Nhạc nềnRecollection

Điệp Vụ Ly Gián

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài như muốn giật sập mái tôn rỉ sét của căn nhà hoang nằm sâu trong con hẻm cụt sát bờ kênh Thanh Đa, quận Bình Thạnh. Không khí bên trong đặc quánh mùi ẩm mốc của những kiện gỗ mục, mùi dầu máy khét lẹt và mùi nước kênh hôi thối xộc lên theo từng đợt gió rít qua khe cửa liếp.


Dưới ánh sáng lờ mờ, chập chờn từ chiếc bóng đèn dây tóc treo lơ lửng trên trần, Lâm Minh Khánh bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ thô. Hai cổ tay cậu bị siết bằng dây rút nhựa đến mức tím tái, máu không thể lưu thông. Vết thương cũ ở bả vai trái từ trận đòn lần trước bị động mạnh, rách miệng, rỉ ra vệt máu đỏ sẫm thấm đẫm chiếc áo khoác jean cũ phủi bụi.


"Két... két..."


Tiếng kéo lê của một đoạn ống tuýp sắt trên nền xi măng rạn nứt vang lên đều đặn, lạnh lùng như tiếng gõ cửa của tử thần. Nguyễn Văn Tèo – gã trùm đường dây cá độ bóng đá và tín dụng đen khét tiếng đất Bình Thạnh – chậm rãi bước quanh Khánh. Gã mặc chiếc áo sơ mi hoa hòe phanh ngực, để lộ sợi dây chuyền vàng bản lớn đè lên những vết xăm trổ vằn vện trên ngực. Gương mặt gầy má hóp của gã nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, đôi mắt hí sắc lạnh nhìn chằm chằm vào thanh niên đang cúi gục đầu.


"Mày lì lợm lắm, thằng Khánh ạ," Tèo đột ngột dừng lại, gõ nhẹ đầu ống tuýp sắt vào cằm Khánh, ép cậu phải ngước mặt lên. "Hai tỷ đồng nợ cờ bạc viết tay của mày vẫn còn nằm trong két sắt của tao. Dấu vân tay của mày trên tờ giấy cam kết nợ cờ bạc viết tay rõ mồn một. Hôm nay, nếu mày không chỉ ra con nhỏ Thảo đang trốn ở cái xó xỉnh nào, tao sẽ cho đàn em chặt đứt lìa bàn tay phải của mày trước, rồi gửi về làm quà cho bà già mày đang nằm chờ chết ở phòng chạy thận."


Cơn đau từ bả vai và sự tê dại từ hai cổ tay truyền thẳng lên đại não, nhưng trong thâm tâm Khánh, một luồng suy nghĩ khác đang cuộn trào mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ hãi thể xác. Cậu nhớ đến đêm hôm trước, dưới hàng hiên mưa lạnh của tịnh thất, chị gái Lâm Thu Thảo đã không một lời trách móc, nhẹ nhàng dùng băng gạc băng bó vết thương cho cậu. Bàn tay chị run rẩy vì lo lắng nhưng những thao tác lâm sàng vẫn dịu dàng, ấm áp. Cậu nhớ đến vết bầm tím nhạt màu trên cổ tay chị – chứng tích của những chiếc còng số tám lạnh ngắt từ đồn công an mà chị phải gánh chịu thay cho sự nông nổi của cậu. Cậu nhớ đến lời dặn cuối cùng của cha quá cố Lâm Hoài Nam trong cuốn sổ tay y khoa màu đen sờn gáy: "Gia đình là ranh giới cuối cùng của lòng tự trọng."


Khánh biết mình từng là một kẻ khốn nạn, một gánh nặng kéo cả gia đình xuống vực thẳm. Nhưng hôm nay, cậu quyết định sẽ không làm một con tốt thí hèn nhát nữa. Cậu phải bảo vệ chị gái. Cậu phải trở thành một lá chắn, dù cái giá phải trả là máu.


"Anh Tèo... em xin anh..." Khánh bắt đầu diễn vai của mình. Cậu cố tình làm cho giọng nói của mình run lên bần bật, đôi mắt mở to đầy vẻ hoảng loạn, những giọt mồ hôi lạnh trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên mặt. "Em không có trốn nợ... Em muốn trả tiền cho anh mà! Nhưng con Thảo nó đa nghi lắm... Nó không cho em biết chỗ ở mới của nó đâu!"


"Mày bớt xạo ngôn với tao!" Tèo gầm lên, vung đoạn ống sắt vụt mạnh vào bả vai phải của Khánh.


"Bộp!"


Một tiếng động khô khốc vang lên. Khánh đau đớn thét lên một tiếng nghẹn ngào, toàn thân co rúm lại trên ghế. Cú đánh đau đến mức khiến cậu suýt ngất lịm, nhưng cậu cắn chặt răng, cố giữ cho bản thân không được lộ ra sơ hở. Cậu phải chịu đựng trận đòn này để tạo lòng tin tuyệt đối cho vở kịch.


