Nhạc nềnRecollection

Dragnet Tại Thanh Đa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số hai càn quét qua Nam Khánh, biến bán đảo Thanh Đa thành một lòng chảo sũng nước. Tiếng mưa gầm rú trên những mái tôn rỉ sét của khu chung cư cũ nát, hòa lẫn tiếng sóng vỗ đập dồn dập vào bờ kè kênh tẻ. Đèn đường dọc lối vào rụng dần từng bóng, chỉ còn lại những quầng sáng vàng vọt, nhạt nhòa nhấp nháy dưới làn nước ngập sâu đến nửa bánh xe máy.


Trên chiếc Wave cũ nát của anh Long 'Cụt', Lâm Thu Thảo ôm chặt chiếc ba lô vải trước ngực. Bên trong lớp lót, chiếc hộp sắt rỉ sét sũng bùn đất đào được dưới gốc đa An Bình tì sát vào sườn cô, lạnh ngắt. Cổ tay cô, nơi vết bầm tím do chiếc còng số tám từ đồn công an Quận 3 vẫn còn hằn rõ, nhói lên từng cơn đau âm ỉ mỗi khi chiếc xe sập ổ gà. Ngồi phía trước, Trần Phong cúi rạp người tránh những luồng nước tạt thẳng vào mặt. Mu bàn tay trái của anh, miếng băng gạc che vết xước do kẽm gai rào rỉ sét đêm qua đã ướt đẫm, hòa cùng nước mưa lạnh buốt.


"Anh Phong, Thảo! Dừng ở đây thôi, phía trước không vô xe được nữa!"


Anh Long 'Cụt' ghìm tay lái, tấp xe vào sát một hiên nhà đổ nát đầu hẻm 142. Anh tắt máy, gạt chân chống bằng bàn chân trái thô kệch, bàn tay phải mất một phần ngón cái nắm chặt lấy ghi-đông để giữ thăng bằng. Anh Long vuốt mạnh nước mưa trên mặt, chỉ tay xuống vũng bùn loãng loang lổ vệt dầu loang ngay dưới chân cột điện.


"Nhìn kỹ đi," anh Long nói, giọng khàn đặc chống chọi với tiếng sấm rền. "Vết lốp béo Yokohama gai ngược, có vết khuyết hình chữ V ở rãnh giữa do bị chém đá. Đây chính xác là vết xích xe máy của thằng Tí Đô, đàn em Đao Mặt Sẹo. Vết xích bám bùn này xéo ngược từ Bình Thạnh qua đây, tao không lệch đi đâu được! Tụi nó đã có đứa lảng vảng ở đây trước rồi."


Phong bước xuống xe, bước chân ngập dưới làn nước đen ngòm bốc mùi cống rãnh. Anh cúi xuống sát vũng bùn, dùng chiếc đèn pin nhỏ bọc nilon soi kỹ vết xích. Đúng như Long 'Cụt' nhận định, vết bánh xe còn rất mới, chưa bị nước mưa xóa nhòa hoàn toàn. Điều này có nghĩa là, dù Khánh đã thành công dùng thông tin giả về Tịnh thất Diệu Pháp ở Quận 5 để điều động toàn bộ lực lượng thám tử tư của Vũ Văn Hắc đi sai hướng, thì mạng lưới giang hồ đòi nợ của Tèo và Đao vẫn có tai mắt cắm chốt tại Thanh Đa.


"Khoảng trống bốn tiếng của Khánh tạo ra đang bị rút ngắn," Phong nói, giọng anh đanh lại đầy cảnh giác. Anh rút từ trong túi chống nước ra tờ bản đồ vẽ tay tìm thấy trong hộp sắt rỉ sét. "Theo sơ đồ của ông Hải để lại, Luật sư Lê Gia Huy đang trốn ở phòng 304, lô C của khu chung cư này. Chúng ta phải vào đó trước khi bọn chúng rà soát tới."


