Hòm Thư Số 12
Tiếng mưa Nam Khánh rầm rập dội xuống mái tôn của dãy nhà cũ thuộc Quận 3, tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn tạp, đặc quánh và lạnh lẽo. Kim đồng hồ trên bức tường loang lổ vết ẩm mốc của văn phòng luật sư Trần Phong đã chỉ sang con số hai giờ sáng.
Lâm Thu Thảo ngồi khép mình trên chiếc ghế sofa da đã sờn rách góc. Cô khẽ rùng mình, kéo sát hai vạt áo khoác y tá màu xanh nhạt sờn vai đã ướt sũng nước mưa. Vết thương do gai tầm xuân cào xước ở bả vai vẫn râm ran rát, nhưng không buốt bằng vết bầm tím hằn sâu nơi cổ tay cô – chứng tích lạnh lẽo của chiếc còng số tám từ đồn công an Quận 3 vẫn chưa tan hết máu bầm. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc hộp sắt rỉ sét đặt trên bàn làm việc của Phong. Chiếc hộp sũng bùn đất, lớp băng keo đen quấn bảo vệ bên ngoài đã bị cắt phăng, để lộ lớp vỏ kim loại xám xịt, loang lổ dấu vết của thời gian.
Trần Phong bước lại gần, đặt hai ly trà gừng ấm lên bàn. Mu bàn tay trái của anh, vết xước dài do kẽm gai rào rỉ sét của viện dưỡng lão An Bình đêm qua vẫn còn rỉ chút dịch vàng qua lớp băng gạc trắng sũng nước. Anh không màng đến vết thương của mình, ánh mắt sắc sảo sau cặp kính cận gọng mảnh dồn toàn bộ sự chú ý vào chiếc hộp.
"Em uống chút trà cho ấm người đi, Thảo," Phong nói, giọng trầm thấp nhưng chứa đựng sự kiên định. "Chúng ta đã thoát khỏi Vũ Văn Hắc trong gang tấc, nhưng gã thám tử tư đó sẽ không bỏ cuộc dễ dàng đâu. Hắc đã báo cáo cho Trịnh Hoàng Long. Thời gian của chúng ta không còn nhiều."
Thảo khẽ gật đầu, hai bàn tay run rẩy ôm lấy chiếc ly sứ ấm áp. Cô nhìn Phong: "Anh Phong, chiếc chìa khóa đồng cổ số mười hai này... em tìm thấy nó trong gáy cuốn sách y học cổ mà ông Hải tặng trước khi mất. Nhưng chiếc hộp sắt này lại không có ổ khóa. Làm sao chúng ta mở được nó?"
Thảo rút từ trong túi áo khoác ra chiếc túi zip nilon bảo quản sinh học. Bên trong là chiếc chìa khóa đồng nhỏ rỉ sét màu xanh lục, dài chưa đầy một ngón tay, nhưng phần chuôi khóa lại được thiết kế tròn trịa như một mặt quay số cổ điển với mười hai khía răng cưa tinh xảo.
Phong cầm chiếc hộp sắt lên, dùng chiếc khăn bông khô lau sạch lớp bùn đất bám ngoài. Anh lật ngược chiếc hộp, gõ nhẹ vào phần đáy dày bất thường. Một tiếng "coong" trầm đục vang lên, chứng tỏ đáy hộp có hai lớp. Ở góc bên phải của đáy hộp, ẩn dưới một lớp sáp ong bảo vệ màu đen, là một khe hở hình tròn có đường kính vừa khít với chuôi của chiếc chìa khóa đồng.
"Không phải khóa cắm thông thường," Phong lẩm nhẩm, đôi mắt anh sáng lên dưới ánh đèn tuýp mờ của văn phòng. "Đây là khóa xoay mật mã đồng trục. Ông Hải đã dùng một hệ thống cơ học cổ điển để bảo mật. Nhìn chiếc chuôi khóa này đi, nó có các khía răng cưa tương ứng với các con số từ một đến mười hai. Nhưng mật mã là gì?"
