Nhạc nềnRecollection

Bão Truyền Thông Bẩn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh ngày ba mươi mốt tháng năm không mang lại hơi ấm, nó chỉ rạch những vệt sáng xám xịt và lạnh lẽo qua khe cửa sổ kính của căn phòng trọ tạm lánh ngoại ô Nam Khánh. Lâm Thu Thảo ngồi bất động trên chiếc giường xếp đơn sơ, hai tay cô vẫn ôm chặt chiếc túi vải cũ chứa những bức thư tay của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải và bản đồ chỉ đường đến chung cư Thanh Đa. Đôi mắt cô ráo hoảnh, hằn sâu những quầng thâm tím tái sau một đêm trắng rượt đuổi nghẹt thở dưới gốc đa cổ thụ An Bình.


Bên cạnh cô, Luật sư Trần Phong đang dán mắt vào màn hình chiếc máy tính xách tay cũ kỹ. Tiếng quạt tản nhiệt của máy kêu rè rè liên tục, hòa cùng tiếng mưa rào ngoài hiên tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Đột ngột, Phong thở dài một tiếng đầy mệt mỏi, anh đẩy gọng kính cận lên sát sống mũi rồi quay sang nhìn Thảo bằng ánh mắt chứa đựng sự lo ngại sâu sắc.


"Thảo... Em phải chuẩn bị tinh thần. Bọn họ đã ra tay rồi. Và đòn này... tàn nhẫn hơn chúng ta tưởng rất nhiều."


Phong xoay màn hình máy tính về phía Thảo. Trên trang chủ của 'Tin Tức Nam Khánh' – trang tin điện tử có lượng truy cập lớn nhất thành phố do Trần Quốc Huy quản lý – đập vào mắt cô là một dòng tít đỏ rực, font chữ đậm nét đầy kích động: 'CHÂN DUNG NỮ Y TÁ NGHÈO VÀ CÚ LỪA DI CHÚC TRIỆU ĐÔ: KỊCH BẢN ĐÀO MỎ TINH VI SÁT HẠI TỶ PHÚ TRỊNH HOÀNG HẢI'.


Ngay bên dưới bài viết là hàng loạt hình ảnh được thiết kế vô cùng tinh vi. Có những bức ảnh chụp Thảo đang dìu ông Hải đi dạo trong vườn kỷ niệm An Bình, nhưng đã bị cắt ghép, chỉnh sửa góc độ một cách ác ý để tạo cảm giác mập mờ, ám chỉ mối quan hệ bất chính giữa một cô gái hai mươi tám tuổi và ông lão tỷ phú cận tử. Kinh tởm hơn, bài viết còn đính kèm hình ảnh chụp các 'hóa đơn chuyển tiền' giả mạo từ tài khoản cá nhân của ông Hải vào tài khoản của Thảo với số tiền lên đến hàng chục tỷ đồng, kèm theo dòng chú thích đanh thép: 'Bằng chứng cho thấy Lâm Thu Thảo đã dùng thủ đoạn tâm lý thao túng, quyến rũ ông lão lúc mê sảng để tẩu tán tài sản trước khi tiêm morphine quá liều để bịt đầu mối'.


Thảo cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể như đông cứng lại. Tai cô ù đi, lồng ngực co thắt như có ai đó đang bóp nghẹt khí quản. Cô run rẩy chỉ tay vào màn hình, giọng nói lạc đi vì uất ức:


"Họ... họ dám ngụy tạo những thứ này sao? Em chưa từng nhận một đồng nào từ ông Hải ngoài tiền lương hành chính tám triệu rưỡi mỗi tháng! Những hóa đơn chuyển tiền này... dấu mộc và chữ ký của ngân hàng hoàn toàn là giả mạo! Chị Ngân và Trịnh Hoàng Long đã bắt tay nhau để bôi nhọ em đến mức này sao?"


"Đây chính là 'Chiến dịch định hướng dư luận Y tá đào mỏ' do bà Trịnh Lệ Hoa chỉ đạo," Phong trầm giọng, bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm, vết xước rỉ sét băng bó trên mu bàn tay trái khẽ co rút đau nhức. "Bà Hoa biết chúng ta đã có được lợi thế tại ngoại nhờ sự bảo lãnh của ông Vinh. Bà ta không thể dùng luật pháp để giam lỏng em ngay lập tức, nên đã dùng đến thứ vũ khí tàn độc nhất của giới tài phiệt: truyền thông bẩn. Họ muốn hủy hoại hoàn toàn nhân phẩm của em trước công chúng, biến em thành kẻ thù của xã hội, để khi phiên tòa sơ thẩm diễn ra, mọi lập luận bào chữa của chúng ta đều bị coi là sự ngụy biện của một kẻ lừa đảo tàn nhẫn."