"Nhưng lối vào lô C chỉ có một cầu thang bộ duy nhất ở mặt trước," anh Long 'Cụt' ghé sát tai Phong nói nhỏ. "Tao vừa lượn một vòng. Có một gã mặc áo mưa đen toàn bộ, đội mũ sụp che kín mặt đang đứng canh ngay đầu cầu thang bộ. Dáng người gầy cao như bóng ma, tay luôn đút trong túi áo khoác. Thằng đó... không phải hạng giang hồ vặt đòi nợ thuê đâu. Ánh mắt nó lạnh lắm, cứ quét liên tục ra lối hành lang."


Thảo cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. Cô thì thầm: "Sầm Văn Sói. Sát thủ của Trịnh Hoàng Long."


Sói là kẻ chuyên nghiệp. Hắn không hoạt động theo số đông như băng nhóm của Đao Mặt Sẹo, mà lặng lẽ bám đuôi như một chiếc bóng độc hành. Long đã thuê hắn với mục đích duy nhất: bịt đầu mối Luật sư Huy trước khi bản di chúc thứ hai được công bố. Sự hiện diện của Sói ở đầu cầu thang bộ nghĩa là hắn đã khoanh vùng được lô C, chỉ còn chờ xác định chính xác số phòng để ra tay.


"Chúng ta không thể đi thẳng vào," Phong nhận định, đôi mắt sắc sảo sau cặp kính đọng nước mưa khẽ nheo lại. Anh nhìn quanh con hẻm, nơi có vài bóng dáng shipper công nghệ mặc áo mưa xanh lá đang đứng trú mưa dưới các mái hiên. "Hắc đã rút thám tử đi, nhưng Sói thì không chịu sự điều động đó. Chúng ta phải sử dụng Kỹ thuật cắt đuôi thám tử tư trong đô thị."


Phong quay sang anh Long 'Cụt': "Anh Long, anh liên hệ với ba anh em xe ôm đầu hẻm giúp tôi. Chúng ta cần tạo ra một vụ va chạm giao thông giả ngay ngã ba vào lô C. Phải đủ ồn ào để hút sự chú ý của Sói ra khỏi cầu thang bộ trong vòng ba phút."


"Được, chuyện vặt vỉa hè này cứ để tao lo," anh Long 'Cụt' nhếch môi cười nghĩa khí, vỗ mạnh vào bả vai Phong rồi nổ máy xe, lách nhanh vào màn mưa trắng xóa.


Phong quay sang Thảo, cởi chiếc áo khoác gió sẫm màu của mình ra, đưa cho cô: "Thảo, em khoác chiếc áo này vào, kéo mũ sụp xuống. Chúng ta sẽ mượn hai chiếc áo mưa cánh dơi của nhóm shipper trú mưa đằng kia. Khi vụ va chạm xảy ra, em phải đi sát sau lưng anh, cúi đầu xuống, tuyệt đối không được nhìn thẳng vào hướng cầu thang bộ. Sói rất nhạy cảm với ánh mắt của con mồi."


Thảo gật đầu, hàm răng cô khẽ va vào nhau vì lạnh và lo lắng. Cô nhanh chóng khoác chiếc áo của Phong, cảm nhận được hơi ấm ít ỏi còn sót lại. Phong bước đến chỗ nhóm shipper, dùng một tờ tiền polymer mệnh giá lớn để đổi lấy hai chiếc áo mưa cánh dơi màu xanh lá sờn cũ và hai chiếc mũ bảo hiểm nửa đầu.


Hai phút sau, một tiếng "rầm" chói tai vang lên từ phía ngã ba đầu hẻm lô C, kèm theo tiếng chửi bới dồn dập và tiếng đổ vỡ của chai lọ thủy tinh. Anh Long 'Cụt' dàn cảnh chiếc xe Wave của mình va chạm với một xe chở đá lạnh vỉa hè. Đá viên văng tung tóe dưới làn nước ngập, tiếng cự cãi của ba bốn gã đàn ông xe ôm lao vào can ngăn tạo nên một khung cảnh hỗn loạn náo nhiệt.


