa.


"Thảo, cẩn thận!" Trần Phong thì thầm sát bên tai cô, giọng anh đè thấp đến mức tối đa nhưng vẫn không giấu nổi sự căng thẳng tột độ.


Anh bước lên trước một nửa thân người, cánh tay trái đang băng bó khẽ chắn ngang ngực Thảo để bảo vệ cô. Trên mu bàn tay trái của anh, vết xước rách miệng do kẽm gai rào rỉ sét của viện dưỡng lão đêm qua lại bắt đầu rỉ máu tươi, thấm đỏ một mảng gạc trắng sũng nước mưa. Tiếng bước chân của Sầm Văn Sói ở hành lang phía sau vẫn đang dồn dập tiến lại gần, tiếng đế giày da nện trên nền xi măng ẩm ướt vang lên đều đặn, lạnh lùng như nhịp gõ của chiếc đồng hồ tử thần.


Không còn đường lui. Thảo và Phong nhanh chóng lách người vào trong căn phòng 304, khép chặt cánh cửa gỗ sồi cũ kỹ. Tiếng chốt cửa khẽ vang lên một âm thanh "cạch" nhỏ nhoi giữa tiếng sấm rền vang ngoài trời.


Thế nhưng, ngay khi họ vừa quay lưng lại với cánh cửa, một cảnh tượng kinh hoàng hiển hiện dưới ánh sáng vàng vọt, mờ nhạt từ chiếc đèn đường ngoài cửa sổ hắt vào.


Ở giữa căn phòng trống hoác loang lổ những mảng tường bong tróc, Luật sư Lê Gia Huy đang bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ cũ kỹ. Gương mặt ông hốc hác đầy lo âu, râu quai nón lởm chởm dính bết mồ hôi và nước mưa. Đôi mắt ông trợn trừng kinh hoàng, miệng bị bịt chặt bằng một dải băng keo đen bản lớn.


Ngay phía sau ông, đứng sừng sững như một bóng ma bước ra từ địa ngục, chính là Sầm Văn Sói.


Hắn đã vào đây từ trước bằng lối ban công dột nát phía sau căn hộ. Gã sát thủ mặc chiếc áo mưa đen toàn bộ, mũ sụp che kín nửa khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc. Trên tay phải của hắn, chiếc dao bấm chuyên dụng bằng thép đen không phản quang đang kề sát vào động mạch cảnh bên cổ trái của Luật sư Huy. Lưỡi dao sắc lẹm tì mạnh đến mức vạt da cổ của ông Huy khẽ lõm xuống, chỉ cần một lực ấn nhẹ nữa thôi, dòng máu nóng sẽ phun trào không thể kiểm soát.


"Lùi lại," giọng nói của Sầm Văn Sói vang lên trầm đục, đều đều và lạnh lẽo như tiếng kim loại cọ xát. Hắn không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Thảo và Phong. "Bước thêm một bước, tao sẽ cắt đứt động mạch cảnh của lão."


Thảo cảm thấy tim mình như ngừng đập. Đôi bàn tay cô gầy gộc đan chặt vào nhau, vết bầm tím nhạt màu nơi cổ tay – chứng tích đau đớn của chiếc còng số tám đêm bị giam giữ – nhói lên một cơn đau buốt nhói. Với bản năng của một y tá chăm sóc giảm nhẹ suốt sáu năm qua, cô nhận diện ngay tình trạng nguy kịch của con tin. Đồng tử của ông Huy đang giãn to do hoảng loạn, nhịp thở nhịp tim qua lồng ngực co thắt dồn dập, và dải băng keo đen bịt miệng đang khiến ông có dấu hiệu ngạt thở cơ học nhẹ do phản xạ co thắt phế quản.


"Dừng lại!" Thảo khẽ hét lên, giọng cô run rẩy nhưng chứa đựng sự kiên định của y đức. "Ông ấy đang bị suy hô hấp! Nếu ông tiếp tục siết chặt cổ và bịt miệng ông ấy như vậy, ông ấy sẽ chết vì ngạt thở trước khi kịp giao ra bất cứ thứ gì!"


Huy cố gắng vùng vẫy, chiếc ghế gỗ khẽ rung bần bật trên nền đất đầy bụi cát. Nhưng hành động tự phát của ông chỉ khiến lưỡi dao của Sói cứa nhẹ vào da, tạo ra một vết cắt nông rỉ máu tươi dọc theo thớ cơ cổ.


