Nhạc nềnRecollection

Cuộc Chiến Độc Lập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa tầm tã đêm ba mươi mốt tháng năm vẫn trút xuống thành phố Nam Khánh không một phút ngơi nghỉ. Tiếng nước mưa rầm rập dội lên những mái tôn cũ kỹ của khu ngoại ô, hòa cùng tiếng sấm sét rạch ngang bầu trời u tối, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt và đầy đe dọa. Tại phòng làm việc đơn độc của tòa soạn báo Công Lý & Sự Thật, Nguyễn Minh Quân dán mắt vào thấu kính của chiếc kính lúp chuyên dụng. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn bàn, anh đang tỉ mỉ soi từng milimet trên bản in phóng đại của các hóa đơn chuyển tiền mà Trịnh gia đã tung ra để bêu rếu Lâm Thu Thảo.


"Vết xước watermark trên hóa đơn giả..." Quân lẩm nhẩm, bàn tay cầm kính lúp của anh khẽ siết chặt.


Dưới thấu kính độ phân giải cao, dải chữ số bảo mật của ngân hàng không hề sắc nét như công nghệ in tiền của nhà nước. Nó có một vết xước đứt gãy cực nhỏ, chạy dọc theo vân sóng nước của watermark bảo an. Đó là một lỗi in ấn đặc trưng của những phôi hóa đơn giả được sản xuất hàng loạt từ các xưởng in lậu ở khu vực quận Bình Thạnh – nơi giới làm giấy tờ giả vỉa hè thường xuyên hoạt động. Trịnh gia, với tất cả sự ngạo mạn của thế lực tài phiệt, đã quá vội vã trong việc ngụy tạo chứng cứ bôi nhọ Thảo mà không ngờ rằng một chi tiết vi tế như vậy lại lọt vào tầm mắt của một phóng viên điều tra lão luyện.


Nhưng Quân biết rõ luật chơi. Một vết xước trên watermark chỉ đủ để tạo ra sự nghi vấn, chứ chưa đủ sức nặng pháp lý để đập tan chiến dịch truyền thông bẩn "Y tá đào mỏ" do bà Trịnh Lệ Hoa đang giật dây phía sau. Cổ phiếu Tập đoàn Trịnh Phát (Mã TP-Group) đã tăng vọt năm phần trăm ngay sau khi dư luận quay lưng thóa mạ Thảo. Đồng tiền dơ bẩn đang nhảy múa trên danh dự của một cô gái chính trực. Để lật ngược thế cờ tại tòa sơ thẩm sắp tới, anh bắt buộc phải tìm được chứng cứ gốc: Bản sao lưu bệnh án giấy gốc của ca trực đêm xảy ra án mạng tại Viện dưỡng lão An Bình.


Quân đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo khoác đồng phục của một hãng giao đồ ăn công nghệ màu xanh lá sờn cũ, đội chiếc mũ bảo hiểm sụp sát trán để che khuất gương mặt. Anh áp dụng nghiêm ngặt "Quy tắc tác nghiệp điều tra độc lập không tiếp xúc". Anh tháo bỏ toàn bộ dải phản quang trên ba lô máy ảnh kaki sờn góc, nhét chiếc máy ảnh thu phóng chuyên dụng chụp đêm vào ngăn đáy, rồi lặng lẽ bước ra ngoài màn mưa bão. Chiếc xe Wave Alpha cũ nát của anh nổ máy, lao vút vào màn đêm trắng xóa của Nam Khánh.


---


Viện dưỡng lão An Bình đêm nay được canh phòng cẩn mật hơn thường lệ. Trưởng bảo vệ Nguyễn Hùng đã cho tăng cường thêm hai chốt an ninh ngay tại cổng chính và lối vào khu hành chính. Ánh đèn pha cực mạnh từ bốt gác quét liên tục qua những vạt cây cổ thụ sũng nước.


Quân dắt chiếc Wave Alpha lánh vào một góc tối khuất sau rặng tre sát tường rào phía sau viện dưỡng lão. Anh lách người qua khe hở của hàng rào xích sắt dột nước mưa, bước nhẹ trên nền đất sũng bùn để tránh tiếng động. Mục tiêu đầu tiên của Quân là tiếp cận phòng bệnh số 402 – hiện trường vụ án – để chụp ảnh thực địa vết xước trên van máy thở. Nhưng khi anh vừa lách qua góc tường hành lang phụ, trái tim anh chợt thắt lại. Cánh cửa phòng 402 đã bị khóa chặt bằng hai vòng xích sắt lớn, trên ổ khóa dán đè hai tờ giấy niêm phong màu trắng có dấu mộc đỏ của cơ quan điều tra quận 3. Ngay bên cạnh cửa, một gã bảo vệ vạm vỡ dưới quyền Nguyễn Hùng đang đứng gác, tay lăm lăm chiếc dùi cui điện xẹt tia lửa xanh lét ca đêm.