Thảo đặt ly trà xuống, lật mở cuốn sách y học cổ bìa da sờn gáy – di vật của người cha quá cố Lâm Hoài Nam mà cô luôn mang theo bên mình như một lá bùa hộ mệnh tinh thần. Cô mở trang cuối, nơi có năm cuốn sách y thư cổ của ông Hải để lại mà cô đã lén dùng bút chì khoanh tròn các chữ cái được chấm kim nhỏ dưới các trang giấy vàng ố.
"Phương pháp giải mã ám hiệu vị trí của ông Hải," Thảo thì thầm, trí nhớ siêu việt của một y tá lâm sàng bắt đầu tái hiện lại những buổi tối ngồi bên giường bệnh phòng 402, khi ông Hải vừa uống trà vừa giảng giải cho cô về các y thư cổ. "Ông Hải từng nói với em: 'Mọi sự sống đều vận hành theo những chu kỳ hoàn hảo của khí huyết. Người thầy thuốc giỏi không nhìn vào căn bệnh, họ nhìn vào những chỉ số sinh tồn để thấy được linh hồn của sự sống'."
Phong nhíu mày, anh lật tờ giấy vẽ sơ đồ thô tìm thấy trong hộp sắt ra đối chiếu: "Những chữ cái chấm kim ghép lại thành cụm từ 'GOC DA CO THU - HOP SO 12'. Chúng ta đã tìm thấy hòm thư ẩn số mười hai dưới gốc đa nhờ nó. Nhưng trên chiếc chuôi khóa này, chúng ta cần ba con số để xoay trục khóa đồng. Em có nhớ ông Hải từng có thói quen dùng con số nào đặc biệt không?"
Phong thử xoay chuôi khóa theo ngày sinh của ông Hải: ngày mười hai, tháng mười hai. Anh dùng ngón tay cái miết chặt vào khía răng cưa, cố gắng xoay nhẹ trục đồng. Một tiếng "kẹt" khô khốc vang lên, trục khóa cứng đờ, không hề nhúc nhích. Phong cố dùng thêm chút lực, nhưng Thảo lập tức giữ tay anh lại.
"Đừng, anh Phong! Xoay sai lực trục đồng sẽ gãy lẫy khóa cổ bên trong. Ông Hải không bao giờ dùng những con số dễ đoán như ngày sinh của mình để làm mật mã. Ông ấy biết Long sẽ lục soát tất cả giấy tờ cá nhân của ông."
Phong buông tay, mồ hôi rịn ra trên trán: "Vậy thì là gì? Chúng ta chỉ có một cơ hội trước khi lẫy khóa bị kẹt vĩnh viễn."
Thảo nhắm mắt lại, ép bản thân phải bình tĩnh giữa cơn buồn ngủ và sự kiệt sức sau một đêm rượt đuổi nghẹt thở. Trong đầu cô, hình ảnh bảng theo dõi lâm sàng dán trên đầu giường bệnh của ông Hải hiện lên rõ mười mươi. Từng chỉ số huyết áp, từng nhịp tim được cô ghi chép bằng bút mực đỏ suốt ba năm qua.
"Anh Phong, nhìn vào sơ đồ đi," Thảo mở mắt, chỉ vào ba ký hiệu viết tắt bằng tiếng Hán cổ ở góc bản đồ thô: 'Tâm', 'Phế', 'Thận'. "Đây không phải là tên các cơ quan thông thường. Trong y học cổ truyền, đây là ba cột trụ quyết định chỉ số sinh tồn của cơ thể suy kiệt. Ông Hải dùng các chỉ số huyết áp cuối cùng của những ngày ông ấy còn hoàn toàn minh mẫn làm mật mã xoay vòng khóa!"
Phong kinh ngạc nhìn Thảo: "Chỉ số huyết áp? Em có nhớ chính xác không?"
"Huyết áp tâm thu là một trăm hai mươi, huyết áp tâm trương là tám mươi, và nhịp tim là bảy mươi hai," Thảo đọc vanh vách không một chút do dự. Trí nhớ của cô về các chỉ số lâm sàng của ông Hải chính xác đến từng miligram thuốc và từng nhịp đập của máy monitor. "Đó là ngày hai mươi tám tháng năm, ngày cuối cùng ông ấy còn đủ sức tự tay ký vào cuốn sổ nhật ký ca trực bằng giấy của em trước khi bị Long cưỡng chế cách ly."