"Đừng động đậy, ông luật sư," Sói lạnh lùng cảnh cáo, tay trái hắn siết chặt bả vai Huy, khóa cứng mọi cử động của con tin. Ánh mắt hắn quét qua chiếc ba lô sũng nước trên vai Thảo. "Giao bản di chúc viết tay thứ nhất của Trịnh Hoàng Hải ra đây. Tao biết tụi mày đã tìm thấy nó dưới gốc đa."


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Trần Phong dũng cảm bước lên trước một bước. Anh giơ hai tay lên ngang ngực, lòng bàn tay hướng về phía Sói để chứng minh mình không mang theo vũ khí. Phong hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải duy trì sự tỉnh táo tột độ của một luật sư tranh tụng hình sự. Anh biết bạo lực vật lý với một sát thủ chuyên nghiệp là tự sát. Vũ khí duy nhất của anh lúc này là kỹ năng tranh tụng tâm lý, đánh thẳng vào động cơ của kẻ đối diện.


"Sói, anh là kẻ làm việc vì tiền, đúng không?" Phong bắt đầu đàm phán, giọng anh trầm ấm, rành mạch và đầy tính thuyết phục. "Anh nhận hợp đồng bịt đầu mối này từ Trịnh Hoàng Long với giá bao nhiêu? Một tỷ? Hay hai tỷ?"


Sói không đáp, ánh mắt sắc lạnh sau chiếc mũ sụp vẫn không rời khỏi Phong.


"Tôi khuyên anh nên suy nghĩ lại về khả năng thanh toán của chủ mưu," Phong tiếp tục, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy tính toán. "Anh có biết Trịnh Hoàng Long đang nợ bao nhiêu tiền không? Hắn đang nợ đường dây cá độ bóng đá quốc tế của Nguyễn Văn Tèo hơn năm triệu USD. Toàn bộ tài khoản cá nhân của hắn đã bị bà Trịnh Lệ Hoa phong tỏa để bảo vệ giá cổ phiếu của tập đoàn Trịnh Phát. Long đang vỡ nợ ngầm."


Một tia dao động cực nhỏ, kéo dài chưa đầy ba giây, khẽ lướt qua đôi mắt ti hí của Sầm Văn Sói. Là một kẻ hoạt động trong thế giới ngầm, hắn biết danh tiếng của trùm nợ Tèo và tình trạng bết bát của giới tài phiệt khi bị thanh tra dòng tiền.


Phong nắm bắt ngay cơ hội, bồi thêm đòn tấn công tâm lý quyết định: "Long không có tiền để trả cho anh đâu. Hắn chỉ đang lợi dụng anh để lấy được bản di chúc thứ hai này nhằm cấn trừ nợ xấu cho tập đoàn. Ngay khi anh giao di chúc cho hắn, hoặc là hắn sẽ quỵt tiền thuê sát thủ của anh, hoặc là hắn sẽ báo cảnh sát biến chất Lê Văn Thắng bắt giữ anh để làm con tốt thí mạng cho vụ mưu sát ông Hải. Anh muốn gánh tội giết người hàng loạt cho một gã tài phiệt phá gia chi tử đang nợ nần chồng chất sao?"


Lưỡi dao trên tay Sói khẽ khựng lại. Những thông tin về tình trạng tài chính nợ nần của Long – vốn được phóng viên Minh Quân điều tra độc lập được từ các giao dịch ngầm của nhân tình Long – đã đánh trúng vào điểm yếu chí mạng của gã sát thủ. Làm việc cho một kẻ sắp phá sản đồng nghĩa với việc đối mặt với rủi ro bị phản bội cực cao.


Thảo lén lút đưa tay vào túi áo khoác gió sẫm màu của Phong đang mặc. Ngón tay cô chạm vào chiếc điện thoại di động tạm thời. Bằng sự nhanh nhạy và thính giác nhạy bén, cô cảm nhận được tiếng động lạ từ phía đầu hẻm chung cư ngoài cửa sổ. Đó không chỉ là tiếng mưa bão. Cô nhanh chóng bật một file âm thanh giả lập tiếng còi hú cảnh sát đã được tải sẵn trong máy, tăng âm lượng lên mức tối đa rồi đặt sát vào khe hở của cửa sổ ngách.