Ngay lúc đó, Tí Đô – đàn em ruột của Tèo – từ bóng tối bước ra, lăm lăm chiếc điện thoại thông minh cũ nứt màn hình của Khánh trên tay. "Đại ca, để em lục soát người nó tịch thu điện thoại. Chắc chắn trong này có tin nhắn liên lạc với con Thảo."


Khánh giật mình, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chiếc điện thoại đó là vũ khí duy nhất của cậu lúc này. Trước khi bị bắt giữ, cậu đã bí mật cài đặt ứng dụng ghi âm nền tự động kích hoạt thông qua phím tắt vật lý bên hông máy. Nếu chúng tịch thu điện thoại và tắt nguồn, toàn bộ kế hoạch ly gián của cậu và luật sư Phong sẽ đổ bể hoàn toàn.


"Đừng! Đừng lấy điện thoại của em!" Khánh hét lên, cố gắng vùng vẫy hai vai, vẻ mặt đầy hoảng sợ tột độ. "Anh Tèo, con Thảo nó khôn lắm! Nó cài chế độ bảo mật hai lớp, nếu điện thoại mất tín hiệu định vị hoặc có người lạ mở máy, hệ thống liên lạc của nó sẽ tự động xóa sạch dữ liệu và nó sẽ trốn biệt tăm! Em phải giữ chiếc máy này để làm mồi nhử nó. Chị ấy vừa nhắn tin hẹn em tối nay gửi đồ ăn qua cho mẹ. Nếu các anh lấy máy, các anh sẽ mất dấu nó vĩnh viễn!"


Tèo khựng lại. Gã đưa mắt nhìn Tí Đô, rồi giật lấy chiếc điện thoại từ tay đàn em. Gã bật màn hình lên, thấy giao diện khóa mật mã phức tạp cùng dòng thông báo tin nhắn SMS chưa đọc từ một số lạ: "Khánh, tối nay chị ghé gửi thuốc cho mẹ nhé."


Lòng tham và sự nôn nóng lập công với Trịnh Hoàng Long khiến Tèo mờ mắt. Gã ném mạnh chiếc điện thoại lên mặt bàn gỗ mục trước mặt Khánh. "Được, tao cho mày giữ mạng và giữ máy để làm mồi nhử. Nhưng nếu mày dám giở trò, tao sẽ bẻ gãy từng ngón tay của mày."


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ của căn nhà hoang bị đẩy mạnh ra. Trịnh Hoàng Long bước vào dưới sự hộ tống của hai vệ sĩ mặc vest đen đô con. Long khoác chiếc măng tô đắt tiền nhưng vạt áo đã sũng nước mưa, gương mặt mập mạp của gã đỏ gay vì rượu bia và sự giận dữ mất kiểm soát. Cuộc gọi khẩn cấp từ cảnh sát biến chất Lê Văn Thắng trưa nay về việc Viện kiểm sát trả hồ sơ điều tra bổ sung đã đẩy Long vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Vết nứt trên hồ sơ ngụy tạo của mụ Ngân đã hiển hiện, và gã biết mình đang đứng trước bờ vực bị phanh phui tội giết cha cướp tài sản.


Long sầm sập bước đến trước mặt Khánh, gạt phăng Tèo ra một bên. Gã nắm chặt lấy cổ áo khoác jean của Khánh, giật mạnh khiến thanh niên trẻ suýt ngã nhào cùng chiếc ghế.


"Thằng khốn! Chị gái mày và thằng luật sư ranh con Trần Phong đã trình diện cuốn sổ giấy ca trực gốc trước viện kiểm sát!" Long gầm rú, hơi thở nồng nặc mùi rượu cognac phả thẳng vào mặt Khánh. "Chúng nó đã bẻ gãy lệnh khởi tố của tao! Giờ thì mụ Ngân đang bị triệu tập điều tra. Tao không cần biết mày dùng cách gì, tối nay mày phải lừa con Thảo mang chiếc máy ghi âm cũ chứa giọng nói của cha tao đến đây cho tao tiêu hủy! Nếu không, tao sẽ dùng tờ giấy cam kết nợ cờ bạc viết tay hai tỷ này để tống mày vào tù tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản vĩnh viễn!"


Khánh nhìn thẳng vào mắt Long. Trong khoảnh khắc cận kề hiểm nguy, cậu khẽ dùng ngón tay cái bên tay trái – vốn đang bị trói ngược phía sau ghế – âm thầm nhấn liên tục ba lần vào nút nguồn điện thoại đặt nghiêng trên bàn gỗ sát bên hông.


Một tiếng rung cực nhẹ, hầu như không thể phát hiện dưới tiếng mưa gầm rú, báo hiệu ứng dụng ghi âm ngầm đã bắt đầu hoạt động. Mọi lời nói của Trịnh Hoàng Long từ giây phút này sẽ được ghi lại làm chứng cứ đanh thép.


"Anh Long... anh bớt giận..." Khánh giả vờ khóc lóc, giọng mếu máo đầy vẻ phục tùng. "Em biết lỗi rồi. Em không ngờ chị em lại cứng đầu như vậy. Chị ấy giấu chiếc máy ghi âm kỹ thuật số đó kỹ lắm, em lục tung phòng trọ cũ ngoại ô cũng không thấy. Nhưng... nhưng em biết chị ấy đang trốn ở đâu để tránh thám tử của anh!"


