Vết Nứt Trên Hồ Sơ
Cơn mưa nhiệt đới của thành phố Nam Khánh vẫn chưa có dấu hiệu dứt hạt. Nước mưa xối xả dội vào những ô cửa kính lớn của trụ sở Viện kiểm sát nhân dân Quận 3, tạo nên những vệt nước nhạt nhòa, ngăn cách không gian uy nghiêm bên trong với thế giới xô bồ, ngập lụt bên ngoài.
Trong căn phòng làm việc nực nội mùi giấy hồ sơ cũ và hơi ẩm máy điều hòa, bầu không khí đang căng thẳng đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ kích nổ.
Kiểm sát viên Nguyễn Hoàng Yến ngồi thẳng lưng sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ gõ đỏ. Cô khoác trên mình bộ đồng phục kiểm sát màu xanh đen phẳng phiu, mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng tôn lên gương mặt sắc sảo, cương nghị. Đôi mắt một mí nhạy bén của cô lướt qua tập hồ sơ dày cộp đặt trước mặt, rồi dừng lại ở hai người đàn ông đang ngồi đối diện.
Một bên là Đội trưởng điều tra Lê Văn Thắng. Gã ngồi gác chéo chân đầy ngạo mạn, chiếc áo khoác da sờn màu phảng phất mùi thuốc lá rẻ tiền. Gương mặt sạm đen của gã lộ rõ vẻ nôn nóng và tự mãn của một kẻ tin rằng mình đang nắm giữ một ván bài lật ngửa.
Đối diện gã là Luật sư Trần Phong. Phong khoác bộ vest xanh đen hơi rộng, mái tóc đen chải chuốt gọn gàng phía sau cặp kính cận gọng mảnh. Phong không hề tỏ ra nôn nóng. Anh ngồi thẳng lưng, hai tay đan vào nhau đặt trên chiếc cặp da đen, phong thái điềm tĩnh đến lạ lùng. Ngồi khép nép bên cạnh anh là Lâm Thu Thảo. Nữ y tá trẻ mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị, đôi bàn tay gầy gộc đan chặt vào nhau, để lộ những vết bầm tím nhạt màu nơi cổ tay – chứng tích đau đớn của chiếc còng số tám mà Thắng đã siết chặt đêm xảy ra vụ án.
"Thưa Kiểm sát viên Yến," Thắng mở lời trước, giọng gã ồm ồm đầy áp đặt, tay gõ gõ vào tập tài liệu mỏng dán nhãn Công an Quận 3. "Hồ sơ vụ án mưu sát tỷ phú Trịnh Hoàng Hải đã hoàn toàn khép kín. Chúng tôi đã có bản kết luận giám định pháp y sơ bộ của Bác sĩ Ngô Chí Dũng – một chuyên gia đầu ngành. Kết luận nêu rõ: nạn nhân tử vong do suy hô hấp cấp tính gây ra bởi ngộ độc Morphine liều cao. Đồng thời, dữ liệu trích xuất từ hệ thống thông tin bệnh viện HIS của bệnh viện Trịnh Phát ghi nhận bị can Lâm Thu Thảo đã thực hiện lệnh tiêm mười miligram Morphine vào lúc một giờ mười lăm phút sáng ngày hai mươi chín tháng năm. Đây là liều lượng vượt ngưỡng an toàn gấp năm lần đối với một bệnh nhân suy kiệt giai đoạn cuối."
Thắng liếc xéo qua Thảo, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng:
"Quy trình xuất kho số cũng xác nhận việc hao hụt độc chất trùng khớp. Lời khai của Y tá trưởng Phạm Kim Ngân khẳng định bị can Thảo đã tự ý ký nhận và rút thuốc mà không có sự chứng kiến đối chéo. Mọi chứng cứ số và nhân chứng đều đồng nhất. Tôi đề nghị Viện kiểm sát phê chuẩn cáo trạng khởi tố khẩn cấp bị can Lâm Thu Thảo để đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm đúng thời hạn."