Từ góc tối dưới chân cầu thang bộ lô C, bóng đen mặc áo mưa toàn bộ khẽ dịch chuyển. Sầm Văn Sói bước ra một bước khỏi bóng tối, ánh mắt lạnh lùng quét về phía đám đông đang tụ tập ở ngã ba. Dù là một sát thủ chuyên nghiệp, bản năng cảnh giác vẫn buộc hắn phải đánh giá xem vụ va chạm có phải là một cái bẫy hay không.


"Đi!" Phong khẽ ra lệnh.


Phong và Thảo trong trang phục shipper công nghệ, đầu đội mũ bảo hiểm sụp kính, cúi đầu bước nhanh qua vũng nước ngập. Họ đi sát mép tường loang lổ rêu mốc của lô C, lợi dụng bóng tối của những bờ tường nứt nẻ để che chắn. Thảo đi ngay sau lưng Phong, nhịp tim cô đập mạnh đến mức cô tưởng như có thể nghe thấy nó át cả tiếng mưa rơi rầm rập trên mái tôn.


Khi họ đi ngang qua lối vào cầu thang bộ, cách Sói chưa đầy năm mét, Thảo cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo quét qua người mình. Cô siết chặt chiếc ba lô chứa hộp sắt trước ngực, cố gắng giữ cho bước chân đều đặn, không được phép khựng lại hay biểu hiện sự hoảng loạn. Vết bầm trên cổ tay cô cọ sát vào vải áo đau nhói, nhắc nhở cô về cái giá của sự thất bại.


Sói nhìn lướt qua hai bóng người mặc áo mưa shipper đang vội vã đi giao hàng ca đêm. Dáng đi hơi khòm của Phong và sự nhỏ nhắn của Thảo dưới chiếc áo mưa rộng thùng thình hoàn toàn khớp với hình ảnh những lao động nghèo đang bươn chải dưới bão. Hắc đã báo cáo Thảo đang ở Quận 5, điều đó khiến Sói có phần chủ quan ở địa bàn Thanh Đa.


Họ lướt qua chốt chặn của Sói an toàn, tiến vào khoảng tối hẹp của lối hành lang dẫn lên các tầng trên.


"Chúng ta phải lên tầng ba," Phong thì thầm, tay anh bám vào lan can cầu thang bộ thoát hiểm dột nát phía sau tòa nhà để tránh lối đi chính. "Hệ thống thang máy cũ của khu này đã bị cắt điện từ lâu do ngập nước hầm kỹ thuật. Chúng ta bắt buộc phải leo thang bộ thoát hiểm."


Cầu thang bộ thoát hiểm bằng sắt của chung cư Thanh Đa đã rỉ sét nghiêm trọng, nhiều bậc thang chỉ còn trơ lại khung xương sắt mỏng dính bùn đất trơn trượt. Nước mưa từ các đường ống máng xối bị vỡ dội thẳng xuống đầu họ như thác đổ.


Phong đi trước, dùng bàn tay phải bám chặt lấy thanh sắt rỉ để kéo người lên. Mu bàn tay trái đang băng bó của anh vô tình va quệt mạnh vào một góc kẽm gai rỉ sét của lưới an ninh bị rách. Vết xước cũ rách miệng, máu đỏ tươi lập tức thấm qua lớp gạc trắng, hòa vào nước mưa lạnh buốt. Phong khẽ nghiến răng, nén tiếng rên đau đớn, tiếp tục bước lên.


"Anh Phong, tay anh..." Thảo hốt hoảng khi thấy vệt máu loãng chảy dọc theo cổ tay Phong.


"Không sao, vết thương nhỏ thôi. Chúng ta không được dừng lại," Phong thở dốc, giọng nói vẫn giữ được sự tỉnh táo tối đa. "Bốn tiếng của Khánh đang trôi qua rất nhanh. Sói sẽ sớm nhận ra vụ va chạm xe máy kia là giả khi anh Long 'Cụt' rút lui."