Đôi mắt híp của Long híp lại đầy nghi ngờ. Gã buông cổ áo Khánh ra, rút một điếu xì gà ra châm lửa, khói thuốc xám xịt bay bảng lảng dưới ánh đèn vàng vọt. "Mày biết? Thám tử của Vũ Văn Hắc rà soát khắp Nam Khánh còn chưa tìm ra, làm sao một thằng nghiện ngập nợ nần như mày lại biết?"


"Chị ấy... chị ấy trốn ở một tịnh thất nhỏ ở Quận Năm!" Khánh nuốt nước bọt, bịa ra một địa chỉ cực kỳ chi tiết mà cậu đã thống nhất trước với Phong. "Chính là Tịnh thất Diệu Pháp nằm sâu trong hẻm hai trăm hai mươi đường Trần Hưng Đạo, Quận Năm. Chị ấy nói nơi đó thuộc quyền quản lý của một sư cô bạn cũ của mẹ em, thám tử tư sẽ không bao giờ ngờ tới. Chị ấy đang giấu chiếc máy ghi âm và toàn bộ tài liệu gốc dưới bệ thờ chánh điện của tịnh thất đó!"


Long nheo mắt nhìn Khánh, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu nói dối trên gương mặt thanh niên trẻ. Nhưng sự hoảng sợ giả tạo cùng vết bầm dập trên vai Khánh do trận đòn của Tèo đã hoàn toàn đánh lừa gã tài phiệt ngạo mạn. Long tin rằng một kẻ hèn nhát, nợ nần ngập đầu như Khánh sẽ không bao giờ dám dùng mạng sống của mình để chơi trò hai mặt.


"Quận Năm... Tịnh thất Diệu Pháp..." Long lẩm bẩm, nụ cười thâm độc dần hiện rõ trên gương mặt mập mạp. Gã quay sang phía bóng tối ở góc nhà hoang, nơi Vũ Văn Hắc – chủ văn phòng thám tử tư ngầm – đang đứng im lặng quan sát.


"Hắc! Nghe rõ chưa?" Long ra lệnh, giọng đầy vẻ đắc thắng. "Điều động toàn bộ lực lượng thám tử tư của ông, kể cả những đứa đang chốt chặn ở khu vực Thanh Đa và Bình Thạnh, khẩn cấp di chuyển sang Quận Năm. Bao vây chặt chẽ cái Tịnh thất Diệu Pháp đó cho tao. Chỉ cần con Thảo xuất hiện cùng chiếc máy ghi âm, lập tức khống chế cướp lại toàn bộ tài liệu rồi báo cho tao!"


"Rõ, thưa anh Long," Hắc lầm lì gật đầu, lập tức rút điện thoại ra điều phối mạng lưới thám tử tư ngầm di chuyển khẩn cấp.


Khánh nhìn bóng lưng Hắc rời đi, trong lòng khẽ dâng lên một sự nhẹ nhõm tột cùng xen lẫn hồi hộp. Điệp vụ ly gián bước đầu đã thành công mỹ mãn. Long đã sập bẫy thông tin giả. Việc gã điều động toàn bộ lực lượng thám tử của Hắc sang Quận Năm sẽ vô tình tạo ra một khoảng trống an ninh cực kỳ đắt giá, kéo dài tối đa bốn tiếng đồng hồ tại địa bàn bán đảo Thanh Đa – nơi Luật sư Lê Gia Huy đang ẩn náu thực sự tại căn hộ chung cư cũ nát.


"Mày ngoan ngoãn như vậy có phải tốt hơn không?" Long quay lại, vỗ vỗ vào má Khánh bằng mu bàn tay đầy vết xước nhẹ đã khô miệng. "Tối nay, tao sẽ để mày lại đây cho thằng Tèo quản lý. Khi nào tao lấy được chiếc máy ghi âm và bản di chúc gốc từ tay chị mày, tao sẽ trả lại tờ giấy nợ cho mày tự do. Còn nếu mày dám lừa tao..."


Long không nói hết câu, gã chỉ cười lạnh một tiếng rồi quay lưng bước nhanh ra ngoài xe hơi chờ sẵn. Cánh cửa xe Mercedes đen sang trọng đóng sầm lại, lao vút đi trong màn mưa bão trắng xóa, mang theo toàn bộ truy binh của kẻ thù đi sai hướng.


Trong căn nhà hoang ẩm ướt, Khánh khẽ ngước nhìn chiếc điện thoại vẫn đang nằm im lìm trên bàn, đèn tín hiệu ghi âm âm thầm nhấp nháy đỏ rực trong bóng tối. Cậu biết, khoảng trống thời gian bốn tiếng vàng ngọc đã mở ra cho chị gái và luật sư Phong. Trận chiến tiếp theo tại Thanh Đa sẽ quyết định vận mệnh của cả gia đình cậu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!