Nguyễn Hoàng Yến không vội vàng trả lời. Cô lật giở vài trang báo cáo pháp y của bác sĩ Dũng, ánh mắt khẽ dao động khi nhìn vào biểu đồ nồng độ độc chất. Cô ngước lên nhìn Phong:
"Luật sư Trần Phong, phía bào chữa có ý kiến gì về đề nghị của cơ quan điều tra?"
Trần Phong khẽ đẩy nhẹ gọng kính cận. Anh không hề nao núng, chậm rãi mở khóa chiếc cặp da đen, rút ra một tập tài liệu được bọc cẩn thận trong túi nilon chống nước. Khi anh đặt tập tài liệu đó lên bàn, Lê Văn Thắng khẽ nheo mắt đầy cảnh giác.
"Thưa Kiểm sát viên Yến," Phong bắt đầu bằng giọng trầm ấm nhưng rành rọt từng chữ. "Cơ quan điều tra của Đội trưởng Thắng đang vội vã khép lại hồ sơ dựa trên một hệ thống chứng cứ số đã bị can thiệp và bóp méo hoàn toàn. Hôm nay, đại diện cho văn phòng luật sư bào chữa, tôi chính thức trình diện trước Viện kiểm sát một vật chứng vật lý cốt lõi: Cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy của khoa chăm sóc giảm nhẹ Viện dưỡng lão An Bình đêm hai mươi chín tháng năm."
Phong lách tay mở túi nilon, để lộ cuốn sổ tay bìa da màu xanh sẫm đã hơi ẩm nước mưa nhưng các trang giấy bên trong vẫn nguyên vẹn. Anh lật đến trang ghi ngày 29 tháng 5, xoay ngược cuốn sổ lại hướng về phía Yến.
"Hãy nhìn vào dòng thứ tư từ trên xuống," Phong chỉ tay vào hàng chữ viết tay nắn nót bằng mực xanh. "Thời điểm một giờ mười lăm phút sáng. Y lệnh điều trị ghi rõ: Tiêm Morphine sulfat hai miligram để giảm co thắt phổi. Ngay bên cạnh là chữ ký tay sống của điều dưỡng trực ca Lâm Thu Thảo, và đặc biệt – chữ ký đối chứng bằng nét mực xanh sờn của chính tỷ phú Trịnh Hoàng Hải. Ông Hải hoàn toàn minh mẫn khi ký xác nhận liều lượng hai miligram này trước khi tiêm. Đây là chữ ký sống, không thể giả mạo bằng công nghệ số."
Lê Văn Thắng bật cười khẩy, gã rướn người về phía trước, giọng đầy vẻ khinh miệt:
"Luật sư Phong, anh đang đùa với cơ quan luật pháp đấy à? Một cuốn sổ giấy rách nát tự biên tự diễn thì có giá trị pháp lý gì so với hệ thống quản trị bệnh án số HIS được bảo mật của tập đoàn Trịnh Phát? Bị can Thảo hoàn toàn có thể tự ý viết thêm vào cuốn sổ này hoặc cưỡng ép ông lão ký vào trước khi tiêm thuốc độc để tạo chứng cứ ngoại phạm giả. Quy chế y tế hiện đại ưu tiên tính xác thực của dữ liệu số chứ không phải dăm ba tờ giấy viết tay dễ dàng tẩy xóa!"
"Đội trưởng Thắng, gã nói sai rồi," Phong lập tức phản công, giọng anh đanh lại, sắc bén như một lưỡi dao mổ rạch thẳng vào lập luận của đối phương. "Căn cứ theo Quy chế quản lý thuốc hướng thần nhóm A do Bộ Y tế ban hành, mọi liều lượng morphine xuất kho và sử dụng lâm sàng bắt buộc phải được ghi chép song song bằng văn bản giấy có chữ ký sống đối chéo của hai y tá trực ca và bệnh nhân nếu họ còn tỉnh táo. Hệ thống số HIS chỉ là công cụ quản lý hành chính phụ trợ, không thể thay thế giá trị pháp lý của sổ giấy gốc trong quy trình kiểm kê độc chất hình sự."