Họ tiếp tục leo lên trong bóng tối tịch mịch của cầu thang thoát hiểm. Gió bão rít mạnh qua các khe hở hành lang, mang theo hơi nước lạnh buốt da thịt. Đến tầng hai, từ phía hành lang chính bên trong, tiếng đèn pin quét loang loáng qua các khe cửa gỗ mục nẻ. Đàn em của Sói đang bắt đầu gõ cửa kiểm tra các phòng trọ bỏ hoang ca đêm để lùng sục.


Phong kéo Thảo nấp vào sau một đống đồ nilon cũ và những tấm nệm hỏng xếp xó ngoài hành lang thoát hiểm. Cả hai nín thở, ép sát người vào bức tường ẩm mốc loang lổ vết sơn bong tróc.


Một gã đàn em của Sói cầm chiếc đèn pin cực mạnh bước ra lối cửa thoát hiểm. Luồng ánh sáng trắng sắc lạnh quét qua đống nilon cũ, chỉ cách mặt Thảo chưa đầy ba mươi xăng-ti-mét. Thảo nhắm chặt mắt, hai tay ôm khư khư chiếc ba lô trước ngực, nín thở đến mức lồng ngực đau thắt. Dưới ánh đèn pin, cô thấy rõ vết máu từ tay Phong đang nhỏ từng giọt chậm rãi xuống nền xi măng sũng nước.


Nếu gã đàn em cúi xuống nhìn kỹ, vết máu tươi sẽ tố cáo sự hiện diện của họ.


"Thằng kia! Có thấy ai lảng vảng bên khu thoát hiểm không?" Tiếng gọi lớn từ phía hành lang chánh điện của một gã khác vang lên.


"Không có! Chỉ có đống rác cũ thôi!" Gã đàn em hét vọng lại, tắt đèn pin rồi quay lưng bước vào trong.


Thảo thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô biết thời gian của họ đã cạn kiệt. Họ nhanh chóng leo nốt những bậc thang cuối cùng lên tầng ba.


Hành lang tầng ba của lô C âm u, biệt lập và sặc mùi ẩm mốc của những căn hộ bỏ hoang chờ giải tỏa. Phần lớn các phòng ở đây đều đã bị niêm phong bằng những tấm ván gỗ chéo, chỉ còn lại vài căn hộ có ánh đèn dầu leo lét của những hộ dân nghèo chưa kịp di dời.


Phong rút tờ bản đồ vẽ tay ra đối chiếu dưới ánh sáng màn hình điện thoại cực tối. "Phòng ba trăm lẻ bốn nằm ở cuối dãy hành lang bên trái, sát lối ban công nhìn ra sông."


Họ bước đi nhẹ nhàng trên nền gạch tàu sứt mẻ. Tiếng mưa rơi rầm rập trên mái tôn phía trên đầu tạo thành một bức tường âm thanh tự nhiên che giấu tiếng bước chân của họ.


Khi tiếp cận đến căn phòng cuối dãy, Thảo khựng lại. Cô kéo nhẹ vạt áo mưa của Phong, chỉ tay vào tấm cửa gỗ sồi cũ kỹ, xám xịt của phòng 304.


Trên bề mặt gỗ mục nát, ngay sát tay nắm cửa bằng đồng đã rỉ xanh, có một ký hiệu nhỏ được vẽ vội vã bằng phấn trắng. Đó là hình vẽ một bông hoa sen mộc mạc với ba cánh xếp chồng lên nhau.


Ký hiệu đó giống hệt như hình vẽ bông hoa sen niêm phong sáp trên bức thư tay từ biệt của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải gửi riêng cho Thảo mà cô đã đọc ở tịnh thất.


"Ám hiệu mật của ông Hải..." Thảo thều thào, đôi mắt cô sáng lên trong bóng tối hành lang. "Luật sư Huy chắc chắn đang ở bên trong."


Nhưng ngay khi Thảo vừa chạm tay vào tay nắm cửa phòng 304, từ phía đầu hành lang cầu thang bộ chính, tiếng bước chân dồn dập và tiếng rít của khóa kéo áo mưa đen vang lên. Sầm Văn Sói đã phát hiện ra vụ va chạm xe máy đầu hẻm là giả, và hắn đang rà soát ngược lên tầng ba với tốc độ cực nhanh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!