Tiếng còi hú "u... u... u..." dồn dập vang lên, bị tiếng mưa bão bóp méo tạo cảm giác như một đoàn xe tuần tra của công an quận đang áp sát lô C.


Cùng lúc đó, một âm thanh rú vang thực sự, chói tai và dồn dập hơn gấp bội đột ngột vang lên từ phía đầu hẻm chung cư Thanh Đa. Đó không phải là âm thanh giả lập. Anh Long 'Cụt' sau khi rút lui khỏi vụ va chạm giả đã lén dùng bốt điện thoại công cộng báo tin khẩn cấp cho công an phường về sự xuất hiện của nhóm giang hồ có vũ khí tại lô C.


Áp lực kép từ tiếng còi hú giả và thật xé toạc sự điềm tĩnh cuối cùng của gã sát thủ.


"Mẹ kiếp!" Sói chửi thề một tiếng đầy giận dữ.


Nhận ra mình đã bị bao vây và nghi ngờ gã chủ mưu Long đang gài bẫy mình, Sói điên cuồng quyết định rút lui để bảo toàn tính mạng. Thế nhưng, trước khi đi, bản năng tàn nhẫn của một sát thủ buộc hắn phải triệt hạ mục tiêu để không để lại nhân chứng sống.


Hắn vung mạnh tay phải, lưỡi dao bấm sắc lạnh vạch một đường dứt khoát về phía cổ họng của Luật sư Lê Gia Huy.


"Dừng lại!" Phong gầm lên, không màng đến vết thương ở tay trái, anh lao thẳng người về phía trước như một bản năng sinh tồn để đỡ lấy cú đâm.


Cú va chạm mạnh của Phong làm chiếc ghế gỗ đổ sập xuống nền đất đầy cát bụi. Đường dao của Sói bị chệch hướng, nhưng mũi dao vẫn kịp cứa một vết sâu dọc theo bả vai và góc cổ của ông Huy. Máu tươi đỏ thẫm lập tức phun ra, thấm đẫm chiếc áo sơ mi sờn cũ của vị luật sư tội nghiệp. Huy trợn tròn mắt, cơ thể co giật mạnh do chấn thương thể xác đột ngột.


Sói không kịp bồi thêm nhát dao thứ hai. Hắn nhanh nhẹn đạp mạnh chân vào tường, mượn lực nhảy vọt qua bậu cửa sổ ban công dột nát, lao mình vào màn mưa bão dày đặc ngoài trời và biến mất như một bóng ma trong đêm tối.


"Anh Phong! Giữ chặt vết thương cho ông ấy!" Thảo hét lên, cô quỳ sụp xuống bên cạnh Huy, chiếc ba lô vải bị ném văng sang một bên.


Bản năng của một y tá chăm sóc giảm nhẹ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhìn dòng máu đỏ thẫm đang phun ra theo nhịp đập của tim, Thảo xác định ngay vết thương đã phạm vào tĩnh mạch cảnh nông, chưa chạm đến động mạch cảnh chính nhưng nếu không cầm máu khẩn cấp trong vòng ba phút, Huy sẽ tử vong do mất máu cấp tính.


"Phong! Tìm cho em bất kỳ mảnh vải sạch nào! Nhanh lên!" Thảo ra lệnh, giọng cô đanh lại đầy uy lực lâm sàng.


Cô dùng hai ngón tay cái ấn chặt vào điểm phía trên vết cắt để chặn dòng máu từ tim chảy lên, đồng thời dùng bàn tay còn lại xé toạc vạt áo sơ mi trắng của mình để làm gạc ép tạm thời. Phong nén cơn đau từ mu bàn tay trái đang chảy máu, vội vã lục lọi chiếc cặp da tìm cuộn băng gạc y tế dự phòng.


Tiếng còi xe công an ngoài đầu hẻm ngày càng rú vang dồn dập, ánh đèn flash xanh đỏ quét loang loáng qua những tấm kính vỡ của phòng 304. Luật sư Lê Gia Huy nằm thoi thóp dưới nền đất lạnh lẽo, miệng khẽ thều thào những âm thanh đứt quãng trong cơn hoảng loạn tột độ:


"Di chúc... bản thứ hai... dưới bệ thờ... cứu tôi..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!