Phong tiếp tục rút ra tài liệu thứ hai – bản sao carbon thứ ba của một đơn thuốc y tế.
"Hơn nữa, đây là Đơn thuốc điều trị giảm nhẹ gốc có chữ ký đối chứng của Bác sĩ điều trị lâm sàng Lê Tuấn Anh ký duyệt cho ca trực đêm đó. Đơn thuốc ghi rõ liều lượng chỉ định tối đa là hai miligram. Bác sĩ Tuấn Anh chỉ ký lệnh xuất hai miligram. Vậy tôi xin hỏi Đội trưởng Thắng, y tá Thảo lấy đâu ra thêm tám miligram morphine để tiêm cho nạn nhân khi kho dược độc chất của bệnh viện Trịnh Phát quản lý nghiêm ngặt đến từng miligram theo quy chế nhóm A?"
Lê Văn Thắng bị nghẹn họng trong giây lát. Gã đỏ mặt, định đập bàn quát tháo nhưng ánh mắt nghiêm nghị của Nguyễn Hoàng Yến đã kịp thời khóa chặt gã lại.
Yến kéo cuốn sổ giấy ca trực về phía mình. Cô dùng ngón tay đeo găng y tế khẽ vuốt qua nét chữ ký của ông Trịnh Hoàng Hải. Là một kiểm sát viên có kinh nghiệm, cô nhận ra nét bút run rẩy đặc trưng của người già suy kiệt nhưng nét thanh nét đậm của chữ ký hoàn toàn tự nhiên, không có dấu hiệu của việc bị cưỡng ép hay đồ lại nét.
"Đội trưởng Thắng," Yến cất giọng lạnh lùng, hướng mắt về phía gã điều tra viên biến chất. "Trong hồ sơ điều tra ban đầu của anh gửi sang đây, tại sao không hề đề cập đến sự tồn tại của cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy này? Tại sao anh báo cáo rằng toàn bộ hồ sơ giấy đã bị thất lạc trong quá trình niêm phong hiện trường phòng bốn trăm hai?"
Thắng luống cuống, gã ho nhẹ một tiếng để lấy lại bình tĩnh, giọng điệu bắt đầu lấp liếm:
"Thưa Kiểm sát viên, đêm xảy ra án mạng là đêm mưa bão lớn, hiện trường phòng bốn trăm hai rất hỗn loạn. Y tá trưởng Ngân báo cáo rằng cuốn sổ giấy đã bị ướt sũng và hư hỏng hoàn toàn không thể khôi phục nên chúng tôi mới căn cứ vào dữ liệu số HIS làm chuẩn xác thực. Việc luật sư Phong bỗng dưng tìm thấy cuốn sổ này ở một nơi nào đó ngoài viện dưỡng lão là cực kỳ nghi vấn. Chúng tôi cần thời gian để giám định xem chữ ký này có bị làm giả hay không."
"Không cần phải đợi đến lúc đó đâu," Phong mỉm cười đầy ẩn ý. Anh rút chiếc máy tính xách tay cá nhân ra, mở một file tài liệu điện tử được bảo mật hai lớp. "Thưa Kiểm sát viên Yến, đây là lý do tại sao dữ liệu số HIS của bệnh viện Trịnh Phát lại hiển thị con số mười miligram."
Phong xoay màn hình máy tính về phía Yến. Trên màn hình hiển thị dòng lịch sử log dữ liệu hệ thống (log data) của máy chủ HIS mà Hoàng Văn Tiến đã khôi phục thành công từ ca trực đêm hai mươi chín tháng năm.