Thử nghiệm tiếp cận hiện trường thất bại hoàn toàn. Quân buộc phải lùi lại, nép mình vào bóng tối của lối đi thoát hiểm hành lang phụ. Anh biết mình chỉ còn một cơ hội duy nhất đêm nay: tìm gặp y tá Nguyễn Thị Mai.


Mai là người cùng ca trực trực tiếp với Thảo đêm ông Hải mất. Cô ấy biết rõ Thảo luôn tuân thủ nghiêm ngặt Quy chế quản lý thuốc hướng thần nhóm A, nhưng cô ấy quá nhút nhát trước sự đe dọa của y tá trưởng Phạm Kim Ngân. Quân luồn qua hành lang kỹ thuật ẩm ướt, hướng về phía phòng thay đồ của nhân viên điều dưỡng ở cuối dãy nhà. Qua khe cửa kính mờ sương, anh nhìn thấy Mai đang ngồi một mình trên chiếc ghế băng gỗ. Cô đang ôm mặt khóc nức nở, bờ vai tròn trịa run lên bần bật dưới lớp áo đồng phục điều dưỡng màu xanh nhạt.


Quân gõ nhẹ ba tiếng lên cửa kính. Mai giật nảy mình, hoảng sợ định hét lên khi thấy một người đàn ông mặc áo shipper sũng nước bước vào. Quân nhanh chóng đưa ngón tay lên môi ra hiệu giữ im lặng, rồi rút chiếc thẻ nhà báo của tờ Công Lý & Sự Thật ra trước mặt cô.


"Y tá Mai, xin cô bình tĩnh. Tôi là Nguyễn Minh Quân, phóng viên điều tra. Tôi đến đây để tìm cách cứu cô Thảo."


Mai hoảng sợ lùi lại sát góc tủ đồ, lắc đầu liên tục: "Không... tôi không biết gì hết! Anh đi đi! Chị Ngân đã nói nếu ai hé răng nửa lời về ca trực đêm đó sẽ bị đuổi việc và bị Trịnh gia kiện ra tòa cho đi tù! Tôi còn mẹ già và con nhỏ... tôi không thể mất việc được!"


Quân nhìn sâu vào đôi mắt đầy sợ hãi của Mai. Anh không dùng tiền để mua chuộc, bởi anh biết những người lao động nghèo như Mai sợ hãi quyền lực nhưng sâu thẳm trong họ vẫn còn y đức và lòng trắc ẩn. Anh rút điện thoại ra, mở bức ảnh chụp Lâm Thu Thảo đang bị áp giải ra xe cảnh sát trong đêm mưa bão. Trong ảnh, cổ tay Thảo bầm tím vì chiếc còng số tám siết chặt, gương mặt cô xơ xác, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía phòng bệnh của ông Hải đầy lo âu.


"Cô nhìn đi," giọng Quân trầm thấp nhưng chứa đựng sức nặng đạo đức ghê gớm. "Cô Thảo đã chấp nhận chịu oan sai, chấp nhận bị cả xã hội thóa mạ là kẻ giết người chỉ để bảo vệ di nguyện của ông Hải. Cô ấy đã dạy cô cách chăm sóc giảm nhẹ bằng cả trái tim, đúng không? Bây giờ cô ấy đang phải đối mặt với án tù chung thân vì sự im lặng của những người đồng nghiệp. Nếu cô im lặng đêm nay, cuốn sổ giấy ca trực gốc bị tiêu hủy, thì danh dự của cô Thảo và cả y đức của ngành này sẽ chết cùng với sự thật!"


Nhìn vào vết bầm tím trên cổ tay Thảo trong ảnh, Mai khóc nấc lên. Sự dằn vặt lương tâm tột cùng đã chiến thắng nỗi sợ hãi sa thải. Cô run rẩy đứng dậy, đi đến chiếc tủ đồ cá nhân ở góc phòng, lật tung đống quần áo cũ để rút ra một túi rác y tế màu vàng chuyên dụng. Bên trong túi rác đó, dưới lớp túi nilon bảo quản chống nước, là một tập tài liệu giấy được xếp gọn gàng.


"Đây... đây là Bản sao lưu bệnh án giấy gốc của ca trực đêm hai mươi chín tháng năm," Mai nói, giọng run rẩy đến lạc đi. "Đêm đó, sau khi chị Thảo bị cảnh sát áp giải đi, chị Ngân đã yêu cầu tôi giao nộp toàn bộ sổ sách giấy để mụ ta tiêu hủy nhằm đồng bộ với hệ thống số HIS đã bị sửa đổi. Nhưng tôi đã lén photo lại một bản và giấu vào túi rác này để mang ra ngoài. Trong này có đầy đủ chữ ký sống của ông Hải và chị Thảo xác nhận liều lượng morphine tiêm thực tế chỉ là hai miligram, hoàn toàn không phải mười miligram như báo cáo của bác sĩ Dũng."