Cô cầm lấy chiếc chìa khóa đồng cổ số mười hai từ tay Phong, hít một hơi thật sâu để giữ cho những ngón tay không run rẩy. Cô cắm chuôi khóa tròn vào khe hở dưới đáy hộp sắt.
"Xoay chiều kim đồng hồ đến số mười hai," Thảo lẩm nhẩm, ngón tay cô cảm nhận được độ nảy nhẹ của lò xo đồng cổ kính bên trong đáy hộp. *Cạch*. Tiếng chốt thứ nhất mở ra.
"Tiếp theo, xoay ngược chiều kim đồng hồ đến số tám."
Phong nín thở, mắt không rời khỏi những ngón tay thon gầy của Thảo. Căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe tiếng mưa rơi xối xả ngoài cửa sổ và tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường. *Cạch*. Tiếng chốt thứ hai vang lên trầm đục.
"Và cuối cùng... xoay trục đồng đến số bảy, rồi nhích nhẹ hai khía răng cưa để đạt số bảy mươi hai."
Thảo dùng móng tay miết nhẹ vào khía răng cưa nhỏ nhất. Một tiếng *tách* thanh thoát, giòn giã vang lên. Phần đáy của chiếc hộp sắt rỉ sét tự động đẩy ra một ngăn kéo nhỏ bằng đồng thau sáng loáng, hoàn toàn khô ráo và không hề bị ảnh hưởng bởi nước mưa hay bùn đất.
Bên trong ngăn kéo là một sơ đồ vẽ tay chi tiết bằng mực tàu trên nền giấy bản cũ, cùng một chiếc chìa khóa đồng thứ hai có kích thước lớn hơn, trên thân khắc nổi chữ số "12".
Phong vội vàng trải tấm sơ đồ ra mặt bàn, dùng chiếc kính lúp cầm tay để soi kỹ từng đường nét: "Đây rồi! Đây là sơ đồ mặt bằng khu vườn kỷ niệm của An Bình. Nhìn góc này đi, hốc đa cổ thụ phía cổng sau có một hầm đất phụ sâu hai mét. Hòm thư ẩn số mười hai dưới gốc cây đa cổ thụ An Bình được chôn giấu chính xác ở vị trí này!"
"Chúng ta phải quay lại An Bình ngay lập tức," Thảo đứng bật dậy, bất chấp cơn đau nhức nhối ở vai áo rách sờn rỉ máu. "Trời sắp sáng rồi. Khi bình minh lên, Vũ Văn Hắc sẽ cho thám tử phong tỏa toàn bộ khu vườn kỷ niệm."
"Nhưng em đang kiệt sức, Thảo," Phong lo lắng nhìn gương mặt tái nhợt, quầng thâm hằn sâu dưới mắt cô. "Em đã không ngủ suốt ba mươi tiếng đồng hồ rồi."
"Em chịu được, anh Phong," Thảo nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô rực lên ngọn lửa của sự kiên định tột cùng. "Lời hứa y đức trước vong linh người cha quá cố của em... và cả sinh mạng của mẹ đang chạy thận ngoài kia, không cho phép em gục ngã lúc này. Chúng ta đi thôi!"
---
Bốn giờ ba mươi phút sáng.
Màn sương mù dày đặc của rạng sáng Nam Khánh bao phủ lấy toàn bộ khuôn viên Viện dưỡng lão An Bình. Cơn bão đêm qua đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước mưa rơi tí tách từ những tán lá đa cổ thụ xuống mặt đất sũng nước.
Chiếc xe sedan cũ của Phong tắt đèn pha, lặng lẽ đỗ ở ngách đường đất cách cổng sau viện dưỡng lão khoảng một trăm mét. Phong và Thảo bước xuống xe, khoác lên mình những chiếc áo mưa cánh dơi màu tối để dễ dàng chìm vào màn sương mù.
Nhờ hệ thống báo động cháy giả lập mà Phong kích hoạt từ đêm qua, lực lượng bảo vệ của viện dưỡng lão vẫn còn đang bận rộn dọn dẹp hiện trường đổ vỡ ở khu nhà phụ phía trước. Khu vườn kỷ niệm phía sau hoàn toàn chìm vào sự im lặng tịch mịch.
Họ nhanh chóng luồn lách qua hàng rào kẽm gai bị cắt dở từ đêm qua. Thảo dẫn đường, bước đi nhẹ nhàng không gây ra một tiếng động trên nền đất sũng nước. Cô tiếp cận gốc cây đa cổ thụ mười lăm năm tuổi, nơi những rễ đa khổng lồ ăn sâu xuống lòng đất như những móng vuốt của một con quái vật cổ xưa.
Theo đúng sơ đồ chỉ dẫn, Thảo quỳ xuống bên rễ đa phía đông bắc. Ở đó có một hốc đất tự nhiên bị che phủ bởi những lớp rêu xanh và lá mục. Cô dùng tay gạt bỏ lớp lá, lộ ra một tấm đan bê tông nhỏ kích thước ba mươi nhân ba mươi centimet.
Phong dùng chiếc xẻng sắt nhỏ mang theo lách vào khe tấm đan, dùng hết sức lực bẩy mạnh. Tấm đan bê tông dịch chuyển, để lộ một khoang trống nhỏ xây bằng gạch thẻ chống thấm nước. Bên trong khoang trống là một chiếc hòm thư bằng sắt tráng men màu xanh rêu cổ điển, trên cửa hòm thư có một ổ khóa đồng lớn khắc chữ số "12".
Thảo rút chiếc chìa khóa đồng thứ hai ra, tra vào ổ khóa.
*Cạch*.
Ổ khóa rỉ sét bật mở dưới lực xoay của Thảo. Cô run rẩy kéo cánh cửa hòm thư ra. Bên trong hoàn toàn khô ráo, chứa một gói tài liệu được bọc kín bằng nhiều lớp nilon chống nước và niêm phong bằng sáp ong màu đỏ có ấn dấu biểu tượng hoa sen của tỷ phú Trịnh Hoàng Hải.
Thảo ôm gói tài liệu vào lòng, những giọt nước mắt nóng hổi bất ngờ lăn dài trên má cô, hòa lẫn với những giọt sương đêm lạnh buốt. Cô cảm nhận được hơi ấm từ di vật của người quá cố, như thể ông Hải vẫn đang đứng bên cạnh cô, mỉm cười bao dung và trao gửi niềm tin tối hậu.
"Tìm thấy rồi, anh Phong," Thảo nghẹn ngào nói dưới làn sương mờ.
"Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!" Phong khẽ giục, anh cảnh giác nhìn ra lối đi lát đá phía xa, nơi bắt đầu có ánh đèn pin của ca trực bảo vệ sáng sớm quét qua.
Họ nhanh chóng rút lui ra cổng sau, lao lên chiếc xe sedan cũ và phóng vụt đi ngay khi những tia sáng đầu tiên của ngày mới bắt đầu rạch ngang bầu trời xám xịt.
---
Trở về căn phòng trọ tạm lánh an toàn ở ngoại ô, Phong cẩn thận dùng dao lam rạch lớp sáp niêm phong màu đỏ trên gói tài liệu. Bên trong là ba bức thư tay được viết bằng bút mực đen trên loại giấy thư cá nhân cao cấp của ông Hải, cùng một tờ giấy bản đồ địa hình có ghi các ký hiệu viết tắt bằng nét mực đã hơi nhạt.
Thảo mở bức thư thứ nhất ra. Nét chữ của ông Hải hiện lên, tuy có chút run rẩy của người mang trọng bệnh nhưng vẫn vô cùng rõ ràng, dứt khoát:
*"Gửi cháu Thảo, người y tá nhỏ bé nhưng có trái tim kiên cường nhất mà ta từng gặp.*
*Khi cháu đọc được những dòng chữ này, có lẽ ta đã không còn tồn tại trên cõi đời này nữa. Ta biết rõ cái chết của ta sẽ không tự nhiên. Trịnh Hoàng Long, đứa con trai cả mang dòng máu của ta, đã lún sâu vào vũng bùn nợ nần cờ bạc ngầm hàng triệu USD. Sự tham lam và hoảng loạn của nó đã biến nó thành một con quỷ dữ. Nó đã âm thầm đầu độc ta bằng thuốc ngủ tại biệt thự Thảo Điền, và ta biết nó sẽ dùng mọi thủ đoạn bẩn thỉu nhất, kể cả việc bóp nghẹt hơi thở cuối cùng của ta, để chiếm đoạt di sản và tiêu hủy Quỹ từ thiện Thiên Đức.*
*Ta lập ra hòm thư này không phải để bảo vệ tiền bạc, mà để bảo vệ sự tôn nghiêm của sự sống và cái chết cho hàng vạn bệnh nhân nghèo cận tử ngoài kia – những người không có tiếng nói trong xã hội thượng lưu vô cảm này. Ta giao toàn bộ Quỹ Thiên Đức trị giá năm mươi triệu USD cho cháu quản lý, bởi vì cháu là người duy nhất đã từ chối những phong bao tiền hối lộ của con cái ta, người duy nhất đã nắm tay ta xoa dịu cơn đau bằng sự thấu cảm thực sự của một người điều dưỡng chính trực.*
*Hãy dùng tri thức y khoa và sự dũng cảm của cháu để minh oan cho bản thân và hoàn thành di nguyện của ta. Bản di chúc viết tay gốc thứ hai chứng minh năng lực hành vi dân sự hoàn toàn minh mẫn của ta hiện đang được cất giữ bởi Luật sư Lê Gia Huy – người bạn duy nhất ta còn tin tưởng.*
*Huy đang phải lẩn trốn sự truy sát của sát thủ Sầm Văn Sói do Long thuê. Sơ đồ đính kèm dưới đây sẽ chỉ đường cho cháu tìm đến nơi ẩn náu của Huy tại khu chung cư Thanh Đa. Hãy đi trước khi Long phong tỏa toàn bộ khu vực đó.*
*Lòng tốt không cần hào quang, cháu Thảo ạ. Nó tự chiếu sáng trong bóng tối. Hãy kiên cường lên cháu nhé."*
Thảo khóc nấc lên, cô áp bức thư vào ngực, lồng ngực cô thắt lại vì một nỗi đau đớn và lòng biết ơn vô hạn. Sự vô tư của một người y tá nghèo chăm sóc bệnh nhân cận tử nay đã biến thành một sứ mệnh tư pháp thiêng liêng, một cuộc chiến sinh tồn chống lại cả gia tộc tài phiệt tàn nhẫn.
Trần Phong đặt tay lên vai Thảo, ánh mắt anh đanh lại đầy quyết tâm. Anh cầm tờ giấy bản đồ địa hình lên, soi kỹ vào dòng chữ viết tắt màu mực nhạt ở góc dưới:
"CCTĐ-304. Anh hiểu rồi," Phong nói, giọng anh run lên vì căng thẳng. "Đây là ký hiệu viết tắt của Chung cư Thanh Đa, Phòng 304. Đây chính là nơi ẩn náu của Luật sư Lê Gia Huy!"
Đúng lúc đó, điện thoại của Phong rung lên bần bật trên bàn. Một tin nhắn khẩn cấp từ số máy rác của phóng viên Minh Quân gửi đến:
*"Phong ơi, khẩn cấp! Tôi vừa nhận được tin tình báo ngầm từ giới thám tử tư. Sầm Văn Sói – gã sát thủ chuyên nghiệp của Trịnh gia – đã nhận lệnh trực tiếp từ Long và bắt đầu di chuyển đến khu vực Thanh Đa để bịt đầu mối. Hắn sẽ tiếp cận khu chung cư trong vòng hai tiếng nữa. Hai người phải hành động ngay lập tức!"*
Phong nhìn Thảo, ánh mắt anh co rút lại dưới áp lực thời gian tột cùng. Cuộc giải mã đã thành công, nhưng một trận chiến sinh tử mới, nghẹt thở và tàn nhẫn hơn gấp bội, đã chính thức mở ra tại bán đảo Thanh Đa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!