"Hãy nhìn vào mốc thời gian này," Phong chỉ tay vào dòng chữ đỏ rực lấp lánh. "Tài khoản quản trị mang mã số 'ADMIN_NGAN_402' – thuộc quyền sở hữu của Y tá trưởng Phạm Kim Ngân – đã đăng nhập vào hệ thống lúc đúng ba giờ mười lăm phút sáng ngày hai mươi chín tháng năm. Tức là ba mươi phút sau khi tỷ phú Trịnh Hoàng Hải được xác nhận tử vong lâm sàng. Tài khoản này đã thực hiện lệnh sửa đổi thủ công chỉ số liều lượng morphine từ hai miligram thành mười miligram trên hồ sơ bệnh án điện tử."
Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc. Chỉ còn tiếng mưa rơi rầm rập ngoài cửa sổ.
Thảo khẽ ngước lên nhìn Yến, giọng cô run rẩy nhưng chứa đựng nỗi uất ức kìm nén suốt nhiều ngày qua: "Thưa Kiểm sát viên, đêm đó em chỉ tiêm đúng hai miligram theo y lệnh của bác sĩ Tuấn Anh. Chị Ngân đã lén giấu cuốn sổ giấy này vào túi rác y tế để chuẩn bị tiêu hủy theo chỉ đạo của Trịnh Hoàng Long hòng xóa sạch chứng cứ đối chiếu. Nếu em và luật sư Phong không mạo hiểm lấy lại cuốn sổ từ kho lưu trữ cũ, thì sự thật đã bị chôn vùi vĩnh viễn dưới những con số giả mạo trên hệ thống số rồi!"
Lê Văn Thắng đứng bật dậy, gương mặt gã đỏ gay vì giận dữ. Gã chỉ tay vào mặt Phong:
"Anh Phong! Anh đang vu khống cán bộ y tế và can thiệp trái phép vào dữ liệu bảo mật của tập đoàn Trịnh Phát! Những thứ anh đưa ra chỉ là file dữ liệu lậu, không hề được cơ quan chức năng kiểm định pháp lý!"
"Đội trưởng Thắng, ngồi xuống!"
Nguyễn Hoàng Yến đập mạnh chiếc bút máy xuống bàn. Tiếng động đanh thép xé toạc bầu không khí căng thẳng. Ánh mắt cô sắc lạnh nhìn thẳng vào Thắng, khiến gã điều tra viên biến chất phải hậm hực ngồi xuống ghế, hai nắm tay siết chặt đến mức nổi đầy gân xanh.
Yến quay sang nhìn Phong, giọng cô nghiêm nghị nhưng đã dịu đi phần nào sự hoài nghi ban đầu:
"Luật sư Phong, những tài liệu anh cung cấp hôm nay, bao gồm cuốn sổ giấy ca trực gốc và lịch sử chỉnh sửa hệ thống HIS, có nguồn gốc thu thập từ đâu?"
Phong thẳng thắn đáp: "Cuốn sổ giấy được chúng tôi thu thập trực tiếp từ kho lưu trữ hồ sơ cũ của An Bình trước khi bị tiêu hủy. Còn dữ liệu log HIS được cung cấp bởi một chuyên gia an ninh mạng độc lập phối hợp với phóng viên điều tra Nguyễn Minh Quân của báo Công Lý & Sự Thật. Chúng tôi cam kết chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật về tính chân thực của các nguồn tài liệu này."
Yến khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ gụ. Cô lật lại Quy chế quản lý thuốc hướng thần nhóm A, rồi đối chiếu với báo cáo của bác sĩ Dũng. Một vết nứt logic khổng lồ đã lộ ra ngay trước mắt cô. Nếu liều tiêm mười miligram thực sự được thực hiện lúc một giờ mười lăm phút sáng, thì nhịp tim và điện tâm đồ của ông Hải trên máy theo dõi HIS không thể duy trì dao động ổn định, đều đặn cho đến tận hai giờ sáng được. Morphine liều cao đối với bệnh nhân cận tử suy kiệt phổi sẽ gây ức chế hô hấp tức thì trong vòng mười lăm phút. Sự mâu thuẫn sinh lý học lâm sàng này hoàn toàn khớp với cuốn sổ giấy ghi liều hai miligram.