Đúng lúc tay Quân vừa chạm vào tập tài liệu, tiếng bộ đàm rè rè đột ngột vang lên từ đầu hành lang phụ. Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của Trưởng bảo vệ Nguyễn Hùng đang tiến gần phòng thay đồ.


"Nguyễn Thị Mai! Cô còn làm gì trong đó mà chưa bàn giao ca trực?" Giọng nói ồm ồm của Hùng dội qua khe cửa sổ.


Mai hoảng loạn tột độ, mặt cắt không còn giọt máu. Quân nhanh trí nhét tập tài liệu sũng nước vào ngăn chứa ống kính của chiếc ba lô máy ảnh kaki, kéo khóa kín lại. Anh ra hiệu cho Mai mở cánh cửa thoát hiểm phía sau phòng thay đồ dẫn thẳng ra bãi rác thải y tế ngoại khu.


"Mở cửa thoát hiểm cho tôi, nhanh lên!" Quân thì thầm.


Mai run rẩy quẹt thẻ từ mở chốt cửa thoát hiểm. Quân lách người ra ngoài màn mưa đen kịch ngay khi cánh cửa chính phòng thay đồ bị Nguyễn Hùng đẩy mạnh ra. Hùng nhìn quanh phòng với ánh mắt nghi ngờ, nhìn thấy Mai đang đứng run rẩy bên chiếc xe đẩy rác.


"Có kẻ lạ đột nhập bằng thẻ từ giả. Cô có thấy ai qua đây không?" Hùng gặng hỏi, tay đặt lên báng dùi cui điện.


"Dạ... dạ không... tôi đang dọn dẹp rác thải để chuẩn bị giao ca..." Mai cố gắng giữ giọng bình thường nhưng hai đầu gối cô run rẩy như muốn quỵ xuống.


---


Quân chạy băng qua bãi rác thải y tế sũng nước, leo qua bức tường rào xích sắt dột nước mưa để thoát ra ngoài con hẻm tối. Anh dắt chiếc Wave cũ rồ ga phóng vụt đi trong màn đêm bão bùng của Nam Khánh. Phía sau anh, một chiếc xe máy không bật đèn pha của thám tử tư Vũ Văn Hắc bắt đầu lẳng lặng bám đuôi từ xa. Nhưng Quân đã sử dụng quy tắc tác nghiệp không tiếp xúc, anh không chạy thẳng về tòa soạn mà rẽ vào một quán cà phê võng 24h đông đúc ở quận 5 để cắt đuôi hoàn toàn truy binh.


Khoảng hai giờ sáng, Quân về đến tòa soạn báo Công Lý & Sự Thật. Anh cùng chuyên gia công nghệ Hoàng Văn Tiến lập tức cắm USB chứa dữ liệu quét của bệnh án điện tử và đối chiếu với tập Bản sao lưu bệnh án giấy gốc mà Mai vừa cung cấp.


Tiến gõ bàn phím liên tục, màn hình hiển thị các dòng mã hex của hệ thống HIS bệnh viện Trịnh Phát. Đột ngột, Tiến dừng tay, chỉ vào một dòng log dữ liệu màu đỏ rực hiển thị mốc thời gian hệ thống bị can thiệp.


"Quân! Nhìn vào đây này! Đây là dấu vết đăng nhập của tài khoản quản trị mang mã số 'ADMIN_NGAN_402'. Tài khoản này đã đăng nhập vào hệ thống quản lý bệnh án điện tử lúc đúng ba giờ sáng ngày hai mươi chín tháng năm – chỉ ba mươi phút sau khi ông Hải được xác nhận tử vong. Lịch sử chỉnh sửa ghi nhận rõ ràng: mốc liều lượng morphine tiêm cho bệnh nhân Trịnh Hoàng Hải đã bị sửa đổi thủ công từ hai miligram thành mười miligram!"


Quân đứng bật dậy, luồng điện phấn khích và giận dữ chạy dọc sống lưng anh. Vết nứt đầu tiên trên pháo đài ngụy tạo của Trịnh gia đã bị rạch ra bằng chứng cứ số không thể chối cãi.


"Phạm Kim Ngân... mụ ta đã trực tiếp sửa số liệu để khớp với báo cáo pháp y giả của bác sĩ Dũng," Quân đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt anh sáng lên dưới ánh đèn huỳnh quang của tòa soạn. "Sự thật đã lộ diện rồi."


Quân kéo chiếc ghế lại gần máy tính, bắt đầu gõ những dòng chữ đầu tiên cho loạt bài điều tra độc lập của mình. Tiếng bàn phím lách cách vang lên giòn giã giữa đêm tĩnh mịch, báo hiệu một cơn bão truyền thông chính nghĩa sắp sửa quét sạch hào quang khuyết danh của gia tộc tài phiệt Trịnh gia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!