Thảo nhìn xuống phần bình luận dưới bài viết. Hàng nghìn dòng chữ thóa mạ, nguyền rủa xuất hiện với tốc độ chóng mặt. 'Loại con gái vô đạo đức!', 'Giết người đền mạng!', 'Đề nghị tử hình con y tá đào mỏ này!'. Sự thù ghét cực đoan của đám đông vô danh trên mạng xã hội như một làn sóng axit, tàn phá chút sức lực cuối cùng của người y tá nghèo. Cô quỳ sụp xuống nền nhà, hai tay ôm lấy đầu, nước mắt tràn ra giàn giụa.


"Cha ơi... con không làm... con không hề giết người..." Thảo khóc nghẹn, tiếng khóc của cô bị tiếng mưa bão ngoài kia nuốt chửng.


Đúng lúc đó, chiếc điện thoại rác của Phong bất ngờ vang lên chuông báo liên tục. Phong vội vã áp máy vào tai. Đầu dây bên kia là giọng nói hớt hải, run rẩy của Lâm Minh Khánh, em trai Thảo, vang lên giữa tiếng la hét, chửi bới ồn ào:


"Anh Phong ơi! Cứu nhà em với! Bọn họ... bọn họ kéo đến bao vây nhà mình rồi! Bà Bích tổ chức họp tổ dân phố ngay đầu ngõ, bà ấy kích động hàng xóm ném gạch đá dính sơn đỏ vào nhà em! Họ chửi chị Thảo là đồ giết người cướp của, đòi đuổi nhà em đi! Mẹ... mẹ nghe thấy thế tăng huyết áp đột ngột, ngất xỉu rồi anh ơi!"


"Khánh! Cậu phải bình tĩnh! Khóa chặt cửa trong, tuyệt đối không được bước ra ngoài! Tôi và Thảo sẽ về ngay!" Phong hét lớn vào điện thoại rồi lập tức dập máy.


Thảo nghe thấy tin mẹ nguy kịch, nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt trái tim cô. Cô bật dậy như một bản năng của người con, quên đi cả vết thương xước vai đang rỉ máu: "Mẹ em... mẹ em bị suy thận nặng, huyết áp tăng vọt sẽ gây tràn dịch màng phổi cấp tính! Em phải về cứu mẹ!"


"Thảo! Bình tĩnh lại!" Phong giữ chặt hai vai cô, ánh mắt anh nghiêm nghị đầy tỉnh táo. "Đây là bẫy của Trương Công Danh và thám tử Vũ Văn Hắc! Chiếc xe sedan đen của Hắc vẫn đang lảng vảng ngoài kia. Họ cố tình kích động hàng xóm và khủng bố nhà em để dụ em lộ diện. Nếu em xuất hiện lúc này, đám đông đang phẫn nộ sẽ xé xác em trước khi cảnh sát kịp can thiệp, và thám tử của họ sẽ định vị được vị trí của chúng ta để cướp lại chiếc hộp sắt!"


"Nhưng em không thể nhìn mẹ chết!" Thảo hét lên, nước mắt rơi lã chã trên gương mặt mộc mạc xơ xác. "Mẹ em là mạng sống của em! Nếu lòng tốt của em đối với ông Hải phải trả giá bằng mạng sống của mẹ, thì em đấu tranh để làm gì nữa?"


Nhìn thấy sự kiên định đau đớn của Thảo, Phong biết không thể cản cô thêm nữa. Anh hít một hơi thật sâu, gật đầu quyết định: "Được, chúng ta sẽ về. Nhưng phải đi bằng lối cửa sau của con hẻm ngách Bình Thạnh. Anh sẽ liên hệ với anh Long 'Cụt' để tạo chốt chặn an ninh vòng ngoài. Chúng ta phải di tản mẹ và Khánh ngay lập tức."


---


Mưa mỗi lúc một nặng hạt khi chiếc xe sedan cũ của Phong luồn lách qua các con hẻm chằng chịt của quận Bình Thạnh. Đầu hẻm dẫn vào nhà Thảo, một đám đông khoảng ba mươi người, phần lớn là những người hàng xóm cũ từng quen biết, giờ đây dưới sự kích động của bà trưởng dân phố Lê Thị Bích đang cầm megaphone la hét dữ dội.


"Đuổi gia đình con sát nhân đi!", "Nhà họ Lâm làm nhục xóm nghèo này!", "Bà Hạnh ra đây trả lời đi, con gái bà lấy tiền của người già để chạy thận đúng không?"


Những bọc nilon chứa sơn đỏ pha mắm tôm bốc mùi nồng nặc ném thẳng vào cánh cửa sắt nhà Thảo, loang lổ như những vệt máu tươi dưới mưa. Kính cửa sổ phòng khách bị đập vỡ vụn, để lộ khoảng không u tối bên trong.


Phong lái xe tiếp cận con hẻm ngách phía sau nhà Thảo, nơi anh Long 'Cụt' đã túc trực sẵn bằng chiếc xe máy Wave cũ. Long 'Cụt' khẽ ra hiệu bằng tay, chỉ vào lối đi nhỏ hẹp giữa hai bức tường gạch cũ kỹ.


"Thảo, đi lối này!" Phong khẽ thì thầm, anh che chở cho Thảo khi cô lách qua khe cửa thoát hiểm phía sau nhà.


Bước vào bên trong, Thảo bàng hoàng nhìn thấy cảnh tượng đổ nát. Phòng khách ngập tràn mảnh kính vỡ và những vệt sơn đỏ loang lổ trên nền gạch. Trên chiếc giường gỗ cũ kỹ ở góc phòng ngủ, bà Lâm Mỹ Hạnh nằm co quắp, gương mặt xám xịt do thiếu oxy, khóe miệng rỉ ra chút bọt hồng nhạt – dấu hiệu nguy kịch của phù phổi cấp do tràn dịch màng phổi. Khánh đang quỳ bên cạnh mẹ, tay lăm lăm chiếc điện thoại cũ, mặt đỏ gay vì kích động.


"Em sẽ lên mạng xã hội livestream vạch trần bọn chúng! Em sẽ chửi chết con mụ Lệ Hoa và thằng Long!" Khánh gào lên khi thấy chị gái bước vào.


"Khánh! Dừng lại ngay!" Phong lao đến, giật phăng chiếc điện thoại từ tay Khánh. "Cậu bốc đồng định lên mạng xã hội cãi cọ đính chính lúc này là sập bẫy truyền thông của Trương Công Danh! Bọn họ đang chờ cậu sơ hở phát ngôn để gài bẫy vu khống, dùng luật sư kiện ngược cậu tội bôi nhọ doanh nghiệp Trịnh Phát. Cổ phiếu Tập đoàn Trịnh Phát (Mã TP-Group) đang tăng vọt năm phần trăm trên sàn chứng khoán nhờ chiến dịch dập tắt dư luận này, họ có ngân sách vô hạn để chơi trò chơi pháp lý với cậu!"


"Vậy chúng ta phải nhịn nhục nhìn mẹ chết và chị Thảo bị chửi rủa sao?" Khánh khóc rống lên, đập tay vào tường.


"Không phải nhịn nhục, mà là im lặng pháp lý để tích lũy chứng cứ," Phong đanh giọng, anh đưa chiếc điện thoại lại cho Khánh nhưng khóa màn hình. "Mọi lời giải thích lúc này đều vô dụng trước cơn bão dư luận một chiều. Chúng ta phải di tản mẹ đến nơi an toàn trước."


Thảo quỳ xuống bên giường mẹ, cô nhanh chóng thực hiện các thao tác kiểm tra lâm sàng cơ bản. Cô đặt ngón tay lên mạch cổ tay bà Hạnh, đếm nhịp mạch đập nhanh và nông một cách đáng ngại. Cô biết, nếu không được chạy thận nhân đạo khẩn cấp trong vòng mười hai tiếng nữa, độc tố ure trong máu sẽ hủy hoại hoàn toàn hệ tuần hoàn của bà.


"Anh Phong, chúng ta phải đi ngay. Mẹ em không chịu nổi thêm một giờ nào trong bầu không khí độc hại này nữa," Thảo nói, giọng cô nghẹn ngào nhưng dứt khoát.


Phong gật đầu. Anh cùng Khánh đỡ bà Hạnh lên chiếc xe lăn cũ, dùng một tấm chăn dày che kín người bà để tránh nước mưa. Anh Long 'Cụt' ở đầu hẻm ngách khẽ huýt sáo báo động: "Xe đen của thám tử Hắc đang rẽ vào hẻm chính! Đi nhanh lên!"


Phong và Khánh nhanh chóng đẩy xe lăn của bà Hạnh ra lối hẻm ngách phía sau, đưa bà lên băng ghế sau chiếc xe sedan cũ của Phong. Thảo leo lên ngồi cạnh mẹ, ôm chặt lấy thân hình gầy guộc, run rẩy của bà vào lòng.


"Mẹ ơi, cố lên... Con ở bên mẹ đây..." Thảo thì thầm bên tai mẹ, những giọt nước mắt ấm nóng của cô thấm đẫm mái tóc bạc nửa đầu của bà Hạnh.


Chiếc xe sedan cũ rồ ga, lặng lẽ luồn lách qua những con hẻm ngập nước của quận Bình Thạnh, bỏ lại sau lưng tiếng megaphone gầm rú vô cảm của bà Bích và đám đông cuồng nộ dưới mưa bão.


---


Nơi trú ẩn cuối cùng mà Phong lựa chọn là Tịnh thất Liên Hoa – một ngôi chùa nhỏ nằm khuất sâu trong một con hẻm cụt rợp bóng cây bồ đề ở vùng ngoại ô Nam Khánh. Đây là nơi Thảo thường đến tịnh tâm sau những ca trực đêm mệt mỏi tại An Bình, và cũng là nơi Sư cô Diệu Nhã tu tập.


Khi chiếc xe sedan của Phong dừng lại trước cổng chùa bằng gỗ mít cũ kỹ, trời đã sập tối hoàn toàn. Tiếng chuông chùa vọng ra trầm ấm, thanh tịnh giữa không gian tịch mịch, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn, bẩn thỉu của đô thị ngoài kia.


Sư cô Diệu Nhã bước ra mở cổng. Nhìn thấy Thảo đang bế người mẹ suy kiệt sũng nước mưa, ánh mắt từ bi của Sư cô khẽ lay động. Sư cô chắp tay niệm Phật:


"A Di Đà Phật. Thiện tai, thiện tai. Cửa thiền luôn mở rộng để che chở cho những tâm hồn chính trực nương náu trước giông bão cuộc đời. Cháu Thảo, hãy đưa bác vào phòng tịnh dưỡng phía sau chánh điện."


Phong và Khánh nhanh chóng đỡ bà Hạnh vào căn phòng nhỏ thơm mùi hương trầm ấm áp. Sư cô Diệu Nhã mang ra một bát cháo sen nóng và một ít trà thảo dược ấm để giúp bà Hạnh ổn định huyết áp.


Nhìn mẹ đã nằm yên giấc dưới ánh đèn dầu vàng nhạt của tịnh thất, nhịp thở dần đều đặn trở lại, Thảo mới cảm thấy lồng ngực mình khẽ giãn ra. Cô bước ra ngoài hiên chùa, đứng dưới rặng cây bồ đề cổ thụ, lắng nghe tiếng chuông chùa ca tối ngân vang đều đặn. Tiếng chuông như gột rửa đi phần nào những u uất, đau đớn và sự thù ghét tàn nhẫn mà xã hội vừa dội xuống đầu cô.


Phong bước lại đứng cạnh cô, anh đưa cho cô một tách trà ấm: "Mẹ em đã tạm thời ổn định huyết áp nhờ trà thảo dược của Sư cô. Nhưng chúng ta vẫn phải tìm cách đưa bà đến phòng khám chạy thận nhân đạo độc lập của Quỳnh vào ngày mai."


"Em biết, anh Phong," Thảo khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt cô nhìn vào khoảng không vô định của đêm tối ngoại ô. "Em sẽ không thỏa hiệp. Em sẽ không nhận một đồng nào từ di chúc của ông Hải cho riêng mình, nhưng em kiên quyết không để Trịnh Hoàng Long tiêu hủy Quỹ Thiên Đức. Đó là sinh mạng của hàng vạn người nghèo cận tử giống như cha em ngày xưa."


"Anh tin em, Thảo. Lòng tốt vô tư của em chính là vũ khí mạnh nhất của chúng ta," Phong nhìn cô bằng ánh mắt đầy kính trọng.


Cùng lúc đó, tại trung tâm thành phố Nam Khánh, trong văn phòng làm việc xa hoa của tòa tháp Trịnh Phát, bà Trịnh Lệ Hoa đang nhấp một ngụm rượu vang đỏ, nhìn bảng điện tử hiển thị giá cổ phiếu của tập đoàn tiếp tục tăng xanh rực rỡ. Chiến dịch truyền thông bẩn đã thành công mỹ mãn trong việc dập tắt mọi nghi vấn về cái chết của ông Hải, bảo vệ vĩnh viễn ngai vàng tài chính của gia tộc.


Nhưng ở một góc tối khác của thành phố, tại văn phòng của tòa soạn báo Công Lý & Sự Thật, phóng viên trẻ Nguyễn Minh Quân đang ngồi dưới ánh đèn bàn làm việc đơn độc. Trên bàn anh là bản in phóng đại của các 'hóa đơn chuyển tiền' giả mạo mà Trần Quốc Huy vừa công bố trên trang tin lá cải.


Quân dùng chiếc kính lúp chuyên dụng soi kỹ vào góc dưới của tờ hóa đơn. Ánh mắt anh đột ngột co rút lại khi phát hiện ra một vết xước cực nhỏ trên dải chữ số watermark bảo mật của ngân hàng – một lỗi kỹ thuật in ấn chỉ xuất hiện trên các phôi hóa đơn giả được sản xuất hàng loạt từ các dịch vụ làm giấy tờ giả vỉa hè.


"Hóa đơn giả..." Quân lẩm nhẩm, một nụ cười quyết đoán xuất hiện trên gương mặt chính trực của người phóng viên trẻ. "Trịnh gia... các người đã quá tự tin rồi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!