"Chiến thuật trì hoãn phê duyệt cáo trạng của anh đã có hiệu quả rồi đấy, Luật sư Phong," Yến nói chậm rãi, cô ký tên vào một văn bản hành chính trước mặt rồi đóng dấu mộc xanh của Viện kiểm sát. "Căn cứ theo những chứng cứ mới phát sinh có dấu hiệu làm sai lệch hồ sơ vụ án nghiêm trọng, Viện kiểm sát nhân dân Quận 3 quyết định tạm hoãn phê duyệt cáo trạng khởi tố bị can đối với Lâm Thu Thảo. Chúng tôi quyết định trả hồ sơ yêu cầu cơ quan điều tra tiến hành điều tra bổ sung khẩn cấp."
Yến nhìn thẳng vào Lê Văn Thắng, giọng cô đanh thép như một mệnh lệnh không thể thương lượng:
"Đội trưởng Thắng, cơ quan điều tra phải thực hiện trưng cầu giám định chữ viết tay của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải trên cuốn sổ giấy này tại Viện Khoa học Hình sự. Đồng thời, anh phải triệu tập Y tá trưởng Phạm Kim Ngân để giải trình về mốc thời gian đăng nhập chỉnh sửa hệ thống HIS lúc ba giờ mười lăm phút sáng. Cho đến khi có kết quả giám định độc lập, quyền tại ngoại bảo lãnh của bị can Lâm Thu Thảo vẫn giữ nguyên hiệu lực dưới sự bảo chứng tài chính của ông Trần Thế Vinh."
Lê Văn Thắng tức tối đứng bật dậy. Gã giật phắt tập hồ sơ trên bàn, gương mặt vặn vẹo vì giận dữ và nhục nhã. Gã liếc nhìn Phong và Thảo bằng ánh mắt đầy thù hận, rồi quay lưng bước rầm rập ra khỏi phòng làm việc, cánh cửa gỗ sập mạnh phía sau vang lên một tiếng "rầm" chấn động hành lang.
Bước ra ngoài sảnh lớn của trụ sở Viện kiểm sát, Thảo khẽ thở phào nhẹ nhõm, đôi chân cô như muốn quỵ xuống sau hàng giờ căng thẳng cực hạn. Cô nhìn Phong, hai mắt rưng rưng lệ:
"Anh Phong... chúng ta... chúng ta làm được rồi phải không anh?"
Phong khẽ gật đầu, anh đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô để trấn an, nhưng ánh mắt anh vẫn nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài kia đầy lo âu:
"Đây mới chỉ là chiến thắng bước đầu thôi, Thảo. Chúng ta đã rạch được một vết nứt lớn trên hồ sơ ngụy tạo của chúng. Nhưng vết nứt này sẽ khiến Trịnh Hoàng Long điên cuồng hơn. Hắn sẽ nhận ra hệ thống HIS bị lộ và sẽ tìm mọi cách tiêu hủy các chứng cứ khác."
Đúng như dự đoán của Phong, ngay tại bãi đỗ xe sũng nước phía dưới tòa nhà Viện kiểm sát, Đội trưởng Lê Văn Thắng vừa bước vào trong chiếc xe SUV của mình liền khóa chặt cửa kính. Gã điên cuồng đập mạnh tay lên vô lăng, rồi lôi chiếc điện thoại bảo mật ra bấm một dãy số quen thuộc. Giọng gã run lên vì tức giận và lo sợ khi đầu dây bên kia vừa kết nối:
"Alo! Anh Long đấy à? Có biến lớn rồi! Thằng luật sư Phong nó đã trình diện cuốn sổ giấy ca trực gốc trước kiểm sát viên Yến! Kế hoạch khởi tố nhanh con nhỏ Thảo đã bị nó bẻ gãy một vết nứt lớn rồi! Viện kiểm sát vừa ra quyết định trả hồ sơ điều tra bổ sung để giám định chữ viết tay và lịch sử HIS của con Ngân! Anh phải xử lý con Ngân ngay lập tức trước khi cảnh sát sờ gáy